Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 83: Huyết tẩy vạn dặm**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:55:57 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 83: HUYẾT TẨY VẠN DẶM**

Gió lạnh rít lên từng hồi qua khe núi, mang theo mùi rỉ sắt đậm đặc của máu tươi.

Trên bình nguyên Hoang Mang thuộc biên thùy của Đại lục Thanh Vân, một khung cảnh hãi hùng đang diễn ra khiến ngay cả những loài hung thú tàn bạo nhất cũng phải chui sâu vào hang ổ, run rẩy không dám ló đầu. Bầu trời vốn xanh trong nay bị nhuộm bởi một tầng mây đỏ quạch, tà khí và sát ý ngưng tụ thành những sợi tơ máu vương vít giữa hư không.

Diệp Phi đứng đó, giữa tâm điểm của vùng đất chết. Mái tóc đen tuyền của anh giờ đây đã chuyển sang màu trắng xóa, bạc như sương muối nhưng lại tỏa ra một thứ hàn ý thấu xương. Đôi đồng tử đen láy cũng biến mất, thay vào đó là hai vòng tròn huyết sắc luân chuyển không ngừng – nhãn thuật của Sát Thần kiếp thứ hai: *Sát Lục Vạn Tượng*.

"Thiên Đạo muốn các ngươi sống, nhưng ta muốn các ngươi chết. Các ngươi nói xem, nên nghe theo ai?"

Giọng nói của Diệp Phi không vang dội, nhưng nó như một mũi kim đâm thẳng vào thức hải của hơn ba ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh đang đứng đối diện.

Đó là Quân đoàn Chấp Pháp tinh nhuệ nhất của chi nhánh Hạ Tam Giới, những kẻ vốn dĩ cao cao tại thượng, chuyên nhân danh "vận mệnh" để phán xét chúng sinh. Nhưng lúc này, trên mặt bọn chúng chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.

"Yêu nghiệt! Ngươi dám tàn sát sứ giả của Thiên Đạo? Ngươi sẽ bị đày xuống địa ngục, vĩnh viễn không được đầu thai!"

Phó Minh chủ Thiên Đạo Minh – Hàn Huyền, một cường giả đã bước chân vào đỉnh phong Linh Cảnh, run rẩy quát lên. Lão cầm trong tay một thanh vàng ròng khắc đầy đạo văn Thiên Đạo, nhưng cánh tay cầm vũ khí của lão đang co giật không ngừng.

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười ấy lạnh đến mức làm không gian xung quanh kết băng huyết sắc.

"Địa ngục? Ta đã đi qua tám lần rồi. Lần này, ta trở về là để biến nơi các ngươi đứng thành địa ngục thực sự."

Hưu!

Một tiếng rít xé toạc màn đêm. Diệp Phi biến mất tại chỗ. Khi anh xuất hiện lại, Trấn Thiên Kiếm trên tay – lúc này đã rực lên một đoạn huyết quang dài ba thước bù đắp cho phần lưỡi kiếm bị gãy – đã cắm ngập vào ngực một vị Trưởng lão đứng ngay cạnh Hàn Huyền.

Rắc! Rắc!

Không một giọt máu nào chảy ra ngoài, toàn bộ tinh huyết và tu vi của vị Trưởng lão đó bị Trấn Thiên Kiếm điên cuồng thôn phệ. Trong chớp mắt, một cường giả Kết Đan Cảnh chỉ còn lại một bộ da bọc xương, khô héo rồi tan biến thành tro bụi trong gió.

"Chạy! Chạy mau!" Hàn Huyền thét lên, sự kiêu ngạo hoàn toàn đổ sụp.

Lão hiểu rõ, kẻ trước mặt không phải là con người, mà là một vị Thần chết vừa thức tỉnh từ bóng tối của luân hồi. Với ký ức và bản năng chiến đấu của Sát Thần kiếp thứ hai, Diệp Phi bây giờ chính là một cỗ máy giết chóc hoàn hảo nhất.

Ba ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh bắt đầu chạy thục mạng. Kẻ ngự kiếm, kẻ dùng phù truyền tống, kẻ dùng bí pháp huyết độn. Cả một vùng trời ngập tràn những ánh sáng bỏ chạy loạn lạc.

"Thạch Hùng, chặn hướng Đông. Kẻ nào bước ra khỏi phạm vi vạn dặm này, giết không tha!"

Diệp Phi ra lệnh, âm thanh lạnh lẽo như từ cửu u vọng về.

"Tuân mệnh đại ca!"

Từ phía sau, một bóng người cao lớn như ngọn núi nhỏ lao ra. Thạch Hùng lúc này cả người bao phủ bởi một tầng chiến giáp bằng đá thô kệch nhưng toát ra áp lực nặng nề. Sau khi được Diệp Phi thức tỉnh huyết mạch Man Hoang, mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất lún xuống. Hắn vung một cây trọng chùy khổng lồ, mỗi lần hạ xuống là một tiếng nổ kinh thiên động địa, đem những tu sĩ đang chạy trốn đập nát thành sương máu.

Trong khi đó, Diệp Phi bắt đầu cuộc săn lùng của riêng mình.

Anh không chạy, mà là "bước". Mỗi bước chân của anh là một lần thu hẹp khoảng cách không gian. Đó là thần thông *Sát Lục Tàn Ảnh*. Giữa không gian rộng lớn, hàng ngàn ảnh ảo của Diệp Phi đồng thời xuất hiện. Mỗi ảnh ảo đều cầm một thanh huyết kiếm, đâm xuyên qua yết hầu kẻ thù.

"Aaa!"
"Xin tha mạng! Tôi chỉ đi theo lệnh…"
"Thiên Đạo Minh sẽ trả thù cho ch…"

Tiếng la hét vang dội khắp vạn dặm bình nguyên. Máu tươi thấm đẫm từng tấc đất, chảy thành những dòng suối đỏ rực hướng về phía Trấn Thiên Kiếm. Diệp Phi đi đến đâu, sinh mệnh biến mất đến đó.

Hàn Huyền thấy thuộc hạ của mình rụng xuống như sung, lão phát điên lấy ra một viên huyết đan đen kịt, nuốt chửng vào bụng. Khí tức của lão đột nhiên tăng vọt, một hư ảnh thiên sứ mờ nhạt xuất hiện sau lưng lão, tỏa ra ánh hào quang chói mắt để xua tan sát khí của Diệp Phi.

"Ngươi nghĩ mình mạnh lắm sao? Ta có Thiên Đạo chúc phúc! Ngươi chỉ là hạt cát trước mặt thiên mệnh!"

Hàn Huyền gầm lên, vung thanh vàng ròng chém xuống một đạo kim quang vạn trượng. Kim quang mang theo quy luật của trật tự, muốn trấn áp kẻ nghịch đạo.

Diệp Phi đứng yên, mắt nhìn đạo kim quang đang lao tới với sự khinh bỉ tột độ.

"Thiên mệnh mà ngươi tôn thờ, chỉ là một trò đùa do quân phản bội dựng lên. Để ta cho ngươi thấy, sát ý của ta có thể trảm cả trời xanh!"

Diệp Phi nâng kiếm lên ngang trán. Trong thức hải, Luân Hồi Châu xoay tròn điên cuồng, đẩy ra những ký ức về vạn trận đại chiến kiếp trước. Toàn bộ sát khí trong vòng vạn dặm đột ngột bị hút ngược về phía mũi kiếm gãy.

"Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Nhị Chuyển: Sát Lục Diệt Thế Kiếm!"

Một đường kiếm mỏng như tơ nhện nhưng lại đỏ thẫm đến mức rợn người bay ra. Khi đường kiếm đó va chạm với đạo kim quang khổng lồ của Hàn Huyền, không hề có tiếng nổ lớn. Đường kim quang cứng cáp ấy lại bị cắt đôi một cách nhẹ nhàng như cắt qua một tờ giấy mỏng.

Hàn Huyền đờ đẫn nhìn đường tơ máu lướt qua người mình. Lão nhìn xuống tay, thanh bảo khí vàng ròng đã gãy làm đôi. Lão nhìn xuống ngực, một vết cắt mịn màng đã chia cơ thể lão thành hai nửa.

Hư ảnh thiên sứ sau lưng lão rên rỉ một tiếng rồi vỡ vụn.

"Vận mệnh… tại sao… lại…"

Hàn Huyền chưa kịp nói hết câu, thần hồn đã bị kiếm khí sát lục xé nát thành hư vô.

Diệp Phi thu kiếm, hô hấp vẫn bình thản đến đáng sợ. Phía xa, Thạch Hùng đã kết thúc công việc dọn dẹp. Một vạn dặm bình nguyên giờ đây tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng máu chảy từ các sườn núi đổ xuống. Ba ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh, không một ai sống sót.

Trấn Thiên Kiếm trên tay Diệp Phi lúc này đã không còn là một thanh kiếm gãy thảm hại. Dù phần lưỡi kiếm bị thiếu vẫn chưa thực sự hiện hình bằng vật chất, nhưng phần huyết khí bọc quanh nó đã trở nên đặc quánh, sắc lẹm, ẩn hiện những oan hồn đang rên rỉ.

"Đại ca, đã sạch sẽ." Thạch Hùng bước tới, bộ chiến giáp trên người hắn đỏ lòm máu, hơi thở có chút dồn dập nhưng đôi mắt sáng quắc đầy sự hưng phấn.

Trong góc khuất của linh hồn, tiếng của Tiêu Lão vang lên đầy trầm tư:
"Tiểu tử, sát nghiệp kiếp này của ngươi… quá nặng rồi. Thức tỉnh kiếp thứ hai mang lại cho ngươi sức mạnh, nhưng nếu không khống chế được nó, ngươi sẽ sớm trở thành một con quái vật chỉ biết giết chóc trước khi kịp cứu con bé đó."

Đôi mắt huyết sắc của Diệp Phi dần dần thu nhỏ lại, chuyển về màu đen nguyên thủy. Anh nhìn xuống bàn tay còn dính máu, khẽ lắc đầu:

"Tiêu Lão, ông nói đúng. Nhưng trong thế giới này, nếu không dùng máu để tẩy rửa sự thối nát của Thiên Đạo, thì công đạo của ta đặt ở đâu? Vân nhi còn đang chờ ta. Nếu làm một con quái vật mới có thể đưa nàng trở về, vậy ta tình nguyện hóa ma."

Diệp Phi quay người hướng về phía cực Bắc của Đại lục Thanh Vân, nơi có một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng lên chín tầng mây – đó chính là Kết giới Luân Hồi dẫn đến Trung Tam Giới.

"Vân Hiểu Nguyệt, chờ anh. Kiếp thứ nhất anh nợ em một đời bình an. Kiếp này, anh sẽ trả cho em cả thế giới."

Diệp Phi phất tay, một ngọn lửa đen từ lòng bàn tay bắn ra, đốt cháy toàn bộ vạn dặm chiến trường. Mọi dấu vết về Thiên Đạo Minh tại nơi này bị xóa sổ hoàn toàn.

Anh bước đi, bóng lưng cô độc nhưng mang theo sự kiên định có thể làm lay chuyển cả càn khôn. Sau lưng anh, Thạch Hùng vác trọng chùy lầm lũi đi theo như một vị thần bảo vệ trung thành nhất.

Một vạn dặm huyết tẩy, chỉ là phát súng mở màn cho cuộc khởi nghĩa của một linh hồn chín kiếp. Thần Giới, Thần Đế Vô Nhai, và cả cái Thiên Đạo thối nát kia… Diệp Phi đang đến.

Linh Hoang Giới, chương thứ hai của cuộc hành trình nghịch mệnh, chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8