Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 38: Cổng không gian**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:28:14 | Lượt xem: 1

Gió trên đỉnh Đỉnh Thiên Sơn gào thét như tiếng rống của những vong hồn bị lãng quên. Đây là điểm cao nhất của Hạ Tam Giới, nơi mà tầng mây không còn là những dải lụa trắng mềm mại, mà hóa thành những cuộn lôi vân đen đặc, ẩn chứa lôi điện tím thẫm chực chờ bổ xuống bất cứ kẻ nào dám mạo phạm uy nghiêm của bầu trời.

Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen tung bay phần phật trong gió lộng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ xưa, phản chiếu hình ảnh một vòng xoáy không gian khổng lồ đang lờ mờ hiện ra phía sau lớp màn sương mù dày đặc. Đó chính là Thiên Môn – lối thoát duy nhất để rời khỏi vùng đất phế tích này và tiến vào Trung Tam Giới.

"Chủ nhân, khí áp ở đây thực sự rất nặng."

Thạch Hùng đứng sau lưng Diệp Phi nửa bước, hơi thở của hắn nặng nề, những thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da thú thô ráp run lên bần bật. Tuy nhiên, ánh mắt của thiếu niên tộc Man Hoang này không hề có sự sợ hãi, chỉ có một sự sùng bái cuồng nhiệt dành cho bóng lưng trước mặt. Sức mạnh Man Hoang trong cơ thể hắn đang bản năng kháng cự lại sự bài xích của pháp tắc Hạ Giới.

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng gió rít: "Ngươi sở hữu huyết mạch của Thần tượng, áp lực này chỉ là sự mài giũa tốt nhất cho khung xương của ngươi. Cố gắng chịu đựng, khi bước qua cánh cửa kia, thế giới ngươi thấy sẽ không còn là cái giếng nhỏ bé này nữa."

Trong thức hải của Diệp Phi, Luân Hồi Châu chợt phát ra một tia sáng mờ nhạt. Hình bóng hư ảo của Tiêu Lão hiện ra, lão vuốt râu, tặc lưỡi đánh giá:

"Tiểu tử, ngươi thật sự muốn chọn cách 'cường hành đột phá' này sao? Cổ trận truyền tống ở đây đã bị hỏng hóc từ vạn năm trước. Thiên Đạo Minh chắc chắn đã bố trí cấm chế tại đây để ngăn cản những kẻ nghịch mệnh đi lên. Nếu sơ sẩy, ngươi và tiểu tử tộc Man kia sẽ bị khe nứt không gian nghiền thành bụi phấn đấy."

Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo: "Tiêu Lão, ông đi theo ta đã bao nhiêu kiếp rồi? Ta có bao giờ đi con đường bằng phẳng mà chúng sắp đặt không?"

Tiêu Lão cười hắc hắc: "Lão phu biết ngay mà. Bản tính của Cửu Thế Luân Hồi Giả chính là đi tìm chết để tìm sinh. Được rồi, dùng luân hồi chi lực của ngươi che chở cho trái tim, còn linh hồn cứ để lão phu lo."

Đúng lúc này, từ trong làn lôi vân phía trước, bốn luồng hào quang rực rỡ đột ngột giáng xuống, chặn đứng lối đi của hai người. Đó là bốn vị lão giả vận trường bào thêu hình con mắt thiên đạo, hơi thở mỗi người đều đạt tới đỉnh phong của Linh Cảnh – những cường giả mạnh nhất mà Hạ Tam Giới có thể dung thứ.

"Nghịch tử Diệp Phi! Ngươi sát hại sứ giả, làm loạn trật tự luân hồi. Nay lại dám có ý định đào tẩu sang Trung Tam Giới? Chấp Pháp Giả của Thiên Đạo Minh tại đây đã đợi ngươi rất lâu rồi!"

Vị lão giả dẫn đầu quát lớn, âm thanh kèm theo linh áp vù vù như sấm nổ.

Diệp Phi khẽ liếc mắt qua, gương mặt không chút gợn sóng. Đối với kẻ khác, bốn vị đỉnh phong Linh Cảnh là sự tồn tại không thể lay chuyển, nhưng đối với kẻ đã từng là Thần Đế như hắn, đây chẳng qua là bốn con kiến đang cố gắng chặn đường một con mãnh hổ.

"Chó săn của Vô Nhai, ngay cả ở một nơi hẻo lánh thế này cũng không thiếu." Diệp Phi bình thản nói, bàn tay hắn chậm rãi đặt lên chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy nát sau lưng. "Thạch Hùng, dọn đường."

"Rõ!"

Thạch Hùng gầm lên một tiếng như dã thú sổng chuồng. Hắn dẫm mạnh chân xuống mặt đất, đỉnh núi rung chuyển, những vết nứt chằng chịt lan ra. Một luồng khí tức hoang sơ, cổ xưa từ trong tủy xương hắn bộc phát. Đôi nắm đấm của hắn bọc trong một tầng hoàng kim khí huyết, lao thẳng về phía bốn vị Chấp Pháp Giả.

"Phá cho ta!"

Một cú đấm của Thạch Hùng mang theo vạn quân chi lực, trực tiếp đập tan luồng linh áp của vị Chấp Pháp Giả dẫn đầu. Cuộc chiến bùng nổ trong chớp mắt. Thạch Hùng như một chiến thần dũng mãnh, lấy một địch bốn mà không hề nao núng. Huyết mạch Man Hoang cho phép hắn càng đánh càng mạnh, càng đổ máu càng hưng phấn.

Diệp Phi không nhìn cuộc chiến dù chỉ một lần. Hắn bước đi chậm rãi hướng về phía vòng xoáy không gian. Mỗi bước chân của hắn dường như dẫm lên nhịp đập của thiên địa, khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn.

"Đứng lại!" Một vị lão giả thấy vậy định tung ra pháp bảo ngăn cản, nhưng Diệp Phi chỉ cần khẽ búng ngón tay.

"Cửu Chuyển đệ nhất chuyển: Trảm Niệm."

Một tia kiếm ý vô hình từ đầu ngón tay hắn bắn ra. Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang rực rỡ, nhưng vị lão giả kia đột nhiên khựng lại, đôi mắt trợn trừng. Toàn bộ thức hải của lão đã bị tia kiếm ý kia chém nát trong nháy mắt. Thân xác lão đổ gục xuống như một khúc gỗ mục, linh hồn hóa thành mây khói.

Ba vị còn lại kinh hãi tột độ: "Ngươi… ngươi thi triển tà thuật gì?"

"Ta không thi triển thuật, ta chỉ đang thu hồi mạng sống mà các ngươi vốn không nên có." Diệp Phi lạnh lùng đáp.

Lúc này, Thiên Môn phía sau hắn bắt đầu phát ra tiếng gào thét dữ dội. Lực hút từ khe nứt không gian bắt đầu xé xác mọi thứ xung quanh. Diệp Phi biết thời gian không còn nhiều. Hắn đưa tay ra hiệu, Thạch Hùng lập tức tung một đòn sấm sét đẩy lùi hai kẻ còn lại rồi lao về phía hắn.

"Nắm chặt lấy ta!" Diệp Phi quát.

Hắn một tay túm lấy vai Thạch Hùng, tay kia nắm chặt Trấn Thiên Kiếm. Luân Hồi Châu trong ngực hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ chưa từng có, một lớp màng ánh sáng xám tro bao bọc lấy cả hai.

"Vạn cổ luân hồi, nghịch chuyển càn khôn! Cổng không gian, mở cho ta!"

Diệp Phi đâm mạnh Trấn Thiên Kiếm vào tâm điểm của vòng xoáy. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả đại lục Thanh Vân bên dưới. Một lỗ hổng đen kịt, sâu hoắm lộ ra giữa hư không, bên trong là dòng chảy không gian cuồn cuộn như thác lũ, có thể nghiền nát bất cứ linh hồn nào không đủ kiên định.

"Đi!"

Hai bóng người hóa thành một luồng sáng, lao thẳng vào cái miệng há hốc của vực thẳm không gian.

Trong đường hầm không gian, Diệp Phi cảm thấy toàn bộ xương cốt mình như đang bị bẻ gãy rồi nối lại liên tục. Áp lực của pháp tắc giữa hai tầng thế giới là cực kỳ khủng khiếp. Những mảnh vỡ thời gian lướt qua mắt hắn: hắn thấy mình ở kiếp thứ nhất đang đứng trên đỉnh vạn thần, thấy kiếp thứ năm đang luyện đan bên lò lửa vĩnh hằng, và thấy bóng dáng Vân Hiểu Nguyệt đang đứng dưới gốc cây anh đào, khẽ mỉm cười nhìn mình.

"Hiểu Nguyệt…"

Diệp Phi nghiến răng, ý chí sắt đá của hắn bùng nổ, trấn áp sự hỗn loạn của dòng chảy không gian. Hắn dùng chính cơ thể mình để gánh chịu phần lớn áp lực cho Thạch Hùng, bảo vệ tên thuộc hạ trung thành khỏi bị xé nát.

"Tiểu tử, giữ vững tâm thần! Chúng ta sắp ra ngoài rồi!" Tiếng của Tiêu Lão vang lên đầy khẩn trương.

Phía trước là một điểm sáng chói mắt. Diệp Phi cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần, mạnh mẽ hơn Hạ Tam Giới gấp trăm lần đang tràn vào mọi lỗ chân lông. Nhưng đi kèm với nó là những quy luật pháp tắc cứng cáp và thâm sâu hơn nhiều.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hai bóng người bị văng ra khỏi hư không, đập mạnh xuống một thảm cỏ xanh mướt.

Diệp Phi là người tỉnh dậy đầu tiên. Hắn bật dậy, nhả ra một ngụm máu bầm, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao. Hắn nhìn quanh.

Đây là một thung lũng xanh mướt với những cây cổ thụ cao chọc trời, lá của chúng tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mỏng manh che phủ các triền núi xa xa. Trên bầu trời, thay vì một vầng mặt trời duy nhất, có tới ba vầng thái dương nhỏ nhắn tỏa ra ánh sáng ấm áp và tinh tế.

Hắn biết mình đã thành công.

Trung Tam Giới – Linh Hoang Giới. Nơi những tông môn viễn cổ ẩn dật, nơi các thiên tài đích thực tranh phong, và cũng là nơi tàn hồn của nàng đang hiện hữu.

Thạch Hùng bên cạnh cũng rên rỉ tỉnh lại. Hắn vừa ngồi dậy đã sững sờ: "Chủ nhân… đây là tiên giới sao? Linh khí… sao lại nồng đậm thế này?"

Hắn vô thức vận công, và chỉ trong tích tắc, những vết thương trên người hắn bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sức mạnh Man Hoang của hắn đang điên cuồng hấp thụ linh khí mới lạ này để tiến hóa.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm giác vị chát của máu trong cổ họng đã tan biến. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn mình, mảnh vỡ tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang khẽ rung lên, hướng về phía Đông Bắc.

"Linh Hoang Giới…" Diệp Phi thì thầm, bàn tay siết chặt Trấn Thiên Kiếm. "Lần này, ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào bắt nàng đi một lần nữa."

Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài, một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp không kém gì một ngọn núi lớn bất chợt vang dội từ trên cao:

"Vùng cấm của Thanh Vân Tông, kẻ nào dám từ hạ giới bò lên, làm bẩn linh mạch của chúng ta?"

Diệp Phi nheo mắt nhìn về phía vách núi cao. Ba vị nam tử trẻ tuổi vận đạo bào màu xanh lam, ngự trên những con hạc trắng, đang nhìn xuống hai kẻ rách rưới vừa xuất hiện với ánh mắt khinh bỉ tột độ.

Hắn chậm rãi đứng thẳng người, lau đi vết máu vương trên khóe môi.

Chương mới của cuộc hành trình đã mở ra, và có vẻ như, Trung Tam Giới cũng không mấy hiếu khách. Nhưng với Diệp Phi, sự phản kháng của thế giới này chính là bàn đạp tốt nhất để hắn hoàn thành "Chuyển" thứ hai của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.

"Trung Tam Giới, ta đã tới."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8