Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 69: Cuộc săn đuổi bắt đầu**
CHƯƠNG 69: CUỘC SĂN ĐUỔI BẮT ĐẦU
Gió rít qua những kẽ lá của đại ngàn Vong Hồn, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị nồng nặc của máu tươi chưa kịp tan.
Sau trận đại chiến tại Thanh Vân Thành, cái tên Diệp Phi cùng hành động trảm sát Sứ giả Thiên Đạo Minh đã như một viên đá tảng ném vào mặt hồ đang yên ả, tạo nên những đợt sóng thần dữ dội khắp Hạ Tam Giới. Thiên Đạo Minh – tổ chức thay mặt ý chí của trời xanh cai trị chúng sinh – lần đầu tiên bị sỉ nhục bởi một kẻ vốn bị xem là “phế vật gia tộc”.
Lệnh truy sát màu tím, cấp độ cao nhất đối với một kẻ phạm tội tại phàm giới, đã được phát đi. Phần thưởng là một viên Trúc Cơ Đan cực phẩm cùng cơ hội trở thành đệ tử ngoại môn của Thượng Tam Giới. Sự cám dỗ đó đủ để khiến những kẻ tu hành tỉnh táo nhất cũng phải đỏ mắt vì thèm khát.
Trong lòng dãy núi Vong Hồn, nơi địa thế hiểm trở và đầy rẫy chướng khí, hai bóng người đang băng qua rừng rậm với tốc độ kinh người.
“Điện chủ, sau lưng có đuôi, khoảng mười hai kẻ, ba tên Trúc Cơ trung kỳ, số còn lại đều là luyện khí đỉnh phong.” Thạch Hùng vừa chạy vừa trầm giọng báo cáo. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng dã tính của loài báo rừng, đôi tai to lớn khẽ động, bắt trọn từng rung động nhỏ nhất trong không khí.
Huyết mạch Man Hoang của Thạch Hùng sau khi được Diệp Phi đánh thức đã bắt đầu bộc lộ sự đáng sợ. Khả năng cảm thụ môi trường của hắn vượt xa những tu sĩ cùng cấp.
Diệp Phi không ngoái đầu lại, đôi mắt anh vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, nhưng sâu bên trong là sự lạnh lẽo thấu tận tâm can. Trấn Thiên Kiếm gãy nát được anh đeo sau lưng, tỏa ra một tầng khí tức cổ xưa, trầm mặc.
“Không cần vội. Bọn chúng là người của Quy Nguyên Tông – một trong những tông môn chó săn của Thiên Đạo Minh ở vùng này. Chúng muốn dùng đầu của chúng ta để đổi lấy vinh hoa phú quý.” Diệp Phi bình thản đáp.
“Để tôi đi nghiền nát bọn chúng!” Thạch Hùng nghiến răng, gân xanh trên cánh tay hộ pháp của hắn nổi lên như những con giun đất, tràn đầy sức mạnh bộc phát.
“Chưa đến lúc.” Diệp Phi đột ngột dừng lại bên một gốc cổ thụ ngàn năm. “Thạch Hùng, ngươi lùi lại mười trượng, ẩn nấp vào bóng tối. Ta muốn xem xem, sau vạn năm, những kẻ tự xưng là ‘thực thi công lý’ này đã thoái hóa đến mức nào.”
Thạch Hùng không chút do dự, thân hình đồ sộ của hắn trong nháy mắt như tan chảy vào trong lùm cây, không còn để lại một chút tiếng động nào. Đây là kỹ năng săn mồi bản năng của tộc Man Hoang mà Diệp Phi đã dạy hắn khai thác.
Chỉ vài nhịp thở sau, không gian xung quanh đột ngột chấn động. Mười mấy bóng người mặc trường bào xanh xám đáp xuống, bao vây lấy Diệp Phi vào giữa.
Kẻ cầm đầu là một trung niên nam tử có chòm râu dê, ánh mắt gian giảo và tàn nhẫn. Hắn chính là Ngũ trưởng lão của Quy Nguyên Tông – Trần Hữu. Hắn nhìn thấy Diệp Phi chỉ đứng đó một mình với thanh kiếm gãy, liền không nhịn được mà cười lớn, tiếng cười đầy vẻ khinh miệt.
“Diệp Phi, lá gan của ngươi cũng không nhỏ. Giết Sứ giả Thiên Đạo, phản bội lại vận mệnh, ngươi tưởng mình có thể chạy thoát sao? Khắp cái đại lục Thanh Vân này, thậm chí là cả Cửu Trọng Thiên, sẽ không có chỗ cho ngươi dung thân!”
Diệp Phi từ từ xoay người lại, ánh mắt anh nhìn Trần Hữu như nhìn một người đã chết: “Chỗ dung thân của ta là do ta tự dùng kiếm mà chém ra, không cần trời ban, càng không cần lũ chó săn các ngươi cho phép.”
“Hỗn xược! Chỉ là một tên tiểu tử Luyện Khí tầng chín, không biết dùng yêu pháp gì giết được Sứ giả, liền cho rằng mình vô địch sao?” Trần Hữu quát lớn, phất tay một cái: “Lên! Chặt đứt tay chân nó, giữ lại mạng sống để đưa về Thiên Đạo Minh lĩnh thưởng!”
Ngay lập tức, mười tên đệ tử Quy Nguyên Tông đồng loạt rút kiếm, linh lực lưu chuyển tạo thành một trận pháp bao vây. Kiếm quang lấp loáng trong rừng già, tạo nên một mạng lưới sát cơ dày đặc.
Trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão tặc lưỡi: “Tiểu tử, bọn này yếu quá, hay là để lão phu mượn thân xác ngươi một chút, thổi bay tụi nó cho nhanh? Lâu rồi không được hoạt động gân cốt.”
“Không cần, Tiêu Lão.” Diệp Phi đáp lại trong tâm thức, giọng nói mang theo sự lạnh lùng tột độ. “Bọn chúng là đá mài kiếm tốt nhất để ta làm quen lại với ‘Luân Hồi Nhất Kiếm’.”
Khi tên đệ tử đầu tiên áp sát, Diệp Phi động.
Chân anh khẽ lướt, thân hình nhẹ nhàng như một chiếc lá giữa cơn lốc nhưng lại quỷ mị đến cực điểm. Anh không dùng linh lực để chống đỡ, mà dùng chính nhịp điệu của không gian để luồn lách qua những khe hở của kiếm trận.
“Cái gì?” Trần Hữu kinh hãi. Hắn không nhìn ra được bộ pháp của Diệp Phi. Đó không phải là thân pháp thông thường, mà dường như mỗi bước chân của Diệp Phi đều đạp đúng vào những điểm yếu của thiên địa linh khí xung quanh.
“Kiếp thứ nhất, ta dùng kiếm trảm thiên. Kiếp thứ chín, ta dùng kiếm này để cắt đứt nhân quả.”
Diệp Phi khẽ lầm bầm, tay phải đã đặt lên chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy. Một luồng khí tức xám xịt, tịch diệt đột ngột bùng nổ từ cơ thể anh.
“Luân Hồi Nhất Kiếm: Nhất Niệm Sinh Tử!”
Vù!
Không có kiếm quang rực rỡ, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một tia sáng màu xám nhạt quét qua hư không.
Những tên đệ tử Quy Nguyên Tông đang lao tới đột ngột khựng lại. Ánh mắt bọn chúng trợn ngược, biểu cảm vẫn còn dừng lại ở sự hung ác, nhưng thần sắc bên trong nhãn cầu đã hoàn toàn biến mất.
Keng! Keng! Keng!
Hàng loạt thanh trường kiếm rơi xuống đất. Mười tên tu sĩ luyện khí đỉnh phong ngã xuống đồng loạt, trên cổ không một vết thương, nhưng linh hồn của bọn chúng đã bị một lực lượng vô hình nghiền nát trong chớp mắt.
“Linh hồn công kích?! Ngươi… ngươi có thể tấn công linh hồn trực tiếp?” Trần Hữu lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Ở cảnh giới Linh Cảnh, tu sĩ mới bắt đầu chạm đến thần thức, còn việc công kích linh hồn là năng lực của những lão quái vật cảnh giới Vương Cảnh hoặc chí ít là Hóa Thần trở lên. Một thằng nhóc mười mấy tuổi tại Hạ Tam Giới làm sao có thể?
“Đến lượt ngươi.” Diệp Phi bước tới một bước, thanh kiếm gãy trong tay vẫn còn vương lại chút khí tức tử vong.
“Đừng hòng! Quy Nguyên Kiếm Quyết – Vạn Kiếm Quy Nhất!” Trần Hữu hoảng loạn, hắn thiêu đốt tinh huyết, dồn toàn bộ linh lực vào thanh trọng kiếm của mình. Một thanh đại kiếm hư ảo dài hơn ba trượng hình thành trên không trung, mang theo uy thế của Trúc Cơ trung kỳ, bổ thẳng xuống đầu Diệp Phi.
Uỳnh!
Đất đá bay mù mịt, mặt đất nứt toác ra một rãnh sâu.
Trần Hữu thở hổn hển, gương mặt vặn vẹo cười đắc ý: “Chết đi! Chết đi! Dù ngươi có yêu pháp cũng không thể kháng lại sức mạnh tuyệt đối của cảnh giới!”
Thế nhưng, nụ cười của lão đông cứng lại khi khói bụi tan đi.
Diệp Phi vẫn đứng đó, tay trái nhẹ nhàng giơ lên, hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi thanh trọng kiếm của Trần Hữu. Linh lực cuồng bạo từ thanh kiếm dường như bị một hố đen nuốt chửng ngay khi chạm vào ngón tay anh.
“Sức mạnh tuyệt đối?” Diệp Phi nhướng mày, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như thần linh: “Ở trước mặt Luân Hồi, mọi sức mạnh đều chỉ là hư vô.”
Rắc!
Hai ngón tay Diệp Phi khẽ siết, thanh trọng kiếm cấp bậc Linh khí trung phẩm nát vụn thành từng mảnh.
“Hùng tử, xử lý hắn. Giữ lại một hơi thở, ta cần biết Nguyệt Tộc đang bị áp chế bởi những thế lực nào.”
“Đã rõ, Điện chủ!”
Một bóng đen to lớn lao ra từ bụi rậm như một đầu mãnh sư. Thạch Hùng xuất hiện với một cú đấm đầy uy lực, mang theo tiếng gió rít xé màng nhĩ. Trần Hữu lúc này đã vỡ mật, linh lực rối loạn, không kịp phản ứng đã bị một đấm của Thạch Hùng nện thẳng vào ngực.
Bộp!
Tiếng xương ngực vỡ vụn khô khốc vang lên. Trần Hữu văng ra xa, va đập vào gốc cây cổ thụ, hộc máu mồm liên tục, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng nhìn hai bóng người đang tiến lại gần.
Diệp Phi ngồi xổm xuống trước mặt Trần Hữu, đôi mắt xoáy sâu vào đồng tử của lão: “Nói. Lâm Thiên Vũ và Thiên Đạo Minh đã cử bao nhiêu người đến Nguyệt Tộc? Vân Hiểu Nguyệt hiện giờ thế nào?”
Trần Hữu run rẩy, trong hơi thở đứt quãng nói ra: “Ngươi… ngươi không cứu được nàng ta đâu… Lâm Thiên Vũ đã nhận được thánh dụ… hắn sẽ thành hôn với nàng ta vào đêm trăng tròn tới… để dùng Thái Âm Chi Thể khai mở Thiên Môn… Có bốn đại tông môn đã tụ họp ở đó… cả các chấp pháp giả của Thần Giới xuống… Diệp Phi, ngươi chỉ có một mình… ngươi…”
Lời chưa kịp dứt, Diệp Phi đã vươn tay bóp nát yết hầu của lão.
Không gian trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Sát khí tỏa ra từ người Diệp Phi lúc này đậm đặc đến mức ngay cả Thạch Hùng cũng phải rùng mình, cảm giác như đang đứng trước một biển máu vô tận.
“Tiêu Lão, Lâm Thiên Vũ muốn dùng nàng để khai mở Thiên Môn?” Diệp Phi khàn giọng hỏi.
Tiêu Lão trầm giọng: “Thái Âm Chi Thể là linh thể thuần khiết nhất, nếu bị dùng làm vật tế, nàng sẽ không còn linh hồn để luân hồi nữa. Bọn chúng không chỉ muốn sức mạnh, bọn chúng muốn xóa sổ nàng vĩnh viễn khỏi vòng lặp này để nhắm vào ngươi.”
Diệp Phi đứng dậy, ngước nhìn vầng trăng khuyết đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu.
“Tốt. Rất tốt.” Anh cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn. “Thiên Đạo muốn tế nàng, ta liền tế cả cái thiên hạ này để bồi tội cho nàng. Thạch Hùng!”
“Có tôi!”
“Lên đường. Chúng ta không đi đường vòng nữa. Đâm thẳng qua vùng lõi dãy núi Vong Hồn, bất cứ kẻ nào cản đường, giết không tha!”
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống con đường phía trước, soi rõ hai bóng lưng cô độc nhưng đầy vẻ ngạo nghễ. Cuộc săn đuổi đã bắt đầu, nhưng Thiên Đạo Minh không biết rằng, kẻ mà chúng gọi là “con mồi” thực chất lại chính là thợ săn đáng sợ nhất mà thế giới này từng sản sinh ra qua chín đời luân hồi.
Máu, sẽ sớm nhuộm đỏ hoa nguyệt kiến của Nguyệt Tộc. Và Diệp Phi, sẽ dùng thanh kiếm gãy ấy, viết lại chương cuối cùng của định mệnh.