Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 74: Luân Hồi Nhãn thức tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:50:20 | Lượt xem: 2

Tiếng nổ rền vang từ phía phương Bắc không chỉ làm rung chuyển đại địa Thanh Vân mà còn khiến linh khí trong không trung trở nên bạo loạn. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị xé toạc bởi một vết nứt không gian khổng lồ, để lộ ra những tia chớp màu tím đen cuồn cuộn như những con giao long đang phẫn nộ.

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát của chiến trường, tà áo bào nhuộm máu kẻ thù tung bay trong gió lộng. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mãnh liệt từ sâu trong linh hồn. Luân Hồi Châu bên trong đan điền rung động dữ dội, tỏa ra luồng khí tức cổ xưa và tang thương, bao trùm lấy toàn bộ thân thể hắn.

“A…”

Diệp Phi khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt tận tâm can bất ngờ ập đến. Đôi mắt hắn bỗng chốc trở nên nóng rực như có ai đó đang đổ vạc dầu sôi vào trong. Hắn gục một gối xuống đất, tay trái chống Trấn Thiên Kiếm, tay phải ôm chặt lấy đôi mắt, những kẽ ngón tay bắt đầu rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.

“Diệp Phi!” Vân Hiểu Nguyệt thất thanh gọi lớn, nàng định lao đến nhưng lại bị một luồng áp lực vô hình từ thân thể Diệp Phi đẩy ngược ra sau.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay vọt ra, gương mặt ảo ảnh của lão tràn đầy vẻ kinh hãi lẫn hưng phấn: “Đừng qua đó! Thằng nhóc này đang thức tỉnh thần thông bản mệnh của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Đây là… Luân Hồi Nhãn! Không ngờ ở kiếp thứ chín này, nó lại thức tỉnh sớm đến vậy!”

Thạch Hùng đứng chắn trước Vân Hiểu Nguyệt, đôi mắt hoang dại của gã nhìn chăm chằm vào đại ca mình. Gã cảm nhận được sức mạnh tỏa ra từ Diệp Phi lúc này không còn là linh lực bình thường của Vương Cảnh, mà là một loại quy tắc cao thâm vượt xa tầm hiểu biết của thế gian.

Bên trong ý thức của Diệp Phi, chín vòng xoáy khổng lồ đại diện cho chín kiếp luân hồi đang quay cuồng điên loạn. Ký ức của kiếp thứ nhất Thần Đế, kiếp thứ ba Kiếm Thánh, kiếp thứ năm Đan Thần… tất cả ùa về như thủy triều. Nhưng lần này, chúng không chỉ là ký ức, chúng hóa thành những luồng phù văn màu xám tro, hội tụ về phía đôi đồng tử của hắn.

*“Trời đất vô tình, chúng sinh là con cờ. Kẻ cầm cờ nhìn thấu quân đi, kẻ trong cuộc vướng vòng nhân quả. Luân hồi là mắt, phá tan hư ảo, định đoạt tử sinh!”*

Một tiếng vang vọng như từ thời thái cổ nổ ra trong đầu Diệp Phi. Nỗi đau đớn biến mất, thay vào đó là một cảm giác thanh thản lạ kỳ. Hắn từ từ buông tay ra, chậm rãi mở mắt.

“Oành!”

Một cột sáng màu xám trắng từ đôi mắt hắn phóng thẳng lên tầng mây, đánh tan những đám mây đen đang kéo đến. Khi Diệp Phi hoàn toàn mở mắt, tất cả những người xung quanh đều không tự chủ được mà lùi lại vài bước.

Đó không còn là đôi mắt của con người. Đồng tử của Diệp Phi giờ đây là hai vòng xoáy kép, bên trong chứa đựng vô số phù văn chuyển động liên tục. Tròng mắt hắn không màu, trong suốt như pha lê, nhưng lại tỏa ra uy nghiêm khiến linh hồn người đối diện phải run rẩy.

Trong tầm mắt của Diệp Phi, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn nhìn thấy không khí không còn là vô hình, mà là những sợi tơ linh khí đan xen. Hắn nhìn sang Thạch Hùng, thấy trên đỉnh đầu gã có một luồng khí huyết bừng bừng như lửa cháy, nhưng sâu trong tim lại có một điểm đen nhỏ — đó là tàn tích của một vết thương cũ từ thời thơ ấu chưa lành hẳn.

Hắn nhìn sang Vân Hiểu Nguyệt, lòng hắn chợt thắt lại. Trên người nàng không có những sợi dây nhân quả dày đặc như người thường, mà chỉ có duy nhất một sợi chỉ bạc lung linh kéo dài về phía hư không phương Bắc, nhưng sợi chỉ ấy đang đứt đoạn từng khúc, biểu thị cho linh hồn không hoàn chỉnh và thọ nguyên đang khô héo.

“Đây là… Luân Hồi Nhãn?” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói hắn mang theo một sự vang vọng kỳ ảo.

“Đúng vậy!” Tiêu Lão phấn khích bay quanh hắn, “Luân Hồi Nhãn có thể nhìn thấu căn cơ, nhìn thấu vận mệnh và quan trọng nhất là nhìn thấu ‘Điểm Tử’ của vạn vật. Diệp Phi, thử nhìn về phía vết nứt không gian ở phương Bắc xem!”

Diệp Phi nghe theo, hắn ngẩng đầu nhìn về phía luồng hắc khí đang bốc lên từ Luân Hồi Hải. Thông qua Luân Hồi Nhãn, hắn không chỉ thấy hắc khí, mà thấy cả một mạng lưới khổng lồ những sợi dây màu đen quấn quýt lấy nhau, phong tỏa cả vùng trời đó. Ở trung tâm mạng lưới, có một con mắt khổng lồ nhợt nhạt đang nhắm nghiền — đó chính là ý chí của Thiên Đạo đang ngủ say.

“Phốc!”

Diệp Phi đột ngột hự lên một tiếng, Luân Hồi Nhãn của hắn chảy ra một dòng huyết lệ. Hắn lập tức nhắm mắt lại, hơi thở trở nên dồn dập.

“Cẩn thận! Tu vi hiện tại của ngươi chưa đủ để nhìn trực diện vào thực thể Thiên Đạo.” Tiêu Lão vội vàng nhắc nhở.

Vừa lúc đó, từ trong vết nứt không gian ở phương Bắc, ba đạo hào quang rực rỡ phóng thẳng về phía Diệp Gia với tốc độ kinh người. Áp lực của chúng mạnh đến mức khiến không gian nơi chúng đi qua đều bị nứt vỡ.

“Cửu Đại Tiên Môn sao? Đến nhanh thật!” Thạch Hùng gầm lên một tiếng, nắm đấm siết chặt, sẵn sàng nghênh chiến.

Ba vị lão giả xuất hiện trên không trung, mỗi người đều mặc đạo bào rực rỡ, chân đạp thanh vân, hơi thở tỏa ra rõ ràng là cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong — cấp độ cao nhất có thể tồn tại ở Hạ Tam Giới mà không bị kết giới đào thải.

“Kẻ nào to gan dám sát hại sứ giả Thiên Đạo, trảm sát khí vận chi tử?” Vị lão giả dẫn đầu, tóc trắng xóa, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xuống dưới.

Ánh mắt lão dừng lại trên người Diệp Phi, người vẫn đang quỳ một gối, mặt đầy máu: “Là ngươi? Một tên nhóc Vương Cảnh? Hừ, trên người ngươi có hơi thở của Luân Hồi… Khai ra công pháp, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây.”

Diệp Phi đứng dậy, chậm rãi dùng vạt áo lau đi dòng huyết lệ trên mặt. Hắn không nhìn họ bằng đôi mắt bình thường, mà một lần nữa mở ra Luân Hồi Nhãn.

Trong mắt kẻ khác, ba vị Hóa Thần Cảnh này là những vị thần không thể chiến thắng, toàn thân không sơ hở. Nhưng trong Luân Hồi Nhãn của Diệp Phi, mọi chuyện lại khác hẳn.

Vị lão giả tóc trắng dẫn đầu có một sợi dây nhân quả màu xám quấn quanh cổ họng — lão từng tu luyện sai một loại công pháp hỏa hệ, khiến phế quản bị tổn thương vĩnh viễn, đó là tử huyệt của lão.

Vị lão giả bên trái, trên ngực trái có một vùng linh lực luân chuyển chậm hơn những chỗ khác nửa nhịp, đó là nơi lão từng bị trọng thương bởi một thanh đoản đao tẩm độc.

Vị lão giả bên phải, đôi chân thực chất là giả, được cấu tạo từ linh khí đan xen, chỉ cần chặt đứt nguồn cung cấp linh lực từ đan điền, lão sẽ mất đi sự thăng bằng ngay lập tức.

Diệp Phi không nói lời nào, hắn chỉ khẽ nâng Trấn Thiên Kiếm lên. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

“Muốn chống cự?” Lão giả tóc trắng cười khẩy, tay phất một cái, một đạo Thiên Hỏa khổng lồ hóa thành hình rồng lao xuống, muốn thiêu rụi cả Diệp Gia thành tro bụi.

“Thạch Hùng, bảo vệ họ!” Diệp Phi quát lạnh một tiếng.

Thân ảnh hắn biến mất ngay tại chỗ. Tốc độ của hắn không nhanh bằng đạo Thiên Hỏa, nhưng hắn di chuyển theo một quỹ đạo cực kỳ kỳ lạ. Hắn lướt đi qua những kẽ hở giữa các sợi tơ linh khí của đòn tấn công.

Chỉ trong nháy mắt, Diệp Phi đã xuất hiện ngay trước mặt đạo hỏa long. Hắn không dùng chiêu thức rườm rà, chỉ đơn giản là đâm một kiếm vào một điểm dường như là hư vô trong ngọn lửa.

“Bùm!”

Đạo hỏa long mạnh mẽ đủ để hủy diệt một tòa thành trì bỗng nhiên tan rã như bóng bóng xà phòng trước mũi kiếm của Diệp Phi.

Ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh trợn tròn mắt. “Làm sao có thể? Hắn đánh trúng vào điểm nút linh khí của ‘Thiên Hỏa Chân Long Quyết’ sao? Chỉ có kẻ nắm giữ công pháp này đến mức viên mãn mới biết điểm đó nằm ở đâu!”

Diệp Phi không cho họ thời gian suy nghĩ. Hắn dùng *Thốn Bộ*, áp sát lão giả tóc trắng.

“Cút đi!” Lão giả tóc trắng giận dữ, tay vỗ mạnh một chưởng vào không trung, tạo ra một bức tường lửa ngăn cách.

Nhưng Diệp Phi trong trạng thái Luân Hồi Nhãn đã nhìn thấu tất cả. Hắn không lùi mà tiến, thân hình nghiêng nhẹ một góc ba độ, vừa vặn lướt qua luồng nhiệt lượng cao nhất, mũi kiếm Trấn Thiên Kiếm run lên bần bật, một luồng kiếm ý của Kiếm Thánh kiếp thứ ba bộc phát.

“Xẹt!”

Thanh kiếm gãy đâm thẳng vào cổ họng lão giả tóc trắng — đúng ngay vị trí sợi dây nhân quả màu xám kia.

“A…” Lão giả tóc trắng ôm lấy cổ, đôi mắt trợn ngược. Lão muốn vận linh lực để chữa trị, nhưng Luân Hồi kiếm ý đã thâm nhập vào bên trong, cắt đứt sự kết nối giữa linh hồn và đan điền của lão.

Lão không hiểu nổi. Vì sao tên nhóc này biết đó là điểm yếu nhất của lão? Vì sao hắn có thể ra tay chuẩn xác đến từng ly như vậy?

“Thứ hai.” Diệp Phi quay ngoắt người lại, Luân Hồi Nhãn xoáy mạnh.

Hai vị lão giả còn lại sợ hãi đến mức da đầu tê dại. Họ đồng loạt thi triển pháp bảo mạnh nhất của mình. Một cái chuông vàng và một tấm khiên ánh sáng hiện ra, bao phủ lấy họ.

Diệp Phi đứng lơ lửng trên không, Luân Hồi Nhãn nhìn chằm chằm vào cái chuông vàng. Hắn thấy được những gợn sóng rung động phát ra từ nó. Ở phía mặt dưới của cái chuông, có một vết nứt li ti mà mắt thường không thấy được.

Hắn ném Trấn Thiên Kiếm đi như một tia chớp.

“Boong!”

Tiếng chuông vang lên thảm thiết. Trấn Thiên Kiếm va chạm đúng vào vết nứt đó. Cái chuông vàng cấp bậc Linh khí thượng phẩm vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh nhỏ. Thừa thế, thanh kiếm xuyên qua tấm khiên ánh sáng của vị lão giả còn lại, đâm thủng đan điền của lão.

Máu bắn tung tóe.

Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh đứng đầu Hạ Tam Giới đã ngã xuống hai người, người còn lại thì mất đi khả năng chiến đấu, đang lảo đảo trên không.

Cả hiện trường tĩnh lặng như tờ. Đám người Diệp Gia nhìn Diệp Phi như nhìn một vị thần từ cõi chết trở về. Uy thế của Vương Cảnh nhưng lại dễ dàng tàn sát Hóa Thần Cảnh như cắt cỏ, chuyện này đã vượt ra ngoài logic của võ học truyền thống.

Diệp Phi thu hồi Trấn Thiên Kiếm, đôi mắt Luân Hồi dần thu nhỏ lại, chuyển về màu đen bình thường, nhưng huyết lệ vẫn còn đọng lại trên gò má. Việc sử dụng Luân Hồi Nhãn lúc này vẫn còn là một gánh nặng quá lớn đối với tu vi hiện tại của hắn.

Hắn đáp xuống đất, cơ thể hơi lảo đảo. Vân Hiểu Nguyệt vội vàng chạy lại đỡ lấy hắn.

“Ngươi… ngươi ổn chứ?” Nàng lo lắng hỏi, bàn tay mềm mại khẽ lau đi vết máu trên mặt hắn.

Diệp Phi nắm lấy tay nàng, ánh mắt nhu hòa nhưng kiên định: “Ta ổn. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Luân Hồi Hải đã có biến động, mảnh vỡ linh hồn của nàng đang ở đó. Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ phái những kẻ mạnh hơn nữa đến.”

Hắn nhìn sang Thạch Hùng và nói lớn: “Thạch Hùng! Truyền lệnh xuống, tập hợp tất cả những người trung thành. Chúng ta khởi hành đến Linh Hoang Giới ngay lập tức. Mục tiêu là phía Bắc!”

“Rõ, đại ca!” Thạch Hùng đáp lại bằng một tiếng gầm mạnh mẽ.

Lúc này, Tiêu Lão bay đến bên cạnh Diệp Phi, vẻ mặt nghiêm trọng: “Thằng nhóc, ngươi đã bộc lộ Luân Hồi Nhãn. Từ giờ trở đi, ngươi không còn có thể lẩn trốn trong bóng tối được nữa. Cái ‘Võng’ của Thiên Đạo sẽ luôn tìm kiếm tung tích của ngươi. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết càng mạnh, định mệnh dành cho ngươi càng khắc nghiệt.”

Diệp Phi nhìn thanh kiếm trong tay, nhìn về hướng vết nứt không gian đen ngòm phía xa, nơi ẩn chứa bí mật của tám kiếp trước và cả kẻ phản bội Vô Nhai.

“Định mệnh khắc nghiệt sao?” Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, trong mắt hắn loáng thoáng hiện lên ảo ảnh của chín vòng tròn luân hồi đang chậm rãi xoay chuyển. “Kiếp này, ta không chỉ là kẻ sống sót. Ta là kẻ kết thúc tất cả. Thiên đạo muốn ngăn ta, ta trảm thiên đạo. Nhân quả muốn trói ta, ta chém nhân quả!”

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, đoàn người Diệp Gia dưới sự dẫn dắt của Diệp Phi bắt đầu di dời khỏi Thanh Vân đại lục. Một thời đại mới đã chính thức bắt đầu, một thời đại mà luân hồi không còn là một vòng lặp bất tận của nỗi đau, mà là lưỡi kiếm của một vị Thần đang quay trở lại để đòi lại tất cả những gì đã mất.

Trên bầu trời, vết nứt không gian dường như rộng thêm một chút, từ bên trong vọng ra tiếng gào thét của những linh hồn oán hận bị kẹt trong Luân Hồi Hải hàng vạn năm qua. Chúng như đang chào đón sự trở về của chủ nhân thực sự — vị Cửu Thế Luân Hồi Giả duy nhất có khả năng xoay chuyển càn khôn.

Diệp Phi không ngoảnh đầu lại. Trong tâm trí hắn, Luân Hồi Nhãn vẫn còn đang nóng rực. Hắn nhìn thấy một sợi dây nhân quả khác, màu vàng kim, to lớn như một ngọn núi, kéo dài từ đỉnh cao nhất của Thần Giới xuống đến tận đây.

Đó là sợi dây liên kết giữa hắn và Vô Nhai.

*“Vô Nhai, đợi ta. Kiếp này, thanh kiếm này sẽ không gãy nữa.”*

Tiếng lòng của Diệp Phi hòa cùng tiếng gió lộng, báo hiệu một cuộc bão tố sắp sửa càn quét khắp Cửu Trọng Thiên. Sức mạnh của Luân Hồi Nhãn mới chỉ là khởi đầu, một khi chín chuyển hoàn tất, cả thế gian này sẽ phải cúi đầu dưới chân hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8