Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 76: Lâm Thiên Vũ xuất thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:51:36 | Lượt xem: 2

Linh Hoang Giới, những ngày sau thảm kịch Thiên Kiếm Sơn, bầu không khí bao trùm trong một sự im lặng đầy áp lực. Tin tức về việc Diệp Phi – một kẻ vốn bị xem là phế vật ở Hạ Tam Giới – đã một thân một kiếm đồ sát sạch sẽ Thiên Kiếm Tông, trảm sát sứ giả Thiên Đạo Minh, giống như một trận cuồng phong càn quét khắp các đại tông môn.

Máu của hàng ngàn đệ tử vẫn chưa kịp khô trên những vách đá lạnh lẽo, nhưng tên tuổi của Diệp Phi đã khắc sâu vào lòng chúng sinh như một cơn ác mộng vĩnh hằng. Người ta gọi hắn là "Lục Đạo Sát Thần", kẻ mang đến sự diệt vong cho trật tự cũ.

Tuy nhiên, khi sự kinh hoàng của phàm nhân và linh tu đang lên đến đỉnh điểm, thì tại nơi cao nhất của Linh Hoang Giới – đỉnh Côn Lân quanh năm mây mù che phủ, nơi được gọi là Thánh Địa của Thiên Đạo – một luồng khí tức khác hoàn toàn đang âm thầm trỗi dậy.

***

Tại trung tâm của Côn Lân Thánh Địa, nằm sâu trong Thiên Đạo Cung, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ xuyên thủng tầng mây, nối liền mặt đất với bầu trời. Vạn vật trong bán kính trăm dặm đồng loạt phủ phục, chim muông ngừng hót, gió ngừng thổi, như thể đang nghênh đón một vị thần linh hạ phàm.

Trong mật thất của Thánh địa, một thanh niên đang ngồi xếp bằng trên tòa sen làm từ Thái Sơ Linh Thạch. Hắn có mái tóc dài như dải ngân hà, làn da trắng ngần như ngọc thạch, và trên trán khảm nạm một vầng sáng hình lưỡi liềm vàng – biểu tượng của kẻ được Thiên Đạo đích thân ban phước.

Hắn chính là Lâm Thiên Vũ, người được mệnh danh là "Khí Vận Chi Tử" của kỷ nguyên này.

Lúc này, đôi mắt của Lâm Thiên Vũ từ từ mở ra. Trong con ngươi của hắn không có lòng trắng hay lòng đen, mà là những vòng xoáy của quy luật không gian và thời gian, lấp lánh như chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ. Hắn khẽ hít vào một hơi, hàng vạn linh khí xung quanh lập tức bị hút cạn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh thân thể.

"Vương Cảnh… rốt cuộc cũng thành công."

Giọng nói của hắn thanh tao, vang vọng nhưng lại mang theo một loại lãnh đạm thấu xương. Ở tuổi của hắn, đạt đến Vương Cảnh là chuyện chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm qua. Nhưng đối với Lâm Thiên Vũ, đây dường như chỉ là một lẽ đương nhiên. Bởi vì hắn không tu luyện theo cách của người thường, hắn là con cưng của trời đất, mỗi bước đi đều có đại vận mệnh dẫn lối.

*Rắc!*

Cửa mật thất nặng hàng vạn cân từ từ mở ra. Bên ngoài, mười hai vị trưởng lão của Thánh địa, những kẻ vốn dĩ cao ngạo đến tận mây xanh, lúc này đều quỳ mọp xuống đất, không dám ngẩng đầu.

"Chúc mừng Thánh tử xuất quan, đạt đến vương vị, thiên mệnh sở quy, vĩnh hằng bất diệt!" Tiếng hô vang vọng khắp các đỉnh núi.

Lâm Thiên Vũ bước ra, đôi chân không chạm đất, mỗi bước đi đều sinh ra một đóa hoa sen ánh sáng dưới chân. Hắn liếc nhìn đám đông bằng ánh mắt hờ hững, rồi dừng lại ở một vị lão giả vận trường bào đen đang đứng ở phía xa. Đó là Sứ giả của Thiên Đạo Minh tại Thượng Tam Giới – một nhân vật nắm giữ quyền sinh sát cực lớn.

"Lâm Thiên Vũ, ngươi đã khiến ta phải đợi hơi lâu đấy." Lão giả áo đen trầm giọng, nhưng trong đôi mắt nhìn về phía Thiên Vũ lại tràn đầy sự hài lòng.

"Chút rác rưởi của Thiên Kiếm Tông không đủ để khiến ta bận tâm. Ngay cả vị sứ giả cấp thấp bị giết kia cũng chỉ là một kẻ bỏ đi." Lâm Thiên Vũ nhẹ nhàng phủi đi một hạt bụi tưởng tượng trên vai áo mình, phong thái cực kỳ thong dong. "Nhưng… kẻ tên Diệp Phi đó, hắn dường như đang làm nhiễu loạn sợi dây nhân quả của ta."

Lão giả áo đen gật đầu, vẫy tay một cái, một tấm màn ánh sáng hiện ra giữa hư không, hiển thị lại cảnh tượng Diệp Phi một kiếm trảm thiên hạ tại Thiên Kiếm Sơn. Trong hình ảnh, Diệp Phi đẫm máu, đôi mắt lạnh lùng như chứa đựng bóng tối sâu thẳm nhất của luân hồi.

Nhìn thấy Diệp Phi, Lâm Thiên Vũ khẽ nhướng mày. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ khó chịu, một loại đối nghịch từ tận trong bản chất linh hồn. Nếu như Lâm Thiên Vũ là đại diện của ánh sáng Thiên Đạo, thì Diệp Phi chính là hố đen nuốt chửng mọi quy luật.

"Hắn có Mệnh Cách rất lạ." Lâm Thiên Vũ nhận xét, giọng điệu mang theo một chút hứng thú hiếm hoi. "Hư vô, hỗn loạn, giống như một kẻ không đáng lẽ phải tồn tại trên đời này. Thú vị lắm, lấy thân xác phế vật để đối đầu với Thiên Đạo, đây gọi là kẻ nghèo hèn rãy rụa sao?"

Lão giả áo đen hừ lạnh: "Đừng coi thường hắn. Vô Nhai đại nhân đã hạ chỉ, kẻ này mang theo bí mật của Cửu Chuyển Luân Hồi. Hắn không phải là kẻ nghịch mệnh bình thường, hắn là tàn dư của quá khứ muốn lật đổ hiện tại. Ngoài ra… Vân Hiểu Nguyệt, Thánh nữ của Nguyệt Tộc, dường như cũng đang có dây dưa với hắn."

Nghe đến ba chữ "Vân Hiểu Nguyệt", ánh mắt của Lâm Thiên Vũ đột ngột lạnh thấu xương. Sát khí vô hình từ hắn tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh lập tức héo úa rồi biến thành tro bụi.

"Hiểu Nguyệt là người mà Thiên Đạo đã định sẵn là đạo lữ của ta. Nàng sở hữu Thái Âm Chi Thể, là chìa khóa để ta tiến vào Thần Giới." Lâm Thiên Vũ nắm chặt tay, một luồng sấm sét màu vàng lóe lên giữa lòng bàn tay. "Một con kiến hôi đến từ hạ giới mà dám chạm vào món đồ của ta?"

Lâm Thiên Vũ từ nhỏ đã được giáo dục rằng: Mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế gian này đều thuộc về hắn. Khí vận của hắn là độc tôn, tài năng của hắn là duy nhất. Bất kỳ ai dám đứng trên con đường của hắn đều là tội nhân đối với Thiên Đạo.

Hắn nhìn vào màn hình ánh sáng, nhìn thấy hình bóng Diệp Phi đang bước đi trong hoàng hôn đẫm máu, khẽ cười khẩy: "Hắn nghĩ rằng phá hủy một Thiên Kiếm Tông là đã có tư cách khiêu chiến Thiên Mệnh? Quá ngây thơ. Đối với ta, hắn chẳng qua chỉ là một khối đá mài dao để ta hoàn thiện Đạo tâm của mình trước khi bước lên Thần vị."

Lão giả áo đen trao cho hắn một lệnh bài tỏa ra khí tức đáng sợ: "Đây là Thiên Đạo Trảm Ma Lệnh. Đi đi, Lâm Thiên Vũ. Tìm lấy đầu của Diệp Phi, thu hồi Luân Hồi Châu, và mang Vân Hiểu Nguyệt về đây. Trật tự của mười vạn năm không được phép bị phá vỡ bởi một linh hồn vất vưởng."

Lâm Thiên Vũ nhận lấy lệnh bài, thân hình bắt đầu bay lên cao. Hắn đưa mắt nhìn xuống đại lục Linh Hoang rộng lớn, nơi mà hắn xem như là sân chơi của mình.

"Diệp Phi, hãy cứ tận hưởng nốt những giây phút rãy rụa cuối cùng đi." Lâm Thiên Vũ thầm nghĩ, nụ cười trên môi càng thêm phần tàn nhẫn. "Ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là 'Nghịch Thiên' trong mắt ta rốt cuộc chỉ là một vở hài kịch rẻ tiền."

Cùng lúc đó, phía sau Lâm Thiên Vũ, một linh ảnh khổng lồ hình rồng vàng ẩn hiện trong mây trắng, gầm vang một tiếng khiến thiên hạ kinh động.

Dưới núi Côn Lân, mười hai vị cường giả của Thánh địa đồng loạt đứng dậy. Họ biết rằng, kể từ khoảnh khắc Khí Vận Chi Tử xuống núi, thời đại thái bình giả tạo của Linh Hoang Giới đã chính thức chấm dứt.

Ở một nơi khác, trên một con đường mòn heo hút dẫn tới cực Bắc, Diệp Phi đột nhiên dừng bước.

Thanh Trấn Thiên Kiếm sau lưng hắn bỗng nhiên rung lên dữ dội, một tiếng ngâm u buồn vang lên giữa đêm đen. Diệp Phi ngước mắt nhìn về phía đỉnh núi Côn Lân, đôi mắt vốn đã nguội lạnh từ tám kiếp trước nay lại bùng lên một tia lửa nhỏ.

"Đến rồi sao?" Diệp Phi lẩm bẩm.

"Hì hì, nhóc con, khí vận thối tha kia lại bắt đầu tỏa mùi rồi." Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền ra tiếng cười mỉa mai. "Thứ kia chắc chắn là tên oai phong lẫm liệt, đi đến đâu hoa nở đến đó, kẻ được trời đất sủng ái đấy. Ngươi – một kẻ bò ra từ vũng bùn máu, có cảm thấy áp lực không?"

Diệp Phi không nói gì, hắn cúi xuống nhìn bàn tay thô ráp đầy vết chai sạm vì rèn kiếm và sát nhân của mình, rồi nhìn thanh kiếm gãy nhưng đầy kiêu ngạo. Hắn nhớ lại đời thứ nhất, nhớ lại giây phút hắn bị phản bội, nhớ lại khoảnh khắc Vân Hiểu Nguyệt hy sinh thân mình để linh hồn hắn được thoát ly.

"Khí vận chi tử sao?" Diệp Phi nhẹ nhàng vung tay, một kiếm ý sắc lẹm xé tan khoảng không gian trước mặt. "Ta đã chết tám lần, bị Thiên Đạo dìm xuống vực thẳm tám lần. Lần thứ chín này, cho dù là 'Trời' đích thân đến đây, ta cũng sẽ trảm!"

Bên cạnh hắn, Thạch Hùng vác trên vai thanh đại đao nặng ngàn cân, tính tình bộc trực liền hét lớn: "Chủ thượng! Mặc kệ là con của trời hay cháu của đất, đứa nào dám đến ngăn cản bước tiến của Nghịch Mệnh Điện, lão Thạch ta sẽ bẻ cổ nó cho ngài xem!"

Diệp Phi khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn quay sang nhìn hướng mây mù che phủ của phương Bắc, nơi một mảnh linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang yếu ớt vẫy gọi.

"Đi thôi. Đừng để thiên hạ phải đợi lâu."

Bước chân của Diệp Phi vẫn vững chãi như thế, trầm ổn và chắc chắn, đối lập hoàn toàn với sự phù phiếm hào nhoáng của Lâm Thiên Vũ đang chuẩn bị giáng lâm. Một kẻ là ánh sáng vinh quang rực rỡ nhưng mang theo sự tàn bạo của kẻ thống trị, một kẻ là bóng tối thầm lặng nhưng chứa đựng ý chí sắt đá của kẻ bị áp bức.

Hai sợi dây nhân quả to lớn nhất kỷ nguyên này đã chính thức bắt đầu quấn chặt vào nhau. Một cuộc giao tranh giữa Thiên Mệnh và Nghịch Mệnh, giữa Kẻ được sủng ái và Kẻ bị ruồng bỏ, đã bắt đầu khởi động bánh răng cuối cùng.

Cả Linh Hoang Giới rúng động. Trong gió, người ta nghe thấy tiếng rên rỉ của linh khí, tiếng cười nhạt của vị thần và tiếng thét dài của luân hồi.

Hôm đó, bầu trời Linh Hoang chia thành hai nửa. Một nửa rực rỡ sắc vàng kim đại diện cho Lâm Thiên Vũ, một nửa u tối thâm trầm đại diện cho Diệp Phi. Hai mảng màu đối lập ấy dần dần áp sát vào nhau, dự báo cho một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa đổ xuống chúng sinh.

Chương 76 kết thúc, bỏ lại một câu hỏi treo lơ lửng: Khi thanh kiếm của kẻ bò lên từ địa ngục đối đầu với hào quang của vị thánh tử được trời ban, kẻ nào sẽ là người thực sự mỉm cười đến cuối cùng?

Không một ai biết trước, ngoại trừ Lục Đạo Tiên Ông – người lúc này đang ngồi lặng lẽ bên bờ sông thời gian, khẽ thở dài: "Bàn cờ… cuối cùng cũng đã đầy đủ quân rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8