Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 31: Sát thần hàng thế**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:24:00 | Lượt xem: 1

**Chương 31: Sát Thần Hàng Thế**

Gió gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn Nhai, nơi được coi là ranh giới mong manh giữa Hạ Tam Giới thấp kém và Linh Hoang Giới linh khí dồi dào. Mây đen cuồn cuộn đổ về, mang theo những tia sét màu tím sẫm chực chờ xé toạc bầu trời. Áp lực không gian ở đây nặng nề như ngàn vạn tòa đại sơn đè ép, khiến người thường chỉ cần bước chân vào là kinh mạch sẽ lập tức nổ tung.

Diệp Phi đứng bên mép vực thẳm, vạt áo bào đen rách rưới bay phần phật trong gió dữ. Khuôn mặt hắn vẫn trầm mặc như mặt hồ không đáy, nhưng trong đôi mắt ấy, từng vòng xoáy tử khí đang âm thầm luân chuyển. Đằng sau hắn, Thạch Hùng tay lăm lăm một cây trọng chùy thô kệch, toàn thân gân xanh nổi lên cuồn cuộn, chống chọi với sức ép nghẹt thở của kết giới giới hạn.

"Công tử, phía trước có phục kích." Thạch Hùng gầm nhẹ một tiếng, trực giác của Man Hoang huyết mạch khiến hắn cảm nhận được mối đe dọa đang lẩn khuất trong lớp mây mù.

Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, thanh kiếm gãy Trấn Thiên Kiếm trong tay hắn khẽ run lên, phát ra tiếng kêu rít buốt lạnh: "Không cần cảm nhận. Chúng đã đến ngay trước mắt rồi."

Dứt lời, từ trong tầng mây tím ngắt, một chiếc phi thuyền khổng lồ rực rỡ ánh kim quang từ từ hiện ra. Trên mũi thuyền, lá đại kỳ thêu hình một con mắt nhìn xoáy sâu vào tâm can người khác tung bay ngạo nghễ — biểu tượng của Thiên Hình Vệ thuộc Thiên Đạo Minh.

Mười tám bóng người mặc giáp bạc, tay cầm trường thương đứng bất động như những pho tượng thần thánh, vây quanh một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hoa văn sấm sét. Người này chính là Uông Thiên Sách, một trong các Chấp Pháp Giả của Linh Hoang Giới, kẻ sở hữu tu vi Linh Cảnh Đỉnh Phong, chỉ còn nửa bước là chạm tới Vương Cảnh.

Uông Thiên Sách đứng trên mạn thuyền, ánh mắt khinh bỉ nhìn xuống hai bóng người nhỏ bé bên dưới: "Diệp Phi, ngươi to gan lớn mật, sát hại sứ giả Thiên Đạo, cướp đoạt khí vận linh mạch tại Hạ Giới. Ngươi cho rằng phá hủy được phân điện hẻo lánh kia là có thể trốn thoát khỏi sự trừng phạt của Thiên Mệnh sao?"

Giọng nói của lão ta chứa đựng linh lực hùng hậu, chấn động đến mức đá tảng xung quanh Thiên Đoạn Nhai vỡ vụn thành tro bụi.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười ấy mang theo sự mỉa mai đến thấu xương: "Thiên Mệnh? Ở trong mắt ta, cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi chỉ là một trò đùa rẻ tiền của lũ chuột nhắt ngồi trên cao mà thôi."

"Hỗn xược!" Uông Thiên Sách nổi trận lôi đình, phất tay ra lệnh: "Kết trận! Trảm sát nghịch tặc, thu hồi Luân Hồi Châu!"

Mười tám Thiên Hình Vệ đồng loạt hét lớn, thanh thế rung chuyển trời đất. Mười tám đạo hào quang liên kết lại thành một trận pháp hình ngôi sao sáu cánh khổng lồ, bao trùm lấy đỉnh núi. Những luồng ánh sáng vàng kim sắc lẹm như lưỡi đao không gian lao vút về phía Diệp Phi và Thạch Hùng.

"Công tử, để ta!" Thạch Hùng bước lên một bước, trọng chùy trong tay hóa thành một vòng xoáy cuồng phong màu đất xám, đánh tan những lưỡi đao ánh sáng đang lao tới. Tuy nhiên, dưới áp lực của mười tám cao thủ phối hợp trận pháp, bước chân Thạch Hùng bắt đầu run rẩy, máu tươi từ kẽ móng tay rỉ ra.

Diệp Phi thu lại nụ cười, hơi thở của hắn đột ngột thay đổi. Một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và tàn độc bắt đầu len lỏi từ sâu trong linh hồn hắn.

*“Kiếp thứ chín là kiếp cuối cùng… nhưng để phá vỡ xiềng xích này, ta cần đến sát khí của kiếp thứ hai.”*

Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong thức hải, Luân Hồi Ấn thứ hai bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Đó là hình ảnh của một nam tử đứng giữa biển thây núi máu, trên tay cầm thanh huyết kiếm nhuộm đỏ cả cửu thiên. Đó là Sát Thần – kẻ đã từng đồ sát vạn tông môn chỉ để chứng đạo.

"Luân Hồi Chuyển: Sát Thần Ý Chí — Mở!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong tâm hồn mọi người hiện diện tại đó. Từ chân Diệp Phi, một vòng tròn đỏ thẫm như máu tươi lan tỏa ra tứ phía. Mây tím trên trời lập tức bị nhuộm thành một màu huyết sầu thảm.

Tóc của Diệp Phi vốn đen nhánh bỗng chốc hóa thành trắng xóa như tuyết già, bay loạn giữa hư không. Đôi mắt hắn khi mở ra không còn lòng trắng, chỉ còn một màu đỏ rực hung tàn, tản phát ra sát ý thực thể hóa thành những sợi tơ máu vương vãi trong không gian.

Uông Thiên Sách đứng trên thuyền bỗng thấy tim mình thắt lại một cái. Lão cảm giác mình không còn đứng đối diện với một tu sĩ phế vật của Hạ Giới, mà là đang đối mặt với một hung thần viễn cổ vừa bò lên từ tầng sâu nhất của địa ngục.

"Sát… Sát khí thật cường đại! Tất cả dốc toàn lực, sát chiêu Thiên Hình!" Uông Thiên Sách hét lên trong sợ hãi.

Mười tám vị Thiên Hình Vệ cắn đầu ngón tay, dùng tinh huyết hiến tế. Trận pháp vàng kim bỗng chốc hóa thành một thanh thiên đao khổng lồ dài trăm trượng, từ trên không trung chém thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi. Thanh đao đi tới đâu, không gian vụn vỡ tới đó.

Diệp Phi nhìn thanh thiên đao đang giáng xuống, tay hắn nhẹ nhàng nắm lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy. Hành động ấy chậm rãi, bình thản nhưng lại mang theo một loại nhịp điệu chết chóc không thể ngăn cản.

"Kiếp thứ hai của ta, từng lấy máu của mười vạn thần linh để rửa kiếm. Các ngươi… không đủ tư cách làm đá mài gươm cho ta."

Hắn bước ra một bước. Bước chân vừa chạm đất, mười tám Thiên Hình Vệ đồng loạt phun máu, trận pháp vỡ vụn ngay lập tức. Sát khí trên người Diệp Phi ngưng tụ thành một bóng hình khổng lồ cao vạn trượng phía sau lưng — một chiến thần cầm huyết đao, gương mặt mờ ảo nhưng uy áp thì bao trùm cả thiên địa.

"Sát Thần Nhất Kiếm: Vạn Cốt枯 (Khô)!"

Diệp Phi vung kiếm gãy. Một đường chỉ đỏ mảnh như sợi tóc cắt ngang không gian.

Thế giới bỗng nhiên im bặt. Tiếng gió, tiếng sét, tiếng hét… tất cả đều biến mất.

Chỉ thấy mười tám vị Thiên Hình Vệ vẫn đứng đó, nhưng thân thể của họ bắt đầu nứt vỡ, rồi tan biến thành những hạt bụi máu đỏ rực, ngay cả nguyên thần cũng không kịp thét lên một tiếng trước khi bị sát ý nghiền nát thành hư vô.

Chiếc phi thuyền kim cương khổng lồ bị cắt làm đôi như một miếng đậu hũ, lửa bắt đầu bùng lên từ linh mạch lõi.

Uông Thiên Sách run rẩy lùi lại, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn thuộc hạ của mình biến mất chỉ trong một nhịp thở. Lão ta gào lên điên cuồng, tung ra toàn bộ pháp bảo thủ hộ: "Ngươi không phải người! Ngươi là yêu quái! Ngươi không thể thoát khỏi Thiên Đạo…"

"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, ta đã từng giẫm dưới chân tám lần." Diệp Phi khẽ thầm thì, hình ảnh Sát Thần sau lưng hắn cúi xuống nhìn Uông Thiên Sách như nhìn một con sâu nhỏ.

Hắn lại vung kiếm. Một đạo kiếm khí hình bán nguyệt đỏ thẫm quét qua. Uông Thiên Sách còn chưa kịp thi triển bí thuật độn thổ, toàn thân đã bị chém đứt ngang hông. Máu bắn tung tóe lên nền đá lạnh lẽo.

Diệp Phi chậm bước tới chỗ lão già đang hấp hối, gót giày dẫm lên vũng máu. Gương mặt hắn lạnh lùng, vô cảm, hoàn toàn khác hẳn với một Diệp Phi trầm ổn bình thường. Đây chính là di chứng của việc mượn sức mạnh Sát Thần — tính cách bị sát ý đồng hóa.

"Vân Hiểu Nguyệt… nàng ở đâu?" Diệp Phi cúi xuống, giọng nói trầm khàn như vọng về từ vực thẳm.

Uông Thiên Sách ho ra từng ngụm máu lẫn lộn nội tạng, cười thảm thiết: "Ngươi… ngươi sẽ không bao giờ cứu được nàng. Linh hồn nàng… là vật hiến tế vĩnh hằng cho Thần Đế… Ngươi chỉ là… một kẻ đáng thương…"

*Phập!*

Diệp Phi không để lão nói hết câu, Trấn Thiên Kiếm gãy đã cắm thẳng vào yết hầu đối phương. Một luồng sát lực tuôn vào, hút cạn sinh cơ và ký ức của Uông Thiên Sách trong nháy mắt.

Qua những mảnh ký ức vụn vỡ đang tan biến, Diệp Phi thấy được hình ảnh một cô gái ngồi trong lồng giam băng tinh ở sâu trong cung điện của Linh Hoang Giới, đôi mắt đượm buồn nhìn về phương xa như đang chờ đợi một lời hứa của nhiều kiếp trước.

"Ta tìm thấy nàng rồi."

Diệp Phi đứng thẳng người dậy. Mái tóc trắng dần chuyển lại màu đen, đôi mắt đỏ rực cũng thu lại vẻ hung tàn, trở về trạng thái thâm trầm như cũ. Tuy nhiên, luồng sát khí vừa rồi vẫn không biến mất hoàn toàn mà lặn sâu vào kinh mạch, hóa thành một đạo Sát Thần Ấn màu đỏ thẫm trên mu bàn tay trái của hắn.

Xung quanh Thiên Đoạn Nhai giờ đây chỉ còn là một vùng đất chết. Khói đen từ phi thuyền bốc lên nghi ngút, máu tươi nhuộm đỏ những kẽ đá. Thạch Hùng nhìn bóng lưng của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự sùng bái và kinh sợ tuyệt đối. Hắn hiểu rằng, con sư tử đang ngủ say trong lòng chủ nhân của mình đã thực sự tỉnh giấc.

"Công tử, ngài…" Thạch Hùng bước tới, dè dặt hỏi.

Diệp Phi quay đầu lại, sắc mặt đã khôi phục sự tĩnh lặng, nhưng trong lời nói lại mang theo sát ý ngập trời: "Đi thôi. Đám ruồi nhặng này chỉ là món khai vị. Những kẻ thực sự nắm giữ mệnh vận của Hiểu Nguyệt đang đợi chúng ta ở bên kia cửa giới."

Hắn vẫy tay một cái, một khe nứt không gian khổng lồ hiện ra phía trước — con đường chính thức dẫn vào Trung Tam Giới: Linh Hoang Đại Lục.

Diệp Phi không hề do dự bước chân vào bóng tối của không gian loạn lưu.

Cửu Thế Luân Hồi, kiếp này không lùi bước. Nếu Thiên Đạo không dung, hắn sẽ nhuộm đỏ cả trời xanh. Nếu vận mệnh bất công, hắn sẽ dùng sát khí của tám kiếp trước để chém đứt mọi luân hồi.

Hôm nay, Sát Thần hàng thế.

Ngày mai, Linh Hoang sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của kẻ Nghịch Mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8