Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 85: Tìm cách hồi sinh Tiêu Lão**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:57:07 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 85: NGHỊCH TỬ ĐỊA, ĐỊNH CHIẾN LUÂN HỒI HẢI

Gió rít gào qua những khe đá nứt toác của đỉnh Thương Loan, mang theo mùi máu tanh nồng chưa kịp tản đi sau trận huyết chiến. Giữa đống đổ nát của một phân điện Thiên Đạo Minh, Diệp Phi ngồi xếp bằng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp đầy vẻ kiên nghị. Trên lòng bàn tay anh, Luân Hồi Châu vốn dĩ lấp lánh thần quang giờ đây lại mờ mịt, thỉnh thoảng chỉ lóe lên những tia sáng yếu ớt như một ngọn đèn trước gió.

Bên trong không gian của hạt châu, bóng dáng của Tiêu Lão đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Lão già ấy vẫn giữ tư thế ung dung, dựa lưng vào một hư ảnh đại thụ, nhưng đôi mắt hóm hỉnh thường ngày đã nhắm nghiền. Từng luồng linh hồn lực của lão đang không ngừng tản mát vào hư không, bị những quy tắc của Thiên Đạo tàn nhẫn cắn nuốt.

"Tiêu Lão…"

Diệp Phi trầm giọng gọi, thanh âm khản đặc vì nén đau thương.

Để giúp anh chặn đứng một chưởng của Thiên Đạo sứ giả trong trạng thái kiệt quệ nhất, Tiêu Lão đã thiêu đốt căn nguyên thần hồn của chính mình. Đối với một linh hồn tàn khuyết bị phong ấn mòn mỏi qua hàng vạn năm như lão, đây chính là sự tự sát.

"Đừng… dùng vẻ mặt đó nhìn lão phu." Một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu Diệp Phi, khẽ khàng như sương khói. "Chết… không có gì đáng sợ. Sống qua vạn năm cô độc… được thấy ngươi đi đến bước này… lão phu không lỗ."

"Im miệng!" Diệp Phi quát khẽ, trong mắt bốc lên ngọn lửa điên cuồng. "Ta đã đi qua chín kiếp, nếm trải đủ cảnh sinh ly tử biệt. Nhưng ở kiếp này, ta nói ông không được chết, thì Diêm Vương cũng không dám thu linh hồn ông! Thiên Đạo cũng không có quyền định đoạt!"

Anh lập tức nhắm mắt, thần thức như thủy triều tràn vào sâu trong ký ức. Đó là biển thông tin mênh mông của chín đời luân hồi. Ký ức đời thứ năm – Đan Thần, đời thứ bảy – Vu Tổ, lần lượt lướt qua như những thước phim quay chậm. Anh đang tìm kiếm một phương pháp, một khe hở dù là nhỏ nhất trong quy luật sinh tử để giữ lại sợi dây sinh mệnh mỏng manh này.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Phi. Hàng vạn phương thuốc hiện ra nhưng đều bị anh bác bỏ. "Thánh hồn đan? Không đủ! Thái thanh ngọc dịch? Vẫn quá yếu! Lục đạo luân hồi sương? Cần thời gian mười năm tu luyện, Tiêu Lão không đợi được lâu như vậy…"

Đột nhiên, trong góc khuất nhất của ký ức đời thứ nhất – khi anh còn là Thần Đế cai trị vạn giới, một đoạn cổ ngữ đỏ rực như máu hiện ra: "Linh hồn tan biến, căn nguyên mục nát, chỉ có Luân Hồi Hải tâm – nơi khởi nguồn của vạn linh, mới có thể nghịch chuyển tử cục, đúc lại thần căn."

Diệp Phi bừng mở mắt, hai luồng ánh sáng luân hồi bắn ra xa tới ba thước, đâm xuyên qua màn sương mù trước mặt.

"Luân Hồi Hải…" Anh nghiến răng thốt lên ba chữ này.

Đúng lúc này, một tiếng bước chân nặng nề vang lên. Thạch Hùng, vai vác một thanh trọng kiếm đầy những vết mẻ, toàn thân quấn băng gạc nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc như mãnh hổ, bước tới bên cạnh Diệp Phi.

"Đại ca, tên sứ giả kia đã bị ta băm vằm quăng xuống vực rồi. Đồ đạc của đám Thiên Đạo Minh cũng thu dọn xong. Nhưng mà… Tiêu Lão thế nào rồi?"

Thạch Hùng nhìn vào Luân Hồi Châu, bàn tay hộ pháp hộ vệ nắm chặt lại đến mức vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Với hắn, Tiêu Lão không chỉ là một linh hồn dẫn đường, mà còn là người thầy đã dạy hắn cách khống chế huyết mạch Man Hoang hung bạo.

"Linh hồn lão ấy đang tan rã." Diệp Phi đứng dậy, khí chất lạnh lẽo bao trùm xung quanh. "Chỉ có một nơi có thể cứu được ông ấy."

Thạch Hùng không cần suy nghĩ, đập mạnh tay vào lồng ngực: "Dù là hang hùm hay miệng rắn, chỉ cần đại ca chỉ hướng, Thạch Hùng sẽ là người mở đường đầu tiên!"

Diệp Phi nhìn chiến hữu của mình, trong lòng dấy lên một tia ấm áp hiếm hoi, nhưng ngay sau đó là sự nghiêm trọng cực độ: "Nơi đó là Luân Hồi Hải. Là trung tâm của Cửu Trọng Thiên Địa, là nơi quy tụ tất cả những linh hồn sau khi chết, cũng là nơi cấm kỵ mà ngay cả những Chân Thần cũng không dám đặt chân vào."

Thạch Hùng khựng lại một chút. Hắn đã nghe về nơi đó qua những truyền thuyết của bộ tộc. Luân Hồi Hải không phải là biển theo nghĩa đen, mà là một vùng không gian hỗn loạn chứa đầy khí tử vong và những "Luân hồi quy tắc" tàn bạo nhất. Kẻ nào vào đó, nếu không có đủ định lực, linh hồn sẽ lập tức bị tước đoạt ký ức và ném vào vòng luân hồi ngay lập tức, trở thành một sinh vật mới mà không còn chút liên hệ gì với tiền thế.

"Đi Luân Hồi Hải là chống lại ý chỉ tuyệt đối của Thiên Đạo." Diệp Phi nói tiếp, giọng anh bình thản đến đáng sợ. "Thiên Đạo Minh canh giữ ở đó cực kỳ nghiêm ngặt. Lâm Thiên Vũ và đám tay sai của Vô Nhai nhất định đang chờ ta lộ diện. Thạch Hùng, lần này đi, chín phần chết, một phần sống. Đệ có sợ không?"

Thạch Hùng nghe xong, không những không sợ mà còn ngửa mặt lên trời cười vang, tiếng cười làm rung động cả rừng cây mục nát chung quanh. "Sợ? Đại ca, mạng của Thạch Hùng này tám kiếp trước đã giao cho huynh. Kiếp này, nếu có thể chết trong Luân Hồi Hải cùng huynh và Tiêu Lão, đó cũng là một loại vinh quang của tộc Man Hoang chúng ta! Huống hồ, đệ còn chưa chém đầu tên Lâm Thiên Vũ kia, sao có thể chết dễ dàng như vậy?"

Diệp Phi vỗ mạnh vào vai Thạch Hùng, một dòng luân hồi lực ấm áp truyền qua, giúp những vết thương của tên đại hán này khép miệng thần kỳ. "Tốt! Vậy thì chúng ta sẽ làm một vố lớn. Chúng ta không chỉ đi cứu Tiêu Lão, mà còn phải cướp đi thứ quan trọng nhất của Luân Hồi Hải."

Diệp Phi bước đến rìa vách núi, ánh mắt nhìn sâu vào không trung, nơi giao thoa giữa Linh Hoang Giới và những tầng trời cao hơn. Anh biết, tại một nơi bí mật, Vân Hiểu Nguyệt cũng đang gánh chịu nỗi đau của linh hồn tàn khuyết. Việc tiến vào Luân Hồi Hải không chỉ là vì Tiêu Lão, mà còn là bước đệm để anh thu thập những mảnh vỡ linh hồn của nàng.

Anh lật tay, một tấm bản đồ cổ xưa rách nát hiện ra. Đây là thứ anh đã chuẩn bị từ những kiếp trước, tích lũy qua ngàn năm vạn khổ. Trên bản đồ, một xoáy nước màu xám đen nằm ở trung tâm chính là Luân Hồi Hải. Xung quanh nó là vô số những ký hiệu cảnh báo màu đỏ máu.

"Để vào được đó, trước tiên chúng ta cần đi xuyên qua Huyết Sát Chiến Trường – biên giới giữa Hạ Tam Giới và Trung Tam Giới. Nơi đó đang có một cuộc nổi loạn của những Nghịch Mệnh Giả cũ. Chúng ta sẽ dùng hỗn loạn đó để vượt qua vòng vây của Thiên Đạo Minh." Diệp Phi bắt đầu vạch ra kế hoạch một cách tỉ mỉ. "Thạch Hùng, đệ cần đột phá lên Vương Cảnh trước khi chúng ta chạm vào rìa của Luân Hồi Hải. Sức mạnh thể chất của đệ là chìa khóa duy nhất để chúng ta chịu đựng được áp lực linh hồn ở đó."

Nói xong, Diệp Phi lấy ra một viên đan dược rực rỡ sắc màu, xung quanh có hư ảnh của rồng bay phượng múa. Đây chính là viên "Vạn Cổ Quy Nguyên Đan" duy nhất mà anh luyện chế được ở kiếp thứ năm, được bảo quản trong luân hồi ấn cho đến tận bây giờ.

"Cầm lấy. Trong ba ngày tới, dù có đau đớn như bị xé xác, đệ cũng phải tiêu hóa hoàn toàn nó. Ta sẽ canh giữ cho đệ."

Thạch Hùng nhận lấy viên đan, không chút do dự nuốt vào. Ngay lập tức, gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, một luồng hỏa diễm màu vàng đất bùng lên từ trong cơ thể hắn, đốt cháy cả một khoảng không gian xung quanh. Thạch Hùng gầm lên một tiếng đau đớn nhưng kiên trì ngồi xuống, bắt đầu cuộc hành trình lột xác đầy gian nan.

Diệp Phi quay lưng lại, bảo vệ phía sau cho huynh đệ. Anh rút thanh Trấn Thiên Kiếm gãy ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm vốn rỉ sét, giờ đây dưới ánh trăng mờ nhạt bắt đầu rung lên khe khẽ.

"Vô Nhai… Lâm Thiên Vũ…" Anh thì thầm vào thinh không, ánh mắt lạnh thấu xương. "Các ngươi nghĩ rằng các ngươi nắm giữ Thiên Đạo là có thể nắm giữ vận mệnh của ta? Luân Hồi Hải là nơi kết thúc của vạn vật, nhưng đối với Diệp Phi ta, đó sẽ là nơi ta bắt đầu phá tan xiềng xích của các ngươi."

Trên bầu trời, những đám mây màu tím – tượng trưng cho sự giám sát của Thiên Đạo – bỗng nhiên cuộn trào dữ dội như cảm nhận được sự khiêu khích. Một cơn sấm sét xé toạc màn đêm, đổ xuống như muốn cảnh cáo kẻ phàm trần gan lì. Diệp Phi không hề né tránh, anh đứng thẳng người, mũi kiếm chỉ thiên, tỏa ra một ý chí nghịch thiên kinh người.

Trong đầu anh, mảnh linh hồn còn lại của Tiêu Lão dường như cũng cảm nhận được khí phách ấy, khẽ run lên một cái. Có lẽ lão đã đúng, kẻ có thể lật đổ ván cờ vạn năm này, từ trước đến nay chỉ có thể là hắn – kẻ đi qua chín kiếp mà lòng không đổi, một kiếm trảm luân hồi.

Ba ngày sau, một cột sáng màu vàng đất đâm thủng tầng mây, Thạch Hùng bước ra từ trong đống tro tàn, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, ánh mắt đã mang theo sự trầm ổn của một cường giả Vương Cảnh.

"Đại ca, xong rồi!"

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Anh khoác lên mình chiếc áo bào đen, đeo Luân Hồi Châu vào trước ngực, che giấu đi khí tức thần bí.

"Đi! Chúng ta đi lật ngược Luân Hồi!"

Hai bóng người, một cao lớn như ngọn núi, một thanh thoát như kiếm khí, lao thẳng về phía chân trời mù sương. Đằng sau họ, vách núi Thương Loan sụp đổ hoàn toàn, đánh dấu sự chấm dứt của một giai đoạn và mở ra một chương mới đẫm máu nhưng huy hoàng trên con đường nghịch mệnh thành thần.

Phía trước họ là Luân Hồi Hải – tử địa mà vạn đời nay chưa ai dám khiêu chiến thực sự. Nhưng với Diệp Phi, đó chỉ là một chướng ngại vật trên con đường anh đòi lại tất cả những gì mình đã mất. Những kẻ canh giữ nơi ấy, cho dù là Thần hay Ma, sẽ sớm được nếm trải sức mạnh của Cửu Thế Luân Hồi Giả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8