Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 36: Danh chấn Thanh Vân**
**CHƯƠNG 36: DANH CHẤN THANH VÂN**
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc, rọi xuống những tàn tích còn vương khói đen của Lâm phủ, cả Thanh Vân thành dường như bừng tỉnh sau một cơn ác mộng dài.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi gỗ cháy khét lẹt lẩn khuất trong không trung, len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, khiến những người dân tò mò kéo đến xem không khỏi rùng mình sợ hãi. Lâm gia – thế lực từng hô phong hoán vũ, một tay che bầu trời Thanh Vân suốt trăm năm qua – giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Cánh cổng chính bằng gỗ lim nặng nề, biểu tượng của sự uy nghiêm và quyền thế, đã bị chẻ làm đôi, nằm chỏng chơ giữa vũng máu khô lại thành màu tím thẫm.
Trật tự của Thanh Vân thành đã bị lật nhào chỉ trong một đêm.
Tại những quán trà, tửu lầu náo nhiệt nhất thành, cái tên "Diệp Phi" đang trở thành một loại dư chấn khủng khiếp, va đập vào tâm trí của mọi tu sĩ và bình dân.
"Nghe gì chưa? Lâm gia… bị diệt môn rồi! Toàn bộ cao tầng, từ gia chủ Lâm Bá Thiên đến các vị trưởng lão Tụ Khí cảnh, không một ai sống sót!" Một vị tu sĩ trung niên hạ thấp giọng, nhưng đôi bàn tay bưng chén trà vẫn không ngừng run rẩy.
"Ai làm? Chẳng lẽ là một vị cường giả ẩn thế nào đó đi ngang qua sao?" Kẻ đối diện hỏi lại bằng ánh mắt không tin nổi.
"Cường giả ẩn thế cái gì! Là Diệp Phi! Chính là vị 'phế vật thiếu gia' của Diệp gia bị người ta khinh miệt bấy lâu nay! Đêm qua, ta từ xa nhìn thấy hắn cầm một thanh kiếm gãy, đi giữa trùng điệp vòng vây của Lâm gia như đi vào chốn không người. Một kiếm ra, đầu người rơi xuống đất; hai kiếm ra, linh khí hộ thể nổ tung! Hắn không phải người… hắn chính là Sát Thần chuyển thế!"
Tiếng xì xào bàn tán nổ ra như ong vỡ tổ. Người ta kể về việc Diệp Phi một mình giết xuyên qua Thiên Mệnh Trận của Lâm gia, kể về việc hắn triệu hồi hỏa diễm màu tím sẫm thiêu cháy cả phủ đệ, và hơn hết là kể về sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của một thiếu niên mới mười tám tuổi.
Tên tuổi của Diệp Phi, vốn đã chìm nghỉm trong vũng bùn ô nhục suốt nhiều năm, nay bỗng chốc được đẩy lên đỉnh cao của sự kinh hoàng.
***
Trong khi cả Thanh Vân thành đang chìm trong sự hỗn loạn và khiếp sợ, thì tại một hang động hẻo lánh sâu trong rừng già phía sau thành, không khí lại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền. Chung quanh hắn, linh khí nhàn nhạt luân chuyển thành một vòng xoáy nhỏ, không ngừng thẩm thấu vào lỗ chân lông, rèn giũa gân cốt đã được tái sinh của hắn. Sau trận chiến đẫm máu đêm qua, dù đã đột phá lên Tụ Khí cảnh nhị trọng, nhưng cơ thể này vẫn còn quá yếu so với linh hồn thâm thúy của một Cửu Thế Luân Hồi Giả.
"Hừm, tiểu tử, xem ra kiếp này căn cơ của ngươi được đúc kết rất tốt. Trảm đứt nhân quả, thu nạp oán khí của kẻ thù để hóa thành năng lượng đột phá, loại phương pháp tu hành bá đạo này chỉ có *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* mới dám thực hiện."
Một đạo sương mù xanh mờ ảo bay ra từ viên châu xám xịt treo trước ngực Diệp Phi, hóa thành hình ảnh một ông lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh nhưng đầy vẻ giễu cợt. Đó chính là Tiêu Lão.
Diệp Phi từ từ mở mắt, tia sáng lạnh lẽo trong đồng tử dần thu lại, thay vào đó là sự trầm ổn như hồ nước sâu không đáy.
"Chỉ là Tụ Khí cảnh nhị trọng thôi, có gì đáng để khoe khoang?" Diệp Phi nhàn nhạt đáp. "Lâm gia chẳng qua chỉ là một con kiến trong hàng vạn con kiến của Thiên Đạo. Kẻ thù thực sự của ta đang ngồi trên ngai vàng của Thần Giới,俯瞰 (phủ khám – nhìn xuống) chúng sinh như những quân cờ. So với chúng, ta hiện tại vẫn còn quá nhỏ bé."
Tiêu Lão vuốt râu cười lớn: "Khá cho một câu 'nhỏ bé'! Người bình thường đạt được chiến tích diệt một tộc trong đêm đã sớm đắc ý vểnh đuôi lên trời, riêng ngươi vẫn giữ được cái đầu lạnh như vậy. Không hổ là kẻ đã đi qua tám kiếp tang thương."
Phía ngoài hang động, một tiếng động trầm đục vang lên như sấm nổ. Thạch Hùng đang trần trụi thân trên, mồ hôi nhễ nhại, vác trên vai một khối đá khổng lồ nặng hàng ngàn cân. Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất rung chuyển.
"Chủ nhân!" Thạch Hùng nhìn thấy Diệp Phi đã tỉnh, vội vàng ném khối đá sang một bên, tạo nên một hố sâu trên mặt đất, rồi chạy tới quỳ một gối xuống, vẻ mặt đầy sùng bái và trung thành tuyệt đối. "Toàn bộ tài vật và thảo dược từ mật thất Lâm gia đã được ta thu dọn kỹ lưỡng. Chúng ta đã có đủ linh thạch để ngài sử dụng trong một thời gian dài."
Diệp Phi nhìn Thạch Hùng, một tia ấm áp hiếm hoi thoáng hiện qua ánh mắt. Thạch Hùng ở kiếp trước chính là vị đại tướng dũng mãnh nhất của hắn, vì hắn mà chắn vạn mũi tên, đến chết vẫn không rời nửa bước. Kiếp này gặp lại, dù xuất thân của Thạch Hùng là nô lệ, nhưng cốt cách vạn năm không đổi.
"Đứng lên đi, Hùng tử. Đây là *Man Hoang Thần Quyết*, một bộ công pháp luyện thể cấp Chí Tôn ta trích xuất từ ký ức kiếp thứ tư. Huyết mạch của ngươi đặc biệt, chỉ có sự điên cuồng và áp lực cực hạn mới giúp ngươi thức tỉnh hoàn toàn. Từ nay về sau, ngươi không còn là nô lệ của ai cả, ngươi là chiến thần của Diệp Phi ta."
Diệp Phi phất tay, một luồng ánh sáng vàng ròng bắn vào trán Thạch Hùng. Thiếu niên tộc Man Hoang rùng mình, cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần đang bùng nổ trong mạch máu, khiến hắn hét lên một tiếng đầy phấn chấn, vang vọng khắp đại ngàn.
***
Trong lúc ấy, tại trung tâm Thanh Vân thành, phủ thành chủ.
Triệu Chấn – thành chủ đương nhiệm, cũng là một cường giả Tụ Khí cảnh thất trọng – đang đứng trước cửa sổ với gương mặt xám xịt. Bên cạnh lão là trưởng gia tộc của hai đại gia tộc còn lại trong thành, Vương gia và Tống gia. Không khí trong phòng ngột ngạt đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
"Các vị nghĩ sao về việc này?" Triệu Chấn trầm giọng hỏi.
Lão đại của Vương gia, Vương Đình, run rẩy xoa đôi bàn tay: "Thành chủ, chúng ta tuyệt đối không thể đụng vào Diệp Phi. Một thiếu niên có thể đồ sát Lâm gia trong một đêm, tuyệt đối không đơn giản chỉ là dựa vào vận may. Sau lưng hắn chắc chắn có một đại nhân vật nào đó bảo hộ, thậm chí… hắn đã được một ẩn thế tông môn chọn làm truyền nhân."
"Nói nhảm!" Gia chủ Tống gia đập bàn đứng dậy, gương mặt đầy vẻ lo âu. "Chúng ta ai cũng biết Diệp Phi là phế vật suốt mười mấy năm. Làm sao có thể bỗng chốc trở nên mạnh mẽ như thế? Theo ý ta, hắn nhất định đã đoạt được bí bảo từ di tích nào đó. Mà bí bảo này… Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua."
Nói đến ba chữ "Thiên Đạo Minh", cả căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng chết chóc. Thiên Đạo Minh chính là hiện thân của ý chí trời cao tại hạ giới này. Lâm gia diệt vong là chuyện nhỏ, nhưng việc Lâm gia vốn được Thiên Đạo Minh âm thầm che chở bị xóa sổ là một sự vỗ mặt vào tôn nghiêm của thần linh.
"Thông cáo cho toàn thành!" Triệu Chấn hít một hơi thật sâu, ra lệnh. "Từ nay về sau, bất kỳ ai thấy Diệp Phi đều phải tôn kính như đại khách. Gia sản cũ của Diệp gia… thu hồi lại toàn bộ, bù đắp thêm gấp đôi linh thạch cho hắn. Chúng ta không thể ngăn cản hắn, vậy thì hãy chọn cách đứng cùng một phía, hoặc chí ít là không trở thành kẻ thù của hắn."
Quyết định của phủ thành chủ ngay lập tức được loan ra, một lần nữa khẳng định vị thế "độc tôn" của Diệp Phi tại Thanh Vân thành.
***
Trong hang động, Diệp Phi không quan tâm đến những biến động bên ngoài. Hắn đang cầm trong tay một mảnh lụa trắng nhuốm máu, là vật hắn tìm thấy trong di vật của Lâm Bá Thiên.
Trên mảnh lụa có thêu một bông hoa tuyết màu xanh băng giá, tản phát ra một hơi thở thanh tao nhưng u buồn đến nao lòng. Khi đầu ngón tay chạm vào bông hoa ấy, ngực Diệp Phi bỗng nhói đau, một hình bóng mờ ảo hiện lên trong trí óc – hình bóng của một nữ tử đứng giữa trời tuyết, mỉm cười với hắn nhưng ánh mắt lại đẫm lệ.
"Hiểu Nguyệt…"
Giọng Diệp Phi khàn đặc, tràn đầy một nỗi nhớ nhung xuyên thấu tám kiếp luân hồi.
Mảnh lụa này có hơi thở của Vân Hiểu Nguyệt. Dù chỉ là một tia rất mỏng manh, nhưng nó cho thấy nàng, hoặc mảnh linh hồn của nàng, từng xuất hiện hoặc có liên quan đến kẻ đứng sau Lâm gia.
"Lâm Bá Thiên chỉ là một quân cờ nhỏ của Lâm Thiên Vũ ở Cửu Tiên Sơn. Nếu mảnh lụa này nằm trong tay hắn, có nghĩa là Lâm Thiên Vũ đang nắm giữ tin tức về Hiểu Nguyệt."
Ánh mắt Diệp Phi lạnh xuống, sát khí quanh người hắn cô đặc lại thành những tinh thể đá vụn dưới chân. Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo bào đen thêu hoa văn Luân Hồi xám xịt. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nằm sau lưng dường như cũng cảm ứng được tâm trạng của chủ nhân, phát ra tiếng kêu rền rĩ đầy khát máu.
"Chủ nhân, ngài định đi đâu?" Thạch Hùng bước tới, cơ bắp cuồn cuộn khí thế của một mãnh thú vừa thức tỉnh.
"Rời khỏi Thanh Vân." Diệp Phi nhìn ra hướng chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang cuồn cuộn kéo đến báo hiệu một trận đại phong ba. "Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Cửu Tiên Sơn. Ở đó có kẻ ta cần phải giết, và có người ta cần phải tìm."
"Thanh Vân thành này quá nhỏ, không chứa nổi thanh kiếm của ta nữa rồi."
Diệp Phi bước ra khỏi hang động, bước chân hắn vững chãi như núi non. Hắn đi về phía con đường dẫn lối tới Trung Tam Giới, không một lần quay đầu nhìn lại nơi mình đã sinh ra và lớn lên đầy nhục nhã.
Cái tên Diệp Phi đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong lịch sử Thanh Vân thành. Nhưng với hắn, đây chỉ mới là bước đi đầu tiên trên hành trình nghịch mệnh dài đằng đẵng. Đợi chờ hắn ở phía trước không chỉ là những kẻ địch mạnh mẽ hơn, mà còn là bí mật về một âm mưu vĩ đại đang bao trùm lấy toàn bộ Cửu Trọng Thiên.
"Vô Nhai, đợi ta." Diệp Phi thầm thì trong gió. "Kiếp này, ta không chỉ đòi lại mạng mình, ta còn sẽ dẫm nát thiên đạo mà ngươi tự hào dưới chân."
Tiếng gió rít qua khe núi, mang theo lời tuyên chiến của vị Thần Đế Luân Hồi đang dần trở lại với vinh quang của mình. Danh chấn Thanh Vân chỉ là sự khởi đầu, và thế giới này sớm muộn gì cũng sẽ phải run rẩy khi nhìn thấy gót chân của hắn chạm đến vạn vật chúng sinh.