Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 28: Nguyệt hạ tâm tình**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:22:09 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 28: NGUYỆT HẠ TÂM TÌNH

Ánh trăng bàng bạc như tấm lụa mỏng phủ lên vạn vật trong khu rừng già sâu thẳm của Vạn Thú Lâm. Tiếng thác nước đổ từ trên cao vang vọng, hòa cùng thanh âm xào xạc của lá cây, tạo nên một bản nhạc tiêu tao giữa đêm vắng. Sau trận huyết chiến giành giật Hàn Băng Chi Tinh, không khí nơi đây vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh chưa kịp tan hết, nhưng trong hang động khuất sau màn thác nước, lại là một vùng tĩnh mịch kỳ lạ.

Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một phiến đá lớn, sắc mặt hắn hơi tái đi sau khi thi triển thần thông cưỡng ép trấn áp khí lạnh. Trước mặt hắn, Vân Hiểu Nguyệt đang nằm nghiêng trên lớp cỏ mềm mà hắn đã cẩn thận trải sẵn. Ánh trăng xuyên qua kẽ đá, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú, thoát tục của nàng. Làn da nàng trắng sứ, đôi môi vốn nhợt nhạt vì Hàn độc nay đã bắt đầu có lại chút sắc hồng của sự sống.

Diệp Phi khẽ thở hắt ra một hơi, luồng trọc khí màu xám trắng bị hắn tống ra khỏi phổi, tan biến trong không trung. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài khẽ vuốt lọn tóc mây đang xòa trên trán nàng. Ánh mắt vốn luôn tràn ngập sát ý và sự lạnh lùng của một kẻ đi qua tám kiếp sinh tử, lúc này đây lại dịu dàng như nước mùa thu.

“Vẫn là cảm giác này…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. “Mười vạn năm, qua bao nhiêu vòng lặp của Luân Hồi Chi Bàn, hương thơm nhàn nhạt trên mái tóc nàng vẫn không hề thay đổi.”

Vân Hiểu Nguyệt khẽ cử động, đôi lông mi dài như cánh quạt rung động rồi từ từ mở ra. Đập vào mắt nàng là khuôn mặt của Diệp Phi ở khoảng cách cực gần. Nàng không hề né tránh, cũng không cảm thấy sợ hãi, trái lại, một cảm giác tin tưởng tuyệt đối dâng lên từ sâu thẳm tâm linh, khiến nàng bất giác mỉm cười.

“Ngươi vẫn thức à?” Giọng nàng hơi khàn nhưng trong trẻo như tiếng chuông gió.

“Linh khí của Hàn Băng Chi Tinh quá mạnh, ta cần phải canh chừng để chắc chắn kinh mạch của nàng không bị dư lực làm tổn thương.” Diệp Phi thu tay lại, vẻ mặt thu liễm sự ôn nhu, trở lại trạng thái trầm tĩnh thường ngày.

Hiểu Nguyệt ngồi dậy, nàng tựa lưng vào vách hang đá, nhìn ra phía màn nước trắng xóa ngoài kia. Ánh trăng chiếu vào mắt nàng, lung linh như chứa cả một dải ngân hà. Nàng im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi:

“Diệp Phi, rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao… mỗi khi nhìn thấy ngươi, ta lại thấy tim mình đau nhói, nhưng lại cảm thấy rất đỗi quen thuộc? Ngươi biết ta từ trước phải không? Ý ta là, trước khi chúng ta gặp nhau ở buổi đấu giá tại Thanh Vân đại lục.”

Câu hỏi của nàng như một viên đá ném vào mặt hồ đang yên ả trong lòng Diệp Phi. Hắn trầm mặc. Làm sao hắn có thể nói với nàng rằng nàng chính là thê tử duy nhất của hắn từ đời thứ nhất? Làm sao nói cho nàng hay rằng vì nàng, hắn đã chống lại cả Thiên Đạo, đã từ bỏ ngôi vị Thần Đế vạn người kính ngưỡng để rồi rơi vào vòng xoáy luân hồi đau khổ này?

Hắn nhìn nàng, thanh âm trở nên xa xăm như vọng về từ một kỷ nguyên cổ đại:

“Nếu ta nói, ta đã tìm nàng qua tám kiếp, vượt qua hằng hà sa số những khổ đau chỉ để gặp lại nàng ở kiếp thứ chín này, nàng có tin không?”

Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ. Lời nói này nghe thật hoang đường, thậm chí là có chút điên rồ đối với bất kỳ kẻ tu hành nào. Nhưng nhìn vào đôi mắt chứa đầy tang thương và những vết sẹo vô hình của người thiếu niên trước mặt, nàng nhận ra hắn không hề nói dối. Trong đôi mắt ấy không phải là dục vọng, mà là một sự cố chấp đến tột cùng, một loại chấp niệm có thể thiêu cháy cả bầu trời.

“Ta tin.” Nàng khẽ đáp, ánh mắt kiên định. “Vì đôi khi trong những giấc mơ, ta thấy mình đứng trên một biển hoa màu đỏ thẫm, bên cạnh là một nam tử quay lưng về phía ta. Người ấy rất cao lớn, nhưng cô độc… cô độc đến mức khiến ta muốn bật khóc. Bóng lưng ấy, so với ngươi lúc này, thực sự rất giống.”

Diệp Phi khẽ run lên. Đó chính là cảnh tượng trước khi nàng vì bảo vệ hắn mà hy sinh dưới lưỡi kiếm của Thần Đế Vô Nhai. Biển hoa màu đỏ ấy chính là máu của chúng thần nhuộm đỏ cả vạn dặm Thần giới.

“Hiểu Nguyệt, linh hồn nàng không hoàn chỉnh.” Diệp Phi đổi chủ đề, hắn không muốn nàng quá đau buồn khi chưa thực sự thức tỉnh ký ức. “Mảnh vỡ ở Hạ Tam Giới chỉ là một phần nhỏ. Muốn thực sự thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo, ta phải đưa nàng trở về Nguyệt Tộc, tìm lại Thái Âm Bản Nguyên.”

“Nguyệt Tộc…” Nét mặt Hiểu Nguyệt thoáng hiện lên vẻ u buồn. “Đó là nơi họ coi ta như một công cụ tế lễ, một vật chứa để cầu nguyện cho sự trường tồn của dòng tộc. Ngươi đi cùng ta, sẽ bị cả tộc truy sát. Bọn họ có liên hệ với Thượng Tam Giới, cường giả như mây, ngươi không cần phải vì ta mà đối đầu với họ.”

Diệp Phi đột ngột đứng dậy. Một luồng khí thế bạt sơn hải quế từ người hắn tỏa ra, khiến nước thác bên ngoài hung hãn đổ xuống cũng phải khựng lại trong giây lát. Trấn Thiên Kiếm bên hông hắn run lên bần bật, phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) đanh thép.

“Cửu Thiên mười địa này, ai muốn dùng nàng làm vật tế, ta sẽ giết người đó. Nếu cả tộc nàng muốn nàng hy sinh, ta sẽ trảm sạch Nguyệt Tộc. Nếu Thiên Đạo không dung nạp nàng, ta sẽ lật đổ cái Thiên Đạo này!”

Khí phách ấy, cuồng ngạo mà chân thực, khiến Vân Hiểu Nguyệt hoàn toàn chấn động. Nàng nhìn thấy bóng dáng một vị thần chân chính đang trỗi dậy trong thân xác của thiếu niên này.

Trong lúc không khí đang căng thẳng, một tiếng cười hắc hắc vang lên từ chiếc nhẫn đen trên tay Diệp Phi. Tiêu Lão dưới hình dạng linh hồn hư ảo bay ra, vuốt râu mỉa mai:

“Được rồi, được rồi, Diệp tiểu tử, bớt thổi phồng chút đi. Hiện tại ngươi mới chỉ là một tiểu tu sĩ, kẻ thực thi luật pháp của Thiên Đạo Minh chỉ cần búng tay một cái là ngươi có thể hồn phi phách tán rồi. Đừng có đứng đó mà thề thốt, lo mà luyện hóa nốt đạo tàn hơi của Hàn Băng Chi Tinh đi.”

Diệp Phi liếc mắt nhìn lão, sát khí thu lại nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng: “Tiêu Lão, lão nói quá nhiều rồi.”

Tiêu Lão không hề sợ, quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt lão bỗng trở nên nghiêm túc hơn: “Tiểu nha đầu, hắn vì ngươi mà dám nghịch lại mệnh trời, con đường phía trước sẽ đầy máu và lửa. Ngươi sở hữu Thái Âm Chi Thể, đó là chìa khóa nhưng cũng là lời nguyền. Nếu ngươi muốn đứng cạnh hắn, thay vì là gánh nặng, ngươi phải thức tỉnh được sức mạnh của mình.”

Vân Hiểu Nguyệt nhìn Tiêu Lão, rồi nhìn sang Diệp Phi, nàng khẽ gật đầu, trong lòng đã có quyết định. Nàng vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tà áo của Diệp Phi.

“Ta không muốn là gánh nặng. Nếu ngươi muốn chinh phục bầu trời, ta sẽ hóa thành mặt trăng đi theo bóng tối của ngươi.”

Diệp Phi lặng thinh. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, cảm nhận hơi ấm giữa đêm đông. Hắn biết, kiếp này không giống như 8 kiếp trước. Lần này, hắn không đi một mình. Hắn có đồng đội như Thạch Hùng, có trí tuệ của Tiêu Lão, và quan trọng nhất, hắn đã tìm lại được linh hồn bị đánh mất bấy lâu.

Đột nhiên, Trấn Thiên Kiếm bên hông Diệp Phi phát ra ánh sáng tím nhạt nhòa. Một đoạn ký ức vụn vỡ bất ngờ hiện lên trong tâm trí hắn và lan tỏa sang cả Vân Hiểu Nguyệt qua sự tiếp xúc của hai bàn tay.

Trong ảo cảnh mờ ảo, họ thấy mình đang đứng trên đỉnh của Cửu Trọng Thiên. Diệp Phi mặc chiến bào hoàng kim, tay cầm Trấn Thiên Kiếm vẹn toàn, oai phong lẫm liệt. Phía đối diện là một bóng người mờ ảo che lấp cả mặt trời – Thần Đế Vô Nhai.

“Diệp Phi, ngươi vì một người đàn bà mà phản bội Thiên Mệnh, đáng sao?” Giọng nói của Vô Nhai vang dội như sấm truyền.

Diệp Phi trong ảo cảnh không trả lời, chỉ quay sang nhìn người con gái đang hấp hối trong lòng mình – chính là hình bóng của Vân Hiểu Nguyệt kiếp thứ nhất. Nàng vuốt mặt hắn, máu tràn ra từ khóe miệng: “Chàng… phải sống… để… phá vỡ vòng lặp này…”

Ảo cảnh tan biến.

Hang đá trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Cả Diệp Phi và Vân Hiểu Nguyệt đều thở dốc. Những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Hiểu Nguyệt bàng hoàng nhìn Diệp Phi, đôi mắt nàng đẫm lệ. Dù chỉ là một thoáng ngắn ngủi, nhưng nỗi đau xé lòng từ kiếp trước đã thực sự chạm đến linh hồn nàng ở hiện tại.

“Diệp Phi… đó là…”

“Đừng sợ.” Diệp Phi kéo nàng vào lòng, cái ôm chặt đến mức tưởng như muốn khảm nàng vào xương tủy mình. “Đó là nợ của hắn, ta sẽ đòi lại đủ. Kiếp này, không ai có thể chia cắt chúng ta.”

Ở một góc tối trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: “Thứ tình cảm này… mạnh hơn cả Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Vô Nhai ơi Vô Nhai, ngươi tưởng ngươi đã nắm giữ được tất cả, nhưng ngươi chưa bao giờ hiểu được sức mạnh của một kẻ không còn gì để mất.”

Bên ngoài, ánh trăng bắt đầu nhạt đi, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Nhưng đối với Diệp Phi và Vân Hiểu Nguyệt, một hành trình mới còn gian nan hơn nhiều đang chờ đợi phía trước. Con đường tiến về Linh Hoang Giới, tiến về Nguyệt Tộc, sẽ là con đường đầy rẫy chông gai, nhưng cũng là con đường để họ đoạt lại những gì thuộc về mình từ tay Định Mệnh.

Diệp Phi đứng dậy, hắn tra kiếm vào vỏ, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang rạch đôi màn đêm.

“Hiểu Nguyệt, chuẩn bị xuất phát thôi. Chúng ta phải tìm thấy Thạch Hùng ở điểm hẹn trước khi sứ giả của Thiên Đạo Minh phát hiện ra nơi này.”

Vân Hiểu Nguyệt đứng dậy bên cạnh hắn, vóc dáng nàng tuy mỏng manh nhưng thần thái đã hoàn toàn thay đổi, thanh cao và kiên nghị hơn trước.

“Được, dù đi đến tận cùng của trời đất, ta cũng sẽ đi cùng ngươi.”

Dưới chân núi Vạn Thú, hai bóng người sóng bước ra đi, để lại sau lưng bóng tối của khu rừng và những tàn tích của một trận chiến vừa kết thúc. Một huyền thoại mới về kẻ Nghịch Mệnh đang dần được viết tiếp, bằng máu, bằng nước mắt, và bằng một tình yêu xuyên qua ngàn kiếp luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8