Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 14: Đối đầu Lâm gia**
GIÓ sớm tại thành Thanh Vân mang theo cái se lạnh của mùa thu, nhưng không khí trước cổng chính của Diệp gia lúc này còn lạnh lẽo và tiêu sát hơn gấp bội.
Một đoàn người khí thế hung hăng, cưỡi trên những con Độc Giác Mã toàn thân lân phiến đen kịt, ngang nhiên chặn đứng lối ra vào duy nhất của Diệp phủ. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào màu lam nhạt, thêu hoa văn của Lâm gia – một trong ngũ đại gia tộc của đại lục Thanh Vân, và cũng là gia tộc đang nhận được sự che chở của Thánh địa vì có Lâm Thiên Vũ là "Khí vận chi tử".
Lâm Hoành, một gã đường đệ của Lâm Thiên Vũ, tay cầm roi dài, khuôn mặt tràn đầy vẻ ngạo mạn. Hắn vung roi quất mạnh vào bức bình phong đá trước cổng Diệp gia, một tiếng "chát" chói tai vang lên, vệt nứt sâu hoắm hiện rõ trên mặt đá cẩm thạch.
"Diệp Phi! Đồ phế vật rùa rụt cổ kia, còn không cút ra đây cho bản thiếu gia!" Giọng của Lâm Hoành mang theo linh lực truyền khắp mấy con phố xung quanh, thu hút vô số ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn e dè của dân chúng. "Dám tại buổi đấu giá tranh đoạt vật phẩm với Thiên Vũ ca ca, lại còn có ý đồ không chính đáng với Vân Thánh nữ. Hôm nay, Lâm gia ta đến để thay trời hành đạo, dạy cho loại rác rưởi như ngươi biết thế nào là lễ độ!"
Bên trong phủ, đám gia nhân Diệp gia run rẩy, không một ai dám ho he. Kể từ khi Diệp Phi bị phế bỏ kinh mạch, địa vị của Diệp gia tụt dốc không phanh. Giờ đây đối mặt với Lâm gia đang như mặt trời ban trưa, bọn họ chỉ thấy tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, từ sâu trong đình viện, một tiếng bước chân đều đặn vang lên. Nhịp bước không nhanh không chậm, nhưng mỗi lần đế giày chạm đất, một luồng sóng gợn vô hình lại lan tỏa ra chung quanh, khiến bụi bặm trên mặt đất bị đẩy lùi.
Diệp Phi bước ra, trên tay vẫn cầm thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát, quấn quanh bởi những tấm vải bố cũ kỹ. Ánh mắt hắn bình thản đến mức đáng sợ, như thể trước mặt không phải là một đám cường giả Lâm gia, mà chỉ là một lũ kiến cỏ đang nhảy nhót.
"Lâm gia… thật là một cái tên lâu rồi không nghe thấy." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm. Trong ký ức ở đời thứ nhất của hắn, Lâm gia từng là kẻ dẫn đường cho Thiên Đạo Minh tàn sát tộc nhân của hắn. Hận thù ấy, dẫu qua chín kiếp, vẫn âm ỉ như nham thạch dưới lòng đất.
"Ồ? Phế vật rốt cuộc cũng chịu lộ mặt rồi sao?" Lâm Hoành cười lạnh, liếc nhìn thanh kiếm gãy trên tay Diệp Phi. "Cầm một mảnh sắt vụn mà cũng đòi học người ta làm kiếm khách? Quỳ xuống, tự vạt vào mặt mình một trăm cái, sau đó bò qua háng ta, có lẽ ta sẽ cân nhắc để ngươi giữ lại một hơi tàn."
Trong đầu Diệp Phi, giọng nói của Tiêu Lão vang lên, mang theo chút ý vị xem kịch vui: "Tiểu tử, gã tiểu tử này tu vi mới chỉ là Tụ Khí cảnh tầng thứ sáu, nhưng huyết khí của hắn có chút kỳ lạ, dường như được gia trì bởi loại bí thuật nào đó của Lâm Thiên Vũ. Ngươi định xử lý thế nào?"
Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão, hắn chỉ nhìn Lâm Hoành, giọng nói trầm khàn: "Thiên Đạo thường bao dung cho kẻ ngu muội, nhưng luân hồi thì không. Ngươi đã chọn đến đây, vậy thì mạng này, để lại đi."
"Ha ha ha! Mọi người nghe thấy gì không? Một tên phế vật bị đứt đoạn kinh mạch lại đòi lấy mạng ta?" Lâm Hoành cười ngặt nghẽo, đám thuộc hạ phía sau cũng cười rộ lên đầy khinh bỉ.
Ngay khoảnh khắc tiếng cười ấy lên đến đỉnh điểm, đồng tử của Diệp Phi đột ngột co rút.
*Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Đệ nhất chuyển: Khai Thiên!*
Một luồng sát khí đặc quánh như thực thể từ người Diệp Phi bùng phát. Không có linh lực cuồn cuộn như sóng thần, mà chỉ là một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ không gian trong vòng mười trượng.
Diệp Phi tiến lên một bước. Chỉ một bước, bóng dáng hắn bỗng nhòe đi.
Lâm Hoành vốn đang cười bỗng thấy tóc gáy dựng đứng, một cảm giác tử vong lạnh lẽo chưa từng có bóp nghẹt lấy trái tim hắn. Hắn điên cuồng vung roi, linh lực màu lam bùng nổ, hóa thành vô số bóng roi bao phủ lấy bản thân. "Cút ra cho ta!"
"Xoẹt!"
Một âm thanh sắc lẹm vang lên. Thanh kiếm gãy của Diệp Phi thậm chí còn chưa rút ra khỏi bao vải, nhưng vỏ kiếm gỗ mộc mạc lại trực tiếp đâm xuyên qua tầng tầng bóng roi, chuẩn xác một cách kinh nhân đập trúng vào yết hầu của Lâm Hoành.
"Khụ…" Tiếng cười của Lâm Hoành nghẹn lại trong cổ họng. Hắn trợn tròn mắt, thấy Diệp Phi đã đứng sát bên cạnh mình từ bao giờ.
"Ngươi… làm sao…"
"Kiếp trước ta giết người như ngóe, hạng người như ngươi, ngay cả tư cách làm quỷ dưới kiếm của ta cũng không có." Diệp Phi thì thầm bên tai hắn, giọng nói lạnh thấu xương tủy.
Hắn xoay nhẹ cổ tay, một lực lượng rung động từ Luân Hồi Châu truyền vào thanh kiếm.
*Bùm!*
Cả người Lâm Hoành bị đánh bay ngược ra sau, va sụp cả một đoạn tường đá của phủ đối diện. Xương ngực của hắn vỡ vụn, nội tạng nát nhừ, máu tươi tuôn ra như suối.
Cả khu phố bỗng chốc im phăng phắc.
Những tên hộ vệ của Lâm gia sững sờ mất vài giây mới phản ứng lại được. Tên cầm đầu bọn họ, một cường giả Linh Cảnh nhị tầng, rít lên: "Gux dũng! Ngươi dám sát hại dòng chính Lâm gia? Tất cả lên cho ta, băm vằn hắn ra!"
Mười mấy tên cường giả đồng loạt rút vũ khí, khí thế của Linh Cảnh áp chế khiến gạch đá dưới chân Diệp Phi vỡ vụn.
Thế nhưng, Diệp Phi vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ. Hắn từ từ gỡ bỏ những lớp vải bố trên thanh Trấn Thiên Kiếm. Từng lớp vải rơi xuống, để lộ ra lưỡi kiếm đen kịt, sứt sẹo nhưng lại mang theo một loại cổ xưa và thần bí không thể diễn tả bằng lời.
"Hôm nay, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế kiếm, mở ra kiếp thứ chín này."
Diệp Phi nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc đó, ý chí của tám kiếp trước dường như cùng lúc cộng hưởng. Một luồng uy áp Thần Đế nhạt nhòa, nhưng đủ để khiến trời đất đổi sắc, từ đỉnh đầu Diệp Phi xông thẳng lên chín tầng mây.
"Luân Hồi Kiếm Ý – Nhất Niệm Sinh Tử!"
Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm quang màu xám mờ ảo vẽ ra một vòng tròn hoàn mỹ trong không gian.
Không có tiếng va chạm của binh khí, không có tiếng gào thét. Những kẻ lao tới dường như bị rơi vào một vùng thời gian ngưng đọng. Họ thấy thân thể mình già đi với tốc độ mắt thường có thể thấy, da dẻ nhăn nheo, linh lực trong đan điền tan biến như sương khói.
Đây chính là sự đáng sợ của Luân Hồi. Nó không chỉ giết chết thân xác, mà còn tước đoạt cả thời gian và sự sống của kẻ thù.
"Phập! Phập! Phập!"
Trong chớp mắt, mười mấy tên cường giả Lâm gia đổ rạp xuống như những gốc cây mục, không còn một hơi thở. Trên trán mỗi người đều có một vết kiếm nhạt, sâu đúng ba phân, chuẩn xác đến cực độ.
Hiện trường chìm vào sự im lặng quỷ dị. Người qua đường bắt đầu kinh hãi lùi lại, có kẻ thậm chí ngã nhào vì chân tay bủn rủn. Một thiếu niên mười bảy tuổi, mang danh phế vật, lại trong chớp mắt sát hại mười mấy cường giả của Lâm gia một cách tàn nhẫn và nhanh gọn như vậy sao?
Diệp Phi thu kiếm, lớp vải bố lại tự động quấn quanh lưỡi kiếm như cũ. Hắn chậm rãi đi tới trước mặt Lâm Hoành lúc này đang thoi thóp, nằm giữa đống đổ nát.
Lâm Hoành run rẩy, ánh mắt nhìn Diệp Phi giờ đây không khác gì nhìn thấy một con ác quỷ từ dưới cửu u bò lên. "Ngươi… Diệp gia… sẽ bị hủy diệt… Thiên Vũ ca ca sẽ… không tha…"
"Lâm Thiên Vũ?" Diệp Phi dẫm mạnh chân lên ngực gã, âm thanh xương gãy răng rắc vang lên khiến người nghe phải tê dại. "Trở về nhắn với hắn, sợi dây mệnh vận mà hắn và Thiên Đạo cùng nhau đan dệt, Diệp Phi ta sẽ từng chút một chặt đứt nó. Bắt đầu từ Lâm gia các ngươi."
"Cút!"
Diệp Phi tung một cú đá, cơ thể Lâm Hoành như một quả cầu máu bị văng ra khỏi cổng thành, kéo dài một vệt đỏ thẫm trên mặt đất.
"Chủ tử, người ra tay có phần… quá bạo liệt rồi." Một bóng người cao lớn từ trong bóng tối bước ra, chính là Thạch Hùng. Ánh mắt hắn tràn đầy vẻ tôn sùng nhìn Diệp Phi, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng cho sự trả thù điên cuồng của Lâm gia và Thánh địa sau này.
Diệp Phi nhìn vào bàn tay mình, những vệt máu tươi bắt đầu thấm vào lớp vải quấn kiếm. Một luồng hơi ấm từ Trấn Thiên Kiếm truyền vào cơ thể, khiến cảm giác mệt mỏi sau khi thi triển thần thông biến mất.
"Nhẫn nhịn tám kiếp, ta nhận ra một điều." Diệp Phi ngẩng đầu nhìn về phương xa, nơi những dãy núi hùng vĩ của Thánh địa đang ẩn hiện trong mây. "Với Thiên Đạo, cường quyền mới là chân lý. Ngươi nhân từ với nó, nó sẽ dùng vận mệnh để bóp nghẹt ngươi. Ta muốn cứu nàng, muốn phá vỡ cái vòng lặp vô tận này, thì phải nhuộm đỏ đôi tay bằng máu của tất cả những kẻ tự xưng là đại diện cho mệnh trời."
"Thạch Hùng, dọn dẹp sạch sẽ. Sáng mai, chúng ta đến rừng U Ám."
"Vâng!"
Diệp Phi quay lưng bước vào trong phủ, tà áo tung bay trong gió sớm. Ở một góc phố xa xa, một bóng dáng thanh cao như tiên tử đứng đó từ lúc nào. Vân Hiểu Nguyệt nhìn bóng lưng của hắn, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên một tia rung động cực lớn.
Nàng cảm nhận được trong sát khí tàn nhẫn kia, là một nỗi đau thương tích lũy qua năm tháng, và một sự quyết tâm bảo hộ mãnh liệt mà kiếp này nàng mới thấy lần đầu.
"Diệp Phi… rốt cuộc huynh là ai?" Nàng khẽ thì thầm, bàn tay vô thức chạm vào chiếc ngọc bội nơi thắt lưng, một luồng ánh sáng luân hồi nhạt nhòa từ chiếc ngọc bội khẽ loé lên, dường như đang hưởng ứng với sự trỗi dậy của vị chủ nhân cũ.
Gió lạnh lại thổi, thành Thanh Vân từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn những ngày yên bình nữa. Con rồng dữ nhất của lịch sử đã chính thức nhe nanh múa vuốt, chuẩn bị xáo trộn cả thiên địa này.