Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 53: Thành lập Nghịch Mệnh Điện**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:37:25 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 53: THÀNH LẬP NGHỊCH MỆNH ĐIỆN**

Gió gào thét qua những khe đá hẹp của U Minh Lãnh Cốc, mang theo thứ hơi lạnh thấu xương của lân hỏa và tử khí tích tụ vạn năm. Đây là vùng biên thùy hiểm trở nhất của Linh Hoang Giới, nơi linh khí hỗn loạn đến mức ngay cả những tu sĩ Hóa Thần Cảnh cũng không dám dừng chân lâu. Thế nhưng, giữa sự hoang tàn ấy, lại có những ánh mắt đầy tuyệt vọng đang dõi ra từ trong những hang hốc tối tăm.

Họ là những kẻ bị Thiên Đạo Minh gắn mác "Dị đoan", là những gia tộc bị diệt môn vì vô tình sở hữu một mảnh linh mạch không nên có, hay những thiên tài có mệnh cách "nghịch thiên" nhưng chưa kịp lớn mạnh đã bị Thiên Đạo Chi Võng nhìn trúng và ra lệnh thanh trừng.

"Vẫn chưa tìm thấy lối ra sao?"

Một thiếu nữ với gương mặt lấm lem bùn đất, bộ y phục rách rưới không che nổi những vết thương do kiếm khí gây ra, run rẩy hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh.

Người đàn ông lắc đầu, đôi mắt vẩn đục lộ vẻ cam chịu: "Mộ Dung Lan, vô ích thôi. Phía sau là Vực thẳm linh hồn, phía trước là mười hai Thần vệ của Thiên Đạo Minh. Chúng ta… đã đi đến cuối đường rồi."

Đúng lúc này, từ trên đỉnh vách đá dựng đứng, mười hai đạo hào quang hoàng kim chói mắt đồng loạt giáng xuống. Những người mặc áo bào trắng thêu hình Con mắt thiên mệnh xuất hiện, tay cầm trường kiếm tỏa ra thánh khiết quang mang nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như nhìn những con sâu cái kiến.

"Tru diệt nghịch tặc, duy trì thiên mệnh!"

Thanh âm lãnh khốc của thủ lĩnh Thần vệ vang vọng khắp lãnh cốc. Hắn nâng kiếm lên, một đạo kiếm quang khổng lồ hội tụ sức mạnh của luật lệ thiên đạo chém xuống, định tiêu diệt toàn bộ hơn trăm người đang co cụm phía dưới.

*Oành!*

Mộ Dung Lan nhắm mắt lại chờ đợi cái chết. Nhưng cơn đau mà nàng tưởng tượng đã không đến. Thay vào đó là một tiếng nổ đanh gọn và luồng áp lực kinh người hất văng nàng ngã ngửa ra sau.

Nàng mở mắt, và thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh nàng suốt phần đời còn lại.

Giữa màn bụi mù mịt, một thanh niên mặc hắc y trường bào đứng chắn trước mặt họ. Lưng hắn thẳng tắp như một ngọn thương chống trời, một cánh tay đưa lên nhẹ nhàng đón lấy đạo kiếm quang khổng lồ của Thần vệ kia bằng hai ngón tay.

Phải, là hai ngón tay! Đạo kiếm quang mang theo sát ý của Thiên Đạo vậy mà bị hắn kẹp chặt như một phiến lá khô, rồi *rắc* một tiếng, tan vỡ thành muôn vàn đốm sáng nhỏ li ti.

"Ai?!" Thủ lĩnh Thần vệ kinh biến, lùi lại một bước, cảm nhận được một luồng khí tức tử vong đang khóa chặt lấy mình.

Diệp Phi khẽ ngước mắt, đôi đồng tử sâu thăm thẳm như chứa đựng cả vòng luân hồi nghìn năm. Hắn không nhìn đám Thần vệ, mà nhìn lên bầu trời cao nơi những sợi dây nhân quả vàng nhạt đang chằng chịt bủa vây lấy những người khốn khổ phía sau.

"Thiên Đạo nói các ngươi phải chết vào giờ này. Nhưng ta nói, hôm nay các ngươi được sống."

"Lớn mật cuồng đồ! Dám chống lại ý trời!" Thủ lĩnh Thần vệ gầm lên, mười hai tên đồng loạt kết trận. Một hư ảnh "Thiên Thiên Pháp Tướng" khổng lồ hiện ra, giáng một chưởng nghìn trượng xuống lãnh cốc.

Diệp Phi nhếch môi lạnh lẽo. Trong thức hải, giọng nói khàn khàn của Tiêu Lão vang lên: "Nhóc con, dùng sức mạnh của kiếp thứ hai đi. Những kẻ này cần một sự uy hiếp thực sự để nảy sinh đức tin."

"Được."

Diệp Phi nhẹ nhàng bước lên một bước. Ngoại hình hắn không đổi, nhưng khí chất đột ngột xoay chuyển. Sát khí cuồn cuộn đỏ ngầu như huyết hải từ dưới chân hắn phun trào, một bóng ma mờ ảo cầm đoản đao xuất hiện sau lưng hắn – đó là chân thân của Kiếp thứ hai: *Sát Thần Vô Diện*.

"Sát giới – Vạn Cốt枯!"

Diệp Phi chỉ khẽ phất tay, không cần rút kiếm. Muôn vàn sợi tơ đỏ tươi như máu xuyên thấu không gian, bỏ qua mọi lớp phòng ngự của pháp tướng, đâm thẳng vào tim mười hai vị Thần vệ. Trong chớp mắt, những kẻ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt bỗng nhiên hóa thành những xác khô, sinh cơ và tu vi của họ bị hút sạch sẽ vào trong vòng xoáy đỏ ngầu giữa lòng bàn tay Diệp Phi.

Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Hơn trăm người thoát chết đứng ngây dại. Mộ Dung Lan lắp bắp: "Tiền… tiền bối là ai?"

Diệp Phi xoay người lại, áp lực kinh người tản đi, thay vào đó là một vẻ trầm ổn đầy quyền uy. Lúc này, từ phía sau hắn, Thạch Hùng vác thanh đại đao bước ra, mỗi bước đi làm mặt đất rung chuyển, dõng dạc nói: "Đây là chủ nhân của ta. Kẻ mà Thiên Đạo cũng phải e dè!"

Diệp Phi nhìn đám người đang tàn tạ, ánh mắt hắn lướt qua từng sợi dây nhân quả trên đầu họ. Hắn thấy sự bất công, thấy nỗi hận thù ngút trời, và cũng thấy cả sự phục tùng nô tính mà Thiên Đạo đã gieo rắc vào linh hồn họ.

"Các ngươi có muốn không còn phải chạy trốn nữa không?" Diệp Phi lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng thẩm thấu vào tâm can mỗi người.

Người đàn ông trung niên quỳ sụp xuống: "Chúng ta bị Thiên Đạo Minh truy nã, cả thiên hạ không nơi dung thân. Tiền bối cứu mạng chúng ta hôm nay, nhưng ngày mai… rồi cũng sẽ có Thần vệ mạnh hơn tới."

"Thế thì hãy xây dựng một nơi mà Thiên Đạo không thể vươn tay tới." Diệp Phi chỉ tay xuống lòng đất dưới chân. "Tại U Minh Lãnh Cốc này, ta sẽ lập ra một tông môn. Nơi đó không tuân theo thiên mệnh, không bái thần linh. Kẻ nào muốn tự nắm lấy vận mệnh của mình, hãy ở lại."

"Nhưng… Thiên Đạo Minh có hàng vạn cường giả, có Thần Đế tọa trấn…" Một thanh niên trẻ run rẩy nói.

Diệp Phi lạnh lùng rút ra *Trấn Thiên Kiếm*. Dù chỉ là một thanh kiếm gãy, nhưng khi nó xuất hiện, hư không xung quanh bỗng chốc rạn nứt.

"Trời muốn diệt các ngươi, ta sẽ trảm trời. Thần muốn các ngươi chết, ta sẽ diệt thần." Diệp Phi đâm mạnh thanh kiếm xuống đất. Một luồng luân hồi lực từ trong kiếm tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ lãnh cốc, tạo thành một tầng kết giới mờ ảo, ngăn cách hẳn với hơi thở của thiên giới.

Hắn nhìn Mộ Dung Lan, nhận thấy nàng sở hữu mệnh cách "Linh Lung Tâm", là một nhân tài về điều hành. Hắn vẫy tay, một bình đan dược phẩm cấp cực cao – thứ mà ở Linh Hoang Giới là báu vật trấn môn – bay đến trước mặt nàng.

"Đây là Linh Nguyên Đan kiếp thứ năm ta luyện chế. Chữa lành thương tích, trong vòng ba ngày, ta muốn các ngươi dựng lên một tòa điện đường trên vách đá này."

Mộ Dung Lan nhận lấy bình đan dược, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh mênh mông bên trong, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định. Nàng quỳ xuống, dập đầu thật mạnh: "Mộ Dung Lan nguyện đi theo tôn thượng, muôn thác không từ!"

"Chúng ta nguyện đi theo tôn thượng!" Hàng trăm tiếng hô vang vọng khắp thung lũng khô cằn.

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu cười hắc hắc: "Nhóc con, chơi lớn đấy. Bắt đầu thu nạp những kẻ mang nợ máu với Thiên Đạo, đây là bước đi thông minh nhất. Quân đội của nghịch mệnh giả sẽ là những chiến binh hung hãn nhất vì họ chẳng còn gì để mất."

Ba ngày sau, bằng sức mạnh của những tu sĩ linh cảnh và sự chỉ dẫn trận pháp của Diệp Phi, một kiến trúc kỳ vĩ đã mọc lên giữa lòng Lãnh Cốc. Tòa điện hoàn toàn làm từ hắc nham thạch, lạnh lẽo, uy nghiêm và đầy sát khí.

Diệp Phi đứng trên bục cao nhất của tòa điện, Thạch Hùng đứng bên trái như một pho tượng chiến thần, Mộ Dung Lan đứng bên phải đại diện cho các tán tu vừa quy thuận.

Diệp Phi nâng tay lên, dùng ngón tay làm bút, dùng luân hồi lực làm mực, viết lên tấm biển đá treo ngay chính diện ba chữ rồng bay phượng múa, mỗi nét chữ đều chứa đựng kiếm ý kinh thiên:

**NGHỊCH MỆNH ĐIỆN**

*Oành!*

Khi ba chữ này hoàn thành, bầu trời phía trên U Minh Lãnh Cốc đột nhiên mây đen vần vũ, những tia sấm sét đỏ ngầu như máu (Huyết Lôi) cuồng loạn giáng xuống như sự phẫn nộ của ý chí Thiên Đạo.

Thế nhưng, khi những đạo lôi điện đó chạm vào kết giới của Diệp Phi, chúng liền bị hút sạch vào luân hồi lực. Diệp Phi ngẩng đầu, nhìn vào cõi hư vô xa xăm, giọng nói lạnh thấu xương truyền đi khắp vùng không gian lân cận:

"Thiên Đạo Vô Nhai, nhìn cho kỹ. Đây là vết nứt đầu tiên trên bàn cờ của ngươi. Từ hôm nay, những kẻ không phục mệnh trời, đã có nhà để về."

Trong đại điện, Diệp Phi bắt đầu ban bố lệnh hành động.

"Mộ Dung Lan, ngươi phụ trách thu thập thông tin về những kẻ bị Thiên Đạo Minh thanh trừng trong khu vực Linh Hoang Giới này. Cần bao nhiêu tài nguyên, cứ hỏi ta."

"Tuân lệnh Điện chủ!"

"Thạch Hùng, ngươi dẫn đầu một đội tinh nhuệ, đi khắp các vùng biên thùy, đón những người anh em bị lạc lối về đây. Ai cản đường, sát vô xá!"

"Tuân lệnh!" Thạch Hùng cười sảng khoái, cảm giác huyết mạch Man Hoang đang sôi sục hơn bao giờ hết.

Khi mọi người đã giải tán để bắt tay vào việc, Tiêu Lão mới xuất hiện dưới dạng một ảo ảnh lơ lửng cạnh Diệp Phi. Ông ta nhìn xuống quy mô ban đầu của Nghịch Mệnh Điện, ánh mắt có chút bùi ngùi:

"Diệp Phi, ngươi có biết việc này đồng nghĩa với cái gì không? Ngươi đang công khai lôi kéo sự chú ý của phân điện Thiên Đạo Minh tại Trung Tam Giới. Chỉ cần một tháng, thậm chí nửa tháng, bọn chúng sẽ kéo đại quân tới."

Diệp Phi bình thản tra kiếm vào vỏ: "Ta vốn dĩ chưa từng định lẩn trốn. Tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết cần có áp lực của sinh tử. Kiếp này ta không chỉ muốn thành thần, mà còn muốn mang theo cả một thời đại này nghịch thiên. Một mình ta là không đủ để lật đổ vĩnh hằng luân hồi."

Hắn bước ra ngoài ban công đại điện, nhìn xuống hàng trăm tu sĩ đang hừng hực khí thế luyện tập phía dưới. Một mảnh vỡ của Vân Hiểu Nguyệt đang ở rất gần đây, hắn cảm nhận được linh hồn rung động.

"Chờ ta, Hiểu Nguyệt. Kiếp này, không ai có thể chia cắt chúng ta một lần nữa. Dù là trời, ta cũng sẽ xé xác nó."

Tại Thần Giới xa xôi, trên một tòa sen vàng trôi nổi giữa dòng thời gian, một nam tử trung niên đột nhiên mở mắt. Hắn sở hữu đôi mắt kỳ lạ, bên trái chứa vạn vật sinh ra, bên phải chứa vạn vật diệt đi. Hắn chính là kẻ thao túng thiên mệnh – Thần Đế Vô Nhai.

Hắn khẽ nhíu mày, cảm nhận được một sợi dây vận mệnh mà hắn vốn kiểm soát rất kỹ bỗng nhiên bị cắt đứt.

"Diệp Phi… vẫn là ngươi sao?" Vô Nhai lầm bầm, khóe môi hiện lên một nụ cười nham hiểm. "Ngươi nghĩ mình đang thoát khỏi quân cờ? Không, ngươi chỉ đang dời đến một ô cờ khác mà ta đã dọn sẵn mà thôi. Nghịch Mệnh Điện… thật là một cái tên mỉa mai."

Hắn vẫy tay, một giọng nói lạnh lẽo truyền xuống Hạ giới: "Gửi lời tới Lâm Thiên Vũ. Bảo hắn dẫn theo 'Khí Vận Đội', đến U Minh Lãnh Cốc. Ta muốn xem con kiến này định xây tổ đến mức nào."

Lúc này ở Nghịch Mệnh Điện, Diệp Phi vẫn đứng đó, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao cả, như một ngọn đèn lồng lẻ loi đang thắp lên hy vọng giữa đêm đen trường cửu của toàn bộ vũ trụ.

Bánh xe của kiếp thứ chín đã hoàn thành vòng quay đầu tiên, nghiến nát lớp vỏ bọc bình yên giả tạo của Linh Hoang Giới. Một cuộc phong vân cuồng liệt chính thức được khơi mào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8