Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 40: Nghịch thiên vượt giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:29:23 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 40: NGHỊCH THIÊN VƯỢT GIỚI**

Trên bầu trời Đại lục Thanh Vân, vạn dặm mây đen cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như mực tàu. Từng đợt sấm sét đỏ thẫm như máu không ngừng rạch ngang không gian, tạo nên những vết nứt đáng sợ trên tầng cao. Phía dưới, mặt đất rung chuyển, biển cả dậy sóng thần, vạn vật muôn loài đều phủ phục dưới uy thế kinh hồn bạt vía của thiên địa.

Tại trung tâm của cơn bão tố ấy, một bóng người gầy guộc nhưng thẳng tắp như kiếm đang đứng lơ lửng giữa hư không. Diệp Phi, toàn thân đầy máu, nhưng đôi mắt hắn lại rực rỡ hơn cả lôi đình. Trên tay hắn, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát đang phát ra những tiếng kêu rền rĩ, như thể nó cũng cảm nhận được sự phẫn nộ của chủ nhân.

"Diệp Phi! Ngươi điên rồi! Đó là Tử Tiêu Thần Lôi, là thứ ý chí tiêu diệt tận gốc mọi mầm mống nghịch thiên. Mau rút lui vào Luân Hồi Châu, nhục thân này bỏ đi cũng được!" Giọng nói của Tiêu Lão vang lên đầy gấp gáp trong thức hải của hắn, sự bình tĩnh thường ngày của vị cường giả cổ đại này hoàn toàn biến mất.

Diệp Phi không trả lời. Hắn cảm nhận được hơi lạnh thấu xương của cái chết đang cận kề, nhưng sâu trong tủy cốt, dòng máu của Thần Đế kiếp thứ nhất đang sôi sục. Tám kiếp qua, hắn luôn chọn cách lẩn tránh hoặc tích lũy một cách thầm lặng, để rồi cuối cùng vẫn bị "Mệnh vận" bóp nghẹt. Kiếp thứ chín này, hắn sẽ không trốn chạy nữa.

"Tiêu Lão, ông nhìn xem…" Diệp Phi khàn giọng nói, đôi mắt hắn dán chặt vào con mắt khổng lồ đang dần hình thành giữa đám mây đen – Thiên Đạo Chi Nhãn. "Nó đang sợ hãi. Nó sợ một kẻ vốn dĩ đã chết lại dám quay lại thách thức sự cai trị của nó. Nếu hôm nay ta lùi một bước, đạo tâm của ta sẽ nứt vỡ, vĩnh viễn không thể hoàn thành Cửu Chuyển."

"Ầm!!!"

Một đạo lôi đình to bằng cột đình, mang theo sắc tím huyền ảo đột ngột giáng xuống. Không gian nơi nó đi qua đều bị thiêu rụi thành hư vô.

"Đến đúng lúc lắm!"

Diệp Phi gầm lên một tiếng, không những không tránh né mà còn lao thẳng lên cao. Hắn vận chuyển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* đến mức tối đa. Chín vòng xoáy linh lực trong đan điền quay cuồng như điên dại, cưỡng ép hút lấy linh khí mỏng manh của Hạ Tam Giới để tạo thành một lớp hộ thể linh quang mỏng manh.

Khoảnh khắc lôi đình chạm vào đỉnh đầu, toàn bộ da thịt của Diệp Phi nổ tung. Từng thớ cơ bắp bị thiêu rụi, xương cốt lộ ra trắng hếu, lấp lánh ánh kim loại dưới sự tàn phá của sét. Nhưng ngay khi đạo lôi điện ấy định xuyên thấu qua trái tim hắn để diệt tuyệt linh hồn, Luân Hồi Châu trong lồng ngực bỗng nhiên phát sáng.

Cái vòng lặp chết chóc ấy bắt đầu chuyển hóa. Diệp Phi dùng ý chí sắt đá kiếp trước, cưỡng ép luồng năng lượng diệt thế này chảy vào kinh mạch vốn đã rách nát của mình.

"Aaaaa!"

Tiếng hét đau đớn thấu tận trời xanh. Cơn đau này không chỉ đơn thuần là thân xác, mà giống như hàng vạn mũi kim đang đâm thẳng vào từng mảnh nhỏ của linh hồn. Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm gãy, hướng về phía Thiên Đạo Chi Nhãn, giọng nói của hắn như vọng về từ địa ngục:

"Ngươi muốn diệt ta? Vậy hãy trở thành sức mạnh của ta đi! Cửu Chuyển Luân Hồi, lấy lôi rèn kiếm, lấy huyết định mệnh!"

Diệp Phi buông lỏng hoàn toàn sự phòng ngự ở cánh tay phải, để mặc Tử Tiêu Thần Lôi tàn phá mình, sau đó hắn dẫn dắt toàn bộ sức mạnh cuồng bạo ấy dồn vào Trấn Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy vốn im lìm bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Những mảnh vỡ vốn chỉ liên kết lỏng lẻo bằng linh lực giờ đây được nung nóng bởi thần lôi, bắt đầu tan chảy và hòa quyện lại với nhau.

Máu của Diệp Phi phun ra, nhuộm đỏ lưỡi kiếm đen đúa. Máu gặp lôi hỏa, bốc lên những làn khói màu tím sậm đầy sát khí.

Trong giây phút sinh tử, hình ảnh của tám kiếp trước hiện lên như những thước phim quay chậm. Kiếm Thánh cô độc bên mộ người thương, Đan Thần bị phản bội giữa biển lửa, Tướng quân tử trận giữa vạn quân… Tất cả những uất hận, những vinh quang và cay đắng ấy hóa thành sức mạnh tinh thần bất diệt, giúp Diệp Phi giữ vững thần trí.

"Rắc! Rắc!"

Vết nứt trên thân kiếm bắt đầu mờ đi. Một đường vân rực lửa hình rồng sấm hiện ra dọc theo sóng kiếm. Trấn Thiên Kiếm tuy chưa thể hồi phục hoàn toàn, nhưng vào lúc này, nó đã mang theo một phần uy nghiêm của Thiên Đạo.

Cùng lúc đó, giới bích giữa Hạ Tam Giới và Trung Tam Giới phía sau Diệp Phi rốt cuộc đã không chịu nổi áp lực. Một lỗ hổng không gian khổng lồ tỏa ra ánh sáng trắng lòa xuất hiện, lực hút kinh người bắt đầu kéo mọi thứ vào trong.

"Thạch Hùng, đi!" Diệp Phi dùng chút tàn lực cuối cùng, vung tay ném thiếu niên đang hôn mê về phía lỗ hổng không gian. Một màn chắn linh lực tím nhạt được tạo ra bao quanh Thạch Hùng, bảo vệ hắn khỏi sự xé toạc của dòng chảy không gian.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cảm thấy bị xúc phạm cực độ. Nó chớp động, chuẩn bị phóng ra đợt lôi kiếp thứ hai mạnh gấp mười lần trước đó để kết liễu kẻ nghịch thiên.

"Trễ rồi!" Diệp Phi cười lạnh, khóe miệng trào máu. Hắn xoay người, Trấn Thiên Kiếm vừa được tôi luyện bằng sét rạch một đường dài giữa hư không.

"Cửu Chuyển Nhất Kiếm: Đoạn Nhân Quả!"

Một đường kiếm khí mang theo ánh sáng màu tím và vàng ròng lao vút đi, không phải để tấn công Thiên Đạo Chi Nhãn, mà là để chém đứt sự liên kết giữa bản thân hắn và đại lục này. Hắn đang chủ động cắt đứt "số phận" của mình tại đây.

Toàn bộ linh khí trong vòng nghìn dặm bị rút cạn chỉ trong một hơi thở. Đường kiếm ấy đi đến đâu, lôi đình ở đó bị dập tắt đến đấy. Diệp Phi mượn phản lực từ cú va chạm kinh thiên động địa đó, lao mình vào lỗ hổng không gian đang dần khép lại.

Phía sau hắn, một tiếng gầm gừ phẫn nộ không cam lòng của Thiên Đạo rung chuyển cả thế giới, nhưng lỗ hổng đã đóng sập. Trận chiến đầu tiên chống lại vận mệnh, Diệp Phi đã thắng bằng một cách không thể thê thảm hơn.

Cảm giác rơi tự do giữa dòng thác thời không giống như bị ném vào một chiếc cối xay khổng lồ. Diệp Phi cảm thấy xương cốt mình vừa mới liền lại thì nay lại có dấu hiệu rạn nứt dưới áp lực không gian kinh người. Linh khí nồng đậm một cách kỳ dị bắt đầu tràn vào từ mọi lỗ chân lông, đó không phải là sự xoa dịu mà là một cuộc xâm lăng của môi trường mới đối với kẻ ngoại lai.

Hạ Tam Giới giống như một vũng nước cạn, còn Linh Hoang Giới là đại dương sâu thẳm. Sự chênh lệch áp lực này đủ để khiến một tu sĩ Trúc Cơ bình thường nổ tung ngay lập tức.

Nhưng Diệp Phi không phải người thường. Nhục thân hắn vừa trải qua sự gột rửa của Tử Tiêu Thần Lôi giờ đây giống như một khối thép nguội vừa được tôi qua nước lạnh, trở nên cực kỳ dẻo dai và khao khát linh khí. Hắn tham lam vận chuyển công pháp, biến áp lực không gian thành động lực để rèn luyện tủy cốt một lần nữa.

"Rầm!!!"

Một tiếng động lớn vang lên giữa cánh rừng rậm rạp. Mặt đất lõm xuống một hố sâu đường kính hơn mười trượng, khói bụi mịt mù.

Ở rìa hố, Thạch Hùng vẫn đang ngủ mê mệt nhờ sự bảo vệ của Diệp Phi. Còn tại tâm hố, một nam tử trẻ tuổi với thân hình đầy những vết sẹo đáng sợ, mái tóc dài bạc trắng quá nửa đang chống kiếm đứng dậy.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây ngọt lịm linh khí, mỗi lần hô hấp đều giống như đang uống một loại cam lộ quý hiếm. Cảnh giới tu vi của hắn sau khi bị lôi đình tàn phá và vượt giới đã rơi rụng thảm hại, chỉ còn tương đương với mức Khai Mạch cảnh tầng chín, thậm chí còn chưa bước vào Linh Cảnh thực thụ.

Thế nhưng, cảm giác sức mạnh ẩn chứa trong từng tế bào của hắn lúc này còn đáng sợ hơn cả khi hắn ở đỉnh cao tại Hạ Tam Giới.

"Linh Hoang Giới… ta đã trở lại." Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. "Vân Hiểu Nguyệt, mảnh hồn đầu tiên của nàng, chắc chắn đang ở đâu đó tại nơi này."

Trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão thở phào một cái, giọng nói vẫn còn run: "Tiểu tử thối, mạng ngươi đúng là lớn hơn trời. Nhưng đừng vội mừng, chúng ta đang ở một khu vực không hề bình thường. Ta cảm nhận được rất nhiều khí tức mạnh mẽ đang tiến lại đây."

Diệp Phi nhíu mày. Hắn lập tức thu hồi Trấn Thiên Kiếm vào trong cơ thể. Lúc này, thanh kiếm gãy đã không còn vẻ xù xì nữa, mà toát ra một thứ uy nghiêm thần bí dù vẫn chỉ là đoản kiếm.

Từ phía chân trời xa xôi, ba đạo hào quang rực rỡ đang lướt tới. Đó là ba con Linh Hạc to lớn, trên lưng mỗi con là những tu sĩ mặc đạo bào màu xanh thẫm, lưng đeo dài kiếm, khí thế bất phàm.

"Hừ, đúng là náo nhiệt." Diệp Phi ngồi bệt xuống cạnh Thạch Hùng, giả vờ như một kẻ vừa thoát chết sau thảm họa, khuôn mặt cố tình thu liễm lại vẻ sắc sảo, chỉ còn lại sự nhợt nhạt và yếu ớt.

Ba con Linh Hạc hạ xuống thấp dần. Một thiếu niên tu sĩ dẫn đầu, tuổi chừng mười tám đôi mươi, đôi mắt láo liên nhìn vào hố sâu rồi dừng lại ở Diệp Phi. Hắn nhíu mày, giọng điệu đầy sự kiêu ngạo đặc trưng của tu sĩ Linh Hoang Giới:

"Kẻ nào đây? Dám gây ra động tĩnh lớn như vậy tại vùng biên giới của Thanh Vân Tông chúng ta? Là tán tu phương nào vượt biên hay là yêu thú hóa hình?"

Diệp Phi không ngẩng đầu, chỉ ho khan vài tiếng, giọng run rẩy: "Đại nhân… cứu mạng… tiểu dân và đệ đệ bị cuốn vào một cơn lốc xoáy kỳ lạ trong núi, tỉnh dậy đã thấy mình ở đây…"

"Lốc xoáy?" Thiếu niên tu sĩ nhảy xuống lưng hạc, nhìn lướt qua Diệp Phi rồi bĩu môi. "Gân cốt bình thường, linh lực hỗn loạn, quả nhiên là một kẻ phế vật tán tu. Xem ra là do khe nứt không gian tình cờ sinh ra từ đợt dị tượng lúc nãy đã hút bọn hắn tới đây."

Một nữ tu khác đi sau khuyên ngăn: "Sư huynh, nhìn hắn thương tích đầy mình, chắc cũng không nói dối. Hiện nay Thiên Đạo Minh đang ráo riết tìm kiếm kẻ nghịch mệnh gì đó, chúng ta tốt nhất nên tra hỏi kỹ hơn."

Nghe đến ba chữ "Thiên Đạo Minh", đồng tử của Diệp Phi khẽ co rụt lại, nhưng hắn cúi đầu thấp hơn để che giấu đi sát ý vạt ra trong ánh mắt.

Cuộc hành trình thực sự tại Linh Hoang Giới của Cửu Thế Luân Hồi Giả, bắt đầu từ một hố sâu định mệnh này. Những kẻ đứng ở đỉnh cao thế giới kia sẽ không bao giờ ngờ được rằng, tử thần của bọn chúng vừa đặt chân xuống từ bầu trời, mang theo thanh kiếm đã nhuộm máu Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8