Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 54: Thu phục Hắc Phong Song Sát**
Gió từ phương Bắc thổi về U Minh Lãnh Cốc mang theo hơi thở của tử vong và sự thối rữa. Những tán cây héo rũ, đen kịt như những bàn tay quỷ quái vươn ra khỏi lòng đất, chực chờ kéo bất cứ sinh linh nào lạc bước xuống vực thẳm.
Giữa vùng bình địa hoang vu trước cửa cốc, một ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa, yếu ớt nhưng kiên cường trước cơn cuồng phong. Bên đống lửa, Diệp Phi ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm hờ, hơi thở đều đặn đến mức gần như hòa làm một với nhịp đập của đại địa. Cách đó không xa, Thạch Hùng đang lau chùi thanh trọng kiếm rỉ sét nhưng nằng nặng sát khí, thân hình hộ pháp của hắn như một ngọn núi nhỏ che chắn hướng gió cho chủ nhân.
"Diệp tiểu tử, xem ra hôm nay ngươi không được nhàn nhã rồi."
Giọng nói trêu chọc của Tiêu Lão vang lên trong thức hải Diệp Phi. Chiếc Luân Hồi Châu nằm sâu trong lồng ngực hắn khẽ rung nhẹ, tỏa ra một tia linh lực mát lạnh giúp Diệp Phi luôn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối.
"Chỉ là hai con chuột cống ngửi thấy mùi máu thôi." Diệp Phi không mở mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
"Chuột cống? Ha ha, hai kẻ này ở vùng biên giới này cũng được coi là nhân vật số má đấy. Hắc Phong Song Sát, một kẻ chuyên về sức mạnh bạo liệt, một kẻ am tường phong pháp ám sát. Sự phối hợp của chúng, ngay cả Vương Cảnh tầng hai cũng phải đau đầu." Tiêu Lão cười hắc hắc, vẻ mặt như đang xem một màn kịch vui.
Vừa dứt lời, từ trong bóng tối u linh của rừng cây, hai luồng sát khí như thực thể đột ngột bộc phát. Một luồng trầm đục như núi lở, một luồng sắc lẹm như gió cắt.
"Kẻ nào dám ở đây nghênh ngang đốt lửa? Chán sống rồi sao?"
Một giọng nói khàn khàn vang lên, theo sau đó là sự xuất hiện của hai bóng người. Một gã to lớn lực lưỡng, mình trần, da dẻ xanh xao như người chết, vai vác một cây đại rìu đen kịt – đó là Hắc Sát. Kẻ còn lại gầy gò như bộ xương khô, ẩn mình dưới lớp áo choàng rách rưới, tay lăm lăm cặp đoản liềm sắc lạnh – đó chính là Phong Sát.
Thạch Hùng đứng bật dậy, thanh trọng kiếm trong tay cắm mạnh xuống đất, khiến mặt đất nứt toác: "Thiếu chủ đang nghỉ ngơi, cút ngay trước khi ta bóp nát sọ các ngươi!"
Hắc Sát nhìn Thạch Hùng, rồi liếc mắt về phía Diệp Phi đang bất động, cười gằn: "Thân hình khá lắm, máu thịt chắc là rất ngon. Lão nhị, gã cao to này của ta, thằng nhóc trắng trẻo kia nhường cho ngươi."
Phong Sát không nói lời nào, thân hình hắn đột ngột mờ đi, hóa thành một luồng thanh phong quái dị biến mất tại chỗ.
"Muốn chết!" Thạch Hùng gầm lên, huyết mạch Man Hoang trong người bắt đầu sục sôi. Làn da hắn chuyển sang màu đồng thau, gân xanh nổi lên như những con giun đất bò lổm ngổm. Hắn vung trọng kiếm, tạo ra một cơn lốc kình lực bạo liệt đánh thẳng về phía khoảng không trước mặt.
*Oanh!*
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Phong Sát bị chấn hiện hình, lộn nhào mấy vòng trên không trung rồi tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Đôi mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc: "Sức mạnh thật khá, nhưng quá chậm!"
Cùng lúc đó, Hắc Sát đã hành động. Cây đại rìu trong tay hắn bốc lên hắc khí ngùn ngụt, mỗi bước chân hắn dẫm xuống đều khiến mặt đất rung chuyển. "Búa Thiên Quân – Toàn Phong Trảm!"
Cây rìu khổng lồ hóa thành một vòng tròn màu đen chết chóc, bổ thẳng vào đầu Thạch Hùng. Thạch Hùng không hề né tránh, hắn gầm lên một tiếng, dùng tay không vận chuyển Man Hoang Chi Lực để đón đỡ.
*Rầm!*
Xung kích lực khiến đống lửa văng tung tóe. Thạch Hùng lùi lại ba bước, mỗi bước chân đều lún sâu xuống đất. Tuy nhiên, cánh tay hắn chỉ bị một vết xước nhẹ, trong khi Hắc Sát cảm thấy đôi tay mình tê dại vì phản chấn.
" Thạch Hùng, lui lại." Diệp Phi đột nhiên mở mắt. Đôi mắt hắn bình thản nhưng sâu thẳm, bên trong dường như có vạn tượng luân hồi đang lưu chuyển.
"Thiếu chủ, ta có thể giết chúng!" Thạch Hùng có chút không cam lòng.
"Ngươi chưa đủ hỏa hầu để đối phó với sát chiêu chân chính của chúng. Để ta." Diệp Phi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên y phục.
Hắc Phong Song Sát tụ hợp lại một chỗ, ánh mắt cả hai giờ đây đầy vẻ cảnh giác. Kẻ đứng phía trước (Diệp Phi) nhìn có vẻ bình thường, không có lấy nửa phần linh lực dao động mạnh mẽ, nhưng khí thế "bất động như sơn" kia lại khiến bọn chúng cảm thấy bất an.
"Tiểu tử, ngươi là ai? Tại sao lại mang theo phế vật của tộc Man Hoang đi vào đây?" Hắc Sát hỏi, thanh đại rìu vẫn nắm chặt.
"Ta là người sẽ ban cho các ngươi một cơ hội để sống tiếp." Diệp Phi bước từng bước về phía trước. "Thiên Nhân Ngũ Suy của các ngươi… sắp đến rồi đúng không?"
Cả hai anh em Hắc Phong Song Sát đại chấn, đồng loạt biến sắc. Đây là bí mật lớn nhất của bọn họ. Tu luyện tà công phối hợp "Hắc Phong Sát Quyết" tuy tiến cảnh cực nhanh nhưng lại khiến tủy xương bị gặm nhấm, tuổi thọ bị rút ngắn nghiêm trọng. Chỉ có họ mới biết, cứ mỗi đêm trăng tròn, cơ thể họ lại đau đớn như bị ngàn vạn con kiến độc cắn xé.
"Làm sao ngươi biết?" Phong Sát lên tiếng, giọng nói run rẩy.
"Trên đời này không có gì qua mắt được ta. Các ngươi vốn là tán tu bị đại tông môn truy sát, trốn vào đây luyện tà pháp để trả thù. Đáng tiếc, mệnh vận của các ngươi bị Thiên Đạo định sẵn là chết vì bạo liệt linh lực trong vòng ba năm tới."
Diệp Phi dừng lại cách họ mười bước chân, một tay chắp sau lưng, tay còn lại đưa ra, lòng bàn tay hiện lên một ấn ký mờ ảo đang xoay tròn: "Thứ các ngươi cần không phải là đầu của ta để nhận thưởng từ Thiên Đạo Minh, mà là một kẻ có thể nghịch chuyển vận mệnh cho các ngươi."
"Nói khoác! Thiên mệnh không thể trái, ngay cả Thần còn chẳng dám nói năng như thế!" Hắc Sát gầm lên để xua đi sự sợ hãi đang dâng trào. Hắn cùng Phong Sát liếc mắt ra hiệu, quyết định dùng sát chiêu cuối cùng.
"Hắc Phong Hợp Thể – Tử Vong Long Quyển!"
Hai bóng người hòa quyện vào nhau, hắc khí và thanh phong quấn quýt tạo thành một cơn bão tố màu đen khổng lồ. Những lưỡi gió sắc lẹm cùng với sức nặng của đại rìu kết hợp lại, nghiền nát tất cả những gì nó đi qua. Mặt đất dưới chân Diệp Phi bị xé toạc, đá bay tung tóe.
Thạch Hùng tái mặt, định xông lên trợ giúp nhưng bị uy áp của cơn bão đẩy lùi.
Giữa tâm bão, Diệp Phi vẫn đứng sừng sững. Một luồng hào quang nhàn nhạt bao phủ quanh hắn, tách biệt hoàn toàn với cuồng phong bên ngoài.
"Kiếp thứ ba, Kiếm Thánh di hài… mượn một tia kiếm ý!"
Diệp Phi khẽ lầm bầm. Trong thoáng chốc, sau lưng hắn dường như hiện lên ảo ảnh của một vị tiên nhân khoác bào trắng, tay cầm thanh trường kiếm dài tới vạn trượng. Khí thế của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn, từ một thiếu gia điềm đạm trở thành một thanh thần kiếm cực kỳ sắc bén, có thể trảm đứt cả bầu trời.
Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản đưa hai ngón tay ra, chỉ thẳng vào tâm điểm của cơn bão.
"Vạn Cổ Luân Hồi – Trảm Nhân Quả!"
Một đạo kiếm mang rực rỡ không thể diễn tả bằng lời bay ra. Nó không mang theo sức mạnh vật lý hung bạo, nhưng nó lại mang theo quy luật của thời gian và luân hồi. Đạo kiếm mang ấy lướt qua cơn bão một cách nhẹ nhàng như gió thổi mây bay.
*Phốc!*
Cơn bão đen khổng lồ ngay lập tức tan biến. Hắc Phong Song Sát rơi phịch xuống đất, máu tươi từ miệng phun ra xối xả. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là vết thương trên người họ không sâu, trái lại, khí đen chết chóc hôi thối đang không ngừng thoát ra từ các lỗ chân lông của họ.
"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Hắc Sát thảng thốt nhận ra sự đau đớn gặm nhấm trong xương tủy bấy lâu nay bỗng chốc biến mất. Thay vào đó là một luồng linh lực ấm áp, tinh khiết chưa từng thấy đang tu bổ lại kinh mạch bị tổn hại của mình.
Diệp Phi thu lại ấn ký, thần sắc vẫn không đổi: "Ta vừa trảm đi đoạn 'nghiệt duyên' giữa các ngươi và môn tà công kia. Hiện tại kinh mạch các ngươi đã sạch sẽ, nhưng tu vi sẽ bị sụt giảm một đại cảnh giới. Muốn lấy lại sức mạnh, phải tu luyện công pháp chính tông."
Hắc Phong Song Sát bàng hoàng nhìn nhau. Chỉ bằng một ngón tay, người này có thể thay đổi bản chất linh lực của người khác, thậm chí hóa giải tà độc thâm căn cố đế. Đây không phải là thực lực của phàm nhân, đây là thần thông của thượng nhân!
Nghĩ đến việc kẻ đứng sau Thiên Đạo Minh chi nhánh ra giá một trăm vạn linh thạch để lấy thủ cấp của thiếu niên này, họ rùng mình kinh hãi. Kẻ đứng sau rõ ràng muốn họ đến nộp mạng, hoặc giả, Thiên Đạo Minh cũng không nhìn thấu được thực lực của thiếu niên này.
Hắc Sát quỳ rạp xuống, đầu đập mạnh xuống đất: "Hắc Sát mù mắt, suýt chút nữa phạm phải đại tội. Đa tạ tiền bối không giết mà còn tái tạo ơn trời!"
Phong Sát cũng run rẩy quỳ xuống bên cạnh: "Chúng ta huynh đệ lang thang khắp nơi, bị thế giới khinh rẻ, bị tà công giày vò. Nếu tiền bối không chê bai, huynh đệ chúng ta xin nguyện làm chó ngựa, đời đời kiếp kiếp trung thành với tiền bối!"
Diệp Phi nhìn hai kẻ đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không khỏi thở phào một cái. Mặc dù vừa rồi ra tay nhìn có vẻ dễ dàng, nhưng thực tế hắn đã tiêu tốn một phần không nhỏ linh lực tích lũy từ Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Tuy nhiên, đổi lại được hai cường giả có kinh nghiệm thực chiến phong phú như thế này là hoàn toàn xứng đáng.
"Nghịch Mệnh Điện ta thành lập không cần nô lệ, ta cần hộ pháp." Diệp Phi trầm giọng nói, âm thanh như vang vọng từ hư không. "Từ nay về sau, các ngươi không còn là Hắc Phong Song Sát giết người không ghê tay nữa. Ta đặt tên cho các ngươi là Hắc Huyền và Phong Minh. Các ngươi sẽ là hai vị Hộ Pháp của Nghịch Mệnh Điện, đi theo ta trảm đứt sự khống chế của Thiên Đạo."
"Chúng thuộc hạ tuân lệnh Thiếu chủ!" Cả hai đồng thanh hô vang, thanh âm chấn động cả U Minh Lãnh Cốc.
Tiêu Lão trong thức hải gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm. Ân uy song song, dùng luân hồi chi lực để thu phục tâm can. Diệp Phi, kiếp này ngươi quả thực đã trưởng thành hơn rất nhiều so với những kiếp trước."
Diệp Phi không đáp lại Tiêu Lão, hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Thiên Đạo Minh đang bắt đầu tích tụ.
"Thạch Hùng, đưa cho họ hai viên 'Tục Mệnh Đan'. Sáng mai chúng ta sẽ vào sâu trong lãnh cốc. Ở đó có thứ mà ta cần để mở khóa 'Chuyển' thứ hai."
"Rõ!" Thạch Hùng hồ hởi bước tới. Hắn cũng mừng thầm vì từ nay có thêm đồng đội để cùng bảo vệ Thiếu chủ.
Giữa màn đêm tĩnh mịch của U Minh Lãnh Cốc, bốn bóng người quây quần bên đống lửa vừa được nhen nhóm lại. Ánh lửa đỏ rực chiếu lên gương mặt cương nghị của Diệp Phi, phản chiếu một khát vọng vĩ đại: Đập tan luân hồi, tự định mệnh chung.
Một khởi đầu mới cho Nghịch Mệnh Điện chính thức bắt đầu từ đây. Hai vị hộ pháp tương lai của Thần Giới, lúc này vẫn chỉ là hai tán tu vừa thoát khỏi quỷ môn quan, đang cung kính ngồi lắng nghe những lời chỉ dẫn về con đường tu tiên thực thụ từ một thiếu niên mang linh hồn của Thần Đế.
Gió vẫn thổi, nhưng không còn lạnh lẽo như trước. Bởi vì nơi đây, một tia lửa của sự phản kháng đã được thắp lên, và nó sẽ sớm thiêu rụi cả bầu trời này.