Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 15: Vào rừng săn thú**
**Chương 15: Vào rừng săn thú**
Sương mù sáng sớm ở thành Thanh Vân mỏng manh như một lớp lụa mỏng, nhưng khí lạnh lại thấm vào tận xương tủy. Khi tiếng chuông báo hiệu giờ Thìn vang lên từ phía lầu cao, hai bóng người đã âm thầm rời khỏi phủ đệ họ Diệp, vượt qua cửa Tây, nhắm hướng rừng U Ám mà thẳng tiến.
Rừng U Ám nằm cách thành Thanh Vân ba mươi dặm về phía Bắc, là một trong những khu vực hiểm trở nhất của Hạ Tam Giới. Nơi đây linh khí hỗn loạn, cây cối cao hàng chục trượng che khuất cả bầu trời, quanh năm không thấy ánh nắng. Đó là thiên đường của hung thú và cũng là nghĩa địa của vô số kẻ tham lam tìm kiếm kỳ ngộ.
"Chủ tử, trọng phù này… hình như lại nặng hơn hôm qua rồi."
Thạch Hùng thở hắt ra một hơi, đôi vai rộng bản của hắn đang gánh hai tảng đá lớn được quấn bằng xích sắt đặc chủng, mỗi bước chân dẫm xuống đất đều để lại dấu chân sâu hoắm. Mồ hôi tuôn ra như mưa, thấm đẫm tấm áo thô, nhưng ánh mắt của thiếu niên tộc Man Hoang này vẫn kiên định đến lạ lùng.
Diệp Phi đi phía trước, tà áo thanh khiết không vương lấy một hạt bụi. Hắn bước đi nhẹ nhàng, tựa như đang dạo chơi trong vườn hoa, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy gót chân hắn chưa bao giờ thực sự chạm đất. Hắn đang dùng một loại bộ pháp kỳ dị để rèn luyện sự khống chế linh khí trong từng lỗ chân lông.
"Nặng là đúng." Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói trầm ổn vang lên: "Huyết mạch Man Hoang của ngươi giống như tro tàn bị vùi sâu dưới đất, muốn nhóm lại ngọn lửa đó, chỉ có cách dùng cực hạn của thể xác để ép nó bùng phát. Khi nào ngươi cảm thấy xương cốt mình sắp gãy vụn, đó là lúc ngươi bắt đầu chân chính tu luyện."
Trong thức hải của Diệp Phi, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo chợt lóe lên, giọng cười khàn khàn của Tiêu Lão vang vọng: "Tiểu tử ngươi đúng là ác độc. Dùng cách 'Tàn phế mới lập' này để rèn luyện cấp dưới, không sợ hắn chết vì kiệt sức sao?"
Diệp Phi nhếch môi, ý niệm giao tiếp trong đầu: "Hắn là đại tướng duy nhất đi theo ta đến phút cuối cùng ở kiếp thứ bảy. Sức chịu đựng của Thạch Hùng, ta là người hiểu rõ nhất. Nếu không phải vì đại cục, ta đã không để hắn phải chịu khổ sớm như vậy."
"Hừ, ngươi lo cho hắn, sao không lo cho chính mình đi?" Tiêu Lão hừ lạnh một tiếng: "Kinh mạch của ngươi tuy đã được đan dược khôi phục, nhưng Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết yêu cầu lượng linh khí khổng lồ để hóa thành 'Luân Hồi Ấn'. Ngươi vào rừng U Ám lần này, mục đích chính là con 'Xích Huyết Mãng' kia phải không?"
"Phải. Máu của nó có tính hỏa cực mạnh, có thể giúp ta nén linh khí vào đan điền, đồng thời tôi luyện Trấn Thiên Kiếm." Diệp Phi khẽ chạm vào thanh kiếm gãy đang giắt bên hông. Cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm truyền đến như một sự đồng điệu tâm linh.
Càng tiến sâu vào rừng, không khí càng trở nên đặc quánh và âm u. Tiếng chim kêu vượn hót biến mất, thay vào đó là những âm thanh sột soạt gợn người trong bụi rậm.
"Đứng lại." Diệp Phi bất ngờ dừng bước, giơ tay ra hiệu.
Thạch Hùng lập tức buông hai tảng đá xuống, mặt đất rung chuyển một nhịp. Hắn thủ thế, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như những con rắn thép.
Từ trong bụi rậm rậm rạp phía trước, từng đôi mắt xanh biếc dần hiện ra trong bóng tối. Đó là một đàn Hắc Giác Lang, loài hung thú bậc một nổi tiếng với sự tàn nhẫn và lối tấn công bầy đàn. Con dẫn đầu có một chiếc sừng đen nhọn hoắt trên đỉnh đầu, gầm gừ một tiếng thấp khiến lá khô run rẩy.
"Mười hai con." Diệp Phi khoanh tay đứng nhìn, đôi mắt không chút gợn sóng: "Thạch Hùng, dùng sức mạnh cơ bắp của ngươi, không được dùng linh khí. Trong vòng mười hơi thở, nếu không giết sạch bọn chúng, bữa tối nay ngươi nhịn."
Thạch Hùng gầm lên một tiếng như dã thú, không hề sợ hãi mà lao thẳng vào bầy sói. Hắn không có vũ khí, đôi nắm đấm to như cái đấu chính là vũ khí đáng sợ nhất.
*Bộp!*
Một con Hắc Giác Lang lao lên định cắn vào cổ Thạch Hùng, nhưng hắn nhanh hơn, chộp lấy chiếc sừng đen của nó rồi vật ngã xuống đất. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, cổ con sói gãy gập ngay tức khắc. Những con khác điên cuồng lao tới, cấu xé lớp da thịt thô ráp của hắn, nhưng Thạch Hùng như một pho tượng đá không biết đau đớn, mỗi lần tung đòn là một mạng thú lìa đời.
Diệp Phi đứng quan sát, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Sức mạnh thiên phú của tộc Man Hoang quả thật kinh người, dù chưa thức tỉnh hoàn toàn nhưng bản năng chiến đấu đã bắt đầu thức giấc.
Mười hơi thở trôi qua, mười hai xác sói nằm la liệt trên vũng máu. Thạch Hùng đứng giữa đống xác thú, hơi thở hồng hộc, trên người chi chít những vết cào cấu nhưng ánh mắt lại sáng rực như đuốc.
"Tốt hơn ta nghĩ." Diệp Phi bước tới, tay áo phất một cái, mười hai khối nội đan nhỏ màu đen bay vào lòng bàn tay hắn: "Nghỉ ngơi ba mươi nhịp, chúng ta đi tiếp. Con mồi thực sự đang đợi phía trước."
Đi sâu thêm năm dặm, mùi máu tanh dần nồng nặc hơn, kèm theo đó là một mùi hôi thối đặc trưng của loài bò sát. Trước mắt họ xuất hiện một cái hang lớn dưới chân vách đá dựng đứng, xung quanh cây cối đều héo úa, mặt đất bị ăn mòn bởi dịch độc.
"Là đây rồi." Diệp Phi dừng lại, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh.
"Chủ tử, có cái gì đó… rất áp bách." Thạch Hùng cảm thấy da gà nổi lên khắp người, trực giác của một kẻ săn mồi mách bảo hắn rằng trong hang có một sự tồn tại vô cùng khủng khiếp.
Từ trong hang tối, một cái đầu khổng lồ dần chui ra. Đó là một con trăn lớn dài hơn mười trượng, vảy trên người đỏ thẫm như máu, mỗi chiếc vảy to bằng cái bát úp, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo. Hai con mắt nó như hai lồng đèn đỏ rực, nhìn chằm chằm vào hai vị khách không mời mà đến.
"Xích Huyết Mãng cấp hai đỉnh phong!" Tiêu Lão trong thức hải lên tiếng cảnh báo: "Thanh niên này, cảnh giới hiện tại của ngươi mới chỉ là Tụ Khí tầng bốn, đối đầu với loài này có phần mạo hiểm đấy."
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ của vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh cao vạn cổ: "Cấp bậc chỉ là con số đối với kẻ hiểu rõ quy luật của sự sống và cái chết."
Hắn chậm rãi rút thanh Trấn Thiên Kiếm gãy ra khỏi vỏ. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm rỉ sét lộ diện, một luồng sát khí kinh thiên động địa bùng phát, khiến con Xích Huyết Mãng vốn đang kiêu ngạo chợt khựng lại, đồng tử co rút đầy sợ hãi. Nó cảm nhận được, kẻ đứng trước mặt nó không phải là một con người bình thường, mà là một vị vương giả từ địa ngục trở về.
"Thạch Hùng, lui lại phía sau. Để ta cho ngươi thấy, kiếm thực sự là như thế nào."
Diệp Phi nhún chân, thân hình như một luồng khói xám lao vút đi. Con mãng xà gầm lên, há to cái mồm đầy răng nanh dính đầy dịch độc đỏ tươi, phun ra một ngồng sương độc bao trùm không gian.
"Cửu Chuyển Luân Hồi: Kiếp thứ nhất – Trảm Trần!"
Tiếng quát trầm đục vang lên, Diệp Phi không hề tránh né làn sương độc. Lưỡi kiếm gãy trong tay hắn chợt tỏa ra ánh sáng xám tro kỳ ảo. Một đường kiếm giản đơn được vung ra, không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại mang theo quy luật "tất trúng".
Vệt kiếm khí xuyên qua sương độc, chém thẳng vào khớp vảy yếu nhất trên cổ con mãng xà.
*Xoẹt!*
Máu đỏ phun trào như suối. Con mãng xà đau đớn quằn quại, đuôi nó quất mạnh vào vách đá làm đá lở cát bay. Nó điên cuồng tấn công, nhưng Diệp Phi như thể nhìn thấu mọi quỹ đạo chuyển động của nó. Hắn bước đi trên không trung bằng bộ pháp mượt mà, mỗi lần hạ kiếm đều chuẩn xác đến kinh ngạc, lột từng mảng vảy, cắt từng đoạn gân của con thú dữ.
Thạch Hùng đứng đằng xa nhìn đến ngây người. Hắn chưa bao giờ thấy ai chiến đấu một cách nghệ thuật và tàn nhẫn đến thế. Mỗi chiêu thức của Diệp Phi đều nhắm vào điểm tử yếu, không lãng phí một chút linh khí dư thừa nào.
"Kết thúc rồi."
Diệp Phi tung mình lên cao, đứng giữa hư không. Thanh kiếm gãy trên tay hắn rung động mạnh mẽ, dường như đang khát cầu máu thịt của sinh linh cấp cao.
"Luân Hồi Ấn – Khai!"
Phía sau lưng Diệp Phi ẩn hiện một vòng xoáy màu đen sâu thẳm. Hắn đâm một kiếm từ trên xuống dưới, thẳng vào đỉnh đầu con Xích Huyết Mãng. Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng sức mạnh hủy diệt xuyên qua não bộ con mãng xà, dập tắt mọi dấu hiệu sự sống của nó trong nháy mắt.
Thân hình đồ sộ của con mãng xà đổ rầm xuống đất, bụi cuốn mù mịt. Diệp Phi đáp nhẹ xuống, hơi thở vẫn điều hòa như không có chuyện gì xảy ra.
Hắn chậm rãi bước đến gần đầu con mãng xà, dùng kiếm rạch một đường dài, lấy ra một viên nội đan đỏ rực như lửa và một bình ngọc lớn để hứng lấy dòng máu tinh hoa đang chảy ra từ tim nó.
"Máu này dành cho ngươi, nội đan dành cho ta." Diệp Phi ném bình ngọc về phía Thạch Hùng: "Uống nó khi nó còn nóng, sau đó vận chuyển bộ công pháp Man Hoang ta đã dạy. Nếu không chịu nổi, ngươi sẽ cháy từ bên trong, nhưng nếu vượt qua được, cánh cửa sức mạnh của ngươi sẽ thực sự mở ra."
Thạch Hùng nhìn bình máu đỏ rực, không hề do dự, ngửa cổ uống cạn. Ngay lập tức, một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể hắn, khiến làn da đồng thiếc chuyển sang màu đỏ rực, những huyết mạch chằng chịt nổi lên khắp người. Hắn nghiến răng chịu đựng, ngồi xếp bằng ngay cạnh xác con mãng xà, bắt đầu quá trình lột xác đầy đau đớn.
Diệp Phi nhìn chiến hữu của mình, ánh mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm. Hắn ngồi xuống một phiến đá gần đó, cầm viên nội đan cấp hai trong tay, chuẩn bị vận chuyển Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết để hấp thụ năng lượng.
"Rừng U Ám này mới chỉ là khởi đầu." Diệp Phi nhìn về phía xa, nơi chân trời bắt đầu chuyển sang sắc tím huyền bí: "Lâm gia, Thiên Đạo Minh… vận mệnh các ngươi định sẵn phải chết dưới thanh kiếm này, ta sẽ không để các ngươi phải đợi lâu."
Trong không gian yên tĩnh của rừng già, tiếng rắc rắc từ xương cốt của Thạch Hùng vang lên, hòa cùng tiếng linh khí luân hồi rít gào quanh thân Diệp Phi, tạo thành một khúc nhạc điềm báo cho một cơn bão sắp sửa quét sạch toàn bộ đại lục Thanh Vân.
Nhưng đúng lúc này, từ phía cửa hang, Tiêu Lão bỗng lên tiếng, giọng nói nghiêm trọng chưa từng có: "Diệp Phi, dừng lại! Có thứ gì đó không đúng… Có hơi thở của kẻ khác đang đến gần, và hơi thở này… không thuộc về nơi này."
Diệp Phi đột ngột mở mắt, đồng tử co rút. Một luồng uy áp lạnh lẽo từ trên cao ập xuống, bao phủ toàn bộ khu vực hang động. Ở phía xa trên những tán cây, ba bóng người mặc trường bào đen thêu hình bát quái bằng chỉ vàng đang lơ lửng, nhìn xuống họ bằng ánh mắt khinh rẻ như nhìn lũ kiến cỏ.
"Kẻ sát hại sứ giả Thiên Đạo Minh, hóa ra lại trốn ở đây săn mãng xà?" Người dẫn đầu nhếch môi, nụ cười tràn đầy sát khí: "Diệp Gia phế vật, hôm nay chính là ngày luân hồi của ngươi kết thúc thật sự."
Diệp Phi đứng dậy, thanh kiếm gãy trong tay tỏa ra những luồng khí đen xám lạnh lẽo. Ánh mắt hắn nhìn về phía ba kẻ vừa xuất hiện, bình thản đến lạ lùng.
Cuộc đi săn của hắn, hình như chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.