Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 77: Trận chiến tại Thiên Đỉnh Sơn**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:52:06 | Lượt xem: 2

Gió rít gào trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn, xé toạc những tầng mây xám xịt tích tụ hàng ngàn năm. Đây là nơi cao nhất của Linh Hoang Giới, cũng là nơi gần với hơi thở của Thượng Tam Giới nhất. Lúc này, không gian như bị đông cứng bởi hai luồng khí thế đối nghịch: một bên là ánh hào quang vàng kim rực rỡ, thiêng liêng như mặt trời ban trưa; bên còn lại là một khoảng không u tối, tĩnh lặng nhưng chứa đựng áp lực nặng nề tựa vực sâu vạn trượng.

Lâm Thiên Vũ đứng trên đỉnh xe rồng, khoác trên mình bộ chiến giáp khảm đầy linh thạch ngũ sắc, mỗi bước chân đều có hoa sen vàng nở rộ. Hắn nhìn xuống Diệp Phi bằng ánh mắt thương hại của một vị thần nhìn về phía sâu kiến.

"Diệp Phi, ngươi vốn là một phế vật, nhặt nhạnh được chút tàn dư công pháp mà dám ảo tưởng nghịch thiên?" Giọng nói của Lâm Thiên Vũ vang rền như sấm, chấn động cả sơn hà. "Thiên Đạo đã định, ta là Khí vận chi tử, là kẻ duy nhất đứng trên đỉnh cao của thời đại này. Ngươi, chỉ là một vết dơ trong cuốn sổ vận mệnh mà ta phải lau sạch."

Diệp Phi đứng đó, tà áo đen lồng lộng trong gió. Gương mặt hắn bình thản đến lạ kỳ, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả chín kiếp trầm luân. Hắn khẽ vuốt ve chuôi kiếm gãy Trấn Thiên, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của những người đồng đội đã ngã xuống trong quá khứ.

"Thiên Đạo của ngươi?" Diệp Phi lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại xuyên thấu qua mọi rào cản âm thanh. "Trong mắt ta, cái gọi là Thiên Đạo chẳng qua chỉ là một tấm lưới rách nát do kẻ phản bội dệt nên để che mắt chúng sinh. Ngươi tự hào là con cưng của trời, nhưng thực chất chỉ là một quân cờ tội nghiệp mà thôi."

"Hỗn xược!"

Lâm Thiên Vũ nổi giận. Hắn phất tay một cái, một luồng Thiên Đạo áp chế kinh người từ trên không trung đổ xuống, biến thành một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi điện, định nghiền nát Diệp Phi ngay tại chỗ.

"Chủ thượng, để đó cho ta!"

Một tiếng gầm vang lên như tiếng hổ gầm, Thạch Hùng từ phía sau Diệp Phi lao ra. Thân hình hắn đột ngột cao lớn lên gấp đôi, cơ bắp cuồn cuộn như những khối sắt nguội, huyết mạch Man Hoang trong người bùng nổ. Thanh đại đao mang theo sát khí nặng nề chém thẳng vào bàn tay lôi điện.

*Rầm!*

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn thổi bay những khối đá khổng lồ trên đỉnh núi. Thạch Hùng lùi lại ba bước, chân lún sâu vào đá cứng, nhưng hắn vẫn đứng vững, nhe răng cười đầy khiêu khích: "Khí vận chi tử cái gì chứ? Lực tay còn yếu hơn cả mấy mụ đàn bà ở man tộc ta!"

Sắc mặt Lâm Thiên Vũ tối sầm lại. Hắn không ngờ một thuộc hạ của Diệp Phi lại có thể trực tiếp đón lấy đòn tấn công mang theo thiên uy của mình. Hắn liếc nhìn đám cao thủ của Thiên Đạo Minh đang đứng quanh, lạnh lùng ra lệnh: "Giết sạch bọn chúng. Diệp Phi để lại cho ta."

Trận chiến hỗn loạn chính thức bùng nổ.

Giữa vạn quân reo hò và ánh sáng của pháp bảo, Diệp Phi vẫn đứng im, ánh mắt khóa chặt vào Lâm Thiên Vũ. Hắn chậm rãi rút thanh kiếm gãy ra. Trong đầu hắn, âm thanh của Tiêu Lão vang lên từ Luân Hồi Châu:

"Diệp tiểu tử, tên này nắm giữ một phần bản nguyên của thế giới này. Đừng khinh suất. Hãy dùng sức mạnh của Kiếp thứ ba đi."

Diệp Phi khẽ gật đầu. Một luồng kiếm ý cổ xưa, tang thương đột ngột bộc phát từ cơ thể hắn. Khí chất của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn, từ một thanh niên trầm mặc trở thành một vị Kiếm Thánh nhìn thấu hồng trần.

"Kiếp thứ ba – Thiên Kiếm Tôn Giả: Vạn Vật Quy Tông!"

Diệp Phi phất kiếm. Không có kiếm khí rực rỡ, không có hào quang chói mắt, chỉ có một đường thẳng tắp xuyên qua không gian. Nhưng chính đường kiếm đơn giản ấy lại khiến đồng tử của Lâm Thiên Vũ co rụt lại. Hắn cảm thấy xung quanh mình, từ linh khí, gió, đến cả thời gian đều đang phản bội lại hắn, bị hút về phía mũi kiếm của Diệp Phi.

Lâm Thiên Vũ không dám khinh địch, hắn hét lớn, giữa trán lộ ra một con mắt đứng thứ ba – Thiên Đạo Chi Nhãn. Ánh sáng từ con mắt ấy chiếu đến đâu, quy luật của không gian nơi đó lập tức đóng băng.

"Vỡ cho ta!"

Lâm Thiên Vũ dùng hai tay ngưng tụ ra Thiên Cương Kiếm, va chạm trực diện với Trấn Thiên Kiếm gãy.

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm nghe mỏng manh nhưng lại khiến tâm hồn những kẻ xung quanh run rẩy. Diệp Phi cảm thấy một áp lực khổng lồ từ vận mệnh đang cố gắng nghiền nát ý chí của mình. Thiên Đạo Chi Nhãn của đối phương đang tìm kiếm kẽ hở trong linh hồn hắn để gieo xuống hạt giống của sự tuyệt vọng.

Nhưng Diệp Phi đã từng trải qua tám lần cái chết. Nỗi đau ấy, sự bất công ấy chính là liều thuốc độc rèn luyện nên một trái tim không thể lay chuyển.

"Lâm Thiên Vũ, ngươi nhìn thấy là mệnh trời. Còn ta, ta nhìn thấy là… cái chết của trời!"

Diệp Phi xoay chuyển kiếm chiêu. Luân Hồi Ấn trong đan điền hắn rực sáng. Kiếm ý vốn đang sắc lẹm đột nhiên trở nên u linh, quái dị. Đó là sức mạnh của Kiếp thứ hai – Sát Thần.

Sát khí đặc quánh như máu tràn ra từ lưỡi kiếm gãy, nhuộm đen cả một khoảng không gian kim sắc của Lâm Thiên Vũ. Diệp Phi biến mất tại chỗ, chỉ còn lại những vệt máu mờ ảo đan xen trong không trung.

"Cái gì?" Lâm Thiên Vũ kinh hãi, hắn xoay người phòng ngự nhưng đã quá muộn. Một vết chém sắc ngọt hiện lên trên cánh tay giáp vàng của hắn, máu tươi tuôn ra – loại máu mang theo màu vàng kim lấp lánh của Khí vận chi tử.

Cả chiến trường chợt lặng đi.

Kẻ được coi là bất bại, kẻ được Thiên Đạo bao bọc, lần đầu tiên bị thương.

Lâm Thiên Vũ nhìn vết thương trên tay, cơn giận dữ sục sôi khiến khuôn mặt hắn trở nên vặn vẹo: "Ngươi dám làm tổn thương chân thể của ta? Diệp Phi! Ngươi phải chết! Cả gia tộc ngươi, linh hồn của con đàn bà Vân Hiểu Nguyệt đó cũng sẽ bị ta đem ra luyện hóa đời đời kiếp kiếp!"

Nghe đến tên Vân Hiểu Nguyệt, sát ý trong mắt Diệp Phi lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn không nói lời nào, Trấn Thiên Kiếm gãy bắt đầu run rẩy, những mảnh vụn kiếm khí từ hư không bay về, chấp vá lại thành một lưỡi kiếm ảo ảnh hoàn chỉnh.

"Vân Hiểu Nguyệt… không phải là kẻ để ngươi được phép nhắc tên bằng cái miệng bẩn thỉu đó."

Diệp Phi bước tới, mỗi bước chân là một tầng sương máu bao phủ. Hắn đang ép mình vận hành Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đến mức cực hạn của cơ thể hiện tại.

Lâm Thiên Vũ gầm lên điên cuồng, Thiên Đạo Chi Nhãn mở to hết mức, phun ra những tia lôi điện diệt thế: "Thiên Phạt! Diệt cho ta!"

Trận đại chiến trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn mới chỉ bắt đầu vào hồi gay cấn nhất. Giữa những tia lôi điện cuồng bạo và kiếm ý sát thần đen kịt, bóng dáng của Diệp Phi như một ngọn núi vững chãi, từ từ tiến lên, đối mặt với sự phán xét của thiên hạ bằng lòng căm hận của chín kiếp luân hồi.

Máu của thần và nước mắt của trời bắt đầu rơi xuống đại địa. Số phận của Linh Hoang Giới, trong khoảnh khắc này, đã hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8