Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 75: Phản công đại tông môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:51:01 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 75: PHẢN CÔNG ĐẠI TÔNG MÔN**

Trời xanh vạn dặm đột ngột bị che phủ bởi những đám mây chì nặng nề. Trên đỉnh Thiên Kiếm Sơn, không khí vốn thanh khiết, ngập tràn linh khí nay lại nồng nặc mùi tiêu sát. Thiên Kiếm Tông – đệ nhất tông môn của Linh Hoang Giới, nơi được mệnh danh là “Lưỡi kiếm của Thiên Đạo”, hôm nay nghênh đón một vị khách không mời mà đến.

Dưới chân núi, một nam tử vận hắc y đơn độc đứng đó. Gió lồng lộng thổi làm tà áo hắn bay phần phật, để lộ ra chuôi kiếm gãy kỹ lạ vắt ngang lưng. Hắn không ai khác chính là Diệp Phi. Đôi mắt hắn trầm mặc như mặt hồ cổ tích, nhưng sâu trong con ngươi lại ẩn hiện những vòng luân hồi chuyển động không ngừng, mỗi vòng xoay là một kiếp người, là một đại dương nợ máu.

“Chỗ này… tám kiếp trước, ta đã từng đến ba lần.” Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, thanh âm lãnh đạm như băng tuyết ngàn năm. “Lần đầu là đến cầu đạo, bị khinh khi. Lần thứ hai đến kết minh, bị phản bội. Lần thứ ba đến tàn sát, nhưng bị Thiên Đạo trấn áp mà chết thảm. Kiếp thứ chín này… sẽ là lần cuối cùng Thiên Kiếm Sơn còn tồn tại trên bản đồ Linh Hoang.”

Trong Luân Hồi Châu, linh hồn Tiêu Lão hiện ra, vuốt râu cười khẩy: “Thằng nhóc, xem ra sát niệm của ngươi đã ngưng tụ đến mức thực chất rồi. Thiên Kiếm Tông này sở hữu Vạn Kiếm Đại Trận, lại có ý chí Thiên Đạo che chở, không dễ gặm đâu.”

Diệp Phi không đáp, chỉ đưa tay ra phía sau.

“Thạch Hùng.”

“Có mạt tướng!” Một tiếng gầm như sấm rền vang lên. Từ phía sau bóng tối của rừng cây, một gã thiếu niên cường tráng với nước da ngăm đen, mình trần quấn xích sắt bước ra. Mỗi bước chân của Thạch Hùng đều khiến mặt đất rung chuyển, rạn nứt. Ánh mắt hắn đỏ rực cuồng nhiệt, nhìn về phía cung điện nguy nga trên đỉnh núi với sự căm hận thấu xương.

“Khai đường.” Diệp Phi ra lệnh ngắn gọn.

“Rõ!”

Thạch Hùng gầm lên một tiếng xé rách mây mù, thân hình hắn đột ngột nhổ cao, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ. Huyết mạch Man Hoang trong người hắn bùng nổ, hóa thành một tầng hỏa diễm màu huyết sắc bao phủ lấy cơ thể. Hắn như một quả pháo đài sống, không chút phòng bị mà lao thẳng về phía bậc thang bằng đá bạch ngọc của Thiên Kiếm Tông.

*Oanh!*

Hộ tông đại trận của Thiên Kiếm Tông bị kích hoạt ngay lập tức. Vạn đạo kiếm khí từ hư không hiện ra, dày đặc như mưa rào đổ ập xuống đầu Thạch Hùng. Thế nhưng, vị chiến thần ấy chỉ cần vung đôi nắm đấm sắt, không gian liền vặn vẹo. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên liên hồi, kiếm khí vỡ vụn dưới sức mạnh tuyệt đối của nhục thân.

“Kẻ nào to gan dám phạm vào thánh địa Thiên Kiếm!”

Từ trên cao, hàng trăm đệ tử nội môn ngự kiếm bay xuống, kiếm quang lấp lánh bao vây lấy Thạch Hùng. Dẫn đầu là một vị chấp sự trung niên, gương mặt nghiêm nghị, tu vi đã đạt đến Linh Cảnh đỉnh phong. Hắn vừa nhìn thấy Thạch Hùng, đồng tử liền co rụt lại: “Man tộc dư nghiệt? Ngươi dám quay lại đây tìm chết?”

Thạch Hùng không nói nửa lời, chân trái giậm mạnh xuống đất, mượn lực nhảy vọt lên cao. Hắn vươn tay chộp lấy một đạo kiếm quang, dùng tay không bẻ gãy thanh linh kiếm thượng phẩm trước sự kinh hoàng của đối phương, sau đó bóp nát cổ vị chấp sự kia ngay giữa không trung.

Máu tươi bắn tóe, nhuộm đỏ những bậc đá trắng tinh khôi.

“Sát!” Thạch Hùng gầm vang, bắt đầu một cuộc thảm sát dã man ngay tại cửa tông môn.

Diệp Phi bước đi chậm rãi phía sau Thạch Hùng. Hắn không hề ra tay, chỉ thản nhiên bước qua những thi thể nằm la liệt. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến cho hoa cỏ ven đường ngay lập tức héo úa, linh khí xung quanh bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một vùng không gian chết chóc.

Khi Diệp Phi bước đến quảng trường chính trung tâm, nơi có bức tượng vị tổ sư khai môn của Thiên Kiếm Tông, hắn dừng lại. Phía trước hắn, mười hai vị trưởng lão Vương Cảnh đã dàn trận sẵn, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

“Diệp Phi! Ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao lại có thể điều khiển Man tộc nhân làm loạn?” Thủ tọa trưởng lão – một lão già râu tóc bạc phơ quát lớn.

Diệp Phi ngước nhìn bức tượng đá cao hàng chục trượng, khẽ nhếch môi: “Các ngươi tôn thờ kẻ này, nhưng có biết hắn từng là kiếm nô dưới trướng ta ở đời thứ ba không? Khi đó, hắn quỳ dưới chân ta xin một chút kiếm ý để ngộ đạo. Không ngờ vạn năm trôi qua, hậu bối của hắn lại trở thành con chó săn đắc lực nhất của Thiên Đạo.”

“Láo xược! Nhục mạ tổ sư, tội đáng muôn chết!”

Mười hai vị trưởng lão đồng loạt ra tay. Mười hai đạo kiếm ý hùng mạnh hội tụ lại thành một con cự long màu vàng kim, mang theo uy áp của quy luật thiên địa, muốn nghiền nát Diệp Phi thành tro bụi. Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân, mà là sức mạnh được “vay mượn” từ ý chí của trời đất – thứ quyền năng mà Thiên Đạo ban cho những kẻ trung thành.

Diệp Phi vẫn đứng bất động. Ánh sáng từ cự long kiếm ý đã rọi sát chân mày hắn, nhưng hắn vẫn chỉ thở dài một tiếng.

“Vay mượn lực lượng để đối phó với chủ nhân thực sự của luân hồi… nực cười biết bao.”

Hắn giơ bàn tay trái lên, nhẹ nhàng lật lại.

“Luân Hồi Chuyển – Nhất Niệm Tịch Diệt!”

Trong phút chốc, không gian xung quanh Diệp Phi bỗng dưng biến thành một mảng đen trắng rạch ròi. Con cự long kiếm ý đang hùng hổ lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Những lớp vảy vàng kim của nó bắt đầu bong tróc, mục nát, rồi hóa thành cát bụi ngay trước mắt mọi người. Thời gian như bị tua nhanh gấp ngàn lần trên thân hình con rồng đó, từ đỉnh phong đi thẳng tới hủy diệt chỉ trong một cái chớp mắt.

“Cái… cái gì?” Mười hai vị trưởng lão kinh hãi, cảm thấy tuổi thọ của chính mình cũng đang bị hút đi một cách chóng vánh.

Diệp Phi từ từ rút ra thanh Trấn Thiên Kiếm gãy từ sau lưng. Ngay khi chuôi kiếm lộ ra, một luồng khí tức cổ xưa, cuồng bạo và kiêu ngạo bùng phát, ép cho mười hai vị Vương Cảnh phải quỳ sụp xuống mặt đất.

“Hôm nay, ta sẽ dùng máu của Thiên Kiếm Tông để trảm đứt một sợi tơ của Thiên Đạo Chi Võng.”

Thanh kiếm gãy trong tay Diệp Phi bỗng bùng lên hào quang màu tím sậm. Hắn không chém ra một đường kiếm cầu kỳ nào, chỉ đơn giản là vung ngang.

*Xoẹt!*

Một vệt sáng đen ngòm dài vô tận kéo cắt đôi cả quảng trường, cắt đôi bức tượng tổ sư, và cắt đôi cả sinh mệnh của mười hai vị trưởng lão. Không có tiếng la hét, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của cái chết. Thần hồn của bọn họ bị cuốn vào vòng xoáy của luân hồi, bị xé nát trước khi kịp có ý niệm trốn thoát.

“Kẻ đứng sau, xuất hiện đi.” Diệp Phi nhìn về phía đại điện sâu thẳm, giọng nói bình thản nhưng vọng thấu tâm can.

Một tiếng thở dài cổ quái vang lên, kèm theo đó là áp lực của một cường giả Thánh Cảnh thực thụ. Kiếm Vô Trần – Tông chủ Thiên Kiếm Tông, người sở hữu Thiên Đạo Kiếm Thể, chậm rãi bước ra từ trong bóng tối. Trên trán lão ta có một con mắt thứ ba màu bạc đang nhấp nháy, tỏa ra hào quang lãnh khốc của thần linh.

“Ngươi chính là kẻ mà Thần Đế Vô Nhai muốn tìm.” Kiếm Vô Trần lạnh lùng nhìn Diệp Phi. “Cửu Thế Luân Hồi Giả… Chẳng trách ngươi có thể trảm được nhân quả của thuộc hạ ta. Nhưng hôm nay, tại nơi này, ý chí Thiên Đạo là tuyệt đối. Ngươi không thể thắng.”

Diệp Phi bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai vô hạn: “Tuyệt đối? Vô Nhai nó đã bao giờ nói cho ngươi biết, Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ thực chất chỉ là một cỗ máy cũ kỹ do ta tạo ra để vận hành thế giới này ở đời thứ nhất chưa? Các ngươi dùng món đồ chơi cũ của ta để chống lại ta?”

Kiếm Vô Trần sắc mặt đại biến: “Nói bậy! Chết đi!”

Lão ta vung tay, con mắt thứ ba trên trán bắn ra một tia sáng hủy diệt. Cùng lúc đó, toàn bộ Thiên Kiếm Sơn rung chuyển, Vạn Kiếm Đại Trận hoàn toàn bùng nổ. Hàng vạn thanh kiếm linh thiêng của các đời tiên hiền để lại đồng loạt bay lên, tập kết thành một thanh cự kiếm xuyên thấu tầng mây, từ trên trời cao đâm thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi.

Đây là đòn tấn công hội tụ toàn bộ vận khí và linh mạch của một đại tông môn vạn năm, lại được Thiên Đạo gia trì sức mạnh quy luật. Không gian xung quanh Diệp Phi bị phong tỏa hoàn toàn, hắn không thể né tránh.

“Tiêu Lão, ông thấy sao?” Diệp Phi bình tĩnh hỏi.

“Khá mạnh đấy nhóc, đủ để giết một gã Chí Tôn tầm thường. Ngươi định dùng đến ‘Chuyển’ thứ mấy?” Tiêu Lão hào hứng hỏi.

“Chuyển thứ ba – Kiếm Thánh Tuyệt Thế.” Diệp Phi khẽ nhắm mắt lại.

Trong tích tắc, ngoại hình của Diệp Phi thay đổi. Mái tóc đen hóa thành một màu bạc trắng dài tận gót chân, khí chất lãnh ngạo ban nãy biến thành một loại sắc bén tột cùng, tựa như bản thân hắn đã biến thành một thanh kiếm thần cổ đại có thể chọc thủng bầu trời.

Đây chính là sự thức tỉnh ký ức và sức mạnh của kiếp thứ ba – một kiếp mà Diệp Phi đã dùng kiếm đạo bình định bát hoang.

Diệp Phi (trong trạng thái Kiếm Thánh) nhẹ nhàng nhấc Trấn Thiên Kiếm lên. Một đóa hoa sen bằng kiếm khí nở rộ dưới chân hắn.

“Luân Hồi Nhất Kiếm – Vạn Cổ Giai Không!”

Một đạo kiếm ý thanh khiết, không chút tạp chất bắn ra. Nó không mang theo uy lực rung trời chuyển đất, nhưng nơi nó đi qua, vạn vật đều trở nên tĩnh lặng. Thanh cự kiếm khổng lồ từ trên trời đâm xuống khi chạm vào đạo kiếm ý này liền bị hòa tan giống như tuyết gặp nắng xuân.

Kiếm Vô Trần trợn trừng mắt, con mắt thứ ba trên trán chảy ra huyết lệ. Lão ta không thể tin nổi, thứ sức mạnh tối thượng mà lão tôn thờ lại bị một kẻ trẻ tuổi hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy.

Kiếm ý của Diệp Phi xuyên qua hư không, đâm thẳng vào lồng ngực Kiếm Vô Trần. Không có máu chảy, nhưng linh hồn của lão ta ngay lập tức bị đóng băng.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là…” Kiếm Vô Trần thều thào.

“Ta là người sẽ kết thúc sự dối trá của các ngươi.” Diệp Phi bước tới, tay chạm vào con mắt thứ ba trên trán lão ta. Hắn dùng lực bóp mạnh, tước đoạt lấy tia ý chí Thiên Đạo đang lẩn khuất bên trong.

Hào quang trên người Diệp Phi dần thu lại, hắn trở về trạng thái bình thường. Thiên Kiếm Sơn giờ đây hoang tàn như một bãi tha ma. Khói lửa bốc lên từ những cung điện đổ nát, tiếng kêu khóc của những đệ tử còn sót lại vang vọng khắp thung lũng.

Thạch Hùng lúc này đã tắm trong máu, bước đến bên cạnh Diệp Phi, trong tay vẫn còn xách theo thủ cấp của một vị phó tông chủ.

“Chủ thượng, đã thanh tẩy xong.”

Diệp Phi nhìn đống đổ nát, ánh mắt khẽ động. Hắn tìm thấy trong linh hồn tàn khuyết của Kiếm Vô Trần một mảnh ký ức quan trọng.

“Mảnh vỡ linh hồn của Hiểu Nguyệt… quả nhiên là do Thiên Đạo Minh nắm giữ.” Diệp Phi nắm chặt tay, khiến mảnh ý chí Thiên Đạo trong tay tan vỡ vụn. “Và Lâm Thiên Vũ… hắn đang ở đó.”

Bầu trời sau cơn mưa máu bắt đầu hửng sáng, nhưng đó là một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Diệp Phi biết rằng, việc tiêu diệt Thiên Kiếm Tông mới chỉ là phát súng đầu tiên. Thần Đế Vô Nhai giờ này chắc chắn đã nhận ra sự hiện diện của hắn.

“Đi thôi.” Diệp Phi quay lưng, bước đi giữa những xác chết. “Mục tiêu tiếp theo là Thượng Tam Giới.”

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu thở dài: “Nhóc con, con đường phía trước sẽ chỉ toàn là máu thôi. Ngươi đã sẵn sàng chưa?”

Diệp Phi không trả lời, nhưng thanh Trấn Thiên Kiếm bên hông hắn khẽ ngân lên một tiếng vang giòn giã, như thể đang hưng phấn vì sắp được nếm trải máu của những vị Thần. Nhân quả vạn năm đã bắt đầu chuyển động, và lần này, không một ai có thể ngăn cản được bánh xe luân hồi của Diệp Phi.

Dưới chân núi, Vân Hiểu Nguyệt – lúc này đang đứng xa xa quan sát, trái tim nàng bỗng thắt lại. Một cảm giác quen thuộc đến đau đớn dâng trào trong lồng ngực. Nàng nhìn bóng lưng của Diệp Phi, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

“Diệp Phi… vì sao bóng lưng huynh lại cô độc đến thế?”

Nàng không nhớ ra hắn, nhưng linh hồn nàng đang run rẩy kêu gọi tên hắn. Vận mệnh đã lại một lần nữa kéo họ về phía nhau, trong một vòng xoáy của máu và lửa.

Thiên Kiếm Sơn sụp đổ, chấn động cả Linh Hoang Giới. Một huyền thoại đã chấm dứt, và một thần thoại mới đang trỗi dậy từ trong đống tro tàn của định mệnh. Diệp Phi, kẻ nghịch mệnh thành thần, đã thực sự bắt đầu cuộc hành trình trả thù vĩ đại nhất trong lịch sử cửu thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8