Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 52: Thoát xác ra ngoài**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:36:47 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 52: THOÁT XÁC RA NGOÀI**

Sương sớm mờ ảo như dải lụa trắng vắt ngang qua những rặng thông già của đỉnh Thanh Lĩnh. Tiếng chuông tông môn từ xa vọng lại, trầm mặc và u uẩn, báo hiệu một ngày tu luyện mới lại bắt đầu. Nhưng đối với Diệp Phi, thanh âm ấy đã không còn mang lại cảm giác ràng buộc.

Hắn đứng trên đỉnh Nghênh Phong, tấm lưng cô độc như một thanh kiếm cổ cắm sâu vào lòng đất, cứng cỏi và lạnh lẽo. Gió núi rít qua khe đá, thổi bay vạt áo bào xám đã sờn cũ của hắn, nhưng không thể làm lay chuyển lấy một sợi tóc của người thiếu niên ấy. Trong đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ của Diệp Phi, hình bóng của Thanh Lĩnh Tông đang dần thu nhỏ lại.

“Thằng nhóc, thật sự quyết định đi vào lúc này sao? Dù ngươi đã bộc lộ thực lực tại Vạn Niệm Đài, nhưng chỉ cần nán lại thêm vài tháng, dựa vào linh mạch nơi đây để củng cố căn cơ lên Linh Cảnh đỉnh phong, hành trình phía trước sẽ an toàn hơn nhiều.”

Trong thức hải, giọng nói khàn khàn của Tiêu Lão vang lên, mang theo một chút trầm tư.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, bàn tay hắn lướt nhẹ trên chuôi kiếm gãy nát giắt bên hông. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp kim loại truyền vào lòng bàn tay khiến tâm trí hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.

“Tiêu Lão, lão cũng biết Thiên Đạo Minh không phải hạng người bao dung. Trận chiến ở Vạn Niệm Đài đã kinh động đến thiên cơ. Khí vận của Lâm Thiên Vũ bị ta chém mất một phần, sợi dây nhân quả này đã buộc chặt lấy ta. Nếu ta còn ở lại Thanh Lĩnh Tông, không quá ba ngày, nơi này sẽ trở thành bình địa dưới gót sắt của bọn thực thi thiên mệnh.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia nhuệ khí: “Hơn nữa, con hổ chỉ có thể thực sự trưởng thành khi nó rời khỏi hang núi hẻo lánh để tiến vào rừng sâu đại ngàn. Thanh Lĩnh Tông này… quá nhỏ, không chứa nổi chân thân của Luân Hồi.”

Tiêu Lão cười khà khà, tiếng cười mang theo sự tán thưởng: “Khá cho câu ‘không chứa nổi chân thân’. Phải, tám kiếp trước ngươi đều là bậc kiêu hùng chấn động chư thiên, kiếp thứ chín này tuy khởi đầu gian nan, nhưng khí phách xem ra còn có phần vượt trội. Đi thôi, vùng vẫy ngoài kia mới là đạo của ngươi!”

Diệp Phi không đáp, hắn xoay người, bước chân nhẹ hẫng nhưng mỗi lần chạm đất đều khiến một vòng gợn sóng linh khí mờ nhạt lan tỏa. Đó là *Luân Hồi Bộ*, bộ pháp thần thông mà hắn vừa thức tỉnh được một phần sau khi dung hợp mảnh vỡ ký ức của kiếp thứ nhất.

Dưới chân núi, tại con đường mòn duy nhất dẫn ra khỏi ranh giới tông môn, một thân hình cao lớn như ngọn tháp đen đang đứng sừng sững. Thạch Hùng đeo trên lưng một thanh đại đao thô kệch, khuôn mặt phong trần đầy vẻ kiên định. Thấy Diệp Phi xuất hiện, hắn không nói lời nào, chỉ quỳ một chân xuống, chắp tay hành lễ.

“Thiếu chủ.”

Chỉ hai chữ, nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối. Thạch Hùng là người hiểu rõ nhất Diệp Phi đã thay đổi như thế nào. Từ một phế vật thiếu gia bị vạn người khinh bỉ, Diệp Phi đã đứng dậy từ vũng bùn, một tay che trời, cứu hắn khỏi kiếp nô lệ, khai mở cho hắn huyết mạch Man Hoang cổ xưa. Với Thạch Hùng, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là thần linh, là đức tin duy nhất trong cõi đời loạn lạc này.

Diệp Phi đi đến trước mặt Thạch Hùng, đưa tay đỡ hắn dậy. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng của Diệp Phi bỗng mềm lại đôi chút khi nhìn vào người chiến hữu trung thành này. Trong những giấc mơ vụn vỡ về kiếp trước, hắn vẫn thấy hình bóng một gã khổng lồ chắn trước muôn vàn thiên binh vạn mã, máu nhuộm đỏ giáp trụ, tiếng gầm vang vọng đến tận lúc hơi tàn lực kiệt chỉ để hộ tống hắn rời đi.

Kiếp này, hắn sẽ không để bi kịch ấy tái diễn.

“Đi theo ta, con đường phía trước không có hoa thơm cỏ lạ, chỉ có đầu rơi máu chảy, chỉ có phản bội và truy sát. Ngươi có hối hận không?” Diệp Phi trầm giọng hỏi.

Thạch Hùng cười sảng khoái, hàm răng trắng nhởn lộ ra trên khuôn mặt ngăm đen: “Thiếu chủ ở đâu, Thạch Hùng ở đó. Thiên Đạo muốn giết người, ta liền chém Thiên Đạo!”

“Tốt!” Diệp Phi vỗ vai Thạch Hùng. “Hôm nay, hai thầy trò ta thoát xác ra ngoài, khuấy đảo cái vũng nước đục Linh Hoang Giới này một phen!”

Họ bắt đầu sải bước đi về hướng Tây Bắc, nơi linh khí bắt đầu trở nên cuồng bạo và đậm đặc hơn. Đó là lối vào của Trung Tam Giới, nơi các đại tông môn thực thụ chiếm cứ, cũng là nơi ẩn giấu những bí mật kinh thiên về vòng lặp Luân Hồi.

Đi được vài dặm, Diệp Phi đột ngột dừng bước. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía tảng đá lớn bên đường, thản nhiên nói: “Liễu sư tỷ, người đã theo chúng ta từ lúc rời khỏi đỉnh núi, không định ra mặt tiễn biệt sao?”

Sau tảng đá, một bóng dáng thanh mảnh, diện y phục màu xanh ngọc của nội môn đệ tử chậm rãi bước ra. Liễu Nhược Yên nhìn Diệp Phi với ánh mắt vô phức tạp. Nàng từng là người duy nhất không khinh miệt hắn khi hắn còn là “phế vật”, cũng là người đã lặng lẽ để lại mấy viên linh thạch cứu mạng dưới ngưỡng cửa nhà hắn năm xưa.

“Diệp sư đệ… không, giờ ta nên gọi ngươi là Diệp tông sư chăng?” Liễu Nhược Yên chua chát mỉm cười. “Trận chiến hôm đó, ngươi thực sự đã che giấu quá sâu. Hiện tại các trưởng lão đang ráo riết tìm ngươi để phong làm Đệ nhất thánh tử, ngươi cứ thế bỏ đi, không thấy tiếc sao?”

Diệp Phi nhìn nàng, trong lòng thoáng qua một tia gợn sóng nhưng nhanh chóng bình lặng trở lại. Nhân duyên của kiếp này đối với hắn mà nói, quá mức xa xỉ.

“Thánh tử của một tông môn hạng ba, đối với ta mà nói cũng chỉ là một cái xiềng xích khác.” Diệp Phi lấy từ trong ngực áo ra một chiếc ngọc giản, ném về phía nàng. “Trong này có một phần công pháp mộc hệ ta ngẫu nhiên tìm được, coi như trả lại nhân tình mấy viên linh thạch năm xưa. Liễu sư tỷ, thế đạo sắp loạn, giữ lấy mạng sống mới là quan trọng nhất.”

Liễu Nhược Yên đón lấy ngọc giản, cảm giác mát lạnh từ ngọc truyền vào tay, nhưng lòng nàng lại có một nỗi buồn khôn tả. Nàng biết, từ giây phút này, Diệp Phi đã hoàn toàn bay ra khỏi tầm mắt của nàng, của Thanh Lĩnh Tông, và thậm chí là của toàn bộ Hạ Tam Giới này. Hắn là chim đại bàng vừa vỗ cánh, đích đến là chín tầng mây xanh thẳm, nơi nàng chỉ có thể ngước nhìn.

“Ngươi… sẽ quay lại chứ?” Nàng hỏi với giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng.

Bóng dáng Diệp Phi đã đi xa, chỉ còn tiếng trả lời mờ nhạt vọng lại: “Khi ta quay lại, thế giới này sẽ không còn như cũ nữa.”

Ra khỏi biên giới Thanh Lĩnh, cảnh vật thay đổi chóng mặt. Những cánh đồng bằng phẳng dần nhường chỗ cho những rặng núi đá tai mèo lởm chởm, nơi ẩn hiện những tàn tích của các bộ lạc viễn cổ.

Diệp Phi bước đi với tốc độ cực nhanh, mỗi bước đi hắn lại cảm nhận được luân hồi ấn trong lòng bàn tay phải đang rạo rực. Đó là sự cảm ứng với các mảnh vỡ linh hồn. Ở một phương vị nào đó xa xăm trong Linh Hoang Giới, hắn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của hoa tuyết điểm – thứ mùi đặc trưng của Vân Hiểu Nguyệt đời thứ nhất.

“Hiểu Nguyệt… đợi ta.” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm cuồng nhiệt.

“Này nhóc, có kẻ bám đuôi đấy.” Tiêu Lão đột ngột cảnh báo, giọng nói trở nên nghiêm trọng.

Diệp Phi dừng phắt lại, ra hiệu cho Thạch Hùng lui ra sau. Hắn không nhìn ra xung quanh bằng mắt thường, mà trải rộng thần thức vốn đã mạnh mẽ tương đương với Vương Cảnh của mình ra bán kính nghìn trượng.

Từ trong hư không, không gian đột nhiên vặn vẹo như mặt nước bị ném đá. Hai bóng người vận trường bào màu xám tro, ngực thêu hình một con mắt mù đang rỉ máu chậm rãi bước ra. Khí tức của bọn chúng lạnh lẽo, vô tình, mang theo hơi thở của quy tắc thiên định.

“Diệp Phi, kẻ nghịch mệnh, tội nghiệt sâu nặng.” Một trong hai kẻ lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. “Bọn ta là Thiên Đạo Thủ Vệ thuộc phân đà Linh Hoang Giới. Ngươi phá hoại vận thế của Khí vận chi tử, trảm sát sứ giả hạ giới, theo luật thiên định: Linh hồn trấn áp, xác thân hóa tro bụi.”

Diệp Phi không hề ngạc nhiên, hắn lạnh lùng nhìn hai kẻ đối diện. Bọn chúng đều là cường giả Hóa Thần Cảnh, so với hắn lúc này vẫn cao hơn hai đại cảnh giới. Đây là cách Thiên Đạo vận hành: Nó luôn cử đến những kẻ mạnh hơn mục tiêu để đảm bảo sự tiêu diệt triệt để.

“Thiên đạo thủ vệ?” Diệp Phi cười dài, tiếng cười chấn động cả sơn cốc, khiến đám chim chóc sợ hãi bay tứ tán. “Đời thứ nhất, ta chém ba nghìn thủ vệ, nhuộm đỏ trời cao. Đời thứ tư, ta thiêu rụi thần điện, khiến bọn ngươi trốn chui trốn nhủi như chuột cống. Giờ đây, chỉ với hai con chó hoang Hóa Thần Cảnh mà cũng dám đòi trấn áp ta?”

“To gan!”

Hai tên thủ vệ đồng loạt ra tay. Một gã vung tay ra lệnh cho vô số sợi xích đen ngòm bắn ra từ hư không, hòng khóa chặt chân tay Diệp Phi. Gã còn lại kết ấn, một luồng lôi điện màu tím nhạt – một loại Thiên Lôi thu nhỏ – từ trên cao bổ thẳng xuống đỉnh đầu hắn.

Đây là đòn tấn công quy tắc! Bình thường, tu sĩ Linh Cảnh sẽ ngay lập tức tan nát khi chạm vào.

Nhưng Diệp Phi là ai? Hắn là kẻ nắm giữ bí mật lớn nhất của tạo hóa.

“Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Thất Chuyển: Chấn Thiên!”

Diệp Phi thét lớn một tiếng, lồng ngực hắn bỗng phát ra luồng sáng màu vàng kim chói lọi. Hình bóng một vị Đại Tướng khổng lồ mặc giáp trụ đen, tay cầm thần thương bỗng hiện ra sau lưng hắn, bao bọc lấy hắn vào bên trong. Đây là sức mạnh của kiếp thứ bảy, vị thần chiến tranh đã từng một mình chống lại vạn quân.

*Bùng!*

Sợi xích đen chạm vào hào quang vàng kim liền vỡ vụn như pha lê. Luồng lôi điện bổ xuống bị bàn tay khổng lồ của hư ảnh bóp nát ngay giữa không trung.

Sắc mặt hai tên thủ vệ biến đổi đại hãi: “Ngươi… ngươi làm sao có thể thao túng được lực lượng viễn cổ?”

“Xuống địa phủ mà hỏi!”

Diệp Phi vung tay, Trấn Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn bỗng nhiên mọc dài ra một lưỡi kiếm bằng năng lượng đỏ rực như máu. Hắn đạp mạnh mặt đất, thân hình hóa thành một vệt máu xuyên thấu qua ngực một tên thủ vệ.

Tốc độ đó, lực lượng đó, vượt xa mọi logic tu luyện thông thường.

Tên thủ vệ còn lại kinh hãi muốn đào tẩu vào hư không, nhưng Thạch Hùng đã chờ sẵn từ lâu. Với sức mạnh Man Hoang vừa thức tỉnh, Thạch Hùng nhảy vọt lên cao, thanh đại đao mang theo sức nặng ngàn cân bổ xuống.

“Đừng hòng đi!”

*Oành!*

Mặt đất lún xuống một hố sâu mười trượng. Tên thủ vệ tội nghiệp chưa kịp thi triển bí pháp độn thổ đã bị đao thế của Thạch Hùng đập nát lục phủ ngũ tạng.

Diệp Phi thu kiếm, khí tức trên người lại trở về vẻ bình lặng ban đầu, nhưng gương mặt hắn hơi nhợt nhạt. Sử dụng sức mạnh kiếp trước khi tu vi hiện tại còn quá thấp là một gánh nặng cực lớn cho kinh mạch.

Hắn đi đến trước cái xác của tên thủ vệ, nhặt lên một miếng lệnh bài bằng gỗ đen có khắc hình con mắt mù.

“Tiêu Lão, bọn chúng tìm đến nhanh hơn ta tưởng.”

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu thở dài: “Vô Nhai đã bắt đầu nghi ngờ rồi. Hắn vốn đa nghi, việc Lâm Thiên Vũ thất bại là một cái tát vào mặt hắn. Từ đây đến cổng vào Trung Tam Giới sẽ còn rất nhiều chặng gác. Nhóc con, ngươi phải chuẩn bị cho một cuộc tắm máu dài ngày rồi.”

Diệp Phi nhìn về chân trời phía xa, nơi ánh mặt trời đang xua tan những lớp sương mù cuối cùng, để lộ ra một thế giới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng vô cùng tráng lệ.

“Tắm máu sao?” Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt bừng lên một ngọn lửa không thể dập tắt. “Huyết lộ chính là con đường ngắn nhất dẫn đến ngôi vị của Thần. Thạch Hùng, dọn dẹp hiện trường, chúng ta đi đường tắt qua Tử Vong Đầm Lầy!”

Thoát xác ra ngoài, chẳng phải là để tìm kiếm sự an nhàn, mà là để bắt đầu một cuộc săn lùng vĩ đại nhất trong lịch sử cửu giới. Diệp Phi, từ kẻ bị săn đuổi qua tám kiếp, giờ đây đã chính thức cầm lấy thanh kiếm của thợ săn.

Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo cát bụi che khuất bóng lưng của hai người đang dần biến mất vào màn đêm đang kéo tới. Thanh Vân đại lục từ ngày hôm nay sẽ không bao giờ bình yên được nữa. Một trang sử mới đã mở ra, chương truyện về vị Thần Luân Hồi nghịch mệnh đã thực sự bắt đầu chuyển động bánh xe định mệnh của chính mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8