Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 56: Sự lạnh lùng của Thánh nữ**
Tiết trời vào thu ở Tiên Duyên Thành mang theo cái se lạnh của sương sớm, nhưng tại đỉnh Tuyết Nguyệt — nơi tọa lạc hành cung của Nguyệt Tộc — không khí lại rét buốt đến thấu xương. Tuyết phủ trắng xóa những rặng tùng cổ thụ, bao trùm lên vạn vật một sắc màu tang tóc và cô tịch.
Diệp Phi đứng khuất sau một mỏm đá phủ đầy băng giá, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ đang dán chặt vào bóng hình thanh mảnh đứng giữa quảng trường lát bằng bạch ngọc.
Đã bao nhiêu năm? Đã bao nhiêu kiếp luân hồi?
Mỗi một lần nhắm mắt đi vào cõi chết, gương mặt nàng là điều cuối cùng hắn mang theo. Mỗi một lần mở mắt đón chào kiếp mới, tìm kiếm nàng là lý do duy nhất để hắn không buông xuôi trước sự truy sát của Thiên Đạo.
Vân Hiểu Nguyệt đứng đó, giữa mười hai vị nữ quan mặc thanh y. Nàng vận một bộ y phục màu trắng bạc, tà áo thêu họa tiết vầng trăng khuyết ẩn hiện trong mây. Suối tóc đen nhánh dài chạm gót, được cài bằng một cây trâm bằng băng pha lê trong suốt. Vẻ đẹp của nàng vượt xa mọi lời ca tụng của phàm nhân, thanh cao đến mức không vướng một hạt bụi trần, tựa như một đóa liên hoa kết tinh từ tinh hoa của Thái Âm đại đạo.
Thế nhưng, trái tim Diệp Phi chợt thắt lại.
Ánh mắt nàng… ánh mắt ấy không còn chứa đựng tia nắng ấm áp của kiếp thứ nhất. Nó lạnh lẽo, tĩnh mịch và trống rỗng như mặt hồ băng ngàn năm không một gợn sóng.
“Thiếu chủ, khí tức của nàng ấy rất lạ.” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong thức hải của Diệp Phi, mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Linh hồn nàng ấy bị khuyết thiếu nghiêm trọng, lại bị người ta dùng ‘Thái Âm Vô Tình Quyết’ cưỡng ép trấn giữ tâm mạch. Loại công pháp này giúp tu vi thăng tiến thần tốc, nhưng cái giá phải trả là cắt đứt mọi thất tình lục dục, biến người tu luyện thành một cái xác không hồn, một con rối của thiên địa.”
Bàn tay Diệp Phi siết chặt vào bệ đá, những đầu ngón tay lún sâu vào khối băng cứng, khiến nó vỡ vụn thành bột mịn. Sát khí trong lòng hắn bùng lên như sóng dữ, nhưng nhanh chóng bị hắn cưỡng ép nén xuống. Hắn biết, lúc này chỉ cần lộ ra một tia hơi thở, mười hai vị Vương Cảnh cường giả xung quanh nàng sẽ lập tức ra tay.
Đúng lúc này, từ phía xa, một đám mây vàng rực rỡ bay đến. Đứng đầu là một nam tử anh tuấn, diện mạo đường hoàng, khí chất bất phàm. Hắn khoác trên người bộ trường bào thêu hình rồng lượn, tay cầm quạt xếp, mỗi bước đi đều khiến thiên địa linh khí dao động.
Lâm Thiên Vũ — Khí vận chi tử của thời đại này, kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất.
Lâm Thiên Vũ bước xuống từ vân đài, khóe môi nở một nụ cười tự mãn. Hắn đi thẳng về phía Vân Hiểu Nguyệt, cúi chào theo lễ nghi nhưng ánh mắt lại mang theo sự chiếm hữu nồng đậm:
“Hiểu Nguyệt Thánh nữ, đã lâu không gặp. Thiên Đạo Minh vừa gửi tới một gốc ‘Cửu U Băng Liên’ vạn năm, ta nghĩ chỉ có cốt cách của nàng mới xứng đáng với loại linh dược này.”
Vân Hiểu Nguyệt không liếc nhìn gốc tiên dược tỏa ra hàn khí kinh người kia lấy một cái. Nàng chỉ khẽ gật đầu, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc vỡ rơi xuống tuyền đài:
“Lâm sư huynh quá bộ, Nguyệt Tộc xin ghi nhận tâm ý. Xin cứ giao cho hộ pháp, ta đang lúc bế quan, không tiện đón tiếp nhiều.”
Lâm Thiên Vũ hơi sững người, nụ cười trên mặt có chút cứng lại, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại vẻ bình thản: “Vẫn là tính cách lạnh lùng này. Nhưng không sao, Thiên Đạo đã có chỉ dụ, sau cuộc Đại hội Thiên Kiêu lần này, hai ta sẽ liên hôn. Lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau chứng đạo, vĩnh hằng bất diệt.”
Khi nghe đến hai chữ “liên hôn”, lồng ngực Diệp Phi như có ngàn mũi kim châm vào. Hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Một bước chân dẫm mạnh, hư không khẽ dao động, thân hình hắn như một tia chớp đen kịt phá tan màn sương giá, đáp xuống giữa quảng trường ngọc bích.
Sự xuất hiện đột ngột của một kẻ lạ mặt khiến bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
“Kẻ nào?!” Mười hai vị nữ quan đồng loạt rút kiếm, linh áp thuộc về Vương Cảnh cường giả như núi đè ập xuống trung tâm quảng trường.
Lâm Thiên Vũ nheo mắt nhìn kẻ mới đến. Hắn nhận thấy tên thanh niên này tuy khí tức chỉ mới ở Linh Cảnh, nhưng đứng trước áp lực của mười hai vị Vương Cảnh mà sắc mặt không hề thay đổi, lưng thẳng như kiếm, đôi mắt tỏa ra một thứ uy nghiêm thần bí.
Diệp Phi không nhìn Lâm Thiên Vũ, cũng chẳng màng tới những thanh kiếm đang chỉ vào cổ mình. Hắn chỉ nhìn chăm chăm vào Vân Hiểu Nguyệt, giọng nói trầm khàn chứa đựng sự thống khổ của chín kiếp luân hồi:
“Hiểu Nguyệt… là ta.”
Vân Hiểu Nguyệt khẽ ngước mắt. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Diệp Phi hy vọng sẽ thấy được một chút dao động, một chút tia sáng nhận diện trong đồng tử của nàng.
Thế nhưng, đáp lại hắn chỉ là sự thờ ơ tột độ.
Nàng khẽ cau mày, dường như đang cố nhớ lại điều gì đó, nhưng rồi ánh mắt nàng nhanh chóng trở lại vẻ thanh tĩnh như ban đầu. Nàng lên tiếng, giọng nói không chút hơi ấm:
“Chúng ta… đã từng gặp nhau sao? Các hạ là ai, vì sao lại đột nhập vào cấm địa Nguyệt Thần Cung?”
Từng chữ, từng lời của nàng như những nhát dao chém thẳng vào linh hồn Diệp Phi. Hắn tiến lên một bước, bỏ mặc mười hai thanh kiếm đang tiến sát vào da thịt, máu từ cổ hắn bắt đầu rỉ ra thành dòng:
“Nàng không nhớ ta sao? Kiếp thứ nhất, dưới gốc cây Phù Dung bên bờ sông Lạc, nàng đã nói dù linh hồn có nát vụn, dù luân hồi có đảo điên, nàng cũng sẽ tìm thấy ta. Nàng là Hiểu Nguyệt của ta, không phải là Thánh nữ vô tình của bọn chúng!”
Vân Hiểu Nguyệt nhìn vết máu trên cổ Diệp Phi, hàng chân mày lá liễu khẽ động đậy. Một cơn đau nhức nhói đột nhiên truyền đến từ sâu trong linh hồn nàng, khiến sắc mặt nàng vốn đã nhợt nhạt lại càng thêm trắng bệch. Nàng đưa tay ôm lấy ngực, hơi thở trở nên dồn dập.
“Hỗn xược! Một tên điên từ đâu đến mà dám sỉ nhục Thánh nữ?” Một vị trưởng lão của Nguyệt Tộc gầm lên, tay phất một cái, một luồng kình phong mạnh mẽ hất văng Diệp Phi ra xa mười trượng.
Lâm Thiên Vũ bước lên, quạt xếp thu lại, nhìn Diệp Phi với ánh mắt coi thường như nhìn một con kiến cỏ: “Hóa ra là một kẻ si tình đến mất trí. Diệp Phi? Cái tên nghe thật lạ lẫm. Ở cái thế giới này, kẻ không có khí vận thì chỉ là rác rưởi. Dựa vào ngươi mà cũng dám mơ tưởng đến Thánh nữ?”
Diệp Phi lồm cồm bò dậy, lau đi vết máu trên khóe miệng. Ánh mắt hắn lúc này không còn nhìn về phía Lâm Thiên Vũ, mà lại hướng về phía Vân Hiểu Nguyệt — người đang được các nữ quan hộ tống lùi lại phía sau.
“Hiểu Nguyệt! Nhìn ta!” Diệp Phi gầm lên. Trong khoảnh khắc đó, hắn kích hoạt một tia linh hồn lực của kiếp thứ nhất. Một luồng uy áp Thần Đế cổ xưa, tuy rất nhỏ yếu nhưng lại mang theo chân lý thượng thặng, cuồn cuộn lan tỏa.
Vân Hiểu Nguyệt khựng lại. Nàng quay đầu nhìn hắn, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia sương mù mờ ảo. Có một bóng hình mơ hồ, khoác hoàng bào đỏ rực, đang đứng giữa biển máu gào thét tên nàng…
“Ta… ta không biết ngươi.” Nàng thốt lên, giọng nói có chút run rẩy, nhưng ngay sau đó, một đạo phù văn màu xanh sẫm hiện lên trên trán nàng. Đó là ấn ký của *Thái Âm Vô Tình Quyết*. Ánh mắt nàng ngay lập tức lấy lại sự lạnh lẽo tuyệt đối.
Nàng nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt ghê tởm xen lẫn sự mệt mỏi: “Đừng để ta nhìn thấy ngươi một lần nữa. Người đâu, phế bỏ tu vi hắn, ném xuống chân núi.”
Diệp Phi đứng chết lặng.
Lời nàng nói ra, lạnh hơn cả tuyết trên đỉnh Tuyết Nguyệt, nhức nhối hơn cả lôi kiếp hủy thiên diệt địa.
Thế gian này, nỗi đau đớn lớn nhất không phải là bị kẻ thù vây giết, mà là người mình sẵn sàng chống lại cả Thiên Đạo để bảo vệ, nay lại nhìn mình bằng ánh mắt của người dưng nước lã, buông lời tàn nhẫn nhất.
Lâm Thiên Vũ cười lớn, đắc ý vỗ tay: “Nghe thấy chưa? Đây chính là ý muốn của nàng ấy. Để ta tự tay thực thi công lý vậy!”
Nói đoạn, Lâm Thiên Vũ vung quạt, một đạo lôi điện màu vàng kim mang theo thiên uy cuồn cuộn đánh thẳng vào ngực Diệp Phi.
*Bùng!*
Một bóng người cao lớn chắn ngang trước mặt Diệp Phi. Thạch Hùng xuất hiện, thân hình như ngọn núi vững chãi, hai tay bắt chéo, cưỡng ép nhận lấy một đòn của Lâm Thiên Vũ. Tiếng xương vỡ vụn giòn giã vang lên, Thạch Hùng phun máu nhưng không lùi nửa bước, đôi mắt đỏ rực như dã thú trừng trừng nhìn quân thù.
“Thiếu chủ! Mau đi!” Thạch Hùng gầm lên.
Hắc Phong và thuộc hạ cũng lao ra từ trong bóng tối, tạo thành một vòng vây bảo vệ.
Diệp Phi vẫn đứng đó, mắt không rời bóng lưng đang dần xa của Vân Hiểu Nguyệt. Nàng không ngoảnh lại. Bước chân của nàng đều đặn, lạnh lùng, như thể nàng vừa ban cái chết cho một sinh vật thấp kém mà không cần để tâm.
“Hiểu Nguyệt…” Diệp Phi lẩm bẩm, nụ cười trên môi hắn bỗng trở nên vô cùng thê lương, nhưng cũng cực kỳ đáng sợ.
“Nàng đã bị chúng biến thành một khối băng đá vô hồn. Vậy thì kiếp này, Diệp Phi ta sẽ dùng máu của Thần, dùng lửa của tà, để thiêu cháy cái phong ấn đó!”
“Chờ đó, Lâm Thiên Vũ. Chờ đó, Thiên Đạo Minh. Ngày ta quay lại, Tiên Duyên Thành sẽ không còn Tuyết trắng, chỉ còn lại màu Đỏ!”
Diệp Phi thu hồi ánh mắt, sát ý trong cơ thể hắn bùng nổ đến mức khiến vạn dặm tuyết rơi trên đỉnh núi bỗng chốc khựng lại giữa không trung rồi vỡ vụn.
Dưới sự yểm hộ của Thạch Hùng và đám người Hắc Phong, thân ảnh Diệp Phi biến mất trong cơn lốc tuyết dữ dội.
Trên cung điện cao nhất, Vân Hiểu Nguyệt đứng bên cửa sổ, bàn tay đặt trên ngực khẽ siết chặt lấy mảnh áo. Nàng cảm thấy nơi đó đau buốt, một nỗi đau không có nguyên nhân, không thể giải thích bằng kinh mạch hay tu vi.
Một giọt nước trong vắt lặng lẽ lăn khỏi hốc mắt, rơi xuống bệ cửa, kết thành một đóa hoa bằng băng bé xíu. Nàng tự hỏi: “Vì sao ta lại khóc? Kẻ đó… rốt cuộc là ai?”
Đáp lại nàng chỉ là tiếng gió thu thổi qua những khe đá, cô tịch và lạnh lẽo vô cùng. Chương này khép lại bằng một lời hứa của kẻ nghịch mệnh, gieo mầm cho một cuộc thảm sát kinh thiên động địa trong tương lai không xa.