Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 16: Huyết mạch áp chế**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:14:22 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 16: HUYẾT MẠCH ÁP CHẾ**

Sương mù trong Rừng U Ám vốn đã dày đặc, nay lại càng thêm phần âm lãnh khi ba bóng người từ Thiên Đạo Minh hạ cánh. Luồng uy áp từ tu vi Linh Cảnh – Trúc Cơ kỳ viên mãn tỏa ra, khiến những tán lá cổ thụ xung quanh cũng phải run rẩy, lá rụng lả tả.

Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử có vết sẹo dài chạy dọc bên mắt trái, ánh mắt gã tựa như diều hâu đang nhìn chằm chằm vào con mồi. Gã tên là Lãnh Phàm, một chấp sự hành hình của Thiên Đạo Minh tại Thanh Vân đại lục. Hai kẻ đi bên cạnh cũng không kém cạnh, hơi thở đều đặn và sắc lẹm như những lưỡi dao đã tôi qua máu.

“Diệp Phi, ngươi thực sự khiến Thiên Đạo Minh chúng ta phải tốn không ít tâm sức.” Lãnh Phàm lạnh lùng lên tiếng, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi kiếm sau lưng. “Một tên phế vật bị trục xuất khỏi gia tộc, chẳng những không tìm chỗ chết cho khuất mắt, lại còn dám giết người của Minh chủ. Ngươi nghĩ luân hồi có thể dung thứ cho hạng sâu mọt như ngươi sao?”

Diệp Phi đứng trước cửa hang, tà áo xám rách rưới bay nhè nhẹ trong gió lộng. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một vị vua vừa thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài.

“Thiên đạo không dung ta?” Diệp Phi nhếch môi, đôi mắt vốn thâm trầm bỗng lóe lên một tia sáng tử kim huyền bí. “Vậy thì ta liền trảm cả cái Thiên đạo đó đi.”

“Cuồng vọng!” Lãnh Phàm quát lớn. “Chỉ với tu vi Khai Mạch cảnh rách nát của ngươi? Chết đi!”

Dứt lời, gã bật mạnh chân, mặt đất dưới chân nổ tung. Lãnh Phàm hóa thành một vệt sáng đen lao vút về phía Diệp Phi. Một kiếm vung ra, linh khí hệ thủy hóa thành một con giao long xanh biếc gào thét, cuộn xoáy đầy cuồng bạo.

Nhưng ngay khi thanh kiếm chỉ còn cách ngực Diệp Phi vài thốn, một tiếng gầm đầy thú tính bất chợt bùng nổ từ sâu trong hang động.

“GÀOOO!”

Tiếng gầm ấy không giống tiếng người, cũng không giống tiếng yêu thú thường thấy. Nó mang theo một loại âm hưởng hoang sơ, cổ xưa, như thể hơi thở từ thời khai thiên lập địa đổ ập về.

*Ầm!*

Một bóng người khổng lồ lao ra từ trong hang, chắn ngang trước mặt Diệp Phi. Một bàn tay to lớn, đỏ rực như đồng nung, tóm chặt lấy lưỡi kiếm của Lãnh Phàm bằng tay không.

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm với da thịt mà phát ra âm thanh khô khốc của đá tảng. Lãnh Phàm biến sắc, gã cảm thấy thanh kiếm của mình như bị đúc vào một khối thép ngàn năm, không thể nhích thêm nửa phân.

“Cái gì?!” Hai tên sát thủ đi cùng cũng đồng thanh kinh hãi.

Trước mắt họ, Thạch Hùng đã hoàn toàn thay đổi. Cơ bắp của hắn cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ, chiều cao vốn đã lớn nay lại vọt lên hơn hai trượng. Trên làn da màu đồng thiếc, những hình xăm huyết sắc cổ xưa không ngừng uốn lượn, tỏa ra hơi nóng bốc hơi thành những làn khói trắng. Đôi mắt hắn không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào Lãnh Phàm.

“Dám… chạm vào… thiếu gia…” Giọng nói của Thạch Hùng trầm đục, mang theo sức nặng của nghìn cân.

Lãnh Phàm cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ đôi mắt kia truyền đến. Đó là một loại áp chế từ trong linh hồn, một sự run rẩy từ sâu trong huyết mạch. Gã là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, đáng lẽ phải áp đảo những kẻ này, nhưng lúc này chân gã lại run rẩy.

Trong thức hải của Diệp Phi, Tiêu Lão bật cười khoái trá: “Hắc hắc, tốt lắm! Máu của con yêu mãng kia chỉ là mồi dẫn, chính khí phách không cam lòng làm nô lệ mới thực sự đánh thức Man Hoang Huyết Mạch trong người hắn. Diệp Phi, ngươi nhặt được bảo vật rồi!”

Diệp Phi thu lại kiếm, chắp tay sau lưng, thản nhiên nói: “Thạch Hùng, giao cho ngươi. Giết không tha.”

“Tuân lệnh!”

Thạch Hùng gầm lên, bàn tay đang bóp lưỡi kiếm đột ngột phát lực.

*Rắc!*

Thanh linh kiếm cấp bậc nhân giai cao cấp cứ thế bị hắn bẻ gãy làm đôi. Lãnh Phàm kinh hãi thối lui, nhưng tốc độ của Thạch Hùng lúc này nhanh đến mức không tưởng. Một cú đấm trực diện không chút hoa mỹ lao đến, mang theo sức mạnh thuần túy phá nát không gian.

“Tiểu tử, chớ có coi thường ta! Hắc Thủy Thuật – Vạn Ảnh!” Lãnh Phàm kết ấn, thân hình gã hóa thành hàng chục bóng mờ ảo ảnh hòng tránh né.

Tuy nhiên, Thạch Hùng chẳng thèm phân biệt thật giả. Hắn dậm mạnh chân xuống đất, mặt đất trong phạm vi trăm trượng đột nhiên rung chuyển dữ dội, đá lở, cây cối bật rễ.

“Huyết Mạch Áp Chế – Vực Thẳm Hoang Sơ!”

Từ người Thạch Hùng, một luồng sóng xung kích màu huyết sắc lan tỏa ra xung quanh. Ngay khi làn sóng này quét qua, hàng loạt ảo ảnh của Lãnh Phàm tan biến như bọt xà phòng. Thân xác thật của gã bị bắn văng ra, quỳ rạp xuống đất, máu tươi từ tai, mũi liên tục chảy ra.

Lãnh Phàm kinh hoàng nhận ra, không chỉ kinh mạch gã bị chèn ép, mà ngay cả thần trí cũng bị một bóng hình vĩ đại – một vị thần khổng lồ cầm búa chiến – đang trừng mắt nhìn xuống gã từ trong tiềm thức. Đó là khí thế của vạn tộc chi vương thời thượng cổ.

“Yêu… Yêu thuật! Ngươi là yêu quái phương nào?!” Hai tên còn lại sợ mất mật, đồng loạt rút bảo pháp lao tới.

Nhưng đúng lúc này, sâu trong rừng tối, một tiếng gầm khác vang lên đáp trả. Đó là một con Thiên Ma Hổ, một loại yêu thú bậc ba tương đương với cao thủ Kim Đan kỳ, vốn là bá chủ vùng này. Mùi máu và uy áp của Thạch Hùng đã đánh thức nó.

Thiên Ma Hổ lao ra từ bụi rậm, nanh vuốt sắc lạnh toát ra ma khí, nhưng mục tiêu của nó không phải là nhóm người Thiên Đạo Minh, mà là Thạch Hùng – kẻ đang thách thức chủ quyền của nó.

Thế nhưng, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra.

Khi Thiên Ma Hổ vừa bay lên không trung, định vồ xuống đầu Thạch Hùng, thì gã thiếu niên Man Hoang ấy chỉ chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt đỏ rực trừng lên, hơi thở trên người hắn bỗng chốc trở nên cực kỳ bá đạo, không chút tạp chất.

*Rầm!*

Con hổ khổng lồ, vốn là hung thú khét tiếng rừng già, bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, bốn chân nhũn ra, rơi thẳng xuống đất như một tảng đá rụng. Nó không tấn công, mà trái lại, cái đầu to lớn vốn ngạo nghễ giờ đây dán chặt xuống mặt đất, thân hình to lớn run rẩy liên hồi, phát ra tiếng rên rỉ đầy sợ hãi.

Huyết mạch áp chế!

Ở trước mặt truyền nhân thực sự của tộc Man Hoang, những loại yêu thú bình thường dù có tu vi cao hơn cũng chỉ giống như nô bộc gặp phải quân vương. Linh hồn của chúng bẩm sinh đã bị khắc ghi nỗi sợ hãi trước sức mạnh có thể xé nát trời xanh của tộc người này.

Hai tên sát thủ của Thiên Đạo Minh đứng sững lại, thanh kiếm trên tay rơi xuống lúc nào không hay. Yêu thú bậc ba… cứ thế quỳ xuống?

“Đến lượt các ngươi.” Thạch Hùng khàn giọng.

Hắn tiến lên một bước, mỗi bước chân đều để lại dấu chân lún sâu vào mặt đá cứng. Thạch Hùng đưa tay tóm lấy cổ của hai tên sát thủ đang đứng đờ đẫn, nhấc bổng chúng lên như nhấc hai con gà con. Sức mạnh từ những ngón tay hắn bắt đầu bóp nghẹt mọi luồng không khí và linh khí của chúng.

“Tha… tha mạng…”

“Thiếu gia bảo các ngươi chết, các ngươi không được sống.”

*Rắc! Rắc!*

Hai tiếng bẻ gãy xương cổ giòn tan vang lên giữa đêm vắng. Thạch Hùng lạnh lùng ném hai cái xác xuống hố sâu cạnh đó, rồi quay sang nhìn Lãnh Phàm đang hấp hối.

Lãnh Phàm lúc này đã hoàn toàn suy sụp tinh thần. Gã không thể hiểu nổi, một kẻ phế vật của Diệp gia làm sao có thể thu phục được một “quái vật” như thế này.

“Diệp… Diệp Phi… Ngươi giết chúng ta… Thiên Đạo Minh sẽ… truy nã ngươi tới chân trời góc bể…”

Diệp Phi bước chậm rãi đến trước mặt Lãnh Phàm. Hắn nhìn gã bằng ánh mắt chứa đựng ký ức của chín đời luân hồi, lạnh lẽo đến thấu xương: “Ngươi nói sai rồi. Không phải Thiên Đạo Minh tìm ta, mà là ta đang đi tìm các ngươi. Hãy về báo với Vô Nhai… à không, ngươi không còn cơ hội về nữa rồi.”

Diệp Phi phất tay, một luồng Luân Hồi Chi Lực nhàn nhạt tỏa ra từ Trấn Thiên Kiếm gãy, bao phủ lấy Lãnh Phàm. Không có tiếng hét, gã trung niên của Thiên Đạo Minh cứ thế tan biến, bị phân rã thành những hạt bụi li ti giữa hư không, ngay cả linh hồn cũng bị hút sạch vào thanh kiếm gãy để bù đắp cho những vết nứt cổ xưa.

Sau khi mọi kẻ thù bị quét sạch, luồng khí tức bạo ngược trên người Thạch Hùng dần lắng xuống. Những hình xăm đỏ rực chìm xuống dưới lớp da, chiều cao hắn thu nhỏ lại đôi chút, nhưng khí chất vững chãi như núi cao thì không hề mất đi.

Thạch Hùng quay lại, quỳ một gối trước mặt Diệp Phi, giọng nói đã khôi phục sự thành khẩn vốn có: “Thiếu gia, thuộc hạ không phụ sự kỳ vọng của ngài.”

Diệp Phi tiến tới, đặt tay lên vai Thạch Hùng, một dòng linh khí ấm áp được truyền vào để giúp hắn ổn định kinh mạch vừa đột phá. “Rất tốt. Ngươi đã chính thức thức tỉnh được một phần ba huyết mạch. Từ giờ trở đi, thế gian này rất ít kẻ có thể ngăn được nắm đấm của ngươi.”

“Tất cả là nhờ thiếu gia ban cho.” Thạch Hùng gãi đầu, lại trở về vẻ bộc trực thường ngày, dường như kẻ sát nhân điên cuồng lúc nãy không phải là hắn.

Trong bóng tối, con Thiên Ma Hổ vẫn đang phủ phục, không dám cử động. Diệp Phi liếc mắt nhìn nó, khẽ phất tay: “Đi đi. Coi như ngươi thức thời.”

Con hổ như nhận được đại ân, lập tức nhảy vọt vào rừng sâu mất dạng, tốc độ nhanh hơn cả lúc nó săn mồi.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay ra, hư ảnh ông lão mù sương hiện lên, gật đầu đầy đắc ý: “Tiểu tử, thuộc hạ của ngươi thật là bá đạo. Sức mạnh này ở Hạ Tam Giới coi như có thể đi ngang được rồi. Nhưng chớ có chủ quan, Thiên Đạo Minh sẽ sớm nhận ra chấp sự của chúng mất tích. Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức.”

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân đại lục. Nơi đó, khí vận đang bắt đầu tụ tập về một người – Lâm Thiên Vũ, con cưng của Thiên đạo.

“Đi thôi. Mục tiêu tiếp theo… Thành Thanh Vân. Đã đến lúc lấy lại những thứ vốn thuộc về ta ở Diệp Gia, và chuẩn bị cho ‘Thái Âm Chi Lễ’ của Vân Hiểu Nguyệt.”

Hắn xoay người bước đi, bóng lưng thanh mảnh nhưng lại mang theo sức nặng áp chế cả một phương trời. Thạch Hùng lập tức đứng dậy, lặng lẽ đi sau lưng Diệp Phi nửa bước, như một vị chiến thần trung thành nhất đang bảo vệ vương giả của mình trên con đường nghịch mệnh.

Dưới ánh trăng khuyết treo ngược trên bầu trời, hai bóng hình khuất dần trong sương mờ của Rừng U Ám, để lại sau lưng một mảnh tàn cục và những lời đồn đại kinh hoàng sẽ sớm làm chấn động toàn bộ Hạ Tam Giới.

Huyết mạch Man Hoang đã thức tỉnh, xiềng xích của vận mệnh… đã xuất hiện vết nứt đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8