Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 33: Gia tộc lâm nguy**
Đêm ấy, đại lục Thanh Vân không có gió, nhưng sát khí lại nồng đậm đến mức khiến những loài chim chóc nhạy cảm nhất cũng phải rời tổ chạy trốn.
Tại Diệp phủ, ngọn đèn dầu trong từ đường chập chờn dưới một áp lực vô hình. Diệp Vân Thiên – gia chủ đương nhiệm của Diệp gia, cũng là phụ thân của Diệp Phi – đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào linh vị của tổ tiên. Phía sau ông, mười vị trưởng lão sắc mặt đều tái nhợt, hơi thở hỗn loạn.
"Báo!"
Một tên hộ vệ máu me đầy người nhào vào đại điện, giọng nói run rẩy: "Gia chủ… Lâm gia phối hợp với ba đại gia tộc khác đã phá vỡ hộ tộc trận pháp vòng ngoài! Đi cùng bọn chúng còn có hai vị cường giả mặc hắc bào, tu vi… tu vi ít nhất là Linh Cảnh trung kỳ!"
Cả căn phòng rơi vào im lặng đến đáng sợ. Tại vùng đất phàm trần này, Linh Cảnh vốn đã là tồn tại đứng trên đỉnh tháp, lại còn là Linh Cảnh trung kỳ? Lâm gia lấy đâu ra thực lực như thế nếu không có kẻ chống lưng từ Trung Tam Giới?
"Thiên Đạo Minh…" Diệp Vân Thiên lầm bầm, đốt ngón tay ông vì bóp chặt mà trở nên trắng bệch.
"Uàng uàng!"
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên, mái ngói từ đường rung chuyển dữ dội. Bức tường phía Tây đổ sụp xuống, bụi mù mịt bay lên, thấp thoáng trong bóng tối là hàng trăm bóng người đang bao vây chặt chẽ.
Dẫn đầu chính là tộc trưởng Lâm gia – Lâm Khiết. Lão già này vốn có quan hệ thù địch với Diệp gia từ nhiều đời, nhưng lúc này, lão lại đứng khúm núm sau hai kẻ mặc hắc bào có thêu hình một con mắt vàng trên ngực áo. Đó là biểu tượng của Thiên Đạo Minh – cơ quan thực thi ý chí của trời xanh tại hạ giới.
"Diệp Vân Thiên, giao ra Diệp Phi và mảnh vỡ Luân Hồi Châu, ta sẽ xin các vị đại nhân cho ngươi một cái chết toàn thây." Lâm Khiết cười lạnh, giọng nói đầy vẻ đắc chí. "Con trai ngươi ở bên ngoài gây thù chuốc oán với Thánh địa, lại dám giết chết sứ giả Thiên Đạo. Đây là họa diệt môn, các ngươi đừng mong có đường sống!"
Diệp Vân Thiên cười dài một tiếng, thanh kiếm trong tay ông tuốt vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu sự quyết tuyệt: "Phi nhi là niềm tự hào của Diệp gia ta. Diệp gia có thể diệt, nhưng xương sống của người họ Diệp không bao giờ cong! Muốn tìm con ta? Bước qua xác lão phu đã!"
"Ngu xuẩn." Một tên hắc y nhân lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát. Hắn đưa tay lên, một luồng hắc khí tử vong nhanh chóng ngưng tụ: "Thiên mệnh đã định Diệp gia hôm nay phải tuyệt tự, nghịch thiên chính là tự tìm đường chết."
Hắc khí hóa thành một con cự mãng, lao thẳng về phía Diệp Vân Thiên. Sức mạnh của Linh Cảnh trung kỳ quá vượt trội so với một võ giả Phàm Cảnh đỉnh phong như ông. Áp suất khiến không gian xung quanh như đông cứng lại, Diệp Vân Thiên thậm chí không thể nhấc nổi thanh kiếm.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng kiếm ý từ trên trời giáng xuống, mang theo hơi thở của vạn cổ sương sầu và sát ý ngút ngàn.
*Vút!*
Hắc mãng bị một thanh kiếm gãy chém đứt làm đôi, tan biến thành những làn khói bụi.
Một bóng người từ trên không trung hạ xuống, tà áo đen tung bay trong gió đêm, lưng tựa núi cao, thế như thần linh hạ giới. Phía sau hắn là một thiếu niên vạm vỡ, vác trên vai một thanh thạch phủ khổng lồ, hơi thở tỏa ra cuồng bạo như hung thú viễn cổ.
"Phi nhi!" Diệp Vân Thiên thốt lên, vừa mừng rỡ vừa lo lắng.
Diệp Phi không quay đầu lại, hắn đứng đó, tấm lưng rộng lớn dường như có thể gánh vác cả bầu trời. Ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm gia và người của Thiên Đạo Minh, không phải là sự tức giận thường thấy, mà là một sự bình thản đến cực hạn. Nhưng Tiêu Lão bên trong Luân Hồi Châu biết rõ, đây chính là trạng thái đáng sợ nhất của Diệp Phi – trạng thái của "Sát Thần" đời thứ hai đang trỗi dậy.
"Thiên mệnh nói Diệp gia ta hôm nay tuyệt tự?" Diệp Phi mở lời, giọng nói không vang nhưng lại găm vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt. "Vậy ta hôm nay sẽ thay đổi thiên mệnh, dùng máu của các ngươi để gột rửa lại cái ý chí rách nát của Thiên Đạo."
"Thằng nhóc ranh mãnh, chết đến nơi còn mạnh miệng!" Lâm Khiết quát lớn, phẩy tay ra lệnh: "Lên cho ta! Đứa nào lấy được đầu Diệp Phi, Lâm gia ta trọng thưởng một ngàn linh thạch!"
Hàng trăm cao thủ của Lâm gia và các gia tộc cấu kết cùng lúc lao lên. Thạch Hùng bước lên phía trước một bước, gầm lên như tiếng sấm rạch ngang bầu trời:
"Kẻ nào chạm vào gia chủ, Thạch Hùng ta nghiền xương thành bụi!"
Thanh thạch phủ quét qua một vòng, một cơn bão cát mang theo sức mạnh nghìn quân hất văng đám đông đi hàng chục trượng. Máu tươi bắn tung tóe. Thạch Hùng lúc này như một bức tường thép không thể xuyên phá, bảo vệ tuyệt đối cho Diệp gia ở phía sau.
Lúc này, hai hắc y nhân của Thiên Đạo Minh bắt đầu hành động. Bọn chúng cảm nhận được luồng khí tức bất ổn trên người Diệp Phi nên không hề khinh suất. Cả hai cùng lúc kết ấn, linh lực Linh Cảnh bộc phát toàn diện: "Thiên Đạo Phán Quyết – Vạn Kiếm Quy Tông!"
Hàng nghìn thanh kiếm ánh sáng màu vàng nhạt hình thành trên không trung, lao xuống như mưa sa, bao phủ lấy toàn bộ phủ đệ Diệp gia. Đây là một chiêu thức mang tính hủy diệt trên diện rộng.
Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của kiếp thứ hai hiện lên. Đó là một chiến trường đầy xác chết, nơi hắn một mình chống lại vạn quân. Ký ức về sát chiêu *“Luân Hồi Kiếm Trận: Nhất Tuyến Thiên”* bắt đầu lưu chuyển.
Hắn từ từ giơ thanh kiếm gãy Trấn Thiên lên ngang tầm mắt. Một luồng linh lực màu xám sậm – màu của luân hồi và cái chết – bao trùm lấy lưỡi kiếm gãy.
"Luân hồi không chỉ là tái sinh, luân hồi còn là sự chấm dứt của vạn vật."
Hắn khẽ vung tay.
Một đường chỉ đen mỏng manh xuất hiện giữa bầu trời đầy kiếm sáng. Thế nhưng, con đường chỉ đen đó đi tới đâu, hàng nghìn kiếm sáng của Thiên Đạo Minh liền vỡ vụn tới đó như những mảnh thủy tinh. Nó không chỉ cắt đứt linh lực, mà còn cắt đứt cả nhân quả, cắt đứt hơi thở sự sống của kẻ thi triển.
*Phập! Phập!*
Hai tiếng động trầm đục vang lên đồng thời. Hai cường giả Linh Cảnh của Thiên Đạo Minh chưa kịp kêu lên một tiếng, cơ thể đã bị đường chỉ đen đó lướt qua. Trong phút chốc, toàn thân bọn chúng bắt đầu khô héo, tóc trắng đi trong chớp mắt, da dẻ nhăn nheo rồi hóa thành cát bụi.
Sức mạnh thời gian và luân hồi đã cướp đi toàn bộ thọ nguyên của chúng chỉ trong một nhịp thở.
Hiện trường chìm vào im lặng chết chóc. Lâm Khiết cùng đám binh tôm tướng cá của các gia tộc đồng minh đứng chôn chân tại chỗ. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim chúng. Một chiêu, chỉ một chiêu đã khiến hai cường giả từ Thượng Giới tan thành mây khói, đây là loại sức mạnh quỷ thần gì?
Diệp Phi quay đầu lại, nhìn vào Lâm Khiết đang run rẩy như cầy sấy. Hắn chậm rãi tiến lên, mỗi bước chân đều như dẫm vào tim lão:
"Lâm tộc trưởng, ngươi nói muốn thấy ta chết toàn thây?"
"Ngươi… ngươi không phải người! Ngươi là ma quỷ! Đại nhân… Thiên Đạo Minh sẽ không buông tha cho ngươi…" Lâm Khiết lảo đảo lùi lại, va vào một thi thể.
Diệp Phi đưa tay ra, một lực hút khổng lồ kéo Lâm Khiết bay về phía hắn. Hắn bóp chặt lấy cổ lão, nhấc bổng lên không trung: "Thiên Đạo Minh không buông tha ta? Sai rồi. Là ta không buông tha cho Thiên Đạo Minh. Kể từ hôm nay, đại lục Thanh Vân sẽ không còn cái tên Lâm gia nữa."
*Răng rắc.*
Tiếng xương cổ gãy vang lên giòn giã. Diệp Phi ném xác Lâm Khiết sang một bên như ném một túi rác không giá trị. Hắn lạnh lùng nhìn đám quân binh đang kinh hoàng tháo chạy: "Thạch Hùng, một kẻ cũng không để sót."
"Rõ, thiếu chủ!" Thạch Hùng hưng phấn hô vang, thân hình to lớn như một ngọn núi di động lao vào đám đông, bắt đầu một cuộc thảm sát chính nghĩa để bảo vệ gia tộc.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng khi thủ lĩnh đã chết. Diệp phủ nhuộm đỏ trong máu, nhưng những người họ Diệp lại cảm thấy một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy. Họ nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy tôn sùng và kinh sợ.
Diệp Vân Thiên bước tới, tay run rẩy chạm vào vai con trai: "Phi nhi… con thực sự đã trưởng thành rồi. Nhưng giết người của Thiên Đạo Minh, chúng ta sau này…"
Diệp Phi nắm lấy tay cha, ánh mắt hắn thoáng hiện một nét dịu dàng hiếm hoi, nhưng lời nói lại vô cùng đanh thép: "Phụ thân, từ giờ trở đi, Diệp gia không cần phải nhìn sắc mặt bất cứ kẻ nào. Thiên Đạo Minh không phải là trời, nếu bọn chúng tự nhận mình là trời, con sẽ đâm thủng bầu trời đó."
Bỗng nhiên, từ trong đám tro tàn của hai hắc y nhân, một luồng ánh sáng vàng rực bắn lên trời cao, hóa thành một ấn ký hình con mắt đỏ máu, nhìn chằm chằm xuống Diệp phủ một lúc rồi biến mất vào tầng mây.
"Tru Sát Lệnh của Thiên Đạo Minh đã phát ra…" Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu thở dài. "Tiểu tử, thời gian thong thả ở Hạ Giới của ngươi hết rồi. Cả thế giới này sẽ sớm bắt đầu săn lùng ngươi đấy."
Diệp Phi ngước nhìn lên bầu trời, tay siết chặt Trấn Thiên Kiếm. Trên trán hắn, Luân Hồi Ấn đời thứ chín lấp lánh rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn khẽ lẩm bẩm:
"Đến đi. Để ta xem, cái thế giới mục nát này có thể chịu được bao nhiêu nhát kiếm của ta."
Dưới ánh trăng tan tác, Diệp Phi đứng đó, một mình đối diện với cả vận mệnh thiên hà đang ập đến. Chương thứ 33 kết thúc bằng tiếng gió hú qua khe cửa Diệp phủ, báo hiệu cho một cơn bão lớn hơn đang hình thành ở Trung Tam Giới. Huyết chiến hôm nay chỉ là một nốt nhạc dạo đầu cho bản hùng ca nghịch mệnh sắp tới.