Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 55: Gặp lại Vân Hiểu Nguyệt**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:38:48 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 55: GẶP LẠI VÂN HIỂU NGUYỆT**

U Minh Lãnh Cốc sau trận chiến kinh hoàng chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn. Hắc Huyền và Phong Minh, hai kẻ vốn được mệnh danh là hung thần của vùng đất này, giờ đây lại ngoan ngoãn đứng sau lưng Diệp Phi, ánh mắt tràn đầy sự cung kính pha lẫn run rẩy. Trên tay Diệp Phi là một khối tinh thạch mang màu tím sậm, tỏa ra những luồng sương mù cổ quái – đây chính là "U Minh Huyết Tinh", thứ dược liệu quý giá cuối cùng cần thiết để hắn tôi luyện lại kinh mạch, chuẩn bị bước vào giai đoạn hoàn thiện "Chuyển" thứ hai của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.

"Tiêu Lão, vật này đã đủ để thúc động tầng thứ hai chưa?" Diệp Phi trầm giọng hỏi trong thức hải.

Trong Luân Hồi Châu, lão giả chậm rãi mở mắt, hơi thở hư ảo của lão lướt qua khối tinh thạch rồi gật đầu: "Đủ thì đủ, nhưng tiểu tử ngươi nên nhớ, Chuyển thứ hai mang theo ký ức của kiếp 'Sát Thần'. Sát tính của kiếp đó quá nặng, nếu tâm cảnh của ngươi không đủ vững, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc."

Diệp Phi nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo hiện trên gương mặt tuấn lãng: "8 kiếp đã qua, có loại thống khổ nào ta chưa từng nếm? Sát tính dù mạnh, cũng chỉ là một thanh kiếm trong tay ta mà thôi."

Hắn cất Huyết Tinh vào nhẫn trữ vật, nhìn sang Thạch Hùng đang đứng bên cạnh. Gã thiếu niên man tộc này sau khi được Diệp Phi thức tỉnh huyết mạch, dáng dấp đã trở nên cao lớn hơn, đôi mắt rừng rực như hai ngọn lửa thần.

"Thạch Hùng, rời cốc. Chúng ta đi Tiên Duyên Thành."

"Tuân lệnh Thiếu chủ!"

Tiên Duyên Thành nằm cách U Minh Lãnh Cốc hơn một ngàn dặm, là nơi sầm uất bậc nhất của Đông Đại Lục thuộc Hạ Tam Giới. Nơi này không chỉ là trung tâm giao thương, mà còn là địa điểm diễn ra "Nguyệt Thần Đại Hội" mười năm mới có một lần.

Khi đoàn người Diệp Phi đặt chân đến cổng thành, không khí náo nhiệt nơi đây khiến Hắc Huyền và Phong Minh không khỏi kinh ngạc. Khắp nơi đều là các tu sĩ cưỡi linh thú, phi kiếm lướt qua bầu trời. Những lá cờ mang phù văn của các tông môn lớn phất phới trong gió. Nhưng rực rỡ nhất, thanh cao nhất, chính là hình bóng của vầng trăng khuyết được thêu trên lớp lụa trắng của Nguyệt Thần Cung – thế giới gọi họ là những người canh giữ ánh sáng của đêm đen.

Diệp Phi bước đi giữa dòng người, vẻ mặt bình thản nhưng đôi bàn tay trong tay áo đã hơi siết chặt. Luân Hồi Châu trong ngực hắn đang rung động, một cảm giác quen thuộc đến xé lòng truyền về từ phía trung tâm thành phố. Cảm giác ấy, dù đã qua hàng vạn năm, dù đã luân hồi qua 8 kiếp đau thương, hắn vẫn không bao giờ nhầm lẫn được.

Đó là nàng.

"Tiểu tử, bình tĩnh lại. Linh hồn của nàng ta bây giờ rất yếu ớt, nàng không còn là Nữ Đế bên cạnh ngươi năm xưa đâu." Tiêu Lão nhắc nhở, giọng nói mang theo một chút thở dài.

Diệp Phi hít một hơi sâu, kìm nén cơn sóng lòng đang trào dâng. Hắn cùng đám người tiến về phía Linh Nguyệt Hồ – nơi đang chuẩn bị diễn ra buổi lễ ban phúc của Thánh nữ.

Linh Nguyệt Hồ rộng mênh mông, mặt nước phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Ở giữa hồ là một đài sen bằng ngọc trắng khổng lồ, chung quanh được bao phủ bởi các tầng kết giới mờ ảo. Hàng vạn tu sĩ vây kín bờ hồ, ai nấy đều nín thở chờ đợi sự xuất hiện của nàng.

"Nghe nói Thánh nữ của Nguyệt Thần Cung sở hữu Thái Âm Chi Thể, nhan sắc thoát tục như tiên trên trời, lại có khả năng tịnh hóa linh hồn."

"Phải đó, chỉ tiếc là nàng ấy sinh ra đã mang một căn bệnh lạ trong linh hồn, luôn mang vẻ buồn bã, trầm mặc."

Những tiếng bàn tán xôn xao bên tai không làm Diệp Phi bận tâm. Ánh mắt hắn đóng đinh vào không trung.

Bỗng nhiên, từ chân trời phía Tây, tiếng tiêu sáo thanh thoát vang lên. Một dải lụa trắng muốt từ trên trời rơi xuống, vắt ngang mặt hồ như một con đường dẫn từ thiên giới. Một đoàn nữ tử mặc áo lụa xanh, tay cầm hoa linh lan, chậm rãi bay xuống từ một chiếc Linh Chu khổng lồ được kéo bởi đôi Bạch Hạc.

Và rồi, nàng xuất hiện.

Nàng mặc một bộ trường bào màu tuyết, đai lưng thêu chỉ bạc lấp lánh như những vì sao. Mái tóc đen dài xõa ngang vai, chỉ cài đơn giản một chiếc trâm ngọc hình bán nguyệt. Khuôn mặt ấy… dù che sau một lớp khăn voan mỏng, nhưng đôi mắt – đôi mắt chứa cả bầu trời u sầu, thanh khiết và sâu thẳm ấy – ngay lập tức đâm xuyên qua mọi lớp phòng ngự của Diệp Phi.

Vân Hiểu Nguyệt.

Diệp Phi đứng chết lặng giữa đám đông. Trong đầu hắn, những thước phim của kiếp thứ nhất đột ngột ùa về như một cơn lũ. Cảnh tượng nàng mỉm cười dưới gốc cây đào thần, cảnh tượng nàng dùng thân mình đỡ lấy một chưởng của Thiên Đạo, máu nàng đỏ thẫm trên nền tuyết trắng, đôi mắt nàng lúc lâm chung vẫn không nỡ rời xa hắn…

"Khặc!" Một ngụm máu tanh trào lên cổ họng, Diệp Phi cố nuốt xuống, đôi mắt hắn bắt đầu hằn lên những tia máu đỏ. Sát khí trên người hắn vô thức lộ ra một chút, khiến Hắc Huyền đứng bên cạnh cảm thấy rùng mình như rơi vào hầm băng.

Vân Hiểu Nguyệt lúc này đã bước lên đài sen ngọc. Nàng chậm rãi ngồi xuống, bắt đầu kết ấn. Ánh trăng từ trên trời dù giữa ban ngày cũng bắt đầu hội tụ về phía nàng, tạo nên một vầng hào quang rực rỡ nhưng lại mang một nỗi buồn man mác.

Cái buồn đó, chính là vì linh hồn của nàng không trọn vẹn. Những mảnh vỡ ấy đã bị phân tán qua không gian và thời gian trong cuộc đại chiến vạn năm trước. Kiếp này, nàng chỉ là một mảnh linh hồn chính, không có ký ức, không có tình yêu, chỉ có sự trống rỗng vô cùng.

Đúng lúc buổi lễ đang diễn ra trang nghiêm, từ phía xa có tiếng cười ngạo nghễ phá tan bầu không khí: "Nguyệt Thần Cung đúng là ngày càng quá đáng, tổ chức đại hội mà không mời bản công tử, thật khiến người ta thất vọng."

Một thanh niên mặc cẩm bào vàng kim, cưỡi trên lưng một con Kim Sí Điêu hùng hổ lao tới. Trên ngực áo hắn thêu hình một con mắt đỏ ngầu – biểu tượng của Thiên Đạo Minh chi nhánh Hạ Giới.

Đám đông tu sĩ bên bờ hồ lập tức xôn xao, nhiều kẻ tái mặt cúi đầu: "Là Lâm Khiêm! Thân thích của Lâm Thiên Vũ, thiên tài của Thiên Đạo Minh!"

Lâm Khiêm hạ con điêu xuống gần sát đài sen, ánh mắt thèm thuồng quét qua dáng người thanh mảnh của Vân Hiểu Nguyệt: "Vân thánh nữ, thái âm chi thể của nàng nếu cùng ta song tu, chẳng phải sẽ giải quyết được vấn đề khiếm khuyết linh hồn sao? Cần gì phải khổ sở ngồi đây ban phúc cho lũ phế vật này?"

Đám nữ đệ tử Nguyệt Thần Cung tức giận quát: "Lâm Khiêm! Ngươi dám đại ngôn bất tàm, đây là nơi tôn nghiêm của Nguyệt Thần, ngươi không sợ bị trời phạt sao?"

Lâm Khiêm cười lớn: "Trời phạt? Thiên Đạo Minh ta chính là đại diện của Trời! Ngay cả cung chủ các ngươi gặp ta cũng phải khách khí vài phần, lũ đệ tử hèn mọn các ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?"

Hắn vừa nói vừa đưa tay định vươn qua kết giới chạm vào khăn che mặt của Vân Hiểu Nguyệt. Nàng vẫn ngồi yên đó, đôi mắt không chút gợn sóng, như thể thế sự xung quanh chẳng hề liên quan đến mình. Sự thờ ơ ấy lại càng làm Lâm Khiêm thêm phần kích động.

Nhưng bàn tay hắn chưa kịp chạm tới kết giới, một tiếng "Vù" vang lên xé rách không gian.

Một thanh kiếm gãy bọc trong lớp vải đen rách nát bay tới với tốc độ kinh hoàng, đâm thẳng vào khoảng không giữa Lâm Khiêm và đài sen. Áp lực của thanh kiếm lớn đến mức khiến con Kim Sí Điêu của hắn kinh hãi kêu thét một tiếng rồi quỵ xuống mặt hồ.

"Ai?!" Lâm Khiêm giật mình lui lại, sắc mặt tối sầm.

Từ giữa đám đông, một thiếu niên mặc hắc y chậm rãi bước ra. Mỗi bước đi của hắn, mặt đất như rung chuyển, không gian chung quanh như đặc quánh lại bởi một thứ sát khí cổ xưa và vĩ đại.

Diệp Phi không nhìn Lâm Khiêm, đôi mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào bóng hình trên đài sen. Hắn bước trên mặt nước Linh Nguyệt Hồ, như đi trên đất bằng, từng bước một tiến gần về phía nàng.

"Kẻ nào dám xen vào chuyện của Thiên Đạo Minh? Tìm chết sao?" Lâm Khiêm gầm lên, rút ra một cây roi trường sặc sỡ, quất mạnh về phía Diệp Phi.

Diệp Phi không thèm nhìn, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.

"Răng rắc!"

Cây roi pháp bảo cấp cao của Lâm Khiêm bị Diệp Phi bắt gọn trong lòng bàn tay, sau đó trực tiếp bóp nát thành vụn cám. Một luồng linh lực cuồng bạo từ Diệp Phi phản chấn ngược lại, khiến Lâm Khiêm bay ngược ra sau như một con diều đứt dây, đập mạnh vào vách đá ven hồ, miệng phun máu tươi.

Toàn trường im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía thiếu niên lạ mặt. Hắn đứng đó, cách đài sen chỉ mười bước chân. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa quỳnh thanh nhã tỏa ra từ người nàng.

Vân Hiểu Nguyệt lúc này mới khẽ ngẩng đầu. Hai đôi mắt chạm nhau.

Một người là Thần Đế mang nợ máu vạn năm, một người là Thánh nữ mang linh hồn tàn khuyết.

Trong khoảnh khắc ấy, vạn vật xung quanh như tan biến. Vân Hiểu Nguyệt đột ngột cảm thấy ngực trái nhói đau một cách kỳ lạ. Những mảnh vỡ linh hồn tĩnh lặng bao năm nay trong thức hải nàng bỗng dưng rung động mãnh liệt. Nàng cảm thấy người thiếu niên trước mặt này thật xa lạ, nhưng lại vô cùng gần gũi, như thể nàng đã chờ đợi hắn từ những kỷ nguyên hoang cổ nhất.

"Ngươi… là ai?" Giọng nàng thanh tao nhưng run rẩy, lần đầu tiên sau mười năm, đôi mắt sầu muộn của nàng hiện lên một tia gợn sóng.

Diệp Phi nhìn nàng, sát khí tột độ trên người hắn trong nháy mắt tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng nhu tình khiến người ta đau lòng. Hắn muốn đưa tay lên vuốt ve gương mặt ấy, nhưng hắn biết, giờ chưa phải lúc. Nàng của hiện tại không chịu nổi áp lực của Luân Hồi ấn.

"Ta là người… sẽ giúp nàng lấy lại những gì đã mất." Diệp Phi trầm giọng nói, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Lâm Khiêm từ đống đất đá bò dậy, điên cuồng gào thét: "Giết hắn! Tất cả lên cho ta! Hắn là nghịch tặc!"

Mấy chục hộ vệ của Thiên Đạo Minh lao xuống từ linh chu, vây quanh Diệp Phi. Hắc Huyền và Phong Minh từ bờ hồ cũng gầm lên một tiếng, định ra tay hỗ trợ.

Nhưng Diệp Phi khẽ phẩy tay: "Để ta."

Hắn quay người lại đối diện với quân đội của Thiên Đạo Minh, ánh mắt hắn vụt trở nên sắc lạnh như băng ngàn năm. Trấn Thiên Kiếm đang cắm trên mặt hồ như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, tự động bay về tay hắn, lớp vải đen tung bay, lộ ra thân kiếm gãy rỉ sét nhưng ẩn chứa uy quyền bá đạo.

"Chỉ bằng những con kiến hôi này mà cũng đòi đại diện cho Thiên Đạo?"

Diệp Phi bước lên một bước, thanh kiếm gãy chém ngang một vòng.

"Luân Hồi Kiếm Ý – Đệ Nhất Kiếm: Đoạn Nhân Quả!"

Một luồng kiếm khí màu xám trắng như con rồng khổng lồ quét ngang mặt hồ. Toàn bộ hộ vệ của Thiên Đạo Minh chưa kịp tung chiêu đã bị kiếm khí chém trúng, không một giọt máu chảy ra, nhưng tất cả bọn chúng đều đồng loạt ngã xuống, linh hồn bị trực tiếp trảm đứt khỏi thể xác.

Sát chiêu nhẹ nhàng nhưng tàn khốc đến cực điểm.

Lâm Khiêm run rẩy lùi lại, đôi mắt tràn đầy sợ hãi: "Ngươi… ngươi dám giết người của Thiên Đạo Minh? Lâm Thiên Vũ sư huynh sẽ không tha cho ngươi!"

"Lâm Thiên Vũ?" Diệp Phi lạnh lùng nhấc kiếm lên chỉ thẳng vào trán Lâm Khiêm: "Hắn cũng chỉ là một con cờ của Thiên Đạo mà thôi. Ngươi về báo cho hắn, ta – Diệp Phi – đã trở lại. Thiên mệnh mà hắn tự hào, ta sẽ đích thân dùng tay bóp nát."

"Cút!"

Một chữ truyền ra, mang theo uy áp của Thần Vương thực thụ, chấn cho Lâm Khiêm và lũ tàn quân còn lại kinh hồn bạt vía, cuống cuồng bỏ chạy khỏi Tiên Duyên Thành.

Sau khi những kẻ quấy nhiễu biến mất, Diệp Phi thu kiếm lại, quay lưng về phía Vân Hiểu Nguyệt. Hắn biết nếu nán lại quá lâu, khí tức của hắn sẽ thu hút sự chú ý của các lão quái vật cấp cao tại Thượng Tam Giới, lúc đó sẽ đem lại nguy hiểm cho nàng.

"Tiểu tử, ngươi cứ thế mà đi sao?" Tiêu Lão hỏi.

"Chưa thể nhận nhau bây giờ." Diệp Phi cay đắng nói thầm: "Hiện tại ta quá yếu, nàng lại đang bị Thiên Đạo Minh giám sát ngầm. Bảo vệ nàng tốt nhất là đứng từ xa."

Diệp Phi bước đi, nhưng tiếng gọi của Vân Hiểu Nguyệt lại vang lên từ phía sau:

"Đợi đã!"

Hắn khựng lại, trái tim lỗi nhịp.

Nàng đứng trên đài sen, chiếc khăn che mặt đã bị gió kiếm thổi bay từ bao giờ, lộ ra gương mặt khuynh quốc khuynh thành nhưng đang tràn đầy vẻ hoang mang: "Tại sao… tại sao nhìn thấy ngươi, ta lại thấy muốn khóc?"

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng. Đây là giọt nước mắt đầu tiên của Thánh nữ Nguyệt Thần Cung sau hai mươi năm tồn tại.

Diệp Phi không quay đầu lại, vì hắn sợ nếu quay lại, hắn sẽ không kiềm chế được mà lao đến ôm lấy nàng, phá nát mọi kế hoạch luân hồi. Hắn chỉ để lại một câu nói trầm khàn:

"Vân Hiểu Nguyệt, hãy nhớ kỹ cái tên Diệp Phi. Một ngày không xa, ta sẽ mang vầng trăng này tặng cho nàng, và trả lại cho nàng một linh hồn trọn vẹn. Kiếp này, không ai có thể đưa nàng rời xa ta một lần nữa."

Nói xong, thân ảnh của hắn cùng Thạch Hùng và hai vị hộ pháp nhạt dần rồi biến mất giữa làn sương mờ trên hồ, để lại một mình nàng đứng đó với nỗi bần thần khôn tả.

Vân Hiểu Nguyệt đưa tay chạm vào vệt nước mắt còn nóng hổi trên mặt mình. Một đoạn ký ức mờ ảo bỗng hiện lên trong tâm trí nàng – hình ảnh một người đàn ông đứng trên đỉnh chín tầng trời, nhìn nàng mỉm cười và nói: "Hiểu Nguyệt, ta đợi nàng ở luân hồi cuối cùng."

"Diệp… Phi…" Nàng lẩm bẩm, cái tên ấy như mang theo một sức mạnh thần bí, khiến mảnh linh hồn tàn khuyết của nàng lần đầu tiên có được sự ấm áp.

Bên kia hồ, Diệp Phi vừa bước vào rừng sâu đã không kìm được mà phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt trắng bệch.

"Thiếu chủ!" Thạch Hùng và hai người Hắc Phong kinh hãi lao tới.

"Không sao." Diệp Phi gạt đi vệt máu, ánh mắt trở nên kiên định và tàn độc hơn bao giờ hết: "Là do linh hồn cộng hưởng khiến tu vi hiện tại của ta quá tải. Tiêu Lão, bắt đầu thôi. Ta phải đột phá 'Chuyển' thứ hai ngay lập tức. Ta cần sức mạnh… sức mạnh để trảm sạch lũ chó săn của Thiên Đạo chung quanh nàng!"

Đêm đó, trong rừng sâu Tiên Duyên Thành, một luồng sát khí đỏ ngầu tận trời bộc phát, báo hiệu sự thức tỉnh của một kiếp "Sát Thần" hung danh hiển hách nhất lịch sử luân hồi.

Vòng quay định mệnh của kiếp thứ chín, sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, đã bắt đầu chuyển động nhanh hơn bao giờ hết. Chuyến hành trình nghịch mệnh thành thần của Diệp Phi, từ đây chính thức bước vào chương đẫm máu nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8