Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 47: Trong bí cảnh tranh đoạt**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:33:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 47: TRONG BÍ CẢNH TRANH ĐOẠT**

Thiên Lan Cổ Giới, không gian vặn vẹo như một tấm lụa bị xé rách, linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng, bao trùm lấy những dãy núi trùng điệp và những cánh rừng già vạn tuổi. Ở đây, quy luật thời gian dường như chậm lại, từng nhành cây ngọn cỏ đều mang hơi thở của thời đại viễn cổ.

Diệp Phi bước đi trên thảm lá mục, đôi giày vải không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Phía sau anh, Thạch Hùng giống như một ngọn tháp bằng đồng đen, mỗi bước chân đều khiến mặt đất khẽ rung lên. Khí tức của Man Hoang huyết mạch trong người hắn đang rục rịch, bị kích thích bởi môi trường đầy rẫy sự nguyên thủy này.

"Lão đại, ta cảm thấy có gì đó không ổn." Thạch Hùng hạ thấp giọng, đôi tay hộ pháp to bản nắm chặt lấy thanh đại đao bằng đá đen đeo sau lưng. "Hơi thở của mấy tên đệ tử tông môn quanh đây bỗng nhiên biến mất, nhưng sát khí lại nồng hơn trước."

Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, tầm mắt vẫn khóa chặt vào cột sáng màu hồng nhạt đang nhấp nháy phía chân trời. Đôi mắt anh, vốn phẳng lặng như nước hồ thu, lúc này lại thoáng qua một tia dao động nhè nhẹ. Đó là hơi thở của nàng. Dù đã trải qua chín kiếp luân hồi, dù ký ức có bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian, thì cảm giác nhói đau trong linh hồn mỗi khi cảm nhận được nàng vẫn chân thực như kiếp thứ nhất.

"Chỉ là một vài con chuột nhắt trốn trong bóng tối thôi." Diệp Phi bình thản nói, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát dắt ngang hông khẽ rung lên một nhịp trầm đục. "Chúng ta cứ đi. Nếu chúng muốn làm phân bón cho vùng đất này, ta sẽ thành toàn."

Hai người tiến sâu vào vùng trung tâm, nơi được gọi là Bích Ngọc Hồ. Đây là một hồ nước trong vắt đến kỳ lạ, mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời xanh ngắt của bí cảnh. Thế nhưng, bao quanh hồ là hàng chục đạo khí tức mạnh mẽ đang ẩn nấp.

Ngay khi Diệp Phi bước chân tới mép nước, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía tán cây cổ thụ nghìn năm.

"Thật không ngờ, một con chó hoang từ thành trì nhỏ bé lại có thể đi sâu vào tận đây. Diệp Phi, mạng của ngươi quả là dai hơn ta tưởng."

Từ trên cao, một thiếu niên mặc trường bào màu lam nhạt, thêu hình mây trắng cuộn sóng từ từ hạ xuống. Hắn cầm trong tay một thanh trường kiếm khảm linh ngọc, phong thái tiêu sái nhưng đôi mắt lại đầy vẻ khinh khỉnh và độc ác.

"Lý Mộ Thần!" Thạch Hùng gầm nhẹ, nhận ra kẻ vừa xuất hiện.

Lý Mộ Thần, thiên tài đứng đầu nội môn của Thanh Vân Tông, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ tầng chín, chỉ còn một bước nữa là tiến vào Linh Cảnh. Phía sau hắn, lần lượt bốn năm đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tông cũng xuất hiện, bao vây lấy hai người Diệp Phi.

"Lâm sư huynh đã có lệnh, kẻ nào mang đầu của Diệp Phi về sẽ được ban một viên Tụ Linh Đan thượng phẩm và một vị trí đệ tử chân truyền." Lý Mộ Thần liếm môi, nhìn Diệp Phi như nhìn một món bảo vật sống. "Ngươi nói xem, cái mạng rẻ rách của ngươi lại đáng giá như vậy, có phải là vinh hạnh của ngươi không?"

Diệp Phi dừng bước, nhìn Lý Mộ Thần với ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết. Anh không hề tức giận, vì ở đẳng cấp của một Thần Đế từng nắm giữ thiên hạ, sự khiêu khích này chẳng khác nào tiếng sủa của một con chó nhỏ dọc đường.

"Lâm Thiên Vũ đúng là rất sợ ta." Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. "Hắn sợ đến mức không dám tự mình tới đây, mà lại cử một đám rác rưởi tới nộp mạng sao?"

"Ngươi tìm chết!" Lý Mộ Thần thịnh nộ. Trường kiếm trong tay hắn rung lên, kiếm quang màu xanh nhạt bùng phát, chém thẳng về phía ngực Diệp Phi. "Thanh Vân Kiếm Pháp — Nhất Kiếm Định Giang Sơn!"

Một đường kiếm khí dài tới ba trượng xé rách không khí, mang theo uy thế của thiên tài tông môn, trực chỉ yếu hại của Diệp Phi.

Thạch Hùng định lao lên chắn phía trước, nhưng Diệp Phi đã đưa tay ra hiệu dừng lại.

"Để ta."

Diệp Phi nhúc nhích. Anh không rút kiếm hoàn toàn, mà chỉ dùng ngón tay trỏ và ngón giữa khẽ búng vào chuôi thanh kiếm gãy.

*Boong!*

Một âm thanh như tiếng chuông đại hồng chung cổ xưa vang vọng khắp Bích Ngọc Hồ. Một luồng kiếm ý vô hình, cổ quái và nặng nề như mang theo sức nặng của vạn kiếp luân hồi đột ngột nổ tung. Kiếm khí của Lý Mộ Thần khi chạm vào luồng kiếm ý này, giống như tuyết gặp nắng gắt, tan biến không để lại một dấu vết.

Lý Mộ Thần đại biến nhân sắc, cơ thể bị chấn động đến mức lùi lại năm bước, mặt đỏ bừng lên vì khí huyết nghịch chuyển.

"Kiếm ý? Làm sao có thể! Ngươi mới chỉ là Trúc Cơ, làm sao có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?" Hắn gầm lên trong kinh hoàng. Kiếm ý là thứ mà ngay cả những lão quái vật ở Vương Cảnh cũng chưa chắc đã nắm bắt được hoàn toàn.

Diệp Phi bước lên một bước, mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp tim của đối phương. Trong đầu anh, hình ảnh của Kiếp thứ ba – Kiếm Thánh vô danh từng dùng một nhành liễu chém đứt biển cả – đang dần hiện rõ. Anh đang mượn lấy một sợi tinh hoa từ linh hồn của chính mình năm xưa.

"Thiên hạ này, có những điều mà loại sâu kiến như các ngươi mãi mãi không bao giờ hiểu được." Diệp Phi nói, thanh âm trầm thấp như đến từ cửu u.

"Cùng lên! Giết hắn cho ta!" Lý Mộ Thần hét lớn, che giấu sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng.

Năm đệ tử Thanh Vân Tông đồng loạt rút vũ khí, linh lực bộc phát, tạo thành một trận pháp bao vây tấn công. Các loại chiêu thức rực rỡ lấp đầy không gian. Thạch Hùng lúc này không kìm chế được nữa, hắn gầm lên một tiếng như sấm rền, cơ bắp trên người sưng phồng, huyết mạch Man Hoang thiêu đốt.

"Cút ngay cho ta!"

Thạch Hùng vung đại đao đá đen, một đao ngang tàng không cần chiêu thức cầu kỳ, chỉ có sức mạnh thuần túy của thể xác đạt đến cực hạn. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên, hai đệ tử Thanh Vân Tông bay ngược ra sau, ngực lún sâu vào bên trong, chết ngay tại chỗ.

Trong lúc Thạch Hùng đang tả xung hữu đột, Diệp Phi đã áp sát tới trước mặt Lý Mộ Thần.

"Ngươi thích kiếm pháp? Ta cho ngươi xem, thế nào là kiếm."

Diệp Phi rút thanh Trấn Thiên Kiếm gãy ra. Thanh kiếm trông như một thanh sắt gỉ, nhưng khi nằm trong tay anh, nó lại tỏa ra một hào quang xám xịt u uẩn.

"Luân Hồi Chuyển: Sát Sinh Kiếm!"

Đây không phải là chiêu thức, đây là sự ngưng tụ của sát khí tích lũy qua tám kiếp chết chóc. Một đường kiếm màu xám xẹt ngang qua hư không. Nó không nhanh, thậm chí trông rất chậm chạp, nhưng Lý Mộ Thần phát hiện ra mình không thể né tránh. Không gian xung quanh hắn dường như bị đóng băng, vận mệnh của hắn dường như đã bị một sợi chỉ vô hình trói chặt vào lưỡi kiếm ấy.

*Phập!*

Lưỡi kiếm gãy đâm xuyên qua ngực trái của Lý Mộ Thần, chuẩn xác đến từng phân.

Lý Mộ Thần trợn tròn mắt, nhìn thanh kiếm gỉ sét cắm vào người mình. Hắn cảm nhận được linh hồn của mình đang bị một lực lượng khổng lồ hút vào bên trong thanh kiếm, đau đớn đến mức muốn hét lên nhưng không thể phát ra tiếng.

"Cái gọi là thiên mệnh mà ngươi tôn thờ… trong mắt ta, chỉ là một trò đùa." Diệp Phi ghé sát tai hắn, thì thầm với tông giọng lạnh băng.

Diệp Phi rút kiếm, Lý Mộ Thần đổ gục xuống như một bao tải rách, hơi thở nhanh chóng tắt lịm. Những tên đệ tử còn lại nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn vỡ vụn ý chí, chúng bỏ chạy thục mạng vào rừng sâu, ngay cả dũng khí quay đầu lại cũng không có.

Thạch Hùng vứt bỏ một xác chết sang bên cạnh, lau máu trên mặt, tiến lại gần Diệp Phi: "Lão đại, giải quyết xong rồi. Chúng ta đi tiếp chứ?"

Diệp Phi gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại chuyển hướng về phía Bích Ngọc Hồ. Lúc này, mặt hồ vốn tĩnh lặng bỗng dưng nổi lên những vòng tròn gợn sóng hồng nhạt. Cột sáng hồng ban nãy đột nhiên thu nhỏ lại, ngưng tụ thành một đóa hoa sen màu hồng tinh khôi đang dần nở rộ giữa lòng hồ.

"Mảnh vỡ linh hồn!" Diệp Phi thấp giọng thốt lên, trái tim vốn đã nguội lạnh của anh khẽ run rẩy.

Tuy nhiên, ngay khi Diệp Phi định bước chân ra hồ, một luồng áp lực nặng nề gấp trăm lần Lý Mộ Thần đột nhiên từ trên trời giáng xuống. Linh khí xung quanh sôi trào, không gian xuất hiện những khe nứt đen ngòm.

Từ trong hư không, một người đàn ông mặc trường bào dát vàng, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt lấp lánh như chứa cả tinh hà bước ra. Hắn đứng trên hư không, cúi đầu nhìn xuống Diệp Phi giống như một vị thần nhìn xuống một con kiến.

Đó là một vị chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh – thế lực thay mặt Thiên Đạo cai quản trật tự.

"Phàm nhân to gan, dám nhiễu loạn bí cảnh, giết chóc thiên tài khí vận. Ngươi đã phạm vào thiên quy." Giọng nói của hắn vang vọng như tiếng sấm, khiến cây cối xung quanh vỡ vụn.

Thạch Hùng bị áp lực ép tới mức phải quỳ một chân xuống đất, răng nghiến chặt đến chảy máu: "Lão đại… tên này… mạnh quá…"

Diệp Phi ngẩng đầu, thanh kiếm gãy trong tay vẫn chỉ xuống đất, nhưng bóng lưng của anh lại trở nên vĩ đại vô cùng, dường như cao lớn hơn cả vị chấp pháp giả kia. Trong đôi mắt Diệp Phi, sự lạnh lẽo đã biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù rực cháy được dồn nén qua muôn đời muôn kiếp.

"Thiên quy?" Diệp Phi cười dài, tiếng cười mang theo sự ngạo nghễ thách thức cả trời đất. "Đời thứ nhất, ta là Thần Đế, các ngươi quỳ dưới chân ta. Đời thứ chín, ta là nghịch mệnh giả, các ngươi muốn định tội ta?"

Anh nâng thanh kiếm gãy lên, chỉ thẳng vào vị chấp pháp giả.

"Thiên Đạo Minh, nợ máu của tám kiếp trước, ta sẽ bắt đầu đòi lại từ cái mạng của ngươi!"

Bên trong Luân Hồi Châu, linh hồn của Tiêu Lão cũng khẽ rùng mình, lão nhận ra, con mãnh hổ bị giam cầm chín đời… cuối cùng đã bắt đầu nhe nanh múa vuốt.

Trận chiến tại Bích Ngọc Hồ này, mới chỉ là khởi đầu cho cuộc hành trình nhuốm máu của Cửu Chuyển Luân Hồi Giả. Dưới ánh hồng rực rỡ của đóa sen linh hồn, bóng dáng của Diệp Phi đứng cô độc chống lại áp lực từ bầu trời, vẽ nên một bức tranh bi hùng của một kẻ dám dùng một thân phàm trần để nghịch chuyển thiên mệnh.

Lúc này, giữa mặt hồ, đóa hoa sen bỗng nhiên rung động dữ dội. Một hình bóng mờ ảo của một thiếu nữ tuyệt mỹ với ánh mắt u buồn thoáng hiện ra trong cánh hoa, môi nàng khẽ động như đang gọi tên một người.

"Diệp… Phi…"

Tiếng gọi nhỏ như hơi thở, xuyên qua không gian và thời gian, xuyên qua cả áp lực nghẹt thở của chấp pháp giả, đánh thẳng vào tầng sâu nhất của linh hồn Diệp Phi.

"Hiểu Nguyệt… đợi anh."

Diệp Phi thì thầm, sát khí quanh người bỗng nhiên thu liễm, nhưng luồng linh lực bên trong anh lại bắt đầu nén lại theo một phương thức quỷ dị của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*. Tầng thứ nhất của công pháp bắt đầu vận chuyển nhanh đến mức phát ra những tiếng nổ vang như tiếng trống trận.

Bí cảnh tranh đoạt, lúc này mới thực sự bắt đầu vào lúc cao trào nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8