Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 29: Thiên Đạo Minh chi nhánh**
Sương sớm tại dãy núi Thiên Quy không mang theo sự tươi mát của cỏ cây, mà đặc quánh một mùi tanh tao lờ mờ của sát khí. Gió bấc rít qua những khe đá hẹp, âm thanh vang vọng như tiếng khóc than của những vong hồn bị giam cầm trong dòng thác luân hồi vô tận.
Diệp Phi đứng trên một mỏm đá nhô ra, chiếc áo bào đen bạc màu tung bay theo gió. Khuôn mặt hắn bình thản đến lạ thường, nhưng đôi mắt – đôi mắt đã trải qua tám đời vinh nhục, tám lần sinh tử – lại sâu thẳm như vực thẳm u minh. Trong đáy mắt ấy, một tia sáng màu xám tro nhạt nhòa đang luân chuyển, đó là dấu hiệu của Luân Hồi Ấn đang rục rịch thức tỉnh.
Bên cạnh hắn, Vân Hiểu Nguyệt khoác lên mình chiếc áo choàng trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với vẻ u tối của Diệp Phi. Khuôn mặt nàng vẫn còn nét xanh xao sau trận chiến kinh hoàng ở kiếp nạn trước, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ mờ mịt, thay vào đó là một sự kiên định trầm mặc.
“Hắn đã tới chưa?” Diệp Phi nhàn nhạt cất lời, giọng nói không chút gợn sóng.
“Thạch Hùng đã truyền tín hiệu. Hắn đang dẫn dụ đám tai mắt của Thiên Đạo Minh về phía hẻm núi Tử Vong.” Vân Hiểu Nguyệt khẽ đáp, hơi thở nàng hóa thành một làn khói trắng tan biến vào không trung lạnh lẽo.
Diệp Phi không nói gì, tay phải hắn vô thức siết chặt chuôi kiếm Trấn Thiên gãy nát dắt ngang hông. Thanh kiếm này từng chém rách bầu trời, từng nhuộm máu của chư thần ở đời thứ nhất. Giờ đây, dù nó chỉ còn là một mảnh tàn sắt gỉ sét, nhưng sự cộng hưởng giữa nó và linh hồn Diệp Phi vẫn mạnh mẽ như cũ.
“Tiểu tử, ngươi định thật sự nhổ bỏ chi nhánh của Thiên Đạo Minh tại đây sao?” Tiếng nói già nua, pha chút châm chọc của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu ẩn sâu nơi lồng ngực Diệp Phi. “Ngươi nên biết, chi nhánh tại Hạ Tam Giới này tuy không có cường giả cấp cao, nhưng lại là ‘mắt xích’ trong Thiên Đạo Chi Võng. Ngươi động vào chúng, chẳng khác nào tự thò tay vào tổ kiến lửa, Vô Nhai sẽ lập tức nhận ra dị biến.”
Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo thấu xương: “Tiêu Lão, ông đi theo ta đã bao lâu rồi mà vẫn còn hỏi câu đó? Trốn chạy chưa bao giờ là cách để phá vỡ xiềng xích. Kiếp này, ta không chỉ muốn thoát khỏi vòng lặp, ta muốn nghiền nát bàn cờ của hắn. Muốn giết Thần Đế, phải bắt đầu từ việc cắt đứt tay chân của hắn ở phàm trần.”
“Hắc hắc, khẩu khí vẫn lớn như ngày nào.” Tiêu Lão cười khà khà, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự tán thưởng. “Được, nếu ngươi đã muốn điên một phen, lão già này sẽ bồi ngươi. Ở trung tâm chi nhánh đó có một khối ‘Vận Mệnh Thạch’, nếu chiếm được nó, ta có thể dùng bí thuật để che giấu khí tức của ngươi trong vòng nửa năm, đủ để chúng ta tiến vào Linh Hoang Giới mà không bị truy sát gắt gao.”
“Thành giao.”
Diệp Phi xoay người, ánh mắt hướng về phía chân núi, nơi có một tòa thành trì lộng lẫy đang tọa lạc giữa những tầng mây giả tạo. Đó là Trấn Thiên Thành – tên gọi thì hoa mỹ, nhưng thực chất là một nhà tù khổng lồ dành cho những kẻ dám phản kháng mệnh trời.
***
Tại trung tâm Trấn Thiên Thành, tòa tháp Thiên Đạo sừng sững như một thanh kiếm đâm thẳng vào bầu trời. Nơi đây là trụ sở của chi nhánh Thiên Đạo Minh tại đại lục Thanh Vân.
Trong đại điện rộng lớn, không khí ngột ngạt đến mức một sợi tóc rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Phía trên cao nhất, U Minh Lão Tổ – một lão giả với làn da khô héo như vỏ cây cổ thụ, đôi mắt híp lại đầy nham hiểm – đang ngồi trên chiếc ngai làm từ linh thạch cao cấp.
“Vẫn chưa tìm thấy tung tích của tên phế vật Diệp Gia đó sao?” Giọng lão trầm đục, mang theo áp lực của một cường giả Linh Cảnh đỉnh phong, khiến đám thủ hạ phía dưới run rẩy quỳ sụp xuống.
“Bẩm Lão Tổ… Diệp Phi đó dường như có thần thông che giấu mệnh cách. Toàn bộ Truy Hồn Trận đều mất tác dụng. Nhưng theo báo cáo, một thiếu niên cường tráng thuộc tộc Man Hoang từng xuất hiện gần dãy núi Thiên Quy, khả năng cao là tên tay sai Thạch Hùng của hắn.” Một gã chấp pháp giả run cầm cập trả lời.
U Minh Lão Tổ đập mạnh tay xuống thành ghế, một tiếng “rầm” vang lên, sàn đá nứt toác.
“Đồ ngu! Thiên Đạo Minh nhận lệnh giám sát vận mệnh chúng sinh, giờ lại để một tên nghịch mệnh giả chạy thoát ngay dưới mắt. Nếu Thần Đế trách phạt, đầu của tất cả các ngươi sẽ được dùng làm vật tế!”
Lão vừa dứt lời, một tiếng nổ long trời lở đất bỗng nhiên từ hướng cổng thành truyền tới. Luồng dư chấn mạnh mẽ đến mức khiến tòa tháp Thiên Đạo rung chuyển dữ dội.
“Báo! Lão Tổ! Có kẻ… có kẻ đang cưỡng ép phá trận cổng thành!” Một tên binh sĩ hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét vì kinh hoàng.
“Kẻ nào?” U Minh Lão Tổ đứng bật dậy, luồng khí tức âm hàn tỏa ra xung quanh.
“Là hắn… Diệp Phi!”
***
Tại cổng thành Trấn Thiên Thành, khói bụi mịt mù.
Giữa đống đổ nát của trận pháp bảo vệ vốn được xưng tụng là kiên cố nhất Hạ Tam Giới, một bóng đen đang từ từ bước ra. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên nhịp tim của hàng vạn quân lính đang bao vây.
Thạch Hùng đứng phía sau Diệp Phi, thân hình như một tòa tháp sắt, đôi mắt đỏ rực sát khí. Trên tay hắn là một thanh chiến rìu khổng lồ, máu của binh sĩ trấn giữ cổng thành vẫn còn nhỏ từng giọt xuống đất.
“Công tử, đám tạp chủng này so với kiếp trước yếu hơn nhiều quá.” Thạch Hùng cười gằn, giọng nói vang vọng như tiếng sấm rền.
Diệp Phi không nhìn hắn, ánh mắt khóa chặt vào tòa tháp cao nhất. Hắn khẽ vẫy tay, một luồng linh lực màu xám xịt bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông, quấn quýt lấy thanh Trấn Thiên Kiếm gãy.
“Kiếp trước chúng dựa vào thế của Thiên Đạo để áp bức người. Kiếp này, ta sẽ dùng luân hồi của chính chúng để chôn vùi chúng.”
“Lên!”
Hàng trăm chấp pháp giả đồng loạt hô vang, những dải xích lấp lánh linh quang lao về phía Diệp Phi như những con mãng xà. Đây là “Vận Mệnh Tỏa” – một pháp bảo có khả năng trói buộc cả thể xác lẫn linh hồn kẻ địch.
Diệp Phi đứng yên bất động, mãi cho đến khi những sợi xích chỉ còn cách vài tấc, hắn mới nhẹ nhàng nâng kiếm.
“Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Nhất Kiếm: Đoạn Nhân Quả!”
Thanh kiếm gãy vụt qua một quỹ đạo kỳ dị. Không có tiếng kim loại va chạm, cũng không có linh năng bùng nổ rực rỡ, nhưng những sợi xích kia khi chạm vào tầm kiếm ý của Diệp Phi liền tự động tan rã, hóa thành cát bụi ngay lập tức. Những tên chấp pháp giả phía sau trợn trừng mắt, tiếng thét tắc nghẹn nơi cổ họng trước khi cơ thể họ bắt đầu héo rũ đi như hoa cỏ gặp đại hạn.
Kiếm này không chém vào xác thịt, nó chém trực tiếp vào “sinh cơ” và “thời gian” tồn tại của đối phương.
“Đó là… tà thuật gì?” Đám đông hoảng loạn lùi lại.
Diệp Phi bước đi giữa hàng nghìn quân đao thương như đi dạo trong vườn hoa. Vân Hiểu Nguyệt đi theo sát sau lưng hắn, hai tay nàng khẽ kết ấn, những đóa hoa sen bằng băng xanh biếc nở rộ xung quanh, đóng băng bất kỳ kẻ nào dám lẻn tới gần. Sự phối hợp giữa sự tàn khốc của Luân Hồi và sự tinh khiết của Thái Âm tạo nên một khung cảnh kinh diễm mà đầy chết chóc.
“Lũ rác rưởi, cản đường chủ tử là chết!”
Thạch Hùng gầm lên, chiến rìu trong tay quét ngang một vòng. Sức mạnh của huyết mạch Man Hoang bùng nổ, mỗi cú vung rìu đều mang theo kình phong xé toạc không gian, đem hàng chục binh sĩ mặc giáp bạc đánh văng lên không trung, nát bấy như những bao cát cũ.
Trận chiến trở thành một cuộc tàn sát một chiều. Diệp Phi không hề dùng tới những thần thông hoa mỹ, mỗi đường kiếm của hắn đều giản đơn đến mức tàn nhẫn, chỉ hướng thẳng vào chỗ hiểm và cắt đứt sinh mệnh tận gốc rễ.
Cuối cùng, hắn cũng đứng trước đại điện tháp Thiên Đạo. U Minh Lão Tổ cùng một đám hộ vệ thân tín nhất đã dàn trận chờ sẵn.
“Diệp Phi! Ngươi đúng là to gan lớn mật! Dám dẫn quân phản nghịch tấn công Thiên Đạo Minh, ngươi không sợ bị trời phạt sao?” U Minh Lão Tổ hét lớn, tay nắm chặt một mặt gương pha lê tỏa ra ánh sáng chói mắt – Thiên Chi Nhãn.
Diệp Phi dừng bước, nhìn lão như nhìn một xác chết biết đi.
“Trời? Cái trời mà các ngươi đang phụng sự là ai?” Diệp Phi nhẹ nhàng hỏi, giọng nói lại vang vọng khắp Trấn Thiên Thành. “Là một kẻ phản bội, một kẻ đánh cắp thần vị, hay chỉ là một cỗ máy hút linh khí chúng sinh?”
“Láo xược! Chết đi cho ta!”
U Minh Lão Tổ gào lên, mặt gương Thiên Chi Nhãn phóng ra một luồng hỏa diễm màu trắng tinh khiết – Thiên Hỏa. Đây là ngọn lửa danh nghĩa dùng để thiêu rụi những kẻ tội đồ, có uy lực tương đương với đòn đánh toàn lực của một cường giả Hóa Thần Cảnh nếu được kích hoạt ở trung tâm trận pháp.
Nhìn ngọn lửa cuồn cuộn lao đến, ánh mắt Diệp Phi bỗng nhiên thay đổi. Đồng tử hắn co rụt lại, khí chất của hắn đột ngột trở nên cực kỳ vĩ đại và xa xăm.
*“Tiêu Lão, cho ta mượn một chút khí tức của đời thứ tư.”*
Trong tâm thức, một bóng hình tướng quân uy phong lẫm liệt, khoác áo bào rách nát ngồi trên đống xương trắng hiện ra. Đó là Diệp Phi ở kiếp thứ tư – Vạn Cổ Chiến Thần, kẻ từng dẫn đầu một vạn nghịch tu chinh phạt thiên cung.
Xung quanh Diệp Phi, một luồng sát khí ngưng tụ thành hình rồng màu huyết hồng. Hắn không tránh né Thiên Hỏa, mà một tay đưa ra, trực tiếp tóm lấy ngọn lửa trắng.
*Xì xì…*
Dưới cái nhìn kinh hãi của tất cả mọi người, Thiên Hỏa thiêu rụi được chúng sinh ấy lại ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay Diệp Phi như một con thú nhỏ bị thuần phục. Diệp Phi bóp mạnh một cái, ngọn lửa vỡ tan thành những đóm sáng vô hại.
“Chỉ thế này thôi sao?”
Diệp Phi khẽ nhúc nhích. Ngay sau đó, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt U Minh Lão Tổ. Tốc độ này nhanh đến mức vượt qua sự cảm nhận của thần thức Linh Cảnh.
“Ngươi… ngươi không phải Diệp Phi… Ngươi là quái vật phương nào?” U Minh Lão Tổ lắp bắp, nỗi sợ hãi nguyên thủy chiếm lấy tâm trí lão.
Diệp Phi giơ thanh kiếm gãy lên, mũi kiếm đặt nhẹ nơi yết hầu của lão.
“Ta là người đến để đưa ngươi vào vòng luân hồi tiếp theo. Và ở đó, ngươi sẽ phải trả giá cho việc làm con chó cho Vô Nhai qua nhiều kỷ nguyên.”
“Không! Đừng giết ta! Ta có thể giúp ngươi chiếm lấy Vận Mệnh Thạch, ta có thể…”
*Phập.*
Mũi kiếm đâm xuyên qua cổ họng, chặn đứng những lời van xin của lão. Diệp Phi không nhìn vào cái xác đang từ từ đổ xuống, hắn bước tới chiếc ngai vàng, cầm lấy viên tinh thạch màu tím huyền ảo đang trôi lơ lửng phía sau lưng ghế.
Vận Mệnh Thạch.
Ngay khi chạm vào nó, toàn bộ tháp Thiên Đạo rung lên lần nữa, nhưng lần này là do sự sụp đổ của kết giới mệnh vận. Ở khắp mọi nơi trong thành, những sợi dây vô hình đang trói buộc khí vận của người dân bỗng chốc đứt đoạn.
Vân Hiểu Nguyệt và Thạch Hùng bước vào điện. Thạch Hùng thu rìu, nhìn xung quanh đầy hả hê: “Nhổ tận gốc rồi, công tử. Thật sảng khoái!”
Tuy nhiên, gương mặt Diệp Phi không hề có chút biểu cảm chiến thắng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trần nhà đại điện, nơi có những phù văn cổ xưa đang bắt đầu tự bốc cháy và chuyển sang màu đỏ máu.
“Chưa kết thúc đâu.” Diệp Phi lạnh lùng nói. “Việc chúng ta diệt chi nhánh này đã đánh động đến tầng cao hơn. Sứ giả của Thượng Tam Giới sẽ sớm chú ý đến đây.”
“Tiểu tử, ngươi định làm gì tiếp theo? Cứ thế mà đi sao?” Tiêu Lão hỏi trong đầu.
Diệp Phi tiến tới bức tường lớn của đại điện. Hắn dùng thanh Trấn Thiên Kiếm đang còn dính máu của U Minh Lão Tổ, vạch lên tường bốn chữ lớn, nét chữ sắc sảo như muốn chém rách thời không:
**“DIỆP PHI TRỞ LẠI.”**
Dưới đó, hắn để lại một ấn ký luân hồi màu đen – ký hiệu chiến tranh của kiếp thứ nhất.
“Chúng ta đi.” Diệp Phi thu kiếm, dứt khoát xoay người. “Linh Hoang Giới đang đợi chúng ta. Ở đó, màn kịch thực sự mới bắt đầu.”
Ba bóng người rời khỏi tháp Thiên Đạo trong lúc ngọn lửa bắt đầu nuốt chửng tòa kiến trúc biểu tượng cho quyền lực tối cao này. Phía sau họ, khói đen mù mịt bốc lên tận tầng mây cao nhất của Hạ Tam Giới, như một lời khiêu chiến ngông cuồng và đẫm máu gửi trực tiếp tới vị Thần Đế đang ngồi trên ngai vàng của chín tầng trời.
Dưới bầu trời rực lửa của Trấn Thiên Thành, một kỷ nguyên của sự vâng lời đã khép lại, và hành trình nghịch mệnh thực thụ của Cửu Thế Luân Hồi Giả chỉ mới vừa mới khai mở những trang đầu tiên.