Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 42: Thanh Lĩnh Tông**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:30:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 42: THANH LĨNH TÔNG**

Sương mù sáng sớm tại dãy núi Thanh Lĩnh dày đặc như sữa, bao phủ lấy những đỉnh núi nhấp nhô như những con rồng đá đang say ngủ. Đây là nơi đóng đô của Thanh Lĩnh Tông, một tông môn hạng ba nằm ở vùng rìa phía Đông của Linh Hoang Giới. Đối với những tu sĩ cấp cao, nơi này chẳng khác gì một góc xó xỉnh linh khí loãng, nhưng với những kẻ phàm trần khao khát con đường trường sinh, đây chính là thánh địa.

Trong khu tạp dịch phía Đông, tiếng chuông đồng vang lên chói tai xé tan không khí tĩnh mịch.

“Dậy hết cho ta! Lũ lười biếng, muốn chết đói cả lũ phải không?”

Tiếng gào thét của một gã đàn ông bụng phệ, mặc đạo bào xám xịt vang lên. Hắn là Chu quản sự, kẻ trực tiếp cai quản đám tạp dịch tại đây. Dưới trướng hắn là hơn một trăm con người, mỗi ngày phải làm đủ mọi việc nặng nhọc nhất để duy trì sự vận hành của tông môn.

Diệp Phi mở mắt, ánh nhìn bình thản đến lạ lùng. Anh ngồi dậy từ tấm phản gỗ thô sơ, phủi nhẹ lớp bụi trên bộ quần áo vải thô màu xám. Bên cạnh anh, Thạch Hùng cũng vừa bừng tỉnh, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ bực bội nhưng vẫn cố kìm nén. Thân hình đồ sộ của Thạch Hùng vốn dĩ không phù hợp với những công việc lặt vặt này, nhưng vì Diệp Phi, hắn có thể chịu đựng mọi thứ.

“Phi ca, chúng ta phải ở cái nơi khốn khiếp này đến bao giờ?” Thạch Hùng hạ thấp giọng, tiếng nói trầm đục như tiếng đá lăn trong hang sâu.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Thạch Hùng im lặng. Anh đứng dậy, ánh mắt lướt qua cửa sổ nhỏ nhìn về phía đỉnh núi chính của Thanh Lĩnh Tông, nơi có một luồng khí tức rất mỏng manh đang cộng hưởng với thần thức của anh.

“Kiên nhẫn.” Diệp Phi chỉ nói đúng hai chữ, rồi sải bước ra ngoài.

Sáng nay, nhiệm vụ của họ là gánh nước từ suối Hàn Linh lên Đỉnh Luyện Đan. Suối Hàn Linh nằm ở dưới chân một vách đá dựng đứng, nước ở đó lạnh thấu xương, lại chứa một phần linh áp tự nhiên. Người thường chỉ cần chạm tay vào là toàn thân sẽ run rẩy, huống chi là phải gánh hàng trăm gánh nước lên độ cao hàng ngàn mét.

Diệp Phi vai quẩy đôi thùng gỗ, bước đi nhịp nhàng trên con đường mòn uốn lượn. Mỗi bước chân của anh dường như đều tính toán một cách chuẩn xác, hơi thở cực kỳ ổn định. Bên trong thức hải, giọng nói già nua, có phần mỉa mai của Tiêu Lão vang lên:

“Tiểu tử, đường đường là Thần Đế kiếp thứ nhất, giờ lại đi gánh nước thuê. Nếu để đám đối thủ cũ của ngươi nhìn thấy, chắc tụi nó cười đến mức tan nát thần hồn mất.”

Diệp Phi không giận, tâm cảnh anh như mặt hồ lặng sóng: “Tiêu Lão, ông nên biết, luân hồi chính là sự mài giũa. Tám kiếp trước ta quá cao ngạo, chỉ biết nhìn lên trời mà quên mất dưới chân mình cũng có đạo. Kiếp này, ta bắt đầu từ bùn nhão, mới có thể nhìn thấu gốc rễ của Thiên Đạo.”

“Hừ, triết lý cho cố vào. Ngươi cảm nhận được chưa? Mảnh vỡ của Trấn Thiên Kiếm đang nằm dưới lòng linh mạch của ngọn núi kia. Nhưng nơi đó có đại trận bảo vệ, tu vi hiện tại của ngươi dù có mượn sức mạnh của ta cũng khó mà lẻn vào không tì vết.” Tiêu Lão nghiêm túc trở lại.

“Không vội. Thanh Lĩnh Tông này có một bí mật lớn hơn thế. Ta cảm thấy trong đám đệ tử nội môn có kẻ mang theo hơi thở của Thiên Đạo Minh. Có vẻ như chúng vẫn đang truy tìm dấu vết của Luân Hồi Châu.”

Khi Diệp Phi và Thạch Hùng gánh gánh nước thứ mười lên đến sườn núi, một đám đệ tử mặc đạo bào xanh nhạt xuất hiện. Dẫn đầu là một thiếu niên dáng vẻ phong nhã, nhưng đôi mắt lại lộ ra sự ngạo mạn cùng cực. Hắn chính là Lưu Minh, thiên tài được kỳ vọng nhất của ngoại môn Thanh Lĩnh Tông, vừa mới đột phá đến Tụ Khí cảnh tầng thứ năm.

“Đứng lại!” Lưu Minh giơ tay, ngăn đường hai người.

Thạch Hùng lập tức căng cứng cơ bắp, nhưng Diệp Phi khẽ chạm vào vai hắn để trấn tĩnh. Diệp Phi cúi đầu, làm ra vẻ sợ sệt: “Vị tiên sư này có việc gì chỉ giáo?”

Lưu Minh nhìn Diệp Phi bằng nửa con mắt, cười lạnh: “Bọn tạp dịch các ngươi đi đứng kiểu gì mà làm bẩn không khí của ta? Thấy ta đến mà không quỳ xuống hành lễ?”

Xung quanh, đám tùy tùng của Lưu Minh lập tức phụ họa: “Lưu sư huynh nói đúng, bọn chó lợn này không dạy dỗ là không biết lễ nghi.”

Thạch Hùng hừ một tiếng nhỏ, luồng sát khí của tộc Man Hoang thoáng hiện. Lưu Minh cảm nhận được áp lực, lông tơ chợt dựng đứng. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Thạch Hùng: “Ngươi… tên nô lệ này dám có ý đồ xấu?”

Diệp Phi bước lên trước, che chắn cho Thạch Hùng, nụ cười trên môi vẫn vô cùng khiêm nhường: “Sư huynh hiểu lầm rồi. Bạn của tiểu nhân vốn là người thô kệch, mới đến tông môn nên chưa hiểu quy củ. Mong sư huynh rộng lòng đại lượng.”

Vừa nói, Diệp Phi vừa khéo léo búng một hạt bụi linh khí nhỏ xíu vào huyệt vị trên đùi Lưu Minh.

Lưu Minh đang định chửi bới thêm, bỗng thấy đùi trái mình tê dại, cả người lảo đảo. Hắn định vận khí để đứng vững nhưng lại cảm thấy linh lực trong người bỗng dưng tắc nghẽn, làm hắn mất đà ngã nhào xuống con đường mòn lầy lội ngay trước mặt hai người tạp dịch.

“Ách!”

Tiếng ngã vang lên rõ mồn một. Bộ đạo bào sang trọng của Lưu Minh giờ đây dính đầy bùn đất. Đám tùy tùng hốt hoảng lao lại đỡ hắn.

“Lưu sư huynh! Huynh không sao chứ?”

Lưu Minh mặt đỏ gay vì xấu hổ, hắn đẩy đám đệ tử ra, hét lớn: “Lũ phế vật! Nhìn cái gì? Chắc chắn là con đường này trơn quá! Đi! Đợi ta báo với quản sự trừng phạt các ngươi!”

Hắn không thể nhìn ra là do Diệp Phi làm, chỉ nghĩ rằng mình hôm nay gặp xui xẻo. Lưu Minh hậm hực bỏ đi, không dám nhìn lại lần nữa.

Thạch Hùng lúc này mới dám thở phào, hắn thì thầm: “Phi ca, sao không giết quách hắn cho rồi? Một tên oắt con còn chưa rụng lông nhím.”

Diệp Phi nhấc gánh nước lên, bước tiếp: “Giết hắn thì dễ, nhưng sẽ kinh động đến những kẻ phía sau. Hắn chỉ là một con cờ nhỏ để ta thăm dò. Hùng tử, ngươi hãy nhớ, trong cuộc chơi này, kẻ chiến thắng không phải là kẻ ra tay sớm nhất, mà là kẻ đứng vững đến cuối cùng.”

Buổi chiều, sau khi hoàn thành công việc, Diệp Phi được phân công đến dọn dẹp tại Tàng Thư Các của tông môn. Đây chính là mục đích thực sự của anh khi gia nhập nơi này. Tàng Thư Các của Thanh Lĩnh Tông tuy quy mô nhỏ, nhưng những ghi chép về địa lý và lịch sử vùng đất này lại rất phong phú.

Anh lẩn khuất giữa những kệ sách đầy bụi bặm, bàn tay thô ráp vuốt ve từng cuộn giấy cũ kỹ. Mỗi một tài liệu đi qua tay Diệp Phi đều bị thần thức của anh quét sạch trong chớp mắt. Anh đang tìm kiếm một bản đồ cổ của ngàn năm trước, thời điểm mà Thanh Lĩnh Tông còn chưa tồn tại.

“Tìm thấy rồi.”

Diệp Phi dừng lại trước một cuộn da dê ố vàng nằm góc khuất. Đây là ghi chép về “Hàn Long Mạch”. Theo bản đồ, linh mạch của dãy núi Thanh Lĩnh không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của việc một vật thể từ trên trời rơi xuống vào sáu ngàn năm trước, đâm xuyên qua địa mạch và tạo ra nguồn linh khí dồi dào.

“Sáu ngàn năm trước… đúng lúc kiếp thứ tư của ta tan biến.” Diệp Phi nheo mắt. “Hóa ra mảnh vỡ của Trấn Thiên Kiếm đã tự tạo ra một cái tổ linh hồn ở đây.”

Bỗng nhiên, một luồng khí tức thanh lãnh từ phía sau truyền đến. Diệp Phi lập tức thu lại thần thức, trở về trạng thái một gã tạp dịch chậm chạp, tay cầm cây chổi quét bụi trên mặt bàn.

“Ngươi là người mới?” Một giọng nữ trong trẻo như chuông bạc vang lên.

Diệp Phi quay đầu lại, hơi khựng người. Đứng trước mặt anh là một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi, mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, mái tóc đen dài được buộc hờ bằng một dải ruy băng xanh. Khuôn mặt nàng thanh tú, nhưng đôi mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm không thuộc về lứa tuổi này.

Sợi liên kết linh hồn trong sâu thẳm ý thức của Diệp Phi khẽ rung động.

“Vân… Hiểu Nguyệt?”

Cái tên ấy suýt chút nữa thoát ra khỏi môi anh. Dù khuôn mặt này không hoàn toàn giống nàng của kiếp thứ nhất, nhưng hơi thở linh hồn kia thì không thể sai vào đâu được. Một mảnh linh hồn của nàng thực sự đã đầu thai tại đây, dưới danh nghĩa một nữ tử của Thanh Lĩnh Tông.

Thiếu nữ nhìn Diệp Phi với vẻ tò mò: “Ngươi nhìn ta làm gì? Bộ trên mặt ta có nhện sao?”

Diệp Phi vội vàng cúi đầu, giấu đi sự dao động dữ dội trong lòng: “Tiểu nhân vô lễ, thấy tiên tử xinh đẹp quá nên nhất thời thất thần. Mong tiên tử xá tội.”

Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đủ để làm bừng sáng không gian u tối của Tàng Thư Các: “Tiên tử cái gì chứ… ta cũng chỉ là kẻ bị nhốt ở đây thôi. Ta là Tuyết Dao, đệ tử của Thanh Lĩnh tông chủ. Ngươi tên là gì?”

“Tiểu nhân là Diệp Phi.”

“Diệp Phi… cái tên nghe rất quen thuộc.” Tuyết Dao lẩm bẩm, rồi nàng lắc đầu như để xua tan ý nghĩ đó. “Ngươi làm việc ở đây đi, đừng đụng vào mấy tầng sách phía trên, sẽ bị kết giới làm bị thương đấy.”

Nàng nói rồi lướt qua anh, mang theo một mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng. Diệp Phi nhìn theo bóng lưng của nàng, bàn tay đang cầm chổi siết chặt đến mức thanh gỗ nứt ra một vết nhỏ.

“Hiểu Nguyệt… kiếp này, dù có phải đối đầu với cả Thiên Đạo, ta cũng sẽ không để nàng phải tan biến lần nữa.”

“Tiểu tử, bình tĩnh lại!” Tiêu Lão vội vàng nhắc nhở trong đầu. “Linh hồn của nàng ta rất yếu ớt, chỉ là một tàn hồn tàn khuyết nhất. Nếu ngươi cưỡng ép đánh thức ký ức, nàng sẽ nổ tung ngay lập tức. Cần phải có Thái Âm Thần Đan để ổn định thần hồn cho nàng trước.”

Diệp Phi thở sâu một hơi, điều hòa lại nhịp tim: “Ta biết. Thái Âm Thần Đan cần bảy loại thảo dược quý hiếm, và linh hỏa từ cốt lõi của Trấn Thiên Kiếm. Mục tiêu bây giờ càng rõ ràng hơn rồi.”

Tối hôm đó, tại khu tạp dịch, Diệp Phi không ngủ. Anh ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ, bắt đầu vận hành tầng thứ nhất của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Một luồng linh khí cực kỳ tinh khiết bắt đầu tụ tập về phía anh, nhưng chúng biến mất ngay khi chạm vào cơ thể anh, không để lại bất cứ dấu vết nào của sự dao động.

Anh đang “nuôi” Luân Hồi Ấn đầu tiên. Cứ mỗi hơi thở, cơ thể Diệp Phi lại trải qua một vòng tuần hoàn từ sinh sang tử, từ chết đến sống. Những tạp chất trong kinh mạch phế vật này đang bị loại bỏ một cách triệt để nhất.

Sáng sớm hôm sau, cả Thanh Lĩnh Tông chấn động bởi một tin tức: Tông chủ tuyên bố mở cửa Cấm địa Hàn Long cho các đệ tử ưu tú nhất vào thử luyện. Đây là điều hiếm thấy, vì Cấm địa vốn là nơi cực kỳ nguy hiểm.

Lão Lưu quản lý tạp dịch xuất hiện với khuôn mặt nghiêm trọng, hắn chỉ tay vào Diệp Phi và Thạch Hùng: “Hai đứa bây, chuẩn bị đồ đạc. Tông môn cần mười tên tạp dịch đi theo hậu cần, mang vác vật dụng và dọn đường. Nếu sống sót trở về, mỗi người sẽ được thưởng một viên Linh Khí Đan và trở thành đệ tử ngoại môn chính thức.”

Những tên tạp dịch khác đều lộ vẻ sợ hãi, vì bọn họ biết đi vào cấm địa chỉ có mười phần chết, một phần sống. Nhưng Diệp Phi lại khẽ nhếch môi.

Cơ hội đã đến nhanh hơn anh tưởng.

“Hùng tử, đi chuẩn bị đi. Chuyến này, chúng ta sẽ đi lấy lại món đồ vốn dĩ thuộc về chúng ta.”

Diệp Phi đứng dậy, bóng dáng gầy gò của anh bỗng chốc trở nên sừng sững như một ngọn núi cổ đại. Anh nhìn về phía đỉnh núi, nơi mây đen đang dần kéo đến bao phủ. Một cuộc thanh trừng máu lửa sắp sửa diễn ra, và Thanh Lĩnh Tông này chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình nghịch mệnh của Cửu Thế Luân Hồi Giả.

Trong tay không có kiếm, nhưng ý chí của Diệp Phi lúc này chính là thanh kiếm sắc bén nhất, sẵn sàng chém đôi mọi định mệnh phía trước.

Trò chơi giữa Thiên Đạo và anh, bây giờ mới thực sự bắt đầu chương mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8