Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 34: Diệp Phi trở về**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:25:47 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 34: DIỆP PHI TRỞ VỀ

Gió đêm rít gào qua những kẽ hở của lầu cao điện rộng, mang theo mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa khắp ngõ ngách của Diệp phủ. Trên bầu trời, ấn ký "Tru Sát Lệnh" của Thiên Đạo Minh vẫn chưa tan biến, nó giống như một con mắt quỷ dữ màu đỏ máu, trừng trừng nhìn xuống nhân gian, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tận sâu trong linh hồn mỗi người dân tại Thanh Vân thành.

Bên trong nội đường Diệp gia, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể khiến tất thảy nổ tung.

"Xong rồi… Tất cả đã xong đời rồi!"

Đại trưởng lão Diệp Trọng quỳ thụp xuống sàn đá lãnh lẽo, gương mặt già nua xám xịt như tro tàn. Lão run rẩy chỉ tay ra phía ngoài sân, nơi thi thể của Lâm Khiết – chấp sự của Thiên Đạo Minh – vẫn còn đang nằm đó, máu đã bắt đầu đông lại.

"Diệp Phi, ngươi có biết mình đã làm gì không? Đó là người của Thiên Đạo Minh! Ngươi giết hắn, chính là đẩy toàn bộ Diệp gia vào hố lửa! Thiên đạo không thể trái, mệnh trời không thể nghịch, ngươi muốn chúng ta phải chôn cùng ngươi sao?"

Theo tiếng gào thét của Đại trưởng lão, hàng loạt tiếng xì xào, oán trách từ các tộc nhân khác bắt đầu rộ lên. Những ánh mắt từng kinh sợ trước thực lực của Diệp Phi, giờ đây lại nhuốm màu tuyệt vọng và hận thù. Trong mắt bọn họ, sự trỗi dậy của Diệp Phi không phải là phúc lành, mà là một mồi lửa thiêu rụi sự yên bình giả tạo bấy lâu nay.

Diệp Vân Thiên đứng giữa đại sảnh, nắm đấm siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra. Ông muốn bảo vệ con trai, nhưng cái uy thế khổng lồ của Thiên Đạo Minh giống như một ngọn núi vạn trượng đang đè nặng lên vai, khiến ông nghẹt thở.

Giữa muôn vàn tiếng chửi rủa và oán thán, một tiếng bước chân thanh thản nhưng lại mang theo nhịp điệu tử thần vang lên từ phía cửa điện.

"Cộp. Cộp. Cộp."

Mỗi bước chân như nện thẳng vào tim mỗi người hiện diện. Đám đông tự động dạt ra hai bên, để lộ một bóng hình cao gầy, khoác trên mình bộ y phục đã vấy đầy huyết đen.

Diệp Phi bước vào, Trấn Thiên Kiếm trong tay vẫn còn nhỏ xuống từng giọt máu đỏ sẫm. Gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, đôi đồng tử thâm thúy như chứa đựng cả một bầu trời sao vỡ vụn từ vạn cổ.

"Thiên đạo không thể trái?" Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bạc tột cùng. "Đại trưởng lão, sống tám mươi năm, hóa ra ngươi vẫn chỉ là một con kiến nhìn bầu trời qua đáy giếng. Nếu Thiên Đạo muốn Diệp gia phải chết, chẳng lẽ ngươi quỳ xuống xin tha thì nó sẽ tha cho ngươi?"

"Ngươi… ngươi còn dám cãi bướng!" Diệp Trọng lồng lộn đứng dậy, khí kình Tụ Khí cảnh tầng chín phát tiết ra ngoài, nhưng lại run rẩy không dám tiến lên. "Thiên Đạo Minh có Thiên Thần trấn giữ, có quy luật vận hành của vạn giới bảo hộ! Ngươi chỉ là một tên phế vật vừa hồi phục, lấy cái gì để đấu?"

Diệp Phi không nhìn lão thêm một lần nào. Hắn đi thẳng đến vị trí cao nhất của đại sảnh, nơi đặt chiếc ghế gia chủ. Trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người, hắn thản nhiên ngồi xuống, đặt thanh kiếm gãy lên mặt bàn đá, âm thanh trầm đục vang vọng.

"Từ giây phút này, Diệp gia bước vào trạng thái chiến đấu cao nhất. Kẻ nào dám nói hai từ 'đầu hàng', ta sẽ đưa kẻ đó đi gặp Lâm Khiết ngay lập tức."

Sát khí lạnh thấu xương lan tỏa, khiến cả đại điện rơi vào thinh lặng tuyệt đối.

"Báo!"

Một gia nhân hớt hải chạy vào, ngã nhào trên bậc cửa, tiếng hét mang theo sự kinh hoàng tột độ: "Gia chủ! Đại trưởng lão! Không ổn rồi! Thành chủ Thanh Vân thành cùng với đại quân của Vương gia, Lý gia đang kéo đến! Bọn chúng… bọn chúng nói Diệp gia cấu kết với ma đạo, giết hại đặc phái viên Thiên Đạo Minh, lệnh cho chúng ta phải giao nộp Diệp Phi thiếu gia và tự sát tạ tội, nếu không sẽ san bằng Diệp phủ!"

Lời vừa dứt, Diệp phủ chấn động. Tiếng vó ngựa và tiếng kim loại va chạm đã nghe rõ mồn một bên ngoài tường rào. Những đốm lửa từ đuốc sáng rực cả một góc trời.

"Thấy chưa! Bọn chúng đến rồi!" Diệp Trọng điên cuồng gào lên. "Diệp Phi, đều tại ngươi!"

Diệp Phi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua phía ngoài cổng phủ. Hắn quay sang Thạch Hùng, người đang đứng sừng sững như một pho tượng hộ pháp sau lưng mình.

"Thạch Hùng, ra cổng. Đứa nào bước qua lằn ranh đại môn, bẻ cổ đứa đó."

"Tuân lệnh thiếu chủ!" Thạch Hùng nhe răng cười, một nụ cười đầy dã tính. Hắn vác lên vai một thanh đại đao vừa nhặt được, sải bước đi ra ngoài, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

Diệp Phi quay đầu lại nhìn cha mình, giọng nói dịu đi đôi chút: "Phụ thân, người ở đây chủ trì đại cục. Những con chó săn này, để nhi tử đi giải quyết."

Vừa dứt lời, thân ảnh Diệp Phi mờ đi, hóa thành một luồng thanh yên biến mất tại chỗ.

***

Trước cổng Diệp phủ.

Thành chủ Thanh Vân thành – Triệu Hoành, cưỡi trên một con yêu mã cao lớn, gương mặt đầy vẻ uy nghiêm nhưng trong mắt lại chứa đựng sự tham lam vô bờ bến. Lão biết rõ, Diệp gia bấy lâu nay nắm giữ một mảnh bí bảo do tổ tiên để lại, Thiên Đạo Minh ra lệnh diệt môn chính là cơ hội tốt nhất để lão hôi của.

Bên cạnh lão là tộc trưởng của hai đại gia tộc Vương, Lý, đều là những cường giả Linh Cảnh sơ kỳ, khí thế hừng hực.

"Diệp Vân Thiên, còn không mau lăn ra đây nhận tội!" Triệu Hoành hét lớn, tiếng vang như sấm dậy.

"Uỳnh!"

Cổng lớn Diệp phủ đột ngột nổ tung. Từ trong khói bụi, một gã thiếu niên to lớn với huyết mạch Man Hoang bùng nổ, gầm lên một tiếng như dã thú:

"Kẻ nào dám sủa trước cửa nhà chủ nhân ta?"

Thạch Hùng lao ra như một quả pháo đại, thanh đại đao trong tay quét ngang một vòng, mang theo kình phong vạn quân. Đám quân lính đi đầu chưa kịp phản ứng đã bị chấn bay ra xa, xương cốt vỡ vụn.

"Chỉ là một tên nô tài?" Triệu Hoành nhíu mày, phất tay. "Giết hắn cho ta!"

Ngay khi hàng trăm binh sĩ lao vào bao vây Thạch Hùng, một thanh âm lãnh đạm vang lên từ trên đỉnh vòm cổng Diệp gia:

"Dùng số lượng để áp chế người của ta? Các ngươi cũng xứng sao?"

Mọi ánh mắt ngước lên. Dưới ánh trăng khuyết, Diệp Phi đứng khoanh tay, tà áo tung bay trong gió. Trấn Thiên Kiếm trên lưng hắn chưa rút ra, nhưng ý chí kiếm đạo của đời thứ ba – Kiếm Thánh – đã bắt đầu thức tỉnh trong huyết quản.

"Diệp Phi! Ngươi quả nhiên chưa chết!" Triệu Hoành nheo mắt đầy sát khí. "Ngoan ngoãn đi theo ta về Thiên Đạo Minh nhận tội, có lẽ ta sẽ giữ cho gia tộc ngươi một mống hậu duệ."

Diệp Phi không nói lời nào. Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía đám đông bên dưới.

"Kiếp thứ nhất, ta là Thần Đế, vạn dân quy phục. Kiếp thứ ba, ta là Kiếm Thánh, một kiếm trấn áp cửu châu. Hôm nay, ở kiếp thứ chín này, ta dùng mười phần vạn sức mạnh của mình để dạy các ngươi biết thế nào là 'Thiên mệnh'."

"Luân Hồi Quyết – Chân Thân Mượn Lực!"

"Oanh!"

Một luồng khí tức cổ xưa, tang thương và mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi đột ngột giáng xuống từ cửu thiên. Sau lưng Diệp Phi, không gian vặn vẹo, một ảo ảnh mờ ảo của một vị kiếm sĩ khoác áo bào trắng, lưng đeo trường kiếm từ từ hiện ra. Dù chỉ là một tia tàn niệm mượn được từ luân hồi, nhưng áp lực nó mang lại đã khiến tất cả yêu mã của quân đoàn Thanh Vân thành đồng loạt khuỵu gối, sùi bọt mép.

Triệu Hoành kinh hãi tột độ, cảm giác như mình đang đối diện không phải là một thiếu niên, mà là một vị thần linh vừa thức dậy sau giấc ngủ vạn năm.

"Kiếm… Kiếm ý hóa hình? Không thể nào! Hắn chỉ là Tụ Khí cảnh!"

Diệp Phi bước hẫng vào không trung, đôi chân như dẫm lên những bậc thang vô hình đi xuống mặt đất. Trấn Thiên Kiếm cuối cùng cũng rút ra khỏi vỏ. Một tiếng ngâm trong vắt của kiếm thanh thoát vang lên, át cả tiếng gió đêm.

"Thanh Vân Kiếm Trận – Chém!"

Hắn phất tay. Không phải một kiếm, mà là hàng ngàn tia kiếm khí màu bạc từ không trung hội tụ lại, tạo thành một cơn mưa kiếm quét thẳng vào đội hình quân địch.

"Phập! Phập! Phập!"

Tiếng máu bắn tung tóe xen lẫn tiếng gào khóc thảm thiết. Những binh sĩ tinh nhuệ mà Triệu Hoành tự hào, dưới cơn mưa kiếm khí này chẳng khác gì những cây cỏ bị liềm gặt. Vương tộc trưởng và Lý tộc trưởng cố gắng vận chuyển linh khí hộ thể, nhưng chỉ trong chớp mắt, lớp màn chắn linh khí của bọn họ đã nứt vỡ như thủy tinh.

"Tha mạng! Diệp thiếu gia, tha mạng!" Lý tộc trưởng thét lên, nhưng một tia kiếm khí đã xuyên thủng yết hầu lão, dập tắt sự sống ngay tức khắc.

Triệu Hoành run cầm cập, lão định quay đầu bỏ chạy, nhưng Diệp Phi đã đứng ngay trước mặt lão từ lúc nào.

Trấn Thiên Kiếm kê vào cổ lão, lạnh buốt đến thấu xương.

"Thành chủ đại nhân, ngươi muốn đưa ta đi đâu?" Diệp Phi hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Ta… ta là người của triều đình, phía sau ta là… là…"

"Phía sau ngươi không có ai cả." Diệp Phi cắt ngang lời lão. "Trong mắt ta, kẻ đứng sau ngươi hay cái gọi là Thiên Đạo kia, sớm muộn gì cũng sẽ bị ta giẫm dưới chân."

Nói xong, kiếm quang loé lên. Thủ cấp của Triệu Hoành rơi xuống đất, đôi mắt vẫn còn trợn ngược vì không tin nổi mình lại chết một cách dễ dàng như vậy.

Trong chốc lát, cổng phủ Diệp gia vắng lặng như tờ. Chỉ còn lại mùi máu nồng nặc và bóng dáng hai người Diệp Phi, Thạch Hùng đứng giữa bãi chiến trường ngổn ngang thi thể.

Diệp Phi tra kiếm vào vỏ, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi Linh Hoang Giới tọa lạc.

"Tiểu tử, ngươi phô trương thanh thế như vậy, Thiên Đạo Minh sẽ phái những kẻ mạnh hơn tới đây trong vòng ba ngày." Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong đầu hắn, mang theo sự lo lắng.

"Ba ngày là đủ." Diệp Phi trầm giọng đáp. "Ta cần luyện chế một ít đan dược để nâng cao thực lực cho Diệp gia và Thạch Hùng. Sau đó… chúng ta sẽ rời khỏi Thanh Vân thành."

Hắn biết, con đường phía trước mới thực sự là địa ngục. Nhưng hắn là Diệp Phi, là kẻ đã trải qua chín kiếp luân hồi để trở lại.

Thiên Đạo nợ hắn, hắn sẽ đòi lại bằng máu.

Huynh đệ phản bội hắn, hắn sẽ bắt hắn trả giá bằng linh hồn vĩnh viễn không được siêu sinh.

Diệp Phi trở về, không chỉ là trở về gia tộc, mà là trở về vị trí vĩnh hằng vốn thuộc về mình trên đỉnh cao nhất của vạn giới.

Dưới ánh trăng, tà áo hắn bay lất phất, bóng lưng đơn độc mà kiêu hùng, chính thức mở màn cho một kỷ nguyên nghịch mệnh kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8