Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 58: Đối đầu Cung chủ**
CHƯƠNG 58: ĐỐI ĐẦU CUNG CHỦ
Gió tuyết trên đỉnh Nguyệt Thần Phong dường như đông cứng lại. Sự cuồng bạo của cuộc giao tranh vừa rồi đã bị một luồng khí tức thanh lãnh nhưng mang theo áp lực trầm trọng hơn vạn lần dập tắt.
Từ trong hư không, những cánh hoa băng tinh khiết kết lại thành một con đường dẫn từ tòa điện nguy nga nhất ra đến giữa quảng trường. Một người phụ nữ vận cung装 dài màu trắng bạc, chân trần dẫm lên không trung, từng bước đi xuống. Nàng ta thoạt nhìn chỉ như mới ngoài ba mươi, nhan sắc thoát tục nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự lạnh lẽo của hàng ngàn năm băng giá.
Cung chủ Nguyệt Thần Cung – Nguyệt Thanh Dao.
Sự xuất hiện của nàng ta khiến hàng vạn đệ tử và trưởng lão đồng loạt quỳ xuống, thanh âm cung kính vang vọng cả một vùng trời:
“Bái kiến Cung chủ!”
Nguyệt Thiền Trưởng lão đang chật vật dưới tay Diệp Phi, thấy cứu tinh xuất hiện liền hét lớn:
“Cung chủ! Kẻ này đại nghịch bất đạo, mang theo khí tức tà môn xông vào thánh địa, phá hủy tượng thần, làm nhục uy nghiêm tông môn. Xin Cung chủ trảm sát hắn ngay tại chỗ để răn đe chúng sinh!”
Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, cánh tay cầm Trấn Thiên Kiếm run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì máu trong người hắn đang sôi lên. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua Nguyệt Thanh Dao. Trong ký ức của tám kiếp trước, những kẻ có thần thái này thường là những kẻ sùng bái Thiên Đạo mù quáng nhất, những kẻ sẵn sàng hy sinh cả thiên hạ chỉ để đổi lấy một tia “phúc lành” từ cái gọi là Thượng giới.
Nguyệt Thanh Dao lơ lửng trên cao, ánh mắt nàng ta bình thản như nhìn một con kiến hôi. Thanh âm của nàng như sương giá rơi trên mặt nước:
“Diệp gia phế vật, lại có thể tu luyện đến mức này, quả thật là ngoài dự kiến của Thiên Đạo Minh. Nhưng ngươi đã đi quá giới hạn rồi. Thiên mệnh định sẵn ngươi phải chết ở Hạ Giới, nghịch thiên cải mệnh, kết cục chỉ có một: Vạn kiếp bất phục.”
“Nghịch thiên cải mệnh?” Diệp Phi nhếch môi cười lạnh, nụ cười mang theo sự khinh bỉ sâu sắc. “Nguyệt Thanh Dao, ngươi mở miệng ra là Thiên Đạo, đóng miệng lại là Thiên Mệnh. Nhưng ngươi có từng tự hỏi, cái Thiên Đạo mà ngươi thờ phụng, rốt cuộc là bảo vệ chúng sinh hay là đang coi ngươi như một con chó trông cửa cho tòa ngục tù thế gian này không?”
“Lá gan không nhỏ.” Nguyệt Thanh Dao đôi mắt híp lại, một sát ý vô hình tỏa ra. “Phàm nhân kiến thức hẹp hòi, làm sao hiểu được sự vĩ đại của quy luật. Hôm nay, ta thay mặt Thiên Đạo, thu hồi tu vi của ngươi, đánh nát linh hồn, để ngươi mãi mãi biến mất khỏi vòng luân hồi.”
Dứt lời, Nguyệt Thanh Dao phất nhẹ tay áo. Một đạo nguyệt quang rực rỡ như dải lụa từ trên trời giáng xuống, nhìn thì nhẹ nhàng nhưng thực chất mang theo trọng lượng của cả một tòa thái sơn, khóa chặt mọi phương vị thoát lui của Diệp Phi.
Không gian xung quanh Diệp Phi bắt đầu vỡ vụn dưới áp lực này. Xương cốt hắn phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc.
“Tiểu tử! Đừng cậy mạnh!” Trong Luân Hồi Châu, tiếng của Tiêu Lão vang lên đầy lo lắng. “Nữ nhân này đã chạm đến ngưỡng cửa của Vương Cảnh, linh lực của nàng ta không phải là thứ ngươi có thể chống đỡ trực tiếp lúc này đâu! Chạy mau!”
Diệp Phi không chạy. Hắn biết, hôm nay nếu hắn lùi bước, đạo tâm của hắn sẽ nảy sinh kẽ hở, và Vân Hiểu Nguyệt sẽ mãi mãi bị nhốt trong lồng giam của cái gọi là Thánh địa này.
“Vương Cảnh thì đã sao?” Diệp Phi gầm nhẹ trong cổ họng. “Ở kiếp thứ nhất, loại như nàng ta ngay cả tư cách quỳ trước cổng thần điện của ta cũng không có!”
“Luân Hồi Quyết – Đệ Nhất Chuyển: Thần Đế Uy!”
Hắn đột ngột buông lỏng toàn bộ sự phòng ngự bằng linh lực, nhắm mắt lại. Sâu trong thần hồn của Diệp Phi, một đốm sáng màu tím đen bắt đầu bùng nổ. Sợi dây liên kết giữa hắn và kiếp thứ nhất – vị Thần Đế từng đứng đầu Thần Giới – bị cưỡng ép kết nối.
*Ầm!*
Một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm và mang theo sự cuồng ngạo vô thượng từ cơ thể Diệp Phi phun trào ra ngoài. Không gian vốn đang bị Nguyệt Thanh Dao khống chế bỗng chốc đóng băng, sau đó nứt toác ra như gương vỡ.
Phía sau lưng Diệp Phi, một bóng hình hư ảo khổng lồ cao tới hàng chục trượng dần hiện ra. Hình ảnh đó mặc hoàng bào tím đậm, đầu đội bình thiên quan, đôi mắt chứa đựng sự luân chuyển của tinh thần và vũ trụ. Ảo ảnh kia vừa xuất hiện, toàn bộ Nguyệt Thần Phong bỗng nhiên im bặt. Những tiếng gió thét, tiếng tuyết rơi, thậm chí cả tiếng hít thở của hàng vạn người đều như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Đế uy!
Đây không phải là áp lực của tu vi, mà là sự áp chế từ đẳng cấp linh hồn.
Đạo nguyệt quang rực rỡ của Nguyệt Thanh Dao khi chạm vào luồng khí thế tím đen này bỗng chốc tan biến như bóng mây dưới ánh mặt trời. Nàng ta vốn đang đứng trên không trung cao cao tại thượng, bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng, một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy khiến đôi chân nàng ta không tự chủ được mà run rẩy.
“Cái… cái gì?” Nguyệt Thanh Dao mặt cắt không còn giọt máu, thân hình loạng choạng suýt ngã khỏi hư không. “Đây không phải linh lực… Đây là ý chí của một vị Thần? Không, còn cao hơn cả Thần!”
Diệp Phi từ từ mở mắt. Lúc này, đôi mắt hắn không còn là màu đen của một thiếu niên mười mấy tuổi, mà là một màu tím u huyền lạnh lẽo. Hắn nhìn Nguyệt Thanh Dao, giọng nói như từ cửu tiêu vọng xuống:
“Ngươi muốn trảm sát ta?”
Nguyệt Thanh Dao cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ đang bóp chặt trái tim mình. Tâm cảnh kiên cố suốt ngàn năm tu luyện của nàng ta bỗng chốc xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt. Trong mắt nàng ta bây giờ không phải là Diệp Phi, mà là một vị đế vương cai quản cái chết, đang nhìn một tội đồ dưới điện thần.
“Kinh lùi!”
Diệp Phi quát nhẹ một tiếng, tiến về phía trước một bước.
*Rắc!*
Mặt đất quảng trường lún xuống ba tấc. Một luồng sóng âm hữu hình mang theo uy thế Thần Đế đánh thẳng vào tâm trí Nguyệt Thanh Dao.
“A!”
Nguyệt Thanh Dao thốt lên một tiếng đau đớn, sắc mặt trắng bệch, cả người như bị một trọng đập trúng, bay ngược ra phía sau hơn mười trượng mới miễn cưỡng đứng vững. Mỗi bước nàng lùi lại đều để lại một dấu chân sâu hoắm trên không trung. Khóe miệng nàng tràn ra một vệt máu tươi, đôi mắt chứa đầy sự kinh hoàng và không thể tin nổi.
Bốn phía xung quanh, các trưởng lão và đệ tử Nguyệt Thần Cung hoàn toàn chết lặng.
Cung chủ của bọn họ, một vị cường giả chạm đến Vương Cảnh, người đứng đầu một phương, lại bị một thiếu niên chỉ dùng một tiếng quát khiến cho kinh lùi, thậm chí là bị thương?
“Sư phụ!” Vân Hiểu Nguyệt từ trong điện chạy ra, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng nhìn về phía Diệp Phi, cảm thấy người nam tử đứng đó vừa quen thuộc vừa xa lạ vô cùng. Khí thế ấy… nó thuộc về một thế giới khác, một tầm cao mà nàng chưa bao giờ dám mơ tới.
Diệp Phi thở dốc, ảo ảnh phía sau bắt đầu mờ nhạt đi. Việc triệu hoán uy áp của kiếp thứ nhất vượt quá khả năng chịu đựng của thân thể hiện tại. Da thịt hắn bắt đầu nứt ra, máu thấm đẫm vai áo.
Nhưng hắn vẫn đứng đó, ngẩng cao đầu, Trấn Thiên Kiếm chỉ thẳng về phía Nguyệt Thanh Dao:
“Nguyệt Thanh Dao, Thiên Đạo không cứu được ngươi, mà cũng chẳng giết được ta. Hôm nay ta tới đây chỉ để đưa người đi. Nếu kẻ nào dám ngăn cản, ta không ngại để Nguyệt Thần Phong này chảy máu thành sông!”
Nguyệt Thanh Dao vẫn còn chưa hoàn hồn sau cú sốc tinh thần. Nàng nhìn Diệp Phi, rồi nhìn về phía hư không – nơi nàng thường dùng bí thuật để giao tiếp với Thiên Đạo Minh. Nhưng lúc này, nàng cảm thấy một sự im lặng đáng sợ. Thiên Đạo mà nàng sùng bái dường như cũng đang run rẩy trước hơi thở của thiếu niên kia.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào chuyển thế?” Nguyệt Thanh Dao run giọng hỏi, không còn một chút khí chất của vị cung chủ uy nghiêm thường ngày.
Diệp Phi không trả lời nàng. Luồng uy áp bắt đầu tan biến, nhưng dư chấn tâm lý mà nó để lại là không thể xóa nhòa. Hắn quay đầu nhìn Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt tím biếc dần lấy lại vẻ nhu hòa nhưng tràn đầy kiên định.
“Hiểu Nguyệt, theo anh đi. Ở đây chỉ có xiềng xích, không có tương lai của em.”
Trong bóng tối của cung điện, Lâm Thiên Vũ – kẻ vốn đang ẩn nấp chờ đợi cơ hội để ra tay – lúc này đang nắm chặt nắm đấm, mồ hôi lạnh chảy dài sau lưng. Hắn vốn dĩ tự phụ là “Khí vận chi tử”, được trời đất ưu ái, nhưng trước uy áp Thần Đế của Diệp Phi vừa rồi, hắn cảm thấy bản thân mình nhỏ bé như một hạt cát trước đại dương mênh mông.
Sự đố kỵ và nỗi sợ hãi tột độ bắt đầu vặn vẹo khuôn mặt hắn.
Trong khi đó, Diệp Phi cảm thấy đại não đau nhức như bị kim châm. Hắn biết, “Thần Đế Uy” chỉ có thể dọa người trong chốc lát, linh lực của hắn đã cạn kiệt. Hắn cần phải rời đi ngay bây giờ trước khi những kẻ này nhận ra sự yếu ớt sau đòn hư trương thanh thế kia.
Hắn nhìn Nguyệt Thanh Dao lần cuối, khí thế lạnh lẽo vẫn bao trùm:
“Nguyệt cung chủ, nếu ta là ngươi, ta sẽ bảo các trưởng lão kia thu hồi binh khí lại. Bởi vì, nếu ta đã dám đánh thức một phần sức mạnh của kiếp trước, ta cũng không ngại kéo cả cái Linh Hoang Giới này chôn cùng nếu các ngươi ép ta quá đáng.”
Nguyệt Thanh Dao nhìn thiếu niên đứng trước mặt, trong đầu nàng vang lên một lời cảnh báo từ tổ huấn xa xưa: *“Khi luân hồi xoay chuyển, kẻ không có mệnh cách xuất hiện, chính là lúc thần vương trở lại, thiên đạo sụp đổ.”*
Nàng rùng mình, không dám tiến lên thêm bước nào.
Diệp Phi thu kiếm, máu trên tay rơi xuống tuyết trắng, nóng hổi và rực đỏ. Hắn đưa tay về phía Vân Hiểu Nguyệt, chờ đợi một câu trả lời giữa muôn vàn mũi kiếm đang bao vây xung quanh.
Đây không chỉ là cuộc đối đầu với một tông môn, mà là phát súng đầu tiên chĩa thẳng vào vận mệnh của chính hắn.