Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 8: Diệp Gia đại hội**
**CHƯƠNG 8: DIỆP GIA ĐẠI HỘI – CHẤN ĐỘNG THANH VÂN**
Thanh Vân thành, sáng sớm.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc, bao phủ lấy những mái ngói rêu phong của phủ đệ Diệp Gia, không khí nơi đây đã sớm trở nên náo nhiệt lạ thường. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hò hét của gia đinh và tiếng thảo luận xôn xao của các đệ tử trẻ tuổi tạo nên một bản nhạc đầy kịch tính.
Hôm nay là ngày Diệp Gia tổ chức "Niên Độ Đại Hội" – một sự kiện quan trọng để kiểm tra tu vi của thế hệ trẻ, từ đó phân bổ tài nguyên tu luyện và chọn ra những hạt giống ưu tú nhất tham gia vào cuộc tuyển chọn của các tông môn lớn sắp tới.
Tại Diễn Võ Trường, hàng trăm đệ tử Diệp Gia đã tề tựu đông đủ. Trên khán đài cao nhất, những vị trưởng lão quyền cao chức trọng đang ngồi uy nghiêm, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông bên dưới. Ở vị trí trung tâm là Đại trưởng lão Diệp Hoằng, người hiện đang tạm thời chấp chưởng quyền lực gia tộc khi gia chủ Diệp Chiến vẫn còn đang bế quan trị thương.
"Hôm nay là ngày khảo hạch quan trọng nhất của gia tộc. Kẻ yếu đào thải, người mạnh đi lên. Đừng để ta thấy những kẻ lười biếng hay hạng phế vật làm nhục thanh danh của Diệp Gia!" Giọng nói của Diệp Hoằng mang theo kình lực của một cường giả Linh Cảnh, vang dội như sấm bên tai khiến nhiều đệ tử trẻ tuổi phải rùng mình.
Ánh mắt của lão cố ý quét qua một góc vắng người bên dưới sân, nơi mà vị trí của "đại thiếu gia" đáng ra phải có mặt, nhưng giờ vẫn trống không. Một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ thoáng hiện trên môi lão.
"Diệp Phi sao? Có lẽ giờ này hắn đang run rẩy ở cái viện nát của mình rồi."
"Kẻ bị phế bỏ kinh mạch thì có tư cách gì đến đây? Xuất hiện chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi."
Đám đông bên dưới bắt đầu xì xào, những lời chế nhạo không chút nể tình ném về phía cái tên đã từng là niềm tự hào, nhưng nay lại là vết nhơ của gia tộc.
Ở giữa sân, một khối đá lớn cao trượng, bề mặt nhẵn bóng như gương gọi là "Nghiệm Linh Thạch" đang tỏa ra luồng ánh sáng nhàn nhạt. Đây chính là thứ sẽ đánh giá công bằng nhất trình độ tu vi của mỗi người.
"Người đầu tiên: Diệp Hải!" Trọng tài hô to.
Một thiếu niên khôi ngô, mang theo vẻ kiêu ngạo bước lên. Hắn là con trai của Đại trưởng lão, cũng là kẻ luôn tìm cách chèn ép Diệp Phi suốt một năm qua. Diệp Hải đặt tay lên linh thạch, vận dụng toàn bộ khí lực trong người.
Vù!
Bốn vạch sáng rực rỡ hiện lên, sau đó vạch thứ năm bắt đầu nhấp nháy rồi định hình.
"Diệp Hải! Tụ Khí tầng thứ năm! Xuất sắc!" Trọng tài kinh ngạc hô lớn.
Phía dưới truyền đến những tiếng hò reo trầm trồ. Tụ Khí tầng năm ở lứa tuổi mười sáu đã được coi là thiên tài xuất chúng ở Thanh Vân thành. Diệp Hải nghênh mặt nhìn quanh, tay siết chặt đầy đắc ý. Hắn hướng mắt về phía con đường dẫn vào Diễn Võ Trường, lầm bầm: "Diệp Phi, nếu hôm nay ngươi dám tới, ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là sống không bằng chết."
Đúng lúc này, từ phía cổng lớn, tiếng ồn ào bỗng chốc lắng xuống một cách lạ kỳ. Một áp lực vô hình nhưng nặng nề như núi từ từ lan tỏa.
Tùng… Tùng… Tùng…
Tiếng bước chân đều đặn, vang lên rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng của hàng nghìn người.
Ở phía xa, hai bóng người đang chậm rãi tiến bước. Dẫn đầu là một thanh niên mặc trường bào màu thanh y đơn giản nhưng thanh tao. Gương mặt hắn không có quá nhiều biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không bao la, bình thản đến mức đáng sợ. Đi theo sau hắn nửa bước là một gã to xác với tấm lưng rộng như hộ pháp, mỗi bước chân gã bước đi đều khiến mặt đất dưới chân rung chuyển nhẹ, đôi mắt gã gườm gườm như thú dữ khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng.
"Là Diệp Phi! Hắn thực sự dám tới?"
"Kẻ đi sau hắn là ai vậy? Trông như một đầu hung thú nhân hình…"
Diệp Phi phớt lờ những ánh mắt khinh miệt hay ngạc nhiên xung quanh. Hắn chậm rãi bước lên giữa quảng trường, nhìn lên đài cao, khẽ gật đầu một cách hời hợt với các vị trưởng lão. Thái độ đó khiến Diệp Hoằng tức giận đến mức nắm chặt thành ghế gỗ đến mức nứt toác.
"Diệp Phi! Ngươi trễ nửa canh giờ, còn mang theo nô lệ không rõ lai lịch vào thánh địa của gia tộc, rốt cuộc ngươi có xem quy củ ra gì không?" Diệp Hải đứng trên bục khảo hạch, quát lớn.
Diệp Phi dừng bước, khẽ liếc nhìn Diệp Hải một cái. Chỉ một cái nhìn ấy thôi, Diệp Hải bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, như thể hắn đang đối mặt với một vị Thần Đế đang ngồi trên ngai vàng của vạn kiếp luân hồi, chứ không phải một thiếu gia phế vật.
"Quy củ?" Diệp Phi nhàn nhạt mở lời, giọng nói không vang nhưng truyền thấu tâm can mọi người. "Ở nơi này, sức mạnh chính là quy củ cao nhất. Chẳng lẽ Đại trưởng lão không dạy ngươi điều đó sao?"
"Ngươi… thằng khốn!" Diệp Hải thẹn quá hóa giận. "Một kẻ phế vật mất sạch tu vi như ngươi lấy đâu ra tư cách nói về sức mạnh? Ngươi lên đây, ta muốn xem cái mồm của ngươi cứng hay là linh thạch cứng!"
Trong thức hải, Tiêu Lão bật cười khoái trá: "Diệp小子, nhìn kìa, đám tôm tép này đang nhảy múa trước mặt rồng thiêng. Ngươi định thế nào? Có cần lão phu 'mượn' cho chút uy áp để dọa bọn chúng tiểu ra quần không?"
"Không cần." Diệp Phi bình thản đáp trong tâm thức. "Kiếp này, ta muốn tự tay cắt đứt từng cái nhân quả nhỏ nhặt nhất. Bắt đầu từ những kẻ ngu muội này."
Hắn bước từng bước lên bục khảo hạch. Đám đệ tử Diệp Gia nín thở theo dõi. Có kẻ cười nhạo, có kẻ tò mò, cũng có kẻ thương hại. Họ đều tin chắc rằng, khi Diệp Phi đặt tay lên Nghiệm Linh Thạch, kết quả sẽ chỉ là một màu đen xám xịt của kẻ mất sạch căn cơ.
Diệp Phi đứng trước khối linh thạch trượng cao. Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Bên trong cơ thể hắn, *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* bắt đầu vận hành. Mặc dù hắn chỉ mới hồi phục một phần rất nhỏ thực lực, nhưng đó là tinh túy của Cửu Chuyển, là sức mạnh nén lại từ linh hồn của tám kiếp đỉnh phong.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong lòng Nghiệm Linh Thạch. Một tia sáng vàng kim từ tâm của khối đá bắn thẳng lên trời, xé tan mây mù.
Một vạch… Hai vạch… Ba vạch…
Cả Diễn Võ Trường lâm vào tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít.
Bốn vạch… Năm vạch rực rỡ!
"Hả? Làm sao có thể!" Diệp Hải hét lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn vừa mới đạt được năm vạch và đã được ca tụng là thiên tài, vậy mà một kẻ phế vật bị nát hết kinh mạch giờ đây cũng đạt tới tầng thứ năm?
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Vạch thứ sáu hiện ra như một lưỡi kiếm sắc lẹm. Ánh sáng vàng kim lúc này đã chuyển sang sắc tím huyền ảo, đại diện cho một loại linh khí cực kỳ thuần khiết và cao cấp.
"Sáu vạch! Tụ Khí tầng sáu!" Diệp Hoằng đứng bật dậy, đôi mắt lão tràn ngập sự không tin nổi và sát ý. "Hắn đã hồi phục? Không, hắn còn mạnh hơn trước kia!"
Nghiệm Linh Thạch bắt đầu run rẩy. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt đá vốn cực kỳ bền chắc. Diệp Phi khẽ nheo mắt, hắn biết nếu tiếp tục để mặc cho lực lượng Luân Hồi tuôn ra, khối đá này sẽ vỡ tan, và bí mật của hắn sẽ bị lộ quá sớm.
Hắn thu tay lại ngay khi vạch thứ sáu vừa ổn định.
Toàn bộ quảng trường chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Hàng nghìn đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào sáu vạch sáng tím đang dần mờ đi trên đá. Một kẻ phế vật sau một đêm không chỉ hồi phục mà còn thăng liên tiếp ba bốn cấp độ tu vi? Đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa gì?
Diệp Phi xoay người, ánh mắt nhắm thẳng vào Diệp Hải: "Năm vạch là xuất sắc sao? Vậy sáu vạch này của ta nên gọi là gì?"
Gương mặt Diệp Hải tím tái đi vì xấu hổ và tức giận. Hắn nghiến răng kèn kẹt, tay thủ thế: "Chắc chắn là có gian lận! Ngươi nhất định đã dùng tà thuật hoặc đan dược cấm kỵ để kích phát tiềm năng nhất thời. Diệp Phi, ta thách đấu với ngươi! Ở đây, trước mặt tổ tiên và chúng trưởng lão, kẻ mạnh mới thực sự là kẻ thắng!"
Nhiều người phía dưới bắt đầu gật đầu tán thành. Họ không tin được một kẻ bị phế lại có thể hồi phục thần tốc như vậy, trừ khi là tà đạo.
"Thách đấu ta?" Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, nụ cười ấy lạnh lẽo khiến những người xung quanh phải lùi lại một bước. "Ngươi không đủ tư cách."
"Ngươi sợ sao?" Diệp Hải càng được thế lấn tới, hắn vận linh lực, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay, khí thế Tụ Khí tầng năm bùng phát mạnh mẽ.
Diệp Phi không nhìn hắn, mà quay sang Thạch Hùng đang đứng dưới khán đài: "Thạch Hùng, ngươi có thấy kẻ này không?"
Thạch Hùng tiến lên một bước, thân hình như gấu thần của gã khiến những kẻ đứng gần cảm thấy khó thở. Gã trầm giọng đáp: "Báo cáo chủ nhân, một con ruồi đang vo ve."
"Vậy hãy dẹp con ruồi này đi. Nhớ lấy, đừng làm bẩn nền gạch của gia tộc."
"Tuân lệnh!"
Thạch Hùng không nói lời thừa, gã đạp mạnh xuống đất.
Ầm!
Mặt đất bằng đá phiến nứt toác dưới sức mạnh kinh người. Thạch Hùng giống như một quả pháo đại bác màu đen, lao thẳng lên bục khảo hạch.
"Cút cho ta!" Diệp Hải gầm lên, chém một kiếm về phía Thạch Hùng. Linh khí hóa thành một luồng kiếm mang màu xanh lam, đầy uy lực.
Thạch Hùng chẳng thèm né tránh. Gã chỉ đơn giản là đưa cánh tay thô ráp của mình ra, lòng bàn tay đột nhiên phủ một lớp vảy màu xám mờ ảo của huyết mạch Man Hoang.
Răng rắc!
Tiếng kim loại gãy vụn vang lên khô khốc. Thanh trường kiếm – một linh khí trung phẩm – bị Thạch Hùng bóp nát như một thanh mía mục. Trước khi Diệp Hải kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bàn tay to lớn của Thạch Hùng đã nắm lấy cổ họng hắn, nhấc bổng lên không trung như nhấc một con gà con.
"Cái… cái gì…" Diệp Hải mặt mũi tím tái, đôi chân vùng vẫy trong không trung nhưng vô vọng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh hung tàn, cổ xưa đang bóp nghẹt lấy từng hơi thở.
"Thả hắn ra!" Diệp Hoằng trên khán đài không kìm nén được nữa, lão tung ra một chưởng mang theo áp lực của cường giả Linh Cảnh nhắm vào Thạch Hùng. Lão không thể trơ mắt nhìn con trai mình bị bóp chết.
Diệp Phi đứng đó, tay chắp sau lưng, hừ lạnh một tiếng. Một luồng linh lực vô hình xuất hiện, tạo thành một lá chắn trước mặt Thạch Hùng, dễ dàng hóa giải đòn tấn công của Diệp Hoằng.
"Đại trưởng lão, đại hội có quy tắc của đại hội. Trẻ nhỏ so tài, trưởng bối can thiệp làm gì?"
Diệp Hoằng trợn mắt: "Hắn là một tên nô lệ, lấy tư cách gì tấn công đệ tử chân truyền của Diệp Gia?"
"Hắn là tùy tùng của ta, cũng chính là một phần thực lực của ta." Diệp Phi lạnh lùng đáp trả. "Hơn nữa, Diệp Hải vừa nói kẻ mạnh chính là quy củ. Bây giờ hắn yếu hơn, thì hắn phải phục."
Thạch Hùng nhìn Diệp Phi, thấy hắn khẽ ra hiệu bằng ánh mắt, gã liền hừ lạnh một tiếng rồi ném mạnh Diệp Hải xuống đất như ném một túi rác.
Bịch!
Diệp Hải lăn mấy vòng trên mặt đất, máu từ miệng phun ra, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Cả hiện trường hoàn toàn lặng ngắt. Mọi người đều biết Thạch Hùng mạnh, nhưng không ngờ ngay cả một đệ tử Tụ Khí tầng năm cũng không chịu nổi một chiêu của gã tùy tùng này. Và điều kinh khủng hơn là Diệp Phi – kẻ đứng sau điều khiển tất cả – rốt cuộc đã nắm giữ loại sức mạnh gì để khiến một quái vật như thế phục tùng?
Diệp Phi bước xuống bục khảo hạch, mỗi bước chân hắn đi qua, đám đệ tử vốn đang khinh khỉnh đều dạt ra hai bên, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Hắn đi đến trước bàn của các vị trưởng lão, ánh mắt bình thản nhưng uy nghiêm của một bậc đế vương lại một lần nữa hiện hiện:
"Tài nguyên tu luyện của một năm qua mà gia tộc đã cắt giảm của ta, trong vòng ba ngày phải nộp đủ lại tại viện của ta. Thiếu một viên linh thạch, ta sẽ dỡ bỏ một bức tường của phủ Đại trưởng lão."
Nói xong, hắn không thèm nhìn phản ứng của Diệp Hoằng, quay người bước đi cùng Thạch Hùng.
"Tiêu Lão, cảm giác thế nào?" Diệp Phi truyền âm.
"Haha! Tiểu tử, ngươi đúng là kiêu ngạo đến tận xương tủy. Nhưng lão phu thích! Đám sâu bọ này chỉ nên bị dẫm dưới chân như thế. Có điều, ngươi lộ diện thế này, e là cái tên Lâm Thiên Vũ kia sẽ sớm để ý tới ngươi đấy."
"Hắn đã chú ý tới ta từ lâu rồi." Diệp Phi ánh mắt lạnh lùng. "Kẻ mang khí vận của Thiên Đạo luôn có sự nhạy cảm kỳ lạ với những mầm mống nghịch mệnh. Nhưng hắn sẽ không ra tay ngay đâu, hắn là một kẻ ngạo mạn, hắn sẽ chờ đến cuộc đại tuyển tông môn để dùng ta làm bàn đạp thăng tiến. Tiếc cho hắn, kiếp này, người làm bàn đạp sẽ không phải là ta."
Dưới bóng hoàng hôn đang dần buông xuống, bóng lưng của Diệp Phi và Thạch Hùng đổ dài trên quảng trường Diệp Gia. Thanh Vân thành dường như đang run rẩy trước sự trỗi dậy của vị Thần Đế đời thứ chín. Một cơn bão lớn đang dần thành hình, và trung tâm của nó chính là kẻ đang bước đi một cách thong dong kia.
Tại một góc khuất trên khán đài, một bóng dáng thanh tú nấp sau rèm che đang dõi theo bóng lưng của Diệp Phi. Đó chính là Vân Hiểu Nguyệt – Thánh nữ của Nguyệt Tộc, người mang trong mình một mảnh tàn hồn từ đời thứ nhất của hắn. Đôi mắt nàng đượm buồn, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống gò má trắng ngần.
"Tại sao… tim mình lại đau thắt lại khi nhìn thấy hắn? Hắn rốt cuộc là ai?"
Vận mệnh, một lần nữa lại bắt đầu những vòng xoáy không thể lường trước.