Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 39: Thiên Đạo trừng phạt**
**CHƯƠNG 39: THIÊN ĐẠO TRỪNG PHẠT**
Giới bích – bức tường ngăn cách giữa Hạ Tam Giới và Trung Tam Giới – không phải là một mặt phẳng tĩnh lặng. Nó là một vùng không gian hỗn loạn, nơi các dòng thác hư vô cuộn xoáy với vận tốc kinh hoàng, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh linh nào không đủ tư cách bước chân vào.
Giữa luồng sáng xám xịt của hư vô, Diệp Phi đang gồng mình chống đỡ. Quanh thân hắn, một lớp màng ánh sáng vàng nhạt tỏa ra từ Luân Hồi Châu đang rung rinh dữ dội. Thạch Hùng phía sau gầm lên, hai tay hắn nổi đầy gân xanh, huyết mạch Man Hoang trong người bộc phát mạnh mẽ đến mức da thịt chuyển sang màu đồng thau xán lạn. Hắn bám chặt lấy vai Diệp Phi, nhắm tịt mắt trước những cơn gió lốc không gian đang rít gào bên tai.
"Chủ nhân! Áp lực này… chúng ta sắp không chịu nổi rồi!" Thạch Hùng hét lớn, giọng nói bị tiếng gầm của không gian nuốt chửng phân nửa.
Diệp Phi không đáp, đôi mắt hắn bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn, Trấn Thiên Kiếm đang rung động. Kiếm gãy chưa lành, nhưng nó có cảm ứng mãnh liệt với linh khí từ thượng giới.
Đột nhiên, một luồng cảm giác lạnh thấu xương lan tỏa khắp sống lưng Diệp Phi. Hắn ngẩng đầu lên, xuyên qua những tầng mây hư vô xám xịt, một con mắt khổng lồ không có con ngươi, chỉ gồm những vòng tròn hoàng kim luân chuyển, đang từ từ hé mở giữa thinh không.
"Thiên Đạo Chi Nhãn!"
Bên trong Luân Hồi Châu, giọng nói già nua của Tiêu Lão run rẩy đầy kinh hãi: "Diệp Phi, mau thu liễm khí tức! Ngươi là Cửu Thế Luân Hồi Giả, thân phận của ngươi vốn là kẻ thù của Thiên Đạo. Việc ngươi cưỡng cầu vượt giới đã đánh động đến 'ý chí' của nó!"
"Trễ rồi." Diệp Phi nghiến răng, tay trái thủ thế.
Trên đỉnh đầu họ, mây đen từ đâu kéo đến, đặc quánh và đen kịt như mực tàu, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt của giới bích. Những tia lôi điện màu tím sẫm, đậm đặc như những con mãng xà khổng lồ, bắt đầu uốn lượn bên trong tầng mây. Áp lực lúc này không còn là áp lực vật lý của không gian nữa, mà là uy áp chí cao vô thượng của quy luật vũ trụ.
"Đoành!"
Một tiếng nổ rúng động tâm can vang lên. Một đạo lôi điện to bằng cả gian phòng khách đột ngột giáng xuống. Nó không phải lôi điện thông thường, mà là Tử Tiêu Thần Lôi – thứ sấm sét chuyên dùng để tiêu diệt những kẻ nghịch thiên.
"Cút cho ta!"
Diệp Phi gầm lên một tiếng, Trấn Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn vung ra một đường cung tuyệt mỹ.
"Luân Hồi Kiếm Pháp: Kiếp Thứ Nhất – Nhất Trảm Vô Niệm!"
Lưỡi kiếm gãy vốn rỉ sét chợt bùng phát ra một luồng kiếm ý vạn cổ trường tồn. Kiếm quang màu vàng đen đối chọi trực diện với Tử Tiêu Thần Lôi. Hai luồng sức mạnh va chạm tạo ra một làn sóng xung kích hất văng mọi mảnh vụn không gian xung quanh. Thạch Hùng phun ra một ngụm máu lớn, lồng ngực hắn lõm xuống vì áp lực quá lớn, nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy Diệp Phi không buông.
"Chủ nhân… để ta…" Thạch Hùng cố gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì xung huyết.
"Đứng yên đó!" Diệp Phi quát lạnh. "Ngươi chưa đủ tư cách để đối mặt với nó. Đây là món nợ của ta với ông trời!"
Thiên Đạo Chi Nhãn dường như bị chọc giận bởi sự phản kháng của "con sâu cái kiến" dưới chân. Tầng mây đen xoáy tròn lại thành một cái phễu khổng lồ. Từ tâm phễu, chín đạo lôi đình màu đỏ thẫm – Cửu Trọng Diệt Thế Lôi – đồng loạt phóng xuống, khóa chặt mọi hướng lui tới của Diệp Phi.
Đây không phải là khảo nghiệm, đây là trừng phạt. Thiên Đạo muốn xóa sổ Diệp Phi hoàn toàn khỏi vòng xoay của thời gian.
"Diệp Phi! Nguy rồi! Mau thi triển Cửu Chuyển Công, dùng sức mạnh kiếp thứ hai bảo vệ tâm mạch!" Tiêu Lão hối thúc.
Diệp Phi hít một hơi sâu, ký ức về kiếp thứ hai – kiếp của một "Sát Thần" độc bộ thiên hạ – bỗng chốc tràn về như thác đổ. Đôi mắt hắn từ đen chuyển sang một màu đỏ sậm đầy sát khí. Chung quanh hắn, một huyết hải mờ ảo hiện ra, những tiếng gào thét của vạn quân như vang vọng từ cõi u minh.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Đệ Nhị Chuyển: Sát Đạo Hoàn Thân!"
Sức mạnh trong người Diệp Phi tăng vọt theo cấp số nhân. Hắn không còn phòng thủ nữa mà chủ động lao vút lên không trung, lao thẳng vào chín đạo hồng lôi.
Hắn điên rồi! Hắn muốn dùng nhục thân để đối chọi với hình phạt của Thiên Đạo!
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Mỗi một đạo lôi điện giáng xuống là một lần xương cốt của Diệp Phi rạn nứt. Máu bắn ra tung tóe, nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị lôi điện đốt thành hư vô. Cơn đau thấu xương tủy khiến linh hồn Diệp Phi rung động, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định đến rợn người.
Chín đạo lôi điện, đạo sau mạnh hơn đạo trước gấp bội. Đến đạo thứ chín, Trấn Thiên Kiếm trên tay Diệp Phi đã hóa thành một khối sắt nóng chảy, cánh tay phải của hắn gần như lộ cả xương trắng.
Nhưng, Diệp Phi vẫn đứng vững.
Hắn nhìn lên Thiên Đạo Chi Nhãn bằng sự ngạo nghễ của một vị Thần Đế từng đứng đầu vạn giới: "Tám kiếp trước, ngươi dùng 'Mệnh vận' xiềng xích ta. Kiếp thứ chín này, lôi đình của ngươi… chỉ xứng để làm búa rèn kiếm cho ta mà thôi!"
Diệp Phi đưa tay ra, nắm lấy phần năng lượng lôi đình còn sót lại đang tàn phá nhục thân mình, cưỡng ép ấn nó vào trong thanh kiếm gãy. Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng ngâm vang rền rĩ, ánh sáng tím nhạt bắt đầu luân chuyển trên bề mặt kiếm gãy, tạo thành một mạch máu lôi điện liên kết những mảnh vỡ.
Thiên Đạo Chi Nhãn dường như sững sờ trong giây lát trước sự ngang ngược của kẻ dưới quyền. Nhưng lúc này, kẽ hở không gian phía sau Diệp Phi đã đạt đến giới hạn. Áp lực cực đại của Trung Tam Giới bắt đầu rò rỉ qua, xé toạc một lỗ hổng lớn giữa giới bích.
"Chính là lúc này! Đi!" Diệp Phi quay người, túm lấy vạt áo Thạch Hùng đang bất tỉnh, dùng chút sức tàn cuối cùng lao vào lỗ hổng ánh sáng.
Phía sau hắn, Thiên Đạo Chi Nhãn phẫn nộ khép lại, phóng ra một đạo lôi điện cuối cùng mang theo sức mạnh diệt thế. Đạo lôi điện này chém thẳng vào lưng Diệp Phi ngay trước khi hắn biến mất vào đường hầm không gian.
"Phốc!"
Diệp Phi phun ra một ngụm tinh huyết, ý thức bắt đầu mờ mịt. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang rơi tự do, vượt qua những tầng mây kỳ lạ, hướng về một đại lục bao la rộng lớn hơn Hạ Tam Giới gấp vạn lần.
"Hiểu Nguyệt… đợi ta…"
Trong bóng tối bao trùm trước khi hôn mê, Diệp Phi cảm nhận được linh hồn mình lại một lần nữa chịu tổn thương nghiêm trọng, tu vi bị ép xuống đến mức cực thấp để duy trì sự sống. Nhưng bù lại, nhục thân của hắn sau khi kinh qua Tử Tiêu Thần Lôi đã hoàn toàn lột xác, đạt đến một trình độ mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Tiếng gió rít qua tai dần êm dịu lại. Mùi cỏ cây hương hoa và linh khí nồng đậm bao quanh.
Mọi thứ tối đen lại.
Khi ánh sáng đầu tiên len lỏi vào đồng tử, Diệp Phi nhìn thấy những cây cổ thụ cao vút và nghe thấy giọng nói khinh khỉnh của ba vị tu sĩ ngự hạc…
Trung Tam Giới. Hắn đã tới. Và hình phạt của Thiên Đạo, cuối cùng chỉ là màn chào sân máu lửa nhất cho sự trở lại của một vị đế vương.