Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 13: Sợi dây nhân quả**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:12:32 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 13: SỢI DÂY NHÂN QUẢ**

Ánh trăng non của đêm muộn rủ xuống thị trấn nhỏ, trải một lớp bạc thanh lãnh lên những mái ngói rêu phong. Sau cơn bão táp tại đại sảnh gia tộc, không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ. Nhưng cái sự tĩnh lặng ấy, đối với Diệp Phi, lại giống như sự im lìm trước một trận cuồng phong còn dữ dội hơn gấp bội.

Trên đỉnh của gác mái đình lâu cũ kỹ, Diệp Phi đứng khoanh tay, bóng lưng hắn dài hun hút dưới ánh nguyệt quang. Gió đêm lồng lộng thổi bay lọn tóc đen nhánh trước trán, để lộ đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao vạn cổ.

Cách đó không xa, Vân Hiểu Nguyệt đang ngồi tựa mình bên thành lan can. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, vạt áo khẽ bay trong gió. Dưới ánh trăng, làn da của nàng trắng sứ đến mức gần như trong suốt, vẻ đẹp ấy thanh khiết, thoát tục, nhưng lại mang theo một nỗi u sầu man mác không sao xua tan được.

Nàng khẽ ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Diệp Phi đang dán chặt vào mình. Một thoáng bối rối xẹt qua tâm trí nàng. Tại sao? Tại sao một kẻ mới gặp gỡ lần đầu, lại có thể cho nàng cảm giác quen thuộc đến tận xương tủy như thế? Những ký ức vụn vỡ không hình hài, những giấc mơ về một biển lửa và một người đàn ông đứng giữa trời xanh chém đứt mây mù cứ liên tục hiện về mỗi khi nàng nhìn thấy hắn.

"Diệp thiếu gia…" Vân Hiểu Nguyệt khẽ mở lời, giọng nói của nàng tựa như tiếng chuông gió rung động giữa đêm thanh. "Tại sao anh lại nhìn tôi như vậy?"

Diệp Phi không trả lời ngay. Hắn chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như thể mang theo sức nặng của ngàn năm luân hồi. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại ba thước, hắn đột ngột dừng lại.

"Nàng có cảm thấy… đau không?"

Vân Hiểu Nguyệt sững sờ. Nàng khẽ run rẩy, bàn tay vô thức chạm vào ngực trái, nơi mà mỗi khi đêm về, trái tim nàng lại thắt lại từng hồi, mang theo cái lạnh thấu xương của vầng trăng khuyết.

"Sao anh lại biết?" Nàng hỏi, hơi thở có chút dồn dập. Chuyện này là bí mật của Nguyệt tộc, ngoài phụ thân nàng và những vị trưởng lão thân cận, không một ai biết nàng mang trong mình một khiếm khuyết linh hồn bẩm sinh.

Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong tâm thức của hắn, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một tiếng thở dài già nua vang lên từ sâu thẳm Luân Hồi Châu.

"Tiểu tử, ngươi định dùng 'Nhãn Luân Hồi' sao? Cảnh giới hiện tại của ngươi chưa vững, cưỡng ép mở ra thiên nhãn để nhìn nhân quả, thần thức sẽ bị phản phệ không nhẹ đâu." Tiêu Lão cảnh báo, giọng nói không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang đầy sự nghiêm túc.

"Ta không thể chờ đợi thêm được nữa." Diệp Phi trầm giọng đáp lại trong tiềm thức. "Kiếp này, ta tuyệt đối không để nàng tan biến thêm một lần nào nữa."

Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Hắn vận chuyển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*, linh lực trong kinh mạch bắt đầu gào thét, hội tụ về phía đôi mắt. Đột nhiên, từ trong sâu thẳm con ngươi đen láy của hắn, một vòng tròn ánh sáng màu xám bạc hiện ra, xoay tròn theo chiều ngược kim đồng hồ.

Trong thế giới của Diệp Phi lúc này, vạn vật bỗng chốc mất đi màu sắc vốn có. Những ngôi nhà, cây cỏ, ngay cả bầu trời cũng hóa thành những khối năng lượng thô sơ. Và trên người mỗi sinh linh, đều xuất hiện những sợi tơ mỏng manh, quấn quýt lấy nhau, kéo dài đi khắp nơi không có điểm dừng. Đó chính là Sợi Dây Nhân Quả.

Nhưng khi hắn nhìn vào Vân Hiểu Nguyệt, đồng tử của hắn đột ngột co rụt lại.

Trái tim Diệp Phi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Trên đỉnh đầu Vân Hiểu Nguyệt, sợi dây mệnh vận đáng lẽ phải rực rỡ và bền vững thì lúc này lại đang đứt đoạn từng khúc. Kinh khủng hơn, bao phủ lấy linh hồn của nàng là một tầng mây đen kịt, lạnh lẽo, toát ra hơi thở của cái chết.

Mỗi một hơi thở của nàng, sợi dây ấy lại mỏng đi một phần.

"Trảm Nhân Quả… Đây là dư nghiệt của kiếp thứ nhất!" Diệp Phi run lên vì phẫn nộ.

Hắn nhìn thấy rồi. Linh hồn của nàng không hề vẹn toàn. Nó giống như một mảnh pha lê bị vỡ vụn, được người ta ghép lại bằng một thứ ma lực gượng ép. Ở trung tâm linh hồn nàng, có một vết thương rỉ máu đen, nơi đó chính là dấu ấn của "Thiên Đạo Chi Phạt".

Vì nàng đã vì hắn mà che chắn kiếp trước, vì nàng đã can thiệp vào vận mệnh của Thần Đế, nên Thiên Đạo đã giáng xuống một lời nguyền tàn độc: Linh hồn đời đời kiếp kiếp bị xé nát, không bao giờ có thể hoàn chỉnh, và mỗi lần đầu thai, nàng sẽ chết vào năm đẹp nhất của đời người.

"Tiêu Lão… Linh hồn nàng suy yếu đến mức này sao?" Giọng Diệp Phi khản đặc, linh lực nơi mắt bắt đầu trào ngược, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe mắt hắn, đỏ thẫm trên gò má nhợt nhạt.

Tiêu Lão xuất hiện dưới dạng một cái bóng mờ ảo bên cạnh Diệp Phi, ông nhìn chằm chằm vào thực tại mà Diệp Phi đang thấy, khẽ thở dài: "Tình trạng còn tệ hơn lão phu tưởng tượng. Mảnh hồn của nàng ở kiếp này chỉ là một tàn hồn chủ đạo, nó đang cố gắng gánh vác cả thân xác này. Sức mạnh Thái Âm Chi Thể quá lớn, nó giống như một ngọn lửa khổng lồ cháy trong một căn lều cỏ rách nát. Nếu không tìm được các mảnh hồn khác để trấn giữ tứ phương linh đài, chậm nhất là một năm nữa, khi nàng tròn 20 tuổi… linh hồn này sẽ sụp đổ, hoàn toàn tan biến vào hư vô."

"Một năm…" Diệp Phi nghiến răng đến bật máu.

Vân Hiểu Nguyệt đứng đó, nhìn thấy gương mặt Diệp Phi bỗng chốc trở nên dữ tợn, lại thấy hắn chảy máu mắt, nàng kinh hoàng tiến lên phía trước, nắm lấy tay hắn: "Diệp Phi! Anh làm sao vậy? Anh đừng làm tôi sợ!"

Cảm giác chạm vào bàn tay nàng khiến Diệp Phi giật mình tỉnh mộng. Hắn vội vàng thu hồi nhãn thuật, không gian xám xịt lập tức trở lại bình thường. Sự phản phệ của Luân Hồi Nhãn khiến đầu não hắn đau như bị vạn kim đâm xuyên qua, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, thuận thế nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của nàng.

"Đừng cử động." Diệp Phi trầm giọng nói, âm vực chứa đầy một sự che chở tuyệt đối.

Hắn vươn tay trái ra, ngón tay kết ấn, một luồng ánh sáng xanh biếc ôn hòa hiện ra từ đầu ngón tay. Đó là linh lực thuần khiết nhất từ kiếp thứ năm của hắn – Đan Thần lực. Luồng ánh sáng này từ từ xâm nhập vào cơ thể nàng, len lỏi qua các kinh mạch, nhẹ nhàng bao bọc lấy linh hồn đang rạn nứt của nàng.

Vân Hiểu Nguyệt cảm thấy một luồng hơi ấm chưa từng có chạy khắp cơ thể. Cảm giác đau đớn âm ỉ thường nhật biến mất, thay vào đó là sự êm dịu như đang được ngâm mình trong suối nước nóng giữa mùa đông. Nàng ngơ ngác nhìn Diệp Phi, đôi mắt ngân ngấn nước.

"Nàng hãy nghe đây." Diệp Phi nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói như khắc vào tâm khảm. "Dù là trời định hay mệnh sắp đặt, ta cũng sẽ không cho phép bất cứ ai mang nàng đi một lần nữa. Mảnh hồn này của nàng, ta sẽ nuôi dưỡng. Những mảnh hồn thất lạc kia, ta sẽ tìm về bằng mọi giá."

Vân Hiểu Nguyệt không hiểu những gì hắn nói về mảnh hồn hay kiếp trước, nhưng cảm nhận được sự chân thành và quyết liệt trong hơi ấm từ bàn tay hắn, trái tim nàng vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng dưng đập rộn ràng.

"Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như thế? Chúng ta mới gặp nhau chưa lâu…" Nàng lí nhí hỏi.

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng cũng đầy hoài niệm: "Chúng ta không phải mới gặp nhau chưa lâu. Mà là ta đã đợi nàng suốt chín kiếp luân hồi, trải qua muôn vạn nẻo đường tử sinh chỉ để nhìn thấy nàng lần nữa."

Vân Hiểu Nguyệt lặng người đi. Lời nói này nghe qua thật hoang đường, nhưng từ miệng hắn thốt ra, nàng lại cảm thấy đó là sự thật duy nhất trên thế giới này.

"Hừ, lãng mạn đủ chưa tiểu tử?" Tiêu Lão đột ngột phá tan bầu không khí bằng một giọng nói đầy lo lắng. "Sức mạnh Đan Thần của ngươi hiện tại chỉ là muối bỏ bể, chỉ có tác dụng trấn áp trong vòng mười ngày. Ngươi cần phải lấy được 'Nguyệt Linh Châu' trong tay đám người Thiên Đạo Minh chi nhánh Thanh Vân mới có thể tạm thời ổn định tình hình linh hồn nàng."

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo hẳn đi. Thiên Đạo Minh? Đám chó săn của Vô Nhai. Chúng vốn định dùng Vân Hiểu Nguyệt làm vật tế để kích hoạt huyết mạch Thái Âm, mưu đồ biến nàng thành một loại "Linh khí chi nguyên" nhân tạo để chúng hút lấy linh khí.

Lấy mạng nàng để nuôi dưỡng tham vọng của chúng?

Trấn Thiên Kiếm bên hông Diệp Phi khẽ rung lên bần bật, dường như cũng cảm nhận được cơn thịnh nộ đang trào dâng trong lòng chủ nhân. Những ký ức về đời thứ nhất – khi hắn bị Vô Nhai và chư thần bao vây, khi Vân Hiểu Nguyệt bị một kiếm xuyên tim ngay trước mặt hắn – như những đoạn phim tàn khốc bắt đầu tua lại.

"Ngày mai, Thiên Đạo Minh sẽ cử sứ giả đến Nguyệt Tộc yêu cầu đưa nàng đi đúng không?" Diệp Phi hỏi, thanh âm trầm thấp chứa đầy sát khí.

Vân Hiểu Nguyệt gật đầu nhẹ, sắc mặt lại trở nên trắng bệch: "Phụ thân đã cố gắng thương lượng, nhưng thực lực của Thiên Đạo Minh quá mạnh. Nếu không giao tôi ra, cả Nguyệt Tộc sẽ bị xóa sổ. Tôi… tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi."

"Chuẩn bị cái gì?" Diệp Phi quát nhẹ, hắn nắm lấy vai nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn. "Nàng không phải là một món đồ tế, cũng không phải là tài sản của bất kỳ ai. Nàng là Vân Hiểu Nguyệt, và là người của Diệp Phi ta."

"Ngày mai, ai dám bước vào Nguyệt Tộc một bước, ta giết người đó. Ai dám chạm vào nàng, ta diệt cả tộc chúng!"

Sự bá đạo và lạnh lùng tỏa ra từ người Diệp Phi khiến Vân Hiểu Nguyệt nghẹt thở. Nàng nhìn thấy trong mắt hắn không chỉ là sự che chở, mà còn là một ý chí nghịch thiên không gì lay chuyển nổi. Nàng đột nhiên nhận ra, thiếu niên trước mặt này dường như không phải là "phế vật" của Diệp Gia như lời đồn, mà là một con rồng đang ẩn mình, sẵn sàng xé nát cả bầu trời khi tỉnh giấc.

Diệp Phi buông tay ra, nhìn xuống phía dưới phố xá đang mờ ảo trong sương. Hắn biết, sợi dây nhân quả này đã được thắt lại từ nghìn năm trước. Và ngày mai, hắn sẽ dùng thanh kiếm gãy này, bắt đầu bước đầu tiên của hành trình chặt đứt tất cả những xiềng xích của định mệnh.

"Tiêu Lão, tối nay chuẩn bị luyện đan. Ta cần đột phá Cửu Chuyển đệ nhị tầng ngay lập tức."

"Ngươi điên rồi! Vết thương do nhãn thuật phản phệ chưa lành, ngươi cưỡng ép đột phá, thân thể sẽ vỡ vụn đấy!"

"Nếu không mạnh lên nhanh chóng, làm sao bảo vệ nàng? Ta đã đánh mất nàng tám kiếp, kiếp thứ chín này… cho dù phải bước lên con đường thành Ma, ta cũng phải thắng!"

Ánh trăng phía sau lưng hắn đột ngột bị mây đen che khuất. Một bóng đen khổng lồ từ hướng Tây Bắc – nơi tọa lạc của chi nhánh Thiên Đạo Minh – đang cuồn cuộn kéo tới, mang theo khí tức áp bách đầy nặng nề.

Cuộc chiến nghìn năm, một lần nữa sắp khai màn. Một bên là Thiên Đạo bất biến, một bên là kẻ Luân Hồi nghịch mệnh. Sợi dây nhân quả đã bắt đầu rung chuyển, báo hiệu cho một chương máu và lửa sắp được viết lên tại đại lục Thanh Vân.

Dưới mái hiên đình cổ, Vân Hiểu Nguyệt đứng nhìn bóng lưng Diệp Phi, nàng khẽ mím môi, trong lòng thầm nguyện cầu một điều gì đó mơ hồ. Nàng không biết rằng, bắt đầu từ khoảnh khắc này, tên của nàng đã thực sự thoát khỏi sổ sinh tử của Thiên Đạo, nhưng cái giá phải trả cho sự tự do ấy, chính là xương máu của vạn dân và sự sụp đổ của một thời đại.

"Diệp Phi…" Nàng gọi tên hắn, như một lời thề non hẹn biển vô hình giữa bóng đêm tăm tối.

Hắn không quay đầu lại, nhưng bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm gãy bỗng nhiên thả lỏng ra một chút. Gió lại nổi lên, mang theo mùi vị của máu và hoa quỳnh nở muộn, đánh dấu một đêm không ngủ của tất cả mọi người tại thành trấn nhỏ bé này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8