Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 32: Thu hoạch chiến lợi phẩm**
Gió rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Thiên Đoạn Nhai, mang theo mùi máu tanh nồng và tro bụi từ những mảnh vỡ phi thuyền đang bốc cháy. Bầu trời sau cuộc đại chiến vẫn xám xịt, những dải mây đen kịt bị xé rách bởi dư chấn sát khí vẫn chưa tan biến hết. Giữa vùng đất chết chóc ấy, dáng người của Diệp Phi đứng cô độc như một thanh kiếm gãy nhưng ngạo nghễ, che khuất cả ánh tà dương đang dần lặn xuống nơi chân trời.
Diệp Phi thở hắt ra một hơi, đạo Sát Thần Ấn trên mu bàn tay trái vẫn còn nhàn nhạt tỏa ra hồng quang quỷ dị. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* để trấn áp luồng sát ý bạo liệt đang cuộn trào trong kinh mạch. Mỗi một kiếp qua đi, sức mạnh hắn để lại đều vô cùng cực đoan. Kiếp thứ hai – Sát Thần – vốn là một sự tồn tại lấy máu nhuộm vạn giới, nếu không có tâm trí vững vàng của vị Thần Đế đời thứ nhất trấn giữ, chỉ sợ hắn đã sớm trở thành một cỗ máy giết chóc không còn nhân tính.
"Chủ nhân, tất cả kẻ địch đã bị tiêu diệt. Không một ai trốn thoát."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Thạch Hùng bước tới, bộ giáp da trên người hắn đã rách nát, để lộ những mảng cơ bắp đỏ au vì vận lực quá độ. Tuy nhiên, đôi mắt của gã thiếu niên tộc Man Hoang này lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Diệp Phi với sự thành kính từ tận đáy lòng, đó không chỉ là sự phục tùng của một thuộc hạ, mà là sự sùng bái dành cho một vị thần linh.
Diệp Phi mở mắt, vẻ lạnh lùng trong đáy mắt vơi đi vài phần. Hắn gật đầu: "Làm tốt lắm. Thu dọn chiến trường đi. Thiên Đạo Minh chi nhánh phàm trần này tích cóp không ít tài vật, đối với chúng ta hiện tại, đây là một nguồn tiếp tế không tồi."
Thạch Hùng hăng hái vâng lệnh, lập tức lao vào đống đổ nát. Với gã, việc đánh nhau thì dễ nhưng việc thu gom nhẫn trữ vật và pháp bảo thì cần sự tỉ mỉ. Hắn đi quanh những xác chết nằm la liệt, không bỏ sót bất kỳ một chiếc nhẫn hay túi trữ vật nào.
Lúc này, một làn khói xanh nhạt từ bên trong viên châu cũ kỹ treo trước ngực Diệp Phi lượn lờ bay ra, dần dần ngưng tụ thành hình ảnh một lão già râu tóc trắng phơ nhưng đôi mắt lại sắc sảo vô cùng. Tiêu Lão xuất hiện, vuốt râu cười hắc hắc:
"Khá khen cho tiểu tử ngươi. Kiếp thứ chín này của ngươi quả thật là hung tàn nhất. Lão phu theo ngươi qua mấy vòng luân hồi, cũng chưa thấy lúc nào ngươi sát phạt quyết đoán như vậy. Uông Thiên Sách kia dù sao cũng là một Linh Cảnh cường giả của thế giới này, vậy mà bị ngươi hành hạ như chó nhà có tang."
Diệp Phi liếc nhìn linh hồn đang lơ lửng, giọng điệu bình thản: "Hắn dám đụng đến nàng, giết chết như vậy vẫn là còn quá nhẹ nhàng. Nếu không vì phải duy trì cân bằng của luân hồi hiện tại, ta đã rút linh hồn hắn ra, nung nấu trong Sát Huyết Thần Hỏa vạn năm."
Tiêu Lão thu lại nụ cười, tiếng thở dài khẽ vang lên: "Nhắc đến nàng… tàn hồn kia thực sự đang rất suy yếu. Diệp Phi, ngươi không có nhiều thời gian đâu. Trận chiến này đã động động đến 'nhãn tuyến' của Thiên Đạo tại hạ giới. Rất nhanh thôi, chúng sẽ phái những kẻ mạnh hơn tới."
"Ta biết." Diệp Phi trầm giọng, ánh mắt hướng về phía chiếc nhẫn màu bạc sang trọng mà Thạch Hùng vừa mang đến. Đó là nhẫn trữ vật của Uông Thiên Sách.
Hắn đón lấy chiếc nhẫn, thần thức cường đại như một mũi khoan vô hình, trực tiếp đâm xuyên qua tầng tầng lớp lớp cấm chế mà Uông Thiên Sách đã để lại. Kẻ đã chết thì cấm chế linh hồn cũng chỉ như tờ giấy mỏng trước mặt một người từng là Thần Đế.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tinh thần, cấm chế vỡ vụn. Diệp Phi đổ toàn bộ vật phẩm bên trong ra mặt đất.
Một ngọn núi nhỏ bằng linh thạch hiện ra, ánh sáng xanh biếc của linh khí tinh thuần chiếu sáng cả một góc trời tối tăm. Ước chừng phải có tới hơn mười vạn linh thạch trung phẩm, cùng vài trăm khối linh thạch thượng phẩm – thứ tài nguyên vô cùng quý giá ở hạ giới này. Ngoài ra còn có hằng hà sa số các lọ đan dược, vũ khí cấp Linh, cấp Vương và vô số bản thảo võ kỹ.
Thạch Hùng trợn tròn mắt, hít một hơi khí lạnh: "Tên khốn này bóc lột dân chúng đến mức nào mới có thể tích góp được nhiều thế này?"
Tiêu Lão bay qua đống tài bảo, ánh mắt quét qua một lượt rồi dừng lại ở một chiếc hộp gỗ màu đen sẫm, trông rất bình thường và không có gì nổi bật.
"Bỏ qua đống linh thạch vụn kia đi, tiểu tử, cái này mới là thứ đáng giá." Tiêu Lão chỉ tay vào chiếc hộp gỗ đen.
Diệp Phi vẩy tay, chiếc hộp bay vào lòng bàn tay hắn. Trên mặt hộp khắc những ký tự cổ xưa mang theo hơi thở của bóng tối và sự phong ấn. Khi tay Diệp Phi chạm vào, hắn cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương, len lỏi qua làn da như muốn đóng băng cả máu của hắn.
"Là 'Mặc Thạch Băng Hộp', chuyên dùng để cất giữ những vật có thuộc tính cực âm hoặc những mảnh vỡ linh hồn." Diệp Phi khẽ nheo mắt, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mãnh liệt nhưng cũng đầy căng thẳng.
Hắn thận trọng dùng lực tay mở nắp hộp.
Bên trong không có tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt như hắn mong đợi, mà là một mảnh da thú cổ xưa, màu sắc vàng ố như đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử. Điều kỳ lạ là, trên mặt mảnh da thú không có hình vẽ bản đồ truyền thống, mà chỉ có những vệt máu khô xen lẫn những sợi tơ màu bạc li ti tựa như mạch máu đang đập nhẹ.
"Bản đồ cảm ứng linh hồn!" Tiêu Lão kinh ngạc thốt lên, "Đây không phải là vật của thế giới này. Đây là bí bảo của Thần Giới thời kỳ cổ đại!"
Diệp Phi đưa ngón tay chạm nhẹ vào một sợi tơ bạc trên tấm da. Ngay lập tức, luồng cảm giác quen thuộc đến xé lòng truyền vào ý thức. Hình bóng của một người thiếu nữ trong tà áo trắng, đứng giữa vườn hoa quỳnh đang nở rộ, quay đầu lại mỉm cười với hắn… Một ký ức của đời thứ nhất thoáng qua, khiến trái tim vốn dĩ đã cứng đá của hắn co thắt lại.
"Là hơi thở của nàng… tàn hồn của Hiểu Nguyệt thực sự có ở đây." Giọng Diệp Phi hơi run rẩy, điều hiếm thấy ở một kẻ đã trải qua tám đời luân hồi.
Khi hắn nhỏ một giọt máu của mình lên mảnh da thú, các vệt máu khô bỗng nhiên rực sáng, di động rồi liên kết lại tạo thành một sơ đồ kiến trúc phức tạp. Ở trung tâm của sơ đồ, một điểm sáng màu đỏ không ngừng nhấp nháy, kèm theo ba chữ cổ kính đầy tử khí:
**"Bạch Cốt Hải."**
Sắc mặt Tiêu Lão lập tức đại biến: "Bạch Cốt Táng Tiên Hải? Chết tiệt, sao lại là nơi đó? Đó là vùng biển cấm kỵ nằm giữa biên giới Hạ Tam Giới và Linh Hoang Giới. Tương truyền đó là chiến trường viễn cổ, nơi hàng vạn vị tiên nhân đã ngã xuống, oán niệm tụ tập thành linh, dù là Hóa Thần cường giả bước vào cũng có đi không về."
Diệp Phi cuộn tấm da lại, ánh mắt hắn kiên định như núi cao không thể lay chuyển: "Dù là hang ổ của Thần Đế Vô Nhai, ta cũng phải đi. Bản đồ này chỉ ra vị trí mảnh vỡ linh hồn lớn nhất của nàng nằm ở đó. Nếu tìm thấy mảnh này, linh hồn của nàng mới thực sự có cơ hội được khâu lại, không còn đối mặt với nguy cơ tan biến vĩnh viễn."
Thạch Hùng bước tới bên cạnh, gầm lên một tiếng trầm đục: "Chủ nhân, dù là biển cốt hay biển máu, thuộc hạ nguyện đi trước mở đường!"
Diệp Phi nhìn chiến hữu của mình, vỗ nhẹ vào vai hắn: "Được. Nhưng trước khi đi, chúng ta cần phải tiêu hóa toàn bộ đống tài nguyên này. Với tu vi hiện tại của ngươi và ta, bước vào Bạch Cốt Hải không khác gì tự sát."
Hắn ném nhẫn trữ vật của Uông Thiên Sách cho Thạch Hùng: "Bên trong có ba viên 'Man Hoang Phục Huyết Đan', là thần dược cấp Linh thượng phẩm. Ngươi tìm một nơi yên tĩnh, dùng linh thạch mà đột phá tới Linh Cảnh đỉnh phong. Ta cần ngươi là một thanh kiếm sắc bén nhất, chứ không phải một lá chắn bằng thịt."
Thạch Hùng nhận đan dược, đôi mắt đỏ hoe vì cảm động, không nói nhiều lời, chỉ cúi người hành lễ rồi tìm một hang đá gần đó bắt đầu bế quan.
Diệp Phi ngồi xuống đỉnh cao nhất của Thiên Đoạn Nhai, gió vẫn thổi tung tà áo đen của hắn. Hắn lôi từ trong đống chiến lợi phẩm ra một cuộn thẻ tre cũ mờ ảo ánh xanh. Đây chính là bí pháp điều khiển phi hành bằng linh khí của Thiên Đạo Minh. Hắn bắt đầu thẩm thấu nó, đồng thời dùng lượng linh thạch thượng phẩm khổng lồ để rèn luyện lại thân thể.
Ánh trăng non bắt đầu lên cao, rọi xuống gương mặt cương nghị của Diệp Phi. Hắn nhìn về hướng của "Bạch Cốt Hải", nơi mà vận mệnh một lần nữa đang vẫy gọi.
"Hiểu Nguyệt, chờ ta."
Trong đầu hắn, âm thanh của Tiêu Lão lại vang lên, lần này mang theo sự nghiêm trọng: "Tiểu tử, ngươi phải cẩn thận. Bản đồ này bị Uông Thiên Sách giữ lại, nghĩa là phía trên cao kia đã biết vị trí của nàng. Trận chiến ở Bạch Cốt Hải sắp tới… sẽ không đơn giản là tìm đồ đâu, đó sẽ là một cái bẫy thiên la địa võng."
Diệp Phi nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lẽo, Trấn Thiên Kiếm gãy trên đầu gối hắn khẽ ngân lên tiếng vang chiến đấu:
"Bẫy của Thiên Đạo sao? Ta đã phá nó tám lần rồi. Lần thứ chín này, ta sẽ dùng cái bẫy đó để táng lấy đầu của những kẻ dám ngăn cản con đường của ta."
Dưới màn đêm tĩnh mịch, khí thế trên người Diệp Phi bắt đầu thay đổi. Từng luồng linh khí từ linh thạch xung quanh như lốc xoáy bị hắn hút sạch vào trong lỗ chân lông. Luân hồi của kiếp này, từ thời khắc này mới chính thức bắt đầu chuyển động theo quỹ đạo đẫm máu nhất.
Chương truyện dừng lại ở hình ảnh Diệp Phi chìm trong hào quang đỏ thẫm của Sát Thần Ấn và linh khí tinh khiết, sẵn sàng cho một cuộc hành trình nghịch thiên mới. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, mảnh vỡ linh hồn tiếp theo chính là chìa khóa để mở ra ký ức của kiếp thứ ba, và cũng là khởi đầu cho sự sụp đổ của một đế chế Thiên Đạo Minh tại hạ giới.