Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 30: Đột kích đêm tối**
**CHƯƠNG 30: ĐỘT KÍCH ĐÊM TỐI**
Bóng đêm phủ xuống dãy núi Thiên Ma như một tấm liệm khổng lồ, dày đặc và hôi hám mùi tử khí. Rặng núi này vốn là nơi linh khí cạn kiệt, nằm ở rìa biên giới của Thanh Vân đại lục, nhưng gần đây lại trở thành nơi nội bất xuất ngoại bất nhập. Dưới ánh trăng mờ đục, những rặng cây khô khốc chìa ra như những cánh tay quỷ quái, cố gắng bấu víu lấy chút tàn dư của ánh sáng.
Trên một đỉnh núi đá nhô cao, hai bóng người đứng lặng lẽ như hòa vào màn đêm.
Diệp Phi khoác lên mình bộ hắc y trường bào, gió núi thổi mạnh khiến vạt áo hắn bay phần phật, nhưng cơ thể hắn vẫn bất động như một pho tượng đá ngàn năm. Đôi mắt hắn sâu thăm thẳm, ẩn chứa sự tĩnh lặng đáng sợ của kẻ đã đi qua sinh tử chín lần. Bên cạnh hắn, Thạch Hùng vác trên vai một cây chiến rìu khổng lồ nặng nề, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo da thú, đôi mắt đỏ rực như thú dữ đang nhìn chằm chằm vào thung lũng phía dưới.
"Công tử, chính là chỗ đó sao?" Thạch Hùng trầm giọng hỏi, âm thanh vang lên như tiếng đá lăn trong hang động.
Diệp Phi khẽ gật đầu, tầm mắt hướng về phía một hang động lớn rực ánh đuốc lập lòe bên dưới. Chung quanh hang động đó, hàng chục lính canh mang giáp trụ đen, trên ngực thêu hình một con mắt đỏ ngầu – biểu tượng của Thiên Đạo Minh.
"Huyết Sát Động." Diệp Phi nhàn nhạt thốt ra cái tên này. "Kiếp trước, sau khi diệt gia tộc của ta, chúng đã gom toàn bộ linh thạch và bảo khí của Diệp gia về đây để cống nạp cho Linh Hoang Giới. Hiện tại, nơi này là kho tiếp tế quan trọng nhất của chúng ở Hạ Tam Giới."
Tiếng của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu vang lên trong đầu Diệp Phi, mang theo vẻ cợt nhả thường thấy: "Tiểu tử, ngươi định đánh vào kho tiền của bọn chúng à? Không tồi, tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết tiêu tốn linh tài khủng khiếp, số tiền này đủ để ngươi bù đắp phần nào căn cơ."
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo: "Không chỉ là tiền. Ta cảm nhận được… có một hơi thở rất quen thuộc ở bên trong."
"Hơi thở quen thuộc?" Tiêu Lão kinh ngạc, rồi chợt nhận ra điều gì đó: "Ý ngươi là… tàn hồn của nha đầu kia?"
Diệp Phi không trả lời, nhưng bàn tay hắn đã siết chặt lấy chuôi của Trấn Thiên Kiếm – thanh kiếm gãy bọc trong vải đen vẫn không ngừng rung động, như thể nó đang cảm nhận được sát tâm của chủ nhân.
"Thạch Hùng."
"Có thuộc hạ!" Thạch Hùng tiến lên một bước, mặt đất dưới chân hắn nứt toác.
"Lát nữa ta sẽ trực tiếp đột kích từ chính diện. Nhiệm vụ của ngươi là chấn thủ lối thoát duy nhất ở phía sau. Một tên cũng không được để lọt, dùng máu của chúng để tôi luyện 'Man Hoang Quyết' của ngươi."
Thạch Hùng nở một nụ cười man dại, hàm răng trắng nhởn dưới ánh trăng: "Xin công tử yên tâm, ta sẽ bẻ gãy cổ từng tên một!"
***
Dưới thung lũng, căn cứ bí mật của Thiên Đạo Minh vẫn chìm trong bầu không khí ngột ngạt.
Lão giả cầm đầu toán lính canh là một cường giả Tụ Khí cảnh đỉnh phong, đang ngồi trên một tảng đá lớn, vẻ mặt đầy khó chịu. Lão tên là Hắc Báo, một kẻ vong ân phụ nghĩa từng được Diệp gia cứu giúp, nhưng sau đó lại quay lại dẫn đường cho Thiên Đạo Minh tiêu diệt ân nhân.
"Lũ phế vật, canh gác cho cẩn thận!" Hắc Báo quát lớn. "Tin tức từ Trấn Thiên Thành truyền về nói rằng chi nhánh đã bị tiêu diệt bởi một kẻ tên Diệp Phi. Đó chẳng phải là tên phế vật đã chết của Diệp gia sao? Thật là chuyện đùa!"
"Báo lão, ngài đa nghi quá rồi. Một tên phế vật chết đi sống lại thì làm được gì?" Một tên lính nịnh nọt.
Nhưng lời chưa dứt, một tiếng "Ầm" kinh hoàng vang dội khắp thung lũng.
Từ trên cao, một đạo kiếm khí màu xám tro, mang theo khí tức mục nát của thời gian, lao xuống như thiên thạch rơi. Đạo kiếm khí ấy dài hơn mười trượng, chém đôi mặt đất, trực tiếp xé tan hàng phòng ngự phía trước trong chớp mắt.
Khói bụi mịt mù, những tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang lên. Hắc Báo hoảng sợ bật dậy, rút đoản đao ra quát lớn: "Kẻ nào?!"
Giữa làn khói bụi đen ngòm, một bóng dáng thanh mảnh nhưng mang theo uy áp vạn quân từ từ bước ra. Diệp Phi cầm ngang thanh kiếm gãy, những dải vải đen cuốn quanh kiếm bắt đầu tuột ra, để lộ thân kiếm rỉ sét nhưng tỏa ra thứ sát khí lạnh thấu xương tủy.
"Ta đến lấy lại những gì thuộc về ta." Diệp Phi bình thản nói, giọng nói không cao nhưng vang vọng như phán quyết của thần linh.
"Ngươi… Diệp Phi?! Ngươi thật sự chưa chết?" Hắc Báo kinh hoàng, mặt cắt không còn giọt máu. "Lên! Giết chết hắn cho ta! Hắn chỉ có một mình!"
Đám lính canh Thiên Đạo Minh rú lên, vây lại từ mọi phía. Bọn chúng đều là cường giả Khai Mạch cảnh trở lên, trang bị vũ khí tinh lương.
Diệp Phi đứng giữa vòng vây, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo. Hắn khép hờ mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh của đời thứ hai – kiếp của một kẻ lấy sát phạt chứng đạo, "Đồ Lục Chí Tôn".
"Luân Hồi Chuyển: Sát Niệm!"
Xung quanh Diệp Phi đột nhiên hiện ra những bóng ma mờ ảo. Đó là dư ảnh của hắn ở những góc độ khác nhau, mỗi bóng ma đều đang cầm một thanh kiếm sắc lẹm.
Khi một tên lính lao tới, Diệp Phi không hề động đậy, nhưng bóng ma của hắn đã chém ngang họng kẻ địch. Máu phun ra đỏ thẫm, nhuộm xuống nền đá đen. Diệp Phi bước đi từng bước ung dung giữa cơn mưa máu. Cứ mỗi bước đi, lại có hai, ba cái đầu rơi xuống đất. Kiếm chiêu của hắn không hào nhoáng, nhưng đơn giản và trực tiếp đến mức cực đoan – mọi đường kiếm đều nhằm vào tử huyệt.
"Aaa! Quỷ! Hắn là quỷ!"
Đám lính canh bắt đầu hoảng loạn. Chúng nhận ra những vết thương trên người đồng đội mình không hề chảy máu bình thường, mà dường như sinh mệnh lực đều bị thanh kiếm kia hút cạn.
Cùng lúc đó, từ phía sau hang động, tiếng gầm của Thạch Hùng vang lên chấn động màng nhĩ.
"Chết đi lũ rác rưởi!"
Thạch Hùng như một ngọn núi di động, chiến rìu trong tay quét ngang qua. Mỗi nhát rìu đều mang theo sức mạnh nghìn cân, đem cơ thể kẻ địch đập thành những đám thịt nát vụn. Hắn không cần chiêu thức, chỉ cần dùng sức mạnh thể chất thô sơ nhất cũng đủ khiến quân thù khiếp sợ. Những kẻ cố gắng bỏ chạy đều bị hắn túm lấy đầu rồi đập thẳng xuống đất, vang lên những tiếng "Răng rắc" kinh hồn.
Diệp Phi không quan tâm đến cuộc tàn sát phía sau. Mục tiêu của hắn là Hắc Báo.
Hắc Báo lúc này đã hoàn toàn mất đi nhuệ khí. Lão run rẩy thi triển sở học cả đời, tạo ra một màn sương đen bao quanh cơ thể, rồi quay đầu định chạy sâu vào trong động.
"Chạy đi đâu?"
Tiếng của Diệp Phi vang lên ngay sát bên tai lão. Hắc Báo giật mình tung đao về phía sau, nhưng hắn chỉ chém vào không trung. Diệp Phi đã xuất hiện trước mặt hắn từ bao giờ, bàn tay bóp chặt lấy cổ lão, nhấc bổng lên không trung.
"Hắc Báo, nhớ năm đó phụ thân ta cứu ngươi khỏi đầm lầy vạn độc không?"
Hắc Báo trợn mắt, ú ớ: "Thiếu… thiếu chủ… tha mạng… Là Thiên Đạo Minh ép lão phu…"
"Ép ngươi sao?" Đôi mắt Diệp Phi rực lên một luồng ánh sáng luân hồi huyền bí. "Ta đã sống chín kiếp, nhìn thấy đủ loại lý do thoái thác trên đời này. Nhưng với ta, kẻ phản bội chỉ có một kết cục."
Hắn khẽ buông tay, Trấn Thiên Kiếm đâm thẳng qua đan điền của Hắc Báo. Luồng khí tức mục nát tràn vào, trực tiếp phế đi tu vi và ăn mòn kinh mạch của lão trong sự đau đớn tột cùng.
"Ta không để ngươi chết dễ dàng thế đâu. Ngươi sẽ nằm đây chứng kiến cảnh tượng căn cứ này sụp đổ, rồi linh hồn ngươi sẽ bị Luân Hồi Châu giam cầm mãi mãi."
Diệp Phi ném cái xác sống của Hắc Báo sang một bên, rồi bước thẳng vào trong hang động tối tăm.
Càng đi sâu vào trong, linh khí càng nồng nặc. Tại trung tâm hang động, một khối kết giới màu xanh nhạt bao bọc lấy vô số linh thạch cao cấp. Và ngay giữa tâm kết giới, có một chiếc lọ ngọc lơ lửng, chứa đựng một đốm sáng trắng nhạt đang yếu ớt nhấp nháy.
Tim Diệp Phi đập nhanh hơn một nhịp.
"Hiểu Nguyệt…" hắn thầm thầm gọi.
Đây là một mảnh linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt – mảnh "Phách" đại diện cho ký ức của kiếp thứ nhất. Thì ra Thiên Đạo Minh đã dùng tàn hồn của nàng để làm vật trấn áp, duy trì tính ổn định cho các kho tàng khí vận của chúng.
Khi Diệp Phi chạm tay vào kết giới, những xiềng xích của Thiên Đạo lập tức hiện ra, bắn về phía hắn những luồng sét màu vàng kim, đại diện cho quy luật của thế giới này.
"Quy luật sao? Thiên mệnh sao?"
Diệp Phi gầm lên một tiếng, Luân Hồi Châu trong lồng ngực phát ra ánh sáng tím rực rỡ, áp đảo hoàn toàn lôi điện của Thiên Đạo.
"Kiếp này, Diệp Phi ta chính là quy luật duy nhất!"
Hắn chém mạnh một kiếm, bẻ gãy mọi kết giới. Chiếc lọ ngọc rơi xuống bàn tay hắn. Đốm sáng bên trong khẽ run lên, dường như nó cũng cảm nhận được hơi ấm quen thuộc đã chờ đợi suốt hàng vạn năm.
Bên ngoài, tiếng thét của lính canh đã dứt hẳn. Thạch Hùng bước vào hang, toàn thân tắm trong máu, hơi thở rực nóng: "Công tử, đã xong. Một tên cũng không sót."
Diệp Phi cẩn thận cất chiếc lọ ngọc vào ngực áo, vẻ lạnh lùng trên mặt bỗng chốc vơi đi phần nào, thay vào đó là một ý chí kiên định đến cực điểm.
"Thạch Hùng, dọn sạch chỗ linh thạch này đi. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu rời khỏi Hạ Tam Giới."
Thạch Hùng nhìn đống tài bảo khổng lồ, mắt sáng rực: "Vâng! Nhưng công tử, chúng ta đi đâu?"
Diệp Phi nhìn về hướng Bắc, nơi có những đỉnh núi cao vút xuyên qua mây trời, nơi mà ranh giới giữa phàm trần và tiên cảnh bị ngăn cách bởi "Bức tường giới hạn".
"Trung Tam Giới – Linh Hoang đại lục. Ở đó, có những nợ cũ ta cần đòi lại, và có những kẻ đã phản bội ta kiếp trước… đang đợi ta trở về gặt lấy đầu của chúng."
Ngọn lửa bùng lên thiêu rụi Huyết Sát Động, xóa sạch dấu vết cuối cùng của sự tồn tại của Thiên Đạo Minh tại vùng biên cảnh này. Giữa đống tro tàn, bóng dáng Diệp Phi và Thạch Hùng lặng lẽ rời đi, hướng thẳng về phía chân trời, nơi định mệnh đang rung chuyển dữ dội trước bước chân của kẻ Nghịch Mệnh.