Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 67: Thiên Đạo Minh mời gọi**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:46:01 | Lượt xem: 2

Hoàng hôn buông xuống trên thành Linh Uyên mang theo màu đỏ bầm như máu khô. Gió rít qua những kẽ hở của bức tường thành đổ nát, âm thanh nghe tựa hồ tiếng khóc than của hàng vạn chiến hồn vừa ngã xuống. Trận chiến với Hắc Sát Ma Quân đã khép lại, nhưng mùi hôi thối của ma khí và mùi khét của binh khí bị thiêu cháy vẫn vất vưởng trong không gian, nhắc nhở về một cuộc tàn sát kinh hoàng.

Trên đỉnh tháp canh cao nhất còn sót lại, Diệp Phi ngồi xếp bằng, Trấn Thiên Kiếm gác ngang trên gối. Ánh sáng của Luân Hồi Châu tỏa ra một quầng nhạt bao phủ lấy thân hình gầy nhưng rắn rỏi của anh, từng tia linh khí hỗn độn đang được gạn lọc, chậm rãi thẩm thấu vào các kinh mạch vừa mới phục hồi.

Trong thức hải, giọng nói của Tiêu Lão vang lên, có chút trầm trọng hơn thường ngày:
– Tiểu tử, ngươi lần này náo động quá lớn. Chém một Ma Quân của Ma tộc thì thôi đi, nhưng chiêu cuối cùng kia của ngươi đã vận dụng Luân Hồi Chi Lực thuần khiết nhất. Thiên Đạo Chi Nhãn ở Thượng Tam Giới chắc chắn đã nhìn thấy. Vô Nhai… kẻ đó chắc chắn không còn ngồi yên được nữa.

Diệp Phi không mở mắt, nhàn nhạt đáp lại trong tâm thức:
– Sớm hay muộn cũng phải đến. Kiếp này ta tu Nghịch Mệnh, nếu cứ mãi ẩn nấp, sao có thể mài giũa được kiếm ý? Hắn muốn đến thì cứ đến, ta chỉ sợ hắn không dám trực tiếp xuống đây mà thôi.

– Hắn đương nhiên không dám. Quy luật không gian của Hạ Tam Giới sẽ nghiền nát phân thân của hắn nếu hắn cưỡng ép giáng lâm. – Tiêu Lão thở dài. – Nhưng sự thâm hiểm của Vô Nhai không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở thủ đoạn. Ngươi đừng quên, đời thứ nhất ngươi bị hắn phản bội không phải vì ngươi yếu hơn hắn, mà vì ngươi đã tin vào cái gọi là "đạo nghĩa" mà hắn thốt ra.

Đúng lúc này, không gian xung quanh tháp canh đột nhiên đông cứng lại. Gió ngừng thổi, tiếng ồn ào từ quân lính phía dưới cũng biến mất như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ, thánh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở đột ngột từ chín tầng mây rủ xuống. Giữa quầng sáng ấy, một bóng người thanh cao, chân đạp liên hoa chậm rãi bước ra. Đó là một nữ tử, diện mục mơ hồ dưới lớp mạng che mặt bằng sa mỏng, nhưng khí chất thoát tục, tựa như tiên nhân hạ phàm không dính chút bụi trần.

Trên ngực áo của nàng, một huy hiệu hình con mắt bao quanh bởi những sợi dây xích lấp lánh hiện rõ – đó chính là ấn ký của Thiên Đạo Minh.

Diệp Phi mở mắt, đồng tử co rút lại. Anh không đứng dậy, nhưng sát khí xung quanh Trấn Thiên Kiếm đã bắt đầu rục rịch, như một con mãnh thú đang nhe nanh trong bóng tối.

Nữ tử kia đứng lơ lửng giữa hư không, nhìn xuống Diệp Phi bằng đôi mắt không chút gợn sóng, giọng nói thanh thót nhưng lạnh lẽo vang vọng:
– Diệp Phi, ngươi có biết mình đã phạm vào trọng tội không? Tự ý can thiệp vào nhân quả, chém giết thuộc hạ của giới diện khác, làm nhiễu loạn vòng xoay mệnh vận của thành Linh Uyên. Thiên Đạo không dung kẻ nghịch hành.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ sâu sắc:
– Thiên Đạo không dung, hay là chủ nhân của ngươi – Vô Nhai không dung? Cửu Thiên Huyền Nữ – Thanh Loan, không ngờ sau mấy vạn năm, ngươi vẫn trung thành làm con chó dẫn đường cho hắn như vậy.

Thân hình nữ tử khẽ run lên khi nghe thấy cái tên "Thanh Loan". Đó là danh hiệu của nàng ở đời thứ nhất, một trong những thần tướng dưới trướng Thần Đế Diệp Phi năm xưa, kẻ đã đứng nhìn anh bị vây giết mà không hề rút kiếm.

– Ngươi… ngươi quả nhiên đã thức tỉnh ký ức. – Thanh Loan trấn tĩnh lại, giọng nói có phần dịu đi. – Diệp Phi, Vô Nhai đại nhân vốn không muốn tuyệt đường sống của ngươi. Hắn biết ngươi đã chịu nhiều đau khổ qua tám kiếp luân hồi. Kiếp thứ chín này, hắn muốn trao cho ngươi một cơ hội để kết thúc tất cả.

– Cơ hội? – Diệp Phi đứng dậy, thanh Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng ngâm rung trời. – Nói nghe xem, hắn muốn "ban ơn" gì cho ta?

Thanh Loan khẽ vẫy tay, một cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng lơ lửng bay đến trước mặt Diệp Phi.
– Vô Nhai đại nhân truyền dụ: Chỉ cần ngươi giao nộp Luân Hồi Châu, thề với Thiên Đạo sẽ vĩnh viễn không bước chân vào Thần Giới, hắn sẽ xóa bỏ mọi tội nghiệt của ngươi. Không những thế, hắn sẽ giúp ngươi khôi phục lại mảnh linh hồn hoàn chỉnh của Vân Hiểu Nguyệt. Nàng ấy sẽ được hồi sinh, hai người có thể ở lại Hạ Tam Giới này làm một đôi thần tiên quyến luyến, vĩnh sinh bất tử, không còn bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt vị.

Lời nói của Thanh Loan như mang theo ma lực, từng câu từng chữ đều đánh thẳng vào tử huyệt trong lòng Diệp Phi.

"Khôi phục linh hồn hoàn chỉnh cho Vân Hiểu Nguyệt…"

Hình bóng nữ nhi thanh cao, người đã gieo mình xuống vực sâu Luân Hồi để giữ lại tia thần thức cuối cùng cho anh ở đời thứ nhất hiện về rõ mồn một. Nỗi đau ấy, tám kiếp qua vẫn như dao cứa vào tâm can. Đối với Diệp Phi, vương quyền là cỏ rác, sức mạnh là mây bay, nhưng Vân Hiểu Nguyệt là nghịch lân duy nhất không ai được chạm tới.

Trong thức hải, Tiêu Lão lo lắng hô lên:
– Diệp Phi! Bình tâm! Đây là "Vô Nguyện Huyễn Pháp". Hắn đang dùng khao khát lớn nhất của ngươi để làm lung lay đạo tâm của ngươi. Nếu ngươi đồng ý, linh hồn ngươi sẽ xuất hiện khe hở, Thiên Đạo Chi Võng sẽ lập tức phong ấn ngươi mãi mãi!

Ánh mắt Diệp Phi thoáng chút mờ mịt, nhưng ngay khi đôi tay anh chạm vào thánh chỉ, một luồng khí lạnh từ Trấn Thiên Kiếm truyền thẳng vào kinh mạch. Sự lạnh lẽo của sắt thép, sự sắc bén của kiếm ý như dội một gáo nước lạnh vào tâm trí đang dậy sóng của anh.

Anh ngước lên, đôi mắt từ mờ mịt chuyển sang đỏ rực như máu, mang theo ý chí kiên định đến cực điểm:
– Vô Nhai vẫn nham hiểm như vậy. Hắn biết ta yêu nàng, nên muốn dùng nàng để làm cái gông xiềng mới cho ta sao? Hắn nghĩ rằng sau khi cướp đi tất cả của ta, giờ đây ban phát lại một chút vụn vặt là có thể nhận được sự quy phục?

– Ngươi đừng ngoan cố! – Thanh Loan cao giọng. – Đây là con đường duy nhất để Vân Hiểu Nguyệt được sống. Ngươi tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, cuối cùng cũng là vì nàng. Nếu nàng tan biến, ngươi tu thành Thần thì có ích chi? Thiên Đạo Minh sở hữu "Sinh Mệnh Chi Tuyền", chỉ có chúng ta mới cứu được nàng!

Diệp Phi cười dài, tiếng cười chấn động cả tầng mây:
– Ngươi lầm rồi. Ta tu luyện, không phải để cầu xin hắn ban phát mạng sống cho nàng. Ta tu luyện, là để một ngày kia tiến thẳng lên Thần Điện, tự tay cướp lại nàng từ trong tay Thiên Đạo! Hắn dùng mạng nàng để dụ dỗ ta, chứng tỏ hắn đang sợ. Hắn sợ ta hoàn thành kiếp thứ chín, sợ ta chém đứt cái vòng lặp mục nát mà hắn dày công duy trì!

Nói đoạn, Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm mang theo tử khí của luân hồi chém thẳng vào cuộn thánh chỉ vàng kim.

*Xoẹt!*

Thánh chỉ bị chẻ đôi, bùng lên ngọn lửa màu xám rồi tan biến thành tro bụi.

Thanh Loan lùi lại một bước, gương mặt phía sau lớp sa biến đổi kinh hoàng:
– Ngươi… ngươi dám trảm thiên chỉ! Ngươi muốn cả thế gian này vì ngươi mà chôn thây sao? Thiên Đạo Minh sẽ liệt Diệp Gia và thành Linh Uyên vào "Tuyệt Diệt Danh Sách". Phàm là người có liên quan đến ngươi, đều phải chết!

– Ai dám chạm vào họ, ta trảm kẻ đó. Thiên Đạo dám chạm, ta trảm Thiên Đạo! – Diệp Phi bước lên một bước, uy áp từ thân thể anh bùng nổ, kiếp thứ hai (Sát Thần) ẩn hiện sau lưng anh như một bóng ma khổng lồ đang cầm lưỡi hái vấy máu. – Về nói với Vô Nhai, đừng gửi những quân cờ rác rưởi này tới nữa. Hãy chuẩn bị cái cổ của hắn cho thật tốt, vì Trấn Thiên Kiếm của ta đã khát máu của hắn lắm rồi.

Thanh Loan cắn răng, biết rằng không thể thuyết phục được con người điên cuồng này. Nàng ta phất tay, một vòng tròn ánh sáng xuất hiện bao phủ lấy thân mình, chuẩn bị rời đi.

Trước khi biến mất, nàng để lại một lời nói mang đầy vẻ thương hại:
– Diệp Phi, ngươi vẫn tự phụ như xưa. Nhưng ngươi không biết rằng, Lâm Thiên Vũ – Khí vận chi tử của thời đại này, đã nhận được "Thiên Đạo Tế Đàn" ban phúc. Hắn đang tiến đến Nguyệt Tộc. Ngươi chọn giữ lại sự cao ngạo của mình, hay chọn bảo vệ người con gái mình yêu? Câu trả lời sẽ có trong vài ngày tới. Hy vọng lúc đó ngươi không phải quỳ xuống cầu xin sự khoan dung.

Ánh sáng tan biến, không gian trở lại bình thường. Tiếng gió lại thổi, tiếng binh lính hô hoán vang lên phía dưới. Nhưng không khí trên tháp canh lại nặng nề hơn bao giờ hết.

Thạch Hùng từ dưới chạy lên, lo lắng nhìn Diệp Phi:
– Điện chủ, có chuyện gì vậy? Vừa rồi tôi cảm thấy một luồng áp lực kinh người…

Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi tòa thành của Nguyệt Tộc ẩn hiện trong mây mù.

– Hùng tử, chuẩn bị đi. Chúng ta không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi nữa. – Diệp Phi lạnh giọng ra lệnh.

– Chúng ta đi đâu? – Thạch Hùng hỏi.

– Nguyệt Tộc. – Diệp Phi nói, thanh âm như phát ra từ cửu u địa ngục. – Kẻ nào muốn chạm vào nàng, ta sẽ cho kẻ đó nếm trải tư vị của sự luân hồi không lối thoát.

Tiêu Lão trong thức hải thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt lão linh hồn lại lóe lên tia sáng phấn khích:
– Quyết đoán như vậy mới là Thần Đế của ta. Thiên Đạo Minh đã ra quân bài ngửa, cuộc chơi kiếp thứ chín này… giờ mới thực sự bắt đầu!

Gió đêm thổi lộng, tạt vào khuôn mặt cương nghị của Diệp Phi. Anh biết, lời mời gọi của Thiên Đạo Minh chỉ là khởi đầu của một chuỗi những âm mưu thâm hiểm hơn. Nhưng một khi kiếm đã rút khỏi bao, trái tim đã sắt đá, thì dù phía trước là vạn trượng thâm uyên hay thần tiên yêu ma, anh cũng sẽ chỉ tiến chứ không lùi.

Kiếp này, mệnh của ta, ta tự định. Thiên muốn cản, ta phá Thiên!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8