Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 78: Thế trận ngang ngửa**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:52:45 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 78: THẾ TRẬN NGANG NGỬA

Trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn, cuồng phong gào thét như tiếng rên rỉ của linh hồn bị giam cầm vạn năm. Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti, không chịu nổi áp lực từ hai luồng khí thế đang đối chọi gay gắt. Một bên là ánh sáng kim sa rực rỡ, mang theo hơi thở của vương giả, của quy tắc thượng tầng; một bên là màn sương mù đen đặc quánh như máu, lãng đãng nhưng lạnh thấu xương tủy, mang theo oán niệm và sự kiêu hùng của một kẻ đã bước qua chín kiếp tử sinh.

Lâm Thiên Vũ lơ lửng trên không trung, mái tóc dài tung bay loạn xạ. Thiên Đạo Chi Nhãn giữa trán hắn giờ đây không còn màu vàng thuần khiết nữa mà chuyển sang sắc tím sẫm đầy sát khí. Vết chém trên tay hắn vẫn chưa thể khép lại, từng giọt máu vàng ròng nhỏ xuống đất, khiến lớp cỏ linh văn trên đỉnh núi ngay lập tức bốc cháy hừng hực.

"Diệp Phi, ngươi thực sự làm ta kinh ngạc." Giọng của Lâm Thiên Vũ vang lên như sấm rền, chấn động màng nhĩ của tất cả những ai đang đứng dưới chân núi quan sát. "Nhưng trong thế giới này, kẻ có kỹ năng mạnh đến đâu cũng không thể chiến thắng nổi thiên mệnh. Ta chính là Thiên mệnh, ta chính là ý chí của thế giới này!"

Hắn vừa dứt lời, bàn tay phải đưa lên cao. Ngay lập tức, hàng vạn luân mặt trời nhỏ bé xuất hiện quanh thân hắn, tỏa ra nhiệt độ kinh người. Đây chính là Thần thông "Cửu Dương Phệ Thiên", một chiêu thức mà hắn đạt được nhờ khí vận gia trì khi còn ở Linh Hoang Giới. Mỗi luân mặt trời ấy đều chứa đựng sức mạnh đủ để thiêu rụi một tòa thành trì.

Đối diện với thế công rợp trời ấy, Diệp Phi chỉ nhếch môi cười nhạt. Ánh mắt hắn bình thản đến mức đáng sợ. Trong tâm thức của hắn, bóng hình của Vị Sát Thần kiếp thứ hai đang chậm rãi hòa quyện vào huyết mạch. Hắn không dùng sức mạnh của mình để đối chọi với mặt trời, hắn dùng sự hiểu biết về bản chất của sức mạnh để điều khiển nó.

"Thiên mệnh của ngươi… quá rẻ tiền."

Diệp Phi khẽ nhấc chân, Trấn Thiên Kiếm trong tay xoay một vòng bán nguyệt. Những vệt đen tàn ảnh để lại trong không trung tạo thành một vòng tròn hư ảo. Ngay khi chín luân mặt trời của Lâm Thiên Vũ đồng loạt lao xuống, Diệp Phi không lùi mà tiến.

*Vù!*

Thân ảnh hắn biến mất, biến thành một tia chớp đen kịt xuyên thấu qua những khe hở hẹp nhất giữa các khối linh lực khổng lồ.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Tiếng nổ liên hoàn rung chuyển trời đất, khói bụi mịt mù che khuất cả đỉnh núi. Lâm Thiên Vũ nheo mắt nhìn vào đống đổ nát, nhưng linh cảm nhạy bén của Khí vận chi tử khiến da gà hắn nổi lên.

Đằng sau!

Hắn xoay người cực nhanh, tay trái kết ấn đẩy ra một tấm khiên ánh sáng.

*Keng!*

Trấn Thiên Kiếm chém mạnh lên tấm khiên, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe. Gương mặt Diệp Phi hiện ra sát ngay trước mắt hắn, hơi lạnh từ cơ thể Diệp Phi dường như muốn đóng băng cả dòng máu đang chảy trong người Lâm Thiên Vũ.

"Ngươi nghĩ rằng chỉ cần có linh lực dồi dào là có thể thắng sao?" Diệp Phi thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy mỉa mai. "Kinh nghiệm của tám kiếp bị vây giết, cảm giác khi da thịt bị rách toạc, khi linh hồn bị thiêu đốt… ngươi đã bao giờ nếm qua chưa?"

Diệp Phi vặn cổ tay, kiếm ý đột ngột thay đổi. Từ sát khí nặng nề kiếp thứ hai chuyển sang sự nhẹ nhàng thoát tục của kiếp thứ ba – Kiếm Thánh. Lưỡi kiếm vốn đang cứng nhắc bỗng trở nên mềm dẻo như một con rắn nước, men theo rìa của tấm khiên ánh sáng mà đâm thẳng vào cổ họng Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ kinh hãi, hắn chưa bao giờ thấy ai có thể chuyển đổi phong cách chiến đấu mượt mà và không có dấu hiệu báo trước như vậy. Hắn buộc phải thi triển bí thuật tổn hại thọ nguyên – "Thiên Đạo Chuyển Dời", cưỡng ép hoán đổi vị trí của mình với một hòn đá lớn phía xa.

*Phập!*

Hòn đá vỡ vụn dưới kiếm của Diệp Phi. Lâm Thiên Vũ đứng ở cách đó trăm trượng, lồng ngực phập phồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương. Hắn nhận ra, dù tu vi của mình có vẻ cao hơn một chút, dù hắn được trời đất che chở, nhưng về mặt chiến đấu thuần túy, hắn chỉ là một đứa trẻ mới tập đi trước mặt một lão quái vật đã sống ngàn năm.

"Sư phụ nói không sai, nghịch mệnh giả là những kẻ không thể dùng lý lẽ thường tình để đo lường." Lâm Thiên Vũ lầm bầm, đôi mắt hắn bắt đầu hóa thành màu vàng sậm, tơ máu chằng chịt. "Nếu kỹ năng của ngươi vô địch, vậy ta sẽ dùng quyền năng của quy luật để đè bẹp ngươi!"

"Thiên Địa Pháp Tắc – Vạn Vật Tĩnh Chỉ!"

Lâm Thiên Vũ gào lên một tiếng chói tai. Một làn sóng vô hình từ Thiên Đạo Chi Nhãn lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ đỉnh núi. Trong phạm vi vạn trượng, thời gian dường như ngưng đọng lại. Những chiếc lá đang bay giữa không trung dừng hẳn, luồng khí nóng tỏa ra từ mặt đất cũng đứng yên, và cả bóng hình của Diệp Phi cũng bị khựng lại giữa tư thế chuẩn bị lao lên.

Đó là sức mạnh của pháp tắc không gian và thời gian sơ khai – thứ sức mạnh tuyệt đối mà chỉ những kẻ được Thiên Đạo sủng ái mới có thể chạm tới dù chưa đạt đến Thần Cảnh.

Lâm Thiên Vũ cười cuồng loạn, gương mặt hắn trở nên méo mó vì đắc thắng: "Chết đi! Tất cả kết thúc rồi!"

Hắn tích tụ toàn bộ linh lực còn lại vào lòng bàn tay, hóa thành một thanh trường thương ánh sáng dài chín thước, lao thẳng đến trái tim của Diệp Phi. Hắn muốn đâm xuyên qua kẻ ngạo mạn này, muốn nghiền nát luân hồi của anh.

Thanh trường thương chỉ còn cách lồng ngực Diệp Phi vài thốn, Lâm Thiên Vũ thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh máu tươi bắn tung tóe và tiếng xương gãy vụn.

Nhưng ngay giây phút đó, một âm thanh trầm thấp, cổ xưa như từ thời hồng hoang vang lên ngay trong thức hải của hắn:

"Luân Hồi Ấn – Khai!"

Trên trán Diệp Phi, một ký hiệu hình tròn kỳ quái phát ra ánh sáng tím đen huyền bí. Pháp tắc "Vạn Vật Tĩnh Chỉ" bỗng nhiên rạn nứt như mặt gương bị đập phá. Diệp Phi đột ngột cử động, bàn tay không cầm kiếm của hắn vươn ra, tóm chặt lấy mũi giáo ánh sáng đang lao tới.

*Xèo xèo!*

Lòng bàn tay Diệp Phi bốc khói vì bị thiêu đốt bởi linh lực thuần khiết, nhưng hắn không hề nhíu mày.

"Pháp tắc của thế giới này do Vô Nhai viết ra." Diệp Phi nhìn Lâm Thiên Vũ bằng ánh mắt sâu hoắm như vực thẳm. "Mà ta… đã từng nhìn thấy hắn viết chúng khi chúng ta còn là huynh đệ. Ngươi dùng quy luật của hắn để định đoạt ta? Thật nực cười!"

Diệp Phi vận sức bóp nát thanh trường thương ánh sáng. Một lực phản chấn cực đại hất tung Lâm Thiên Vũ ra xa, khiến hắn va mạnh vào vách núi, nôn ra một ngụm máu lớn.

Trận chiến rơi vào trạng thái giằng co đầy nghẹt thở. Cả hai đều đã có những vết thương rỉ máu, hơi thở đều trở nên nặng nề. Diệp Phi đứng đó, Trấn Thiên Kiếm gãy chỉ xuống đất, máu trên lưỡi kiếm nhỏ xuống tạo thành những tiếng *tí tách* đều đặn trong không gian yên tĩnh đến lạ thường.

Phía bên kia, Lâm Thiên Vũ gượng dậy, khí vận xung quanh hắn bắt đầu dao động không ngừng. Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự đe dọa từ Diệp Phi nên đang liên tục đổ linh khí vào cơ thể hắn để duy trì chiến đấu.

Lúc này, Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng ông có chút lo lắng: "Diệp Phi, đừng quá lạm dụng sức mạnh của Luân Hồi Ấn. Cơ thể hiện tại của ngươi chưa hoàn thành việc rèn luyện của kiếp thứ 9, gánh chịu sức mạnh của các kiếp trước quá lâu sẽ khiến kinh mạch bị tan vỡ đấy!"

Diệp Phi khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt hắn vẫn khóa chặt vào Lâm Thiên Vũ. Hắn biết, trận chiến này không chỉ đơn thuần là phân định thắng thua, mà là cuộc chiến để xem liệu "Nghịch Mệnh" có thể thực sự vượt qua "Định Mệnh" ở giai đoạn khởi đầu này hay không.

"Tiêu Lão, ta biết." Diệp Phi thầm đáp. "Nhưng nếu hôm nay ta không chém chết khí thế của Thiên Đạo chi tử này, sau này tiến vào Trung Tam Giới, tâm cảnh của ta sẽ có kẽ hở. Ta không chỉ muốn thắng hắn, ta muốn… giết hắn trong sự tuyệt vọng lớn nhất của hắn."

Lâm Thiên Vũ bỗng cười rộ lên, tiếng cười có phần thê lương: "Diệp Phi, ngươi thực sự mạnh vượt quá dự liệu của ta. Nhưng ngươi quên một điều, ở đây là Linh Hoang Giới, là nơi mà khí vận của ta là vô tận. Ngươi có thể phá được một lần pháp tắc, nhưng liệu ngươi có phá được cả thế giới này không?"

Hắn dang rộng hai tay, linh khí từ bốn phương tám hướng điên cuồng đổ về đỉnh núi. Những mạch linh khí lộ thiên như những con rồng trắng khổng lồ quấn quýt lấy thân thể hắn. Vết thương trên người Lâm Thiên Vũ lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí thế của hắn một lần nữa vọt lên, thậm chí còn mạnh hơn cả lúc bắt đầu.

Diệp Phi khẽ nhắm mắt lại. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn cần phải kết thúc chiêu thức này bằng một đòn quyết định trước khi cơ thể hắn đạt đến giới hạn sụp đổ.

Hắn chậm rãi giơ thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt. Những ký ức về Kiếp thứ nhất – vị Thần Đế lừng lẫy, kẻ đã từng thống trị vạn giới – bắt đầu lướt qua. Một cảm giác uy nghiêm, bề trên, bao trùm vạn vật tỏa ra từ con người Diệp Phi.

Lúc này, dưới chân núi, Thạch Hùng đang bảo vệ một góc khuất, cảm nhận được hơi thở này liền run rẩy quỳ xuống: "Chủ nhân… ngài lại thức tỉnh sức mạnh đó sao?"

Diệp Phi không nghe thấy tiếng nói xung quanh nữa. Trong thế giới của hắn lúc này chỉ còn lại một đường kiếm.

"Lâm Thiên Vũ, hãy nhìn cho kỹ. Đây là kiếm thức đã từng trảm đứt cả dải ngân hà, từng khiến Thần Giới phải rung chuyển."

"Luân Hồi Kiếm Pháp – Chuyển Thứ Nhất: Nhân Quả Đảo Nghịch!"

Lưỡi kiếm của Diệp Phi đột nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ nhưng vang vọng khắp mười phương tám hướng. Không có linh lực cuồng bạo, không có ánh sáng lòa mắt, chỉ có một đường kiếm giản đơn đến cực điểm hướng về phía Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào trong lòng. Hắn cố gắng triệu hồi tất cả các lớp phòng ngự, nhưng hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng: Mọi nỗ lực của hắn đều vô dụng. Bởi vì đường kiếm đó không chém vào cơ thể hắn, mà nó chém vào sợi dây liên kết giữa hắn và Thiên Đạo.

Hắn thấy hình bóng mình trong đường kiếm đó đang dần bị tách rời khỏi vầng hào quang khí vận.

"Không! Điều đó là không thể!" Lâm Thiên Vũ hét lên trong tuyệt vọng.

Ầm!!!

Một vụ nổ không có âm thanh nhưng khiến toàn bộ đỉnh Thiên Đỉnh Sơn nứt toác thành hai nửa. Ánh sáng vàng và đen đan xen vào nhau, xé toạc bầu trời thành một cái hố đen khổng lồ.

Khi ánh sáng tan đi, bụi đất lắng xuống, hai bóng người vẫn đứng đó.

Lâm Thiên Vũ đứng ngây dại, Thiên Đạo Chi Nhãn giữa trán hắn đã khép lại, một dòng máu đen chảy ra từ khóe mắt. Vầng hào quang kim sắc bao quanh hắn đã biến mất hoàn toàn. Hắn trông không khác gì một kẻ phàm trần mất hồn.

Diệp Phi chống kiếm xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, máu từ khóe môi chảy dài xuống cằm. Hắn đang cố sức giữ cho mình không ngã xuống. Tuy đường kiếm vừa rồi chưa giết chết được Lâm Thiên Vũ vì sức mạnh của Thiên Đạo vẫn cố giữ lấy hơi tàn cho hắn, nhưng nó đã thành công "trảm" đi một phần ba mệnh cách của Khí vận chi tử.

Thế trận giờ đây, chính thức rơi vào trạng thái ngang ngửa và tàn khốc nhất. Cả hai đều đã cạn kiệt, nhưng sát ý trong mắt họ lại cháy bỏng hơn bao giờ hết.

"Trận này… vẫn chưa xong." Lâm Thiên Vũ khàn giọng nói, đôi tay run rẩy rút ra một viên đan dược màu tím thẫm – Thiên Mệnh Đan, thứ mà hắn vốn định dùng để đột phá đại cảnh giới tiếp theo.

Diệp Phi nhìn thấy viên đan, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo: "Ngươi định bán đứng linh hồn mình hoàn toàn cho nó sao? Vậy thì… kiếp này của ngươi, ta sẽ kết thúc tại đây."

Gió lại nổi lên, và trên bầu trời, lôi kiếp bắt đầu tụ tập. Thiên Đạo không cho phép kẻ đại diện cho mình thất bại, nó đang chuẩn bị can thiệp trực tiếp vào cuộc chiến này.

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, môi hắn hé mở một nụ cười đầy ngạo nghễ. Kiếp thứ 9, sự khởi đầu của Nghịch Mệnh, thực sự bắt đầu rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8