Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 44: Ngoại môn đại hội**
**Chương 44: Ngoại Môn Đại Hội – Phác Họa Sự Kinh Diễm**
Thanh Vân Tông, diễn võ trường trung tâm.
Ánh nắng ban mai trải dài trên những phiến đá thanh linh, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần sục sôi. Hôm nay là ngày diễn ra Ngoại môn đại hội – sự kiện quan trọng nhất của hàng vạn đệ tử ngoại môn để tìm kiếm cơ hội tiến bước vào nội môn, trở thành đệ tử nòng cốt.
Tiếng trống trận vang lên rộn rã, từng nhịp dồn dập như thúc giục máu nóng trong lồng ngực những thiếu niên trẻ tuổi. Trên đài cao, các vị trưởng lão ngoại môn tọa trấn, sắc mặt uy nghiêm. Ở vị trí trung tâm, Vân Hiểu Nguyệt ngồi đó như một đóa sen trắng thanh khiết, đôi mắt nàng xa xăm nhìn xuống đám đông bên dưới, dường như đang tìm kiếm điều gì đó nhưng rồi lại lộ ra vẻ thất vọng man mác.
Dưới góc khuất của khán đài, Diệp Phi lặng lẽ đứng trong hàng ngũ những đệ tử tạp dịch. Anh mặc một bộ thanh y thô kệch, vóc dáng gầy guộc nhưng lưng thẳng như một thanh kiếm báu giấu trong bao. Bên cạnh anh, Thạch Hùng nắm chặt nắm đấm, cơ bắp cuồn cuộn rung lên vì phấn khích.
"Phi ca, nhìn xem, đám đệ tử ngoại môn kia vênh váo quá." Thạch Hùng hừ lạnh một tiếng, mắt liếc nhìn Lâm Hải đang được một đám đệ tử vây quanh tung hô.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, giọng nói trầm tĩnh: "Kiềm chế lại, mục tiêu của chúng ta hôm nay không phải là mấy con tôm tép này."
"Hừ, chỉ là một lũ phế vật tạp dịch mà cũng đòi bình phẩm về thiên tài ngoại môn sao?"
Một giọng nói chói tai vang lên. Lâm Hải không biết từ lúc nào đã đi tới, đôi mắt hắn tràn đầy sự khinh khỉnh khi nhìn vào Diệp Phi. Trong đầu hắn vẫn chưa quên được nỗi nhục ở hầm tối lần trước, dù hắn chưa chắc chắn Diệp Phi đã làm gì, nhưng bản năng luôn khiến hắn cảm thấy cái gai trước mắt này cần phải bị nhổ bỏ.
Diệp Phi thậm chí không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, chỉ lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."
"Ngươi…!" Lâm Hải tái mặt, đang định ra tay thì tiếng của vị trưởng lão phụ trách thi đấu vang lên toàn trường:
"Màn thi thứ nhất: Đo lường sức mạnh linh căn và kình lực chân nguyên! Người đầu tiên: Lâm Hải!"
Lâm Hải nuốt cơn giận xuống, ném cho Diệp Phi một cái nhìn đe dọa rồi hiên ngang bước lên sân khấu. Hắn tiến đến trước "Cửu Long Trụ" – một khối đá khổng lồ dùng để đo lường cấp độ linh lực. Lâm Hải gầm nhẹ một tiếng, tụ tập linh khí vào lòng bàn tay rồi oanh kích mạnh mẽ vào cột đá.
*Oanh!*
Bốn cột ánh sáng rực rỡ bùng lên.
"Lâm Hải, Hóa Khí cảnh tầng thứ bảy, kình lực bốn ngàn cân! Tốt!" Vị trưởng lão gật đầu hài lòng. Đám đông bên dưới vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc. Ở ngoại môn, thành tích này đã đủ để lọt vào top đầu.
Lâm Hải đắc thắng quay lại, cố ý lớn tiếng: "Trưởng lão, đệ tử thấy hôm nay các tạp dịch cũng có mặt, chẳng hay có thể để bọn họ lên thử sức một chút không? Để bọn họ biết được, khoảng cách giữa mây và bùn là lớn thế nào!"
Lão trưởng lão khẽ nhíu mày, nhưng khi thấy Vân Hiểu Nguyệt đang chú ý về hướng này, lão cũng muốn tạo chút không khí náo nhiệt: "Cũng được. Đệ tử tạp dịch nào có gan bước lên?"
Cả trường đấu im phăng phắc. Đệ tử tạp dịch thường là những kẻ có tư chất kém cỏi hoặc bị gia tộc ruồng bỏ, ai dám lên đó làm trò cười?
"Ta lên!" Thạch Hùng gầm lên một tiếng, định bước ra thì bị Diệp Phi giữ lại.
"Đệ chưa cần xuất đầu lộ diện sớm. Để ta." Diệp Phi khẽ nói, rồi chậm rãi bước ra khỏi hàng ngũ.
Ánh mắt của cả vạn người đổ dồn vào bóng dáng gầy gò của Diệp Phi. Những tiếng cười cợt, mỉa mai vang lên khắp nơi.
"Nhìn kìa, là tên phế vật của Diệp gia đó sao?"
"Một kẻ kinh mạch tàn phế mà cũng dám chạm vào Cửu Long Trụ? Không sợ bị linh lực phản phệ cho nổ tan xác sao?"
Diệp Phi phớt lờ tất cả. Trong thức hải, Tiêu Lão bật cười trêu chọc: *“Tiểu tử, ngươi định dùng sức mạnh của Thần Đế đời thứ nhất hay Sát Thần đời thứ hai đây? Đừng có làm nổ tung cái tông môn bé xíu này của người ta đấy.”*
*“Chỉ là che mắt thế gian thôi.”* Diệp Phi đáp lại bằng tâm niệm.
Anh dừng chân trước Cửu Long Trụ. Khối đá này vốn là vật phẩm cảm ứng linh khí từ Thiên Đạo, thứ mà kiếp trước anh từng coi như rác rưởi. Diệp Phi không vận động một chút linh lực nào từ *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*, bởi sức mạnh đó quá đỗi cuồng bạo, một khi lộ ra sẽ thu hút sự chú ý của Thiên Đạo Minh.
Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mặt đá.
*Trong thâm tâm Diệp Phi, anh đang vận dụng một kỹ thuật của kiếp thứ năm – 'Vạn Nguyên Quy Nhất'. Anh không đẩy linh lực ra, mà là hút linh lực từ trong cột đá vào lòng bàn tay, sau đó trả ngược lại với một tần số dao động cực nhanh.*
Một giây, hai giây… Cửu Long Trụ không có phản ứng gì.
Lâm Hải cười rộ lên: "Ha ha! Quả nhiên là một phế vật không có lấy một chút linh khí! Xuống đài đi kẻo nhục nhã thêm!"
Nhưng nụ cười của Lâm Hải bỗng cứng đờ trên môi.
*Rắc!*
Một tiếng rạn vỡ nhỏ vang lên. Từ vị trí tay của Diệp Phi, những vết nứt hình mạng nhện bắt đầu lan tỏa khắp Cửu Long Trụ. Ngay sau đó, không có cột sáng rực rỡ nào bùng lên, mà thay vào đó là một luồng ánh sáng màu xám tro, huyền bí và trầm mặc, từ từ bao phủ toàn bộ khối đá.
Khối đá đo lường bắt đầu run rẩy dữ dội.
"Cái gì?" Vị trưởng lão ngồi trên đài cao bật đứng dậy, mắt trợn tròn. "Cửu Long Trụ không hiện cấp bậc… mà là đang sợ hãi?"
Vân Hiểu Nguyệt cũng hơi nhoài người về phía trước, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại. Nàng cảm nhận được từ trên người thanh niên gầy gò kia một luồng khí tức cực kỳ quen thuộc, một thứ áp chế từ linh hồn khiến nàng có cảm giác muốn quỳ xuống sùng bái.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục, luồng ánh sáng xám tro đạt đến đỉnh điểm rồi thu hồi vào trong thân thể Diệp Phi chỉ trong chớp mắt. Trên mặt đá hiện lên một con số mờ ảo, nhưng ai nấy đều có thể nhìn thấy rõ:
*Chín ngàn cân!*
Toàn bộ diễn võ trường rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.
Một đệ tử tạp dịch, không dùng linh khí nhìn thấy được, chỉ bằng sức mạnh thuần túy của thân thể đã vượt qua cả thiên tài ngoại môn gấp đôi?
Lâm Hải mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Không… không thể nào! Hắn gian lận! Chắc chắn hắn đã dùng tà thuật!"
Diệp Phi thu tay về, sắc mặt vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Anh hơi cúi người chào vị trưởng lão đang ngẩn ngơ: "Đệ tử may mắn, sức lực có phần hơi thô kệch, mong trưởng lão lượng thứ."
Lão trưởng lão nheo mắt nhìn Diệp Phi, sâu trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc lẫn tò mò. Lão chưa từng thấy ai có thể khống chế kình lực tinh vi đến mức không làm nổ cột đá mà lại tạo ra vết nứt nội thương như thế.
"Ngươi… tên là gì?" Một giọng nói trong trẻo, mang theo hơi lạnh của sương mai vang lên.
Diệp Phi ngẩng đầu. Đây là lần đầu tiên ở kiếp này, anh đối diện trực tiếp với Vân Hiểu Nguyệt ở khoảng cách gần như vậy. Trái tim từng trải qua tám kiếp luân hồi của anh bỗng thắt lại một nhịp. Ký ức về nàng – người con gái đã tự bạo linh hồn để cứu anh ở đời thứ nhất – ùa về như thủy triều.
*Nguỵệt nhi, kiếp này, ta sẽ không để ai chạm vào một sợi tóc của nàng.*
Diệp Phi cố nén cảm xúc, giọng nói hơi khàn đi: "Bẩm Thánh nữ, đệ tử là Diệp Phi."
"Diệp Phi…" Vân Hiểu Nguyệt lẩm bẩm cái tên này, cảm thấy trái tim vốn u buồn của mình bỗng dao động mạnh mẽ. "Ngươi có muốn bỏ thân phận tạp dịch, trực tiếp tiến vào nội môn không?"
Lời vừa thốt ra, cả trường đấu ồ lên kinh ngạc. Đây là đặc cách chưa từng có!
Lâm Hải ghen tị đến mức mắt đỏ ngầu, hắn nghiến răng: "Thánh nữ, hắn chỉ là một kẻ sức dài vai rộng, tu vi linh khí bằng không, tiến vào nội môn chỉ làm xấu mặt tông môn thôi!"
Diệp Phi nhìn vào mắt Vân Hiểu Nguyệt, anh thấy trong đó sự lạc lõng của một linh hồn không trọn vẹn. Anh mỉm cười, một nụ cười khiến Vân Hiểu Nguyệt sững sờ:
"Đa tạ ý tốt của Thánh nữ. Nhưng Diệp mỗ muốn dựa vào thanh kiếm của mình để đi lên từng bước một. Ngoại môn đại hội vẫn còn tiếp tục, đệ tử xin phép được tham gia đấu đài."
Dứt lời, anh xoay người bước xuống dưới những ánh mắt vừa kính sợ vừa ghen ghét.
Tiêu Lão trong đầu anh thở dài: *“Tiểu tử, ngươi diễn đạt quá rồi. Nhìn con bé đó đi, hồn vía nàng ta sắp bị ngươi câu mất rồi kìa.”*
Diệp Phi không đáp, anh đi tới bên cạnh Thạch Hùng, lúc này đang há hốc mồm kinh ngạc. Anh vỗ vai chiến hữu: "Đi thôi, chuẩn bị đến phần đấu đài. Đó mới là nơi để chúng ta đòi lại món nợ năm xưa."
Trên đài cao, Vân Hiểu Nguyệt nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng nắm chặt tà áo. Nàng có một linh cảm mãnh liệt rằng, sự xuất hiện của thiếu niên này sẽ làm đảo lộn toàn bộ vận mệnh vốn dĩ đã được an bài của nàng.
Trong lúc đó, ở một không gian vô định phía trên Cửu Trọng Thiên, một đôi mắt vàng rực mở ra giữa màn đêm thăm thẳm. Luồng ý chí của "Thiên Đạo" dường như vừa cảm nhận được một gợn sóng nhỏ trong dòng chảy của Luân Hồi.
Định mệnh và Nghịch mệnh, đã bắt đầu chính thức va chạm tại cái góc nhỏ bé mang tên Thanh Vân Tông này.