Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 35: Trảm sát tộc trưởng Lâm gia**
Gió đêm lồng lộng thổi qua những con phố vắng lặng của Thanh Vân thành, mang theo mùi tanh nồng đặc quánh của máu. Sau cuộc thảm sát trước cổng Diệp phủ, bóng tối bao trùm lấy thành trì nhỏ bé này như một tấm liệm khổng lồ. Cả thành trì run rẩy, những đôi mắt kinh hoàng nhìn qua khe cửa, dõi theo bóng dáng của hai thiếu niên đang lững thững bước đi trên trục đường chính.
Diệp Phi bước đi điềm tĩnh, vạt áo bào màu thanh tro lấm tấm những đóa hoa máu đỏ sậm. Thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay hắn tuy gãy nát, nhưng mỗi khi mũi kiếm chạm nhẹ xuống nền đá, một tiếng vang trầm đục lại phát ra, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt. Đi bên cạnh hắn là Thạch Hùng, gã thiếu niên tộc Man Hoang với thân hình hộ pháp, vai vác một thanh đại đao thô kệch, ánh mắt đằng đằng sát khí.
"Thiếu gia, chúng ta thật sự muốn làm tới cùng sao?" Thạch Hùng trầm giọng hỏi, hơi thở nồng nặc mùi hoang dã. "Lâm gia không giống Lý gia. Lâm Chấn Hải kia đã sớm đạt đến Linh Cảnh Trúc Cơ ngũ trọng, hơn nữa sau lưng hắn còn có liên kết với những thế lực tại Trung Tam Giới."
Diệp Phi dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết bị che phủ bởi mây mù. Ánh mắt hắn lúc này không giống một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là sự sâu thẳm của một vị Thần đã đi qua chín đời luân hồi.
"Thạch Hùng, ngươi có biết vì sao kiếp trước — ý ta là, vì sao thế gian này luôn đầy rẫy sự bất công không?" Diệp Phi nhếch môi cười, nụ cười mang theo vẻ lạnh lẽo tột cùng. "Đó là vì những kẻ tự xưng là đại diện cho Thiên mệnh luôn thích nhổ cỏ không nhổ tận gốc. Lâm gia nợ Diệp gia chúng ta, nợ cha mẹ ta, không chỉ là mạng người, mà còn là một cái nhân quả cần phải trảm đứt."
"Tiểu tử, ngươi lại lên cơn điên rồi." Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng nói có phần mỉa mai nhưng không giấu nổi sự phấn khích. "Nhưng ta thích. Tu vi của ngươi hiện tại chỉ mới Khai Mạch cảnh cửu trọng, cưỡng ép thi triển thần thông của kiếp trước sẽ khiến kinh mạch tổn thương nặng. Lão phu khuyên ngươi, ra tay phải nhanh, giết người phải gọn."
"Lão già, ta biết mình đang làm gì." Diệp Phi đáp lại trong lòng.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận Luân Hồi Châu đang xoay chuyển trong đan điền. Sức mạnh từ *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* bắt đầu chảy xuôi, thanh tẩy những tạp chất trong huyết mạch. Đây là kiếp thứ chín, cũng là kiếp mà hắn đã thề sẽ không để bất kỳ một quân cờ nào của Thiên Đạo sống sót.
Trước mặt họ là cổng phủ Lâm gia — hào hùng và uy nghiêm, hai con sư tử đá sừng sững như đang canh giữ sự thịnh vượng ngàn năm. Tuy nhiên, lúc này, toàn bộ Lâm phủ đèn đuốc sáng trưng, khí giới chạm nhau loảng xoảng. Lâm Chấn Hải không phải kẻ ngu, sau khi nghe tin Triệu Hoành tử trận, lão đã lập tức triệu tập tất cả cao thủ, kích hoạt hộ phủ trận pháp.
"Diệp Phi! Ngươi quả nhiên to gan lớn mật!" Một tiếng gầm đầy nội kình vang lên từ bên trong phủ.
Cánh cổng lớn mở toang, Lâm Chấn Hải dẫn đầu hàng trăm võ giả tràn ra. Lão ta mặc một bộ chiến giáp màu xanh lục, tay cầm Trường Long Đao, khí thế của một cường giả Trúc Cơ cảnh tỏa ra khiến những binh sĩ đi theo cũng thấy khó thở. Ánh mắt lão vằn vạn tia máu, căm giận nhìn Diệp Phi.
"Ngươi giết con trai ta, giết sứ giả của Thành chủ, nay còn dám đến tận cửa Lâm gia để nộp mạng?" Lâm Chấn Hải quát, lưỡi đao chỉ thẳng vào mặt Diệp Phi. "Ngươi tưởng có chút kỳ duyên là có thể nghênh ngang sao? Hôm nay, lão phu sẽ khiến ngươi biết thế nào là sự khác biệt giữa trời và đất!"
Diệp Phi đứng đó, thanh Trấn Thiên Kiếm hơi nghiêng, một cơn gió nhẹ lướt qua làm tóc mai của hắn bay lên. Hắn bình thản đáp: "Lâm Chấn Hải, mười năm trước, khi ngươi hợp mưu với Triệu Hoành ám hại phụ thân ta, cướp đi chí bảo của Diệp gia, ngươi có từng nghĩ đến ngày này không? Trong mắt các ngươi, mạng người Diệp gia là cỏ rác. Trong mắt ta, Lâm gia của ngươi hiện tại, ngay cả tư cách làm cỏ rác cũng không có."
"Hỗn xược! Lên cho ta! Băm vằm chúng nó thành muôn mảnh!" Lâm Chấn Hải tức giận đến run người, phất đao ra lệnh.
Hơn hai mươi tinh anh Lâm gia, kẻ thấp nhất cũng là Tụ Khí cảnh, đồng loạt hét vang, vũ khí trên tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo, lao về phía hai thiếu niên như một con lốc xoáy.
"Thạch Hùng, chặn lũ tép riu đó lại cho ta." Diệp Phi ra lệnh lạnh lùng.
"Tuân lệnh Thiếu chủ!"
Thạch Hùng gầm lên như thú dữ, thân hình to lớn nhảy vọt ra phía trước. Mỗi bước chân của hắn khiến gạch đá dưới chân vỡ vụn. Thanh đại đao vung lên mang theo sức mạnh nghìn cân của tộc Man Hoang, một chiêu "Hoành Tảo Thiên Quân" chém ra.
*Ầm!*
Ba tên cao thủ đi đầu chưa kịp chạm vào chéo áo Diệp Phi đã bị lực đạo hung bạo đánh văng đi, xương cốt gãy vụn kêu *rắc rắc*. Thạch Hùng như một vị thần chiến tranh, một mình vây hãm hàng chục người, máu thịt bay tứ tung nhưng hắn chẳng hề chớp mắt.
Ở phía sau, Diệp Phi bắt đầu di chuyển. Hắn không chạy, cũng không vội vã. Hắn bước từng bước một về phía Lâm Chấn Hải. Mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp tim của lão ta, chậm rãi nhưng chứa đựng một loại áp lực vô hình từ linh hồn.
Lâm Chấn Hải cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lão không hiểu vì sao một phế vật lại có thể mang đến áp lực khủng khiếp như vậy. Lão gào lên, vận chuyển toàn bộ linh lực vào thanh Trường Long Đao, thanh đao bùng lên ánh xanh rực rỡ, hư ảnh một con Thanh Xà hiện ra phía sau.
"Thanh Xà Thôn Thiên Trảm! Chết đi!"
Lão ta bật nhảy lên không trung, thanh đao mang theo uy lực của Trúc Cơ ngũ trọng giáng thẳng xuống đầu Diệp Phi. Không gian xung quanh như bị một nhát đao này xé rách.
Diệp Phi ngước nhìn nhát đao kinh thiên động địa ấy, đồng tử hắn hơi co lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của kiếp thứ nhất — khi hắn còn là Thần Đế thống trị Thần Giới hiện về. Những chiêu thức thô lậu này trong mắt hắn chẳng khác nào trò đùa của trẻ con.
"Cửu Chuyển đệ nhất tầng — Kiếm Ý Luân Hồi!"
Diệp Phi khẽ lầm bầm. Trấn Thiên Kiếm đột ngột rung lên một tiếng cực kỳ sắc lẹm, vang vọng khắp Thanh Vân thành. Một làn khói đen mờ ảo bao quanh lưỡi kiếm gãy, mang theo hơi thở của năm tháng và sự chết chóc của luân hồi.
Diệp Phi không lùi mà tiến, hắn khẽ nghiêng người, thanh kiếm gãy vạch ra một đường cong quỷ dị trong không trung. Không có linh lực cuồn cuộn, không có hào quang rực rỡ, chỉ là một nhát đâm đơn giản đến cực điểm.
*Keng!*
Mũi kiếm gãy va chạm chính xác vào điểm yếu nhất trên lưỡi đao của Lâm Chấn Hải. Một âm thanh chói tai vang lên, những vết rạn nứt bắt đầu lan tỏa từ điểm tiếp xúc.
"Cái gì?!" Lâm Chấn Hải trợn tròn mắt.
Thanh Trường Long Đao vốn là linh khí trung phẩm, lại bị một thanh kiếm gãy chặn đứng? Hơn nữa, lão cảm thấy một luồng sát khí quỷ dị đang men theo lưỡi đao xâm nhập vào kinh mạch mình, đóng băng cả linh lực đang vận hành.
"Vận mệnh của ngươi, từ kiếp trước đã định sẵn là phải chết dưới kiếm của ta." Giọng nói của Diệp Phi vang lên ngay sát bên tai Lâm Chấn Hải.
Diệp Phi dùng tay trái kết ấn, một đạo ấn ký màu máu hiện ra trên lòng bàn tay hắn, ấn mạnh vào ngực Lâm Chấn Hải.
"Phốc!"
Lâm Chấn Hải phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như diều đứt dây bay ngược về phía sau, đập nát cánh cổng đá của Lâm phủ.
Cả bãi chiến trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Những đệ tử Lâm gia đang vây đánh Thạch Hùng đều chết trân, nhìn về phía tộc trưởng của mình đang nằm trong đống đổ nát.
Lâm Chấn Hải khó nhọc chống đao đứng dậy, tóc tai rũ rượi, khóe miệng không ngừng trào máu. Lão điên cuồng cười lớn: "Tốt… tốt lắm! Diệp Phi, ngươi ép ta! Ngươi thực sự ép ta phải dùng đến con át chủ bài cuối cùng!"
Lão ta từ trong lồng ngực lôi ra một tấm phù chú màu vàng kim, trên đó khắc những phù văn phức tạp tỏa ra linh uy nhàn nhạt của cấp độ Thần Cảnh. Chỉ cần nhìn vào tấm phù đó, những người xung quanh đều cảm thấy muốn quỳ xuống lạy lục. Đó là "Thiên Đạo Trấn Áp Phù", thứ mà con trai lão — Lâm Thiên Vũ đã gửi về từ tông môn để bảo hộ gia tộc.
"Đây là sức mạnh của Thiên Đạo! Ngươi là kẻ nghịch mệnh, sẽ bị nghiền nát dưới uy áp của Thiên thượng!" Lâm Chấn Hải gào thét, đốt cháy tấm phù.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng óng từ trên trời giáng xuống, tạo thành một bàn tay khổng lồ bằng linh khí, mang theo khí thế áp đảo vạn vật nhắm thẳng vào Diệp Phi.
"Thiếu chủ cẩn thận!" Thạch Hùng định lao đến cứu viện nhưng bị một đám đệ tử Lâm gia điên cuồng ôm lấy chân ngăn cản.
Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu cũng hét lên: "Tiểu tử! Chạy mau! Đó là lực lượng của Thần Cảnh chí ít cũng là một cái hóa thân nhỏ bé, ngươi hiện tại không đỡ nổi đâu!"
Diệp Phi vẫn đứng yên đó. Áo choàng của hắn tung bay trong cuồng phong do bàn tay ánh sáng tạo ra. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn bàn tay đang giáng xuống, trong đầu hắn là ký ức của hàng vạn trận chiến chống lại Thiên Đạo ở tám kiếp trước.
Sự sợ hãi? Không có. Trong lòng hắn lúc này chỉ có sự phẫn nộ cùng cực.
"Thiên Đạo?" Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười tràn đầy vẻ khinh miệt. "Nếu Thiên Đạo muốn trấn áp ta, ta liền trảm cả Thiên Đạo!"
Hắn cắn đầu ngón tay, một giọt tinh huyết vàng óng rực rỡ nhỏ xuống lưỡi kiếm Trấn Thiên. Giọt máu này không phải là máu của cơ thể hiện tại, mà là huyết mạch chân chính của Thần Đế kiếp thứ nhất mà hắn đã tốn bao công sức mới kích hoạt được một tia.
"Trấn Thiên đệ nhất thức — Nghịch Mệnh Hoàn Hồn!"
Diệp Phi hét lớn, thanh kiếm gãy đột nhiên bùng phát một luồng đen kịt che lấp cả ánh sáng từ tấm phù chú. Một đạo kiếm quang khổng lồ đen tuyền phóng lên trời, đâm thẳng vào lòng bàn tay vàng kim kia.
*Oanh!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động toàn bộ Thanh Vân thành. Những tòa kiến trúc xung quanh bị sóng xung kích đánh sập. Bàn tay ánh sáng do "Thiên Đạo Trấn Áp Phù" triệu hồi ra, dưới nhát kiếm của Diệp Phi, lại giống như một miếng đậu phụ bị cắt làm đôi, tan rã thành những đốm sáng lốm đốm.
Diệp Phi cũng không hề hấn gì, hắn xuyên qua làn sương mù, như một vị tử thần hiện hồn, đứng trước mặt Lâm Chấn Hải đang đờ đẫn vì kinh hãi.
"Lực lượng của chủ tử ngươi, cũng chỉ có vậy." Diệp Phi lạnh lùng nói.
Lâm Chấn Hải lúc này đã hoàn toàn suy sụp, lão lắp bắp: "Không… không thể nào… Lâm Thiên Vũ… Vũ nhi sẽ không tha cho ngươi… nó là Khí vận chi tử… nó có Thiên Đạo bảo vệ…"
"Lâm Thiên Vũ? Hắn sẽ là kẻ tiếp theo ta dùng để rèn kiếm." Diệp Phi đáp.
Kiếm quang lóe lên nhanh như một tia chớp.
Lâm Chấn Hải cứng đờ người. Một dòng máu mảnh như sợi chỉ hiện ra nơi cổ lão. Đầu của vị tộc trưởng từng lừng lẫy một phương rụng xuống, lăn tròn trên nền đất. Đến tận lúc chết, đôi mắt lão vẫn còn tràn đầy sự không cam lòng và sợ hãi.
Mọi âm thanh sụp đổ. Đám đệ tử Lâm gia chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều vứt vũ khí bỏ chạy tán loạn như lũ chuột bị động. Diệp Phi không đuổi theo, mục tiêu của hắn là trảm thủ kẻ cầm đầu, nhổ đi cái gai trong lòng bấy lâu nay.
Hắn thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập, khuôn mặt trắng bệch đi vì cạn kiệt linh lực. Việc cưỡng ép dùng tinh huyết Thần Đế và kiếm thức kiếp trước khiến cơ thể này phải chịu tải cực lớn.
Thạch Hùng chạy đến, đưa tay đỡ lấy Diệp Phi, lo lắng hỏi: "Thiếu gia, người sao rồi?"
Diệp Phi lắc đầu, dùng kiếm chống xuống đất để đứng vững: "Không sao, chỉ là tiêu hao hơi nhiều. Hùng tử, đi… vào trong mật thất Lâm gia, mang đi toàn bộ linh thạch và thảo dược. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu."
Hắn biết rõ, việc phá vỡ Thiên Đạo phù chú sẽ kinh động đến những kẻ thực thi công lý của Thiên Đạo Minh ở tầng trời cao hơn. Không lâu nữa, Thanh Vân thành sẽ đón tiếp những vị khách không mời mà đến đầy mạnh mẽ.
Diệp Phi nhặt lấy một mảnh phù chú chưa cháy hết trên đất, bóp nát nó thành tro bụi.
Trong sâu thẳm tâm linh, một sợi dây vô hình liên kết hắn với gia tộc này bỗng chốc đứt đoạn. Một mảnh Luân Hồi Ấn khác mờ ảo xuất hiện trong linh hồn hắn. Cảnh giới của hắn ngay lập tức đột phá, từ Khai Mạch cảnh nhảy thẳng lên Tụ Khí cảnh nhị trọng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
"Trảm nhân quả, phá mệnh số. Đây mới chỉ là bước khởi đầu."
Diệp Phi nhìn ra hướng đông, nơi có Cửu Tiên Sơn cao vút tận mây xanh — nơi Lâm Thiên Vũ đang tọa trấn. Hắn biết, cuộc gặp gỡ với "Khí vận chi tử" sẽ là thử thách thực sự của kiếp này.
Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn đêm nay, máu của Lâm gia đã rửa sạch mối thù của Diệp gia. Diệp Phi xoay người bước vào trong Lâm phủ, bóng lưng gầy guộc của hắn tan biến vào trong ánh lửa đang bắt đầu thiêu rụi toàn bộ cơ nghiệp trăm năm của một gia tộc.
Ở phía xa xa, trên một ngọn núi nằm sát ranh giới thành, một ông lão mù ngồi bên bờ suối đang thong thả buông cần câu, môi bỗng nở một nụ cười kỳ quái.
"Cửu thế luân hồi… Vòng quay đã bắt đầu lệch hướng rồi. Vô Nhai à Vô Nhai, quân cờ ngươi nuôi dưỡng bấy lâu, xem ra sắp lật bàn cờ rồi đây."
Ông lão thả xuống một con cá vàng nhỏ, con cá nhảy tõm xuống nước, biến mất vào dòng xoáy của sông thời gian.
Chương 35 kết thúc, mang theo sự tàn lụi của Lâm gia và sự khởi đầu của một Thần Đế đầy thù hận trên con đường nghịch thiên cải mệnh. Diệp Phi đã dùng máu của kẻ thù để đánh dấu sự trở lại của mình với thế giới rộng lớn. Nghịch mệnh, đã chính thức bắt đầu.