Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 60: Thiên Đạo Chi Nhãn**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:41:54 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 60: THIÊN ĐẠO CHI NHÃN

Gió ở biên thùy phía Bắc của Đại lục Thanh Vân không giống như cái lạnh buốt giá, thanh cao của đỉnh Nguyệt Thần Phong. Ở đây, gió mang theo vị mặn chát của đất chết và hơi thở hôi thối của những loài hủ thú ẩn mình trong bóng tối. Thiên Hoang Cấm Địa hiện ra ở phía chân trời như một vệt đen sẫm, nuốt chửng mọi ánh sáng của mặt trời đang dần lặn xuống.

Diệp Phi bước đi từng bước nặng nề trên mặt cát xám. Sau lưng hắn, Thạch Hùng vác trên vai chiếc chiến chùy nặng ngàn cân, gương mặt sạm nắng lộ rõ vẻ lo lắng nhưng không thốt lên một lời. Hắn biết, đại ca của mình vừa trải qua một cuộc tiêu hao kinh khủng nhất từ khi trọng sinh đến nay.

“Khụ…”

Một tiếng ho khan phá vỡ sự im lặng của đại mạc. Diệp Phi dừng bước, lòng bàn tay che miệng lập tức thấm đẫm một màu đen sậm lóng lánh những tia sáng tím kỳ quái.

“Đại ca, huynh không thể gắng gượng thêm được nữa.” Thạch Hùng vội vàng buông chùy, bước tới muốn dìu Diệp Phi, nhưng hắn bị một luồng khí lạnh lẽo đẩy ra.

“Đừng chạm vào ta.” Diệp Phi khàn giọng nói, đôi mắt tím của hắn lúc này trở nên đục ngầu, “Hỗn mang khí từ kiếp thứ hai vẫn chưa tiêu tán hoàn toàn, nó sẽ làm ăn mòn kinh mạch của ngươi.”

Bên trong thức hải của Diệp Phi, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ Luân Hồi Châu chợt lóe lên. Bóng dáng hư ảo của Tiêu Lão hiện ra, vẻ mặt vốn thường ngày hay mỉa mai nay lại đầy nghiêm trọng:

“Tiểu tử, ngươi quá liều lĩnh rồi. Linh hồn Thần Đế của kiếp thứ nhất quá mạnh, mà nhục thân phế vật này của ngươi hiện tại chỉ là Linh Cảnh tầng thứ ba. Ép buộc mượn lực để chém ra chiêu kiếm đó, không nổ tung tại chỗ đã là kỳ tích do Luân Hồi Châu mang lại. Nếu không tìm được Thiên Hoang Linh Tủy trong vòng bảy ngày, đạo cơ kiếp này của ngươi coi như phế bỏ.”

Diệp Phi ngồi xếp bằng xuống cát nóng, hơi thở dần trở nên dồn dập: “Tiêu Lão, ông biết tính ta mà. Nếu không dùng một kiếm đó trấn áp Nguyệt Tộc, Hiểu Nguyệt sẽ bị ép gả vào Thiên Đạo Minh ngay lập tức. Ta đã mất nàng tám kiếp, kiếp này… một giây cũng không thể chờ.”

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Những vòng xoáy linh lực li ti xung quanh bắt đầu bị hút vào lỗ chân lông, nhưng ngay lập tức, một cảm giác đau đớn như ngàn vạn con kiến đang cắn xé tủy xương truyền đến. Phản phệ của nghịch thiên cải mệnh, đến nhanh và dữ dội hơn hắn tưởng.

Cùng lúc đó, tại một không gian hoàn toàn khác biệt với vẻ hoang tàn của Hạ Tam Giới.

Ở Thượng Tam Giới, nơi mà linh khí đậm đặc đến mức kết thành sương mù bao phủ quanh những dãy cung điện l lửng giữa mây trời, có một tòa tháp mang tên Thánh Thiên Các. Đây là nơi cao nhất của Thiên Đạo Minh, nơi mà ý chí của Thiên Đạo được thực hiện thông qua những kẻ nắm giữ vận mệnh.

Giữa một hồ sen vàng rực rỡ, một nam tử trẻ tuổi đang ngồi tĩnh tọa. Hắn vận một bộ cẩm bào thêu chỉ vàng tinh xảo, mỗi hơi thở đều khiến không gian xung quanh rung động nhẹ nhàng. Trên trán hắn, một đạo phù văn hình con mắt khép hờ tỏa ra uy áp kinh người.

Hắn chính là Lâm Thiên Vũ — “Khí Vận Chi Tử” của kỷ nguyên thứ chín, kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất.

Đột nhiên, đạo phù văn trên trán Lâm Thiên Vũ rung lên bần bật. Một cảm giác khó chịu lạ lùng nảy sinh trong tâm khảm hắn, giống như một bàn cờ hoàn mỹ đột ngột bị một hạt bụi vấy bẩn.

Lâm Thiên Vũ mở mắt ra. Đó là một đôi mắt không có con ngươi, chỉ toàn một màu trắng xóa vô tận, lạnh lẽo và vô tình như bầu trời đêm.

“Vận mệnh vốn dĩ là một dòng chảy không đổi. Tại sao ở một xó xỉnh của Hạ Tam Giới, lại có kẻ dám làm nhiễu loạn nhân quả?”

Giọng nói của hắn thanh tao nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối. Hắn chậm rãi giơ tay, hư không trước mặt lập tức nứt ra thành một khe hở. Lâm Thiên Vũ lẩm bẩm:

“Thiên Đạo Chi Nhãn, khai!”

*Oành!*

Đạo phù văn trên trán hắn đột ngột mở trừng ra. Một tia sáng vàng rực xuyên qua mây mù Thượng Tam Giới, xuyên qua hàng vạn dặm không gian và các tầng kết giới, lao thẳng xuống Hạ Tam Giới một cách thô bạo.

Trong nháy mắt đó, vạn vật của Đại lục Thanh Vân dường như ngưng đọng. Chim muông không dám hót, gió ngừng thổi, ngay cả những cường giả đang bế quan trong các hang động sâu nhất cũng cảm thấy da đầu tê dại, như có một vị thần linh đang đứng phía sau nhìn vào gáy mình.

Tại Thiên Hoang Cấm Địa, Diệp Phi vốn đang nhắm mắt tu luyện đột ngột run bắn người. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực thiên thạch đang giáng xuống từ đỉnh đầu. Đó không phải là áp lực của thực lực cường đại, mà là sự áp chế về vị thế — giống như trời muốn diệt đất, đất không thể không tan.

“Đại ca! Trời… trời bị sao thế này?” Thạch Hùng kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên.

Trên bầu trời vạn dặm không mây, một con mắt khổng lồ ẩn hiện sau những đám mây tía. Con mắt ấy to đến mức bao trùm cả một vùng lãnh thổ, cái nhìn của nó chiếu rọi xuống thế gian, tìm kiếm sự tồn tại lạc loài trong vòng lặp luân hồi.

Tiêu Lão hét lên trong thức hải: “Không ổn! Tiểu tử, mau thu liễm linh khí Luân Hồi! Là Thiên Đạo Chi Nhãn! Tên tiểu tử Lâm Thiên Vũ đó đã bắt đầu chú ý đến biến số tại đây rồi!”

Diệp Phi nghiến răng, máu tràn ra khỏi kẽ tay. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt. Ánh mắt ấy… cái nhìn đầy sự khinh miệt và hờ hững đó, tám kiếp qua hắn đã thấy quá đủ.

Mỗi kiếp trước, khi hắn chạm đến đỉnh phong, con mắt này sẽ xuất hiện, định đoạt cái chết thảm khốc của hắn bằng danh nghĩa “Trật tự”.

Cảm giác căm thù bị dồn nén qua chín vạn năm bùng nổ như một núi lửa. Diệp Phi vốn dĩ đang suy kiệt, nhưng vào lúc này, đạo Luân Hồi Ấn đầu tiên trên trán hắn chợt bùng phát một luồng hắc khí nhàn nhạt.

Hắn từ từ đứng thẳng người lên, đối diện với uy áp từ chín tầng mây.

Hắn không cúi đầu. Hắn không thu liễm. Ngược lại, hắn lấy ra cán kiếm gãy của Trấn Thiên Kiếm, dùng sức đâm mạnh xuống đất.

“Lâm… Thiên… Vũ…”

Diệp Phi gầm lên trong cổ họng. Một luồng sát khí ngút trời từ tám kiếp trước tụ lại một chỗ, hình thành nên một hư ảnh mờ ảo của một vị Đế quân oai hùng đứng sau lưng hắn. Vị Đế quân ấy chậm rãi ngẩng đầu, dùng ánh mắt đã từng trảm thiên liệt địa để đối diện với Thiên Đạo Chi Nhãn.

Ở Thượng Tam Giới, Lâm Thiên Vũ vốn đang ngồi thư thả chợt biến sắc. Thông qua Thiên Đạo Chi Nhãn, hắn nhìn thấy một con kiến ở Hạ Giới không những không phủ phục, mà còn dám ngẩng đầu lườm lại mình.

Không, đó không phải là cái nhìn của kẻ phàm trần. Đó là ánh mắt của một con rồng già đang nhìn một đứa trẻ mới tập chơi đùa với lửa. Một sự khinh bỉ còn lớn hơn cả sự khinh bỉ của hắn dành cho thế gian.

“To gan!”

Lâm Thiên Vũ quát lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt vì bị chấn động tinh thần. Hắn muốn gia tăng sức mạnh cho Thiên Đạo Chi Nhãn để ép chết kẻ nghịch tặc này, nhưng ngay lúc đó, luồng hắc khí xung quanh Diệp Phi đột ngột biến thành một bức màn đen huyền bí, hoàn toàn cắt đứt sự quan sát.

Thiên Đạo Chi Nhãn mất đi mục tiêu, sau vài giây dao động đã phải tự động tan biến vì tiêu hao năng lượng quá lớn giữa hai giới.

Tòa tháp Thánh Thiên Các chấn động dữ dội. Lâm Thiên Vũ ngã quỵ trên hồ sen, một dòng huyết đỏ chảy ra từ đạo phù văn trên trán. Hắn thở dốc, đôi mắt trắng dã lộ ra vẻ không tin nổi.

“Hắn là ai? Tại sao trong một sát na, ta lại cảm thấy… run sợ trước một phế vật Hạ Giới?”

Sự tự phụ của một Khí Vận Chi Tử lần đầu tiên bị lung lay. Hắn cảm giác như vừa đánh thức một con quái vật đã ngủ yên vạn cổ.

“Vận mệnh sẽ không sai. Thiên đạo Minh chủ từng nói, kỷ nguyên thứ chín này ta là độc tôn. Kẻ đó nhất định là một tàn hồn thái cổ nào đó muốn mượn xác trọng sinh thôi.” Hắn trấn tĩnh lại, ánh mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, “Phát lệnh cho chi nhánh Minh hạ giới, truy quét Thiên Hoang Cấm Địa. Bất kể là ai, hễ mang theo kiếm gãy, lập tức tru di!”

Trở lại với Thiên Hoang Cấm Địa.

Diệp Phi sau khi dùng sát khí tám kiếp đẩy lùi sự quan sát của Thiên Đạo Chi Nhãn, cả người hắn hoàn toàn mất hết sức lực. Trấn Thiên Kiếm cắm sâu vào lòng đất, là thứ duy nhất giữ cho hắn không ngã xuống.

“Đại ca! Huynh tỉnh lại đi!” Thạch Hùng ôm lấy bả vai hắn, đôi mắt gã thanh niên cục mịch đỏ hoe.

Diệp Phi mở mắt, đồng tử tím dần mờ đi nhưng nụ cười nhạt hiện trên môi: “Hắn thấy ta rồi, Thạch Hùng.”

“Kẻ đó là ai?” Thạch Hùng hỏi.

“Kẻ tự xưng là chúa tể của vận mệnh ở thời đại này. Lâm Thiên Vũ.” Diệp Phi đứng dậy bằng sức lực cuối cùng, nhìn sâu vào bên trong màn sương đen của cấm địa trước mặt, nơi những bộ xương khô khổng lồ của thần thú cổ đại đang nằm rải rác.

Hắn biết, kể từ giây phút này, sự yên bình giả tạo ở Hạ Giới đã kết thúc. Thiên Đạo Minh sẽ giống như lũ điên dại đổ dồn về đây. Hắn không còn thời gian để chậm rãi tích lũy nữa.

“Tiêu Lão, khởi động bí thuật đi. Ta phải vào sâu trong Thiên Hoang Cấm Địa. Kiếp thứ nhất, ta từng để lại một thứ ở đó.”

Tiêu Lão trong thức hải thở dài: “Ngươi định dùng *Luân Hồi Huyết Tế* để mở lối vào tầng lõi sao? Như vậy nhục thân của ngươi sẽ phải chịu vạn tiễn xuyên tâm, nỗi đau đó không ai chịu nổi.”

“Nỗi đau của nhục thân có thấm tháp gì với nỗi hận chín kiếp?” Diệp Phi quay đầu lại nhìn về phía phương Bắc xa xăm, nơi có nàng đang đứng đợi. “Chỉ có ở trong sinh tử, Luân Hồi Quyết mới thật sự viên mãn.”

Hắn giơ tay ra hiệu, Thạch Hùng hiểu ý, liền cõng chiến chùy bước lên phía trước che chắn cho hắn. Hai bóng dáng, một kẻ mang theo nỗi thù hận vạn năm, một kẻ mang theo lòng trung thành tuyệt đối, chính thức bước vào vùng đất tử vong lớn nhất Hạ Giới.

Phía sau họ, Thiên Đạo Chi Nhãn tuy đã biến mất, nhưng khí vận của thế giới dường như đang âm thầm dịch chuyển. Sợi dây nhân quả ràng buộc lấy Đại lục Thanh Vân đã xuất hiện một vết nứt nhỏ nhưng sâu hoắm.

Kỷ nguyên thứ chín, vòng lặp cuối cùng, chính thức rẽ sang một hướng mà ngay cả kẻ tạo ra nó — Thần Đế Vô Nhai — cũng chưa từng ngờ tới.

“Mệnh của ta, do ta không do trời. Lâm Thiên Vũ, con mắt của ngươi ta ghi nhớ rồi. Lần tới gặp lại, ta sẽ dùng Trấn Thiên Kiếm đâm nát nó.”

Lời nói thì thào của Diệp Phi tan vào gió cát, mở ra một cuộc rượt đuổi và chinh phạt đẫm máu mà lịch sử sẽ phải run rẩy ghi lại. Cửu Chuyển Luân Hồi, kiếp thứ chín này, vạn thần đều phải kinh hãi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8