Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 93: Trú chân tại Hoang Mạc Thần Chết**
CHƯƠNG 93: TRÚ CHÂN TẠI HOANG MẠC THẦN CHẾT
Gió rít lên như tiếng gào khóc của hàng triệu linh hồn bị lãng quên trong cát bụi. Bầu trời trên cao không phải màu xanh bình dị của hạ giới, mà là một sắc tím thẫm đục ngầu, bị che phủ bởi những dải mây lôi kiếp vần vũ không bao giờ tan.
Tại biên giới của Thượng Tam Giới, nơi giao thoa giữa trật tự và hỗn mang, tồn tại một vùng đất mà ngay cả những vị Thần quyền năng nhất cũng phải kiêng dè: Hoang Mạc Thần Chết.
Diệp Phi bước đi trên lớp cát vàng nóng rát, mỗi bước chân của anh đều lún sâu xuống như muốn bị đất mẹ nuốt chửng. Sau lưng anh, Thạch Hùng đang vác một khối đá lớn trên vai—một loại khoáng thạch nặng ngàn cân mà cậu ta nhặt được trên đường để làm tạ rèn luyện cơ bắp. Vân Hiểu Nguyệt thì được bao bọc trong một màn hào quang mờ nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay Diệp Phi, sắc mặt nàng hơi tái, đôi môi mím chặt để chống lại áp lực không gian tàn khốc của nơi này.
"Chỗ này… thực sự có thể che giấu chúng ta sao?" Giọng nói của Tiêu Lão vang lên từ Luân Hồi Châu đeo trước ngực Diệp Phi. Lão giả này dù chỉ còn là linh hồn, nhưng cảm giác nhạy bén vẫn vô cùng kinh người. "Ta cảm nhận được quy luật ở đây mục nát vô cùng, cứ như thể Thiên Đạo đã bỏ quên miếng giẻ rách này vậy."
Diệp Phi dừng lại, ngước nhìn vầng mặt trời đỏ quạch như một con mắt rỉ máu giữa không trung. Anh trầm giọng đáp:
"Đó chính là lý do chúng ta ở đây. Thần Đế Vô Nhai dùng Thiên Đạo Chi Võng để giám sát cửu trùng thiên địa, nhưng mạng lưới đó không phải là vô khuyết. Hoang Mạc Thần Chết vốn là phế tích từ thời Thái Cổ, quy luật không gian ở đây vặn vẹo, nhân quả đứt đoạn. Chỉ có ở đây, hơi thở của Luân Hồi Châu mới không bị hắn truy vết."
"Khục…" Vân Hiểu Nguyệt khẽ ho một tiếng. Sát khí và linh khí hỗn loạn trong không trung đang bào mòn Thái Âm Chi Thể của nàng.
Diệp Phi lập tức xoay người, vòng tay ôm nhẹ lấy vai nàng, một luồng linh lực ấm áp truyền vào đại mạch của Hiểu Nguyệt. Ánh mắt lạnh lùng của vị Cửu Thế Luân Hồi Giả dịu đi trong chốc lát: "Gắng thêm một chút, vượt qua đụn cát kia, chúng ta sẽ thấy Phế Tích Thần Cổ. Nơi đó có kết giới tự nhiên, em có thể nghỉ ngơi."
Vân Hiểu Nguyệt nhìn vào đôi mắt chứa đầy sương gió của Diệp Phi, nàng khẽ lắc đầu, nụ cười mang theo chút thê lương nhưng kiên cường: "Anh đừng quá lo cho em. So với những gì anh đã chịu đựng suốt tám kiếp, chút nóng rát này có là gì."
Họ tiếp tục tiến về phía trước.
Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân bắt động rung chuyển dữ dội. Thạch Hùng lập tức vứt khối đá ngàn cân xuống, tiếng nổ vang rền như sấm. Cậu ta gầm lên một tiếng, huyết mạch Man Hoang trong người sôi trào, lớp da sậm màu bắt đầu nổi lên những phù văn cổ xưa ánh vàng.
"Đại ca, có thứ gì đó đang bò lên!"
Từ dưới lòng cát, một xúc tu khổng lồ đầy gai nhọn vọt lên, quét ngang không gian với tốc độ nhanh hơn cả âm thanh. Đó là Sa Mạc Ma Hạt – một loại hung thú thượng cổ sinh trưởng bằng cách nuốt chửng linh hồn của những kẻ lạc lối.
Diệp Phi không hề biến sắc. Anh không rút Trấn Thiên Kiếm ngay lập tức. Trong trạng thái "thiên luật lỏng lẻo" này, anh muốn thử nghiệm một thứ.
"Chuyển thứ tư: Thần Lực Thái Sơn!"
Diệp Phi khẽ lẩm nhẩm. Một vòng tròn ánh sáng xám tro hiện ra dưới chân anh – chính là Luân Hồi Ấn thứ tư. Hình ảnh mờ ảo của một người đàn ông lực lưỡng, tay không nhấc bổng cả một ngọn núi hiện ra phía sau lưng Diệp Phi. Đây là sức mạnh của kiếp thứ tư – nơi anh từng là một Thể Thánh vô địch thiên hạ.
*Bùm!*
Diệp Phi đưa tay ra, trực tiếp bắt lấy cái xúc tu khổng lồ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích hất văng cát bụi ra xa hàng trăm dặm. Con Ma Hạt khổng lồ dưới lòng cát đau đớn rít lên một tiếng, nó không thể tin được một nhân tộc nhỏ bé lại có thể giữ chặt nó bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy.
"Cút!"
Diệp Phi gằn giọng, cánh tay anh gồng lên, cơ bắp cuồn cuộn như rồng uốn lượn. Anh dùng sức nhấc bổng cả con quái vật dài hơn trăm trượng ra khỏi lòng đất rồi ném mạnh vào một vách đá xa xăm. Con quái vật bị đập nát vụn, dịch xanh bắn tung tóe.
Thạch Hùng nhìn cảnh đó, mắt sáng rực như đèn pha: "Đại ca! Chiêu này… huynh nhất định phải dạy đệ!"
Tiêu Lão ở trong Luân Hồi Châu tặc lưỡi: "Thằng nhóc này, công pháp Cửu Chuyển của ngươi ngày càng bá đạo. Ở nơi không có thiên phạt áp chế, ngươi gần như là chúa tể."
Diệp Phi thu hồi thần thông, hơi thở vẫn ổn định không hề loạn nhịp. Anh nói: "Đừng lãng phí thời gian, lũ quái thú này chỉ là tôm tép. Thứ thực sự đáng sợ ở Hoang Mạc Thần Chết là những kẻ giống như chúng ta – những kẻ bị Thiên Đạo truy sát và lẩn trốn ở đây suốt hàng vạn năm."
Khoảng một canh giờ sau, họ chạm tới mục tiêu: Một tàn tích cung điện khổng lồ chìm phân nửa dưới cát vàng. Những cột trụ đá cao vút khắc họa những trận chiến của các vị thần từ thuở khai thiên lập địa.
Bước vào trong phế tích, không khí lập tức mát lạnh một cách kỳ lạ. Đây là vùng "an toàn" hiếm hoi nhờ có các trận pháp cổ đại chưa hoàn toàn tiêu biến.
Thạch Hùng nhanh chóng tìm một góc, dựng một đống lửa từ gỗ mục khô héo lượm được trên đường. Cậu ta lấy ra một miếng thịt hung thú khô, vừa nhai vừa canh gác cửa hang.
Ở phía sâu trong điện, Diệp Phi trải một tấm thảm cho Vân Hiểu Nguyệt. Nàng ngồi xuống, nhắm mắt điều息. Ánh trăng từ ngoài khe hở rọi vào, phủ lên nàng một tầng áo bạc lung linh, khiến nàng trông giống như một tiên tử vừa rơi xuống địa ngục.
Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn chăm chú vào bóng dáng nàng. Một ký ức từ đời thứ nhất chợt ùa về… Khi ấy, cũng dưới một bầu trời tím sẫm, nàng đã đứng trước mặt anh, ngăn cản vạn tiễn xuyên tâm để anh có thể thực hiện Luân Hồi quyết.
"Hiểu Nguyệt… kiếp này, ta sẽ không để nàng phải hóa thành mây khói một lần nữa." Diệp Phi khẽ lầm bầm, tay siết chặt chuôi kiếm gãy.
"Diệp tiểu tử, đừng đa sầu đa cảm quá sớm." Tiêu Lão từ trong châu bay ra, hóa thành một đạo ảo ảnh hư ảo ngồi trên một tảng đá. "Ngươi cảm thấy không? Từ lúc chúng ta bước vào đây, có ít nhất ba đạo thần thức cực mạnh đã quét qua chúng ta. Chúng không mang hơi thở của Thiên Đạo Minh, mà mang hơi thở của… cái chết."
Diệp Phi lạnh lùng gật đầu: "Ta biết. Là những kẻ ẩn cư trong bóng tối của hoang mạc."
Anh quay nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của hành lang phế tích, lớn giọng nói:
"Nếu đã đến rồi, sao không hiện thân? Diệp mỗ không thích bị người khác dòm ngó khi đang nghỉ ngơi."
Tiếng nói của Diệp Phi mang theo linh lực luân hồi, chấn động đến mức lớp bụi trên trần nhà rơi xuống lả tả.
Từ trong bóng tối, một tràng vỗ tay khô khốc vang lên. Ba bóng người dần dần hiện ra. Dẫn đầu là một ông lão gầy gò như bộ xương khô, mắt phải bị hỏng, khoác lên mình tấm áo bào rách rưới thêu hình hoa bỉ ngạn. Đi bên cạnh lão là một nữ tử che mặt mang theo luồng tử khí nồng nặc và một gã khổng lồ mang xiềng xích trên cổ.
"Không hổ là kẻ nắm giữ bí mật Luân Hồi mà Vô Nhai muốn bắt cho bằng được." Ông lão khàn giọng lên tiếng, đôi mắt còn lại lóe lên tia sáng đầy tham vọng và cả sự thù hận. "Cửu Thế Luân Hồi Giả… chào mừng ngươi đến với nghĩa trang của những kẻ Nghịch Mệnh."
Thạch Hùng lập tức đứng bật dậy, cầm chiếc búa lớn trong tay, sẵn sàng liều mạng. Diệp Phi khẽ ra hiệu cho Thạch Hùng lui lại, rồi bước lên một bước, chắn trước mặt Vân Hiểu Nguyệt.
"Các ngươi là ai?"
"Chúng ta?" Ông lão cười khẩy, âm thanh nghe như tiếng kim loại mài vào nhau. "Chúng ta là những người đã từng đại náo Thần Giới ở kỷ nguyên trước, những kẻ đã bị xóa tên khỏi sử sách, những kẻ bị Thiên Đạo xích lại và ném vào cái chuồng súc vật này. Ngươi có thể gọi ta là Tà Diêm."
Tà Diêm nhìn chằm chằm vào Luân Hồi Châu trên ngực Diệp Phi, lưỡi liếm qua môi: "Nhóc con, ở đây không có đạo lý, cũng chẳng có thiện ác. Ở đây chỉ có sống và chết. Muốn trú chân tại Phế Tích Thần Cổ, ngươi phải trả một cái giá."
"Cái giá là gì?" Diệp Phi hờ hững hỏi, ngón tay cái đã đặt trên chuôi Trấn Thiên Kiếm.
"Rất đơn giản." Nữ tử che mặt bên cạnh Tà Diêm lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo thấu xương. "Hãy giao ra một mảnh linh hồn của người con gái phía sau ngươi. Thái Âm Chi Thể của nàng ta là liều thuốc đại bổ để chúng ta kéo dài hơi tàn trong vùng đất chết này."
Ánh mắt Diệp Phi trong nháy mắt biến đổi. Toàn bộ sảnh điện như đóng băng lại. Sát ý nồng nặc đến mức ngay cả Thạch Hùng cũng phải rùng mình.
"Giao linh hồn của nàng ra?" Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của tám kiếp thù hận. "Thần Đế Vô Nhai từng nói câu đó, và hắn đã mất một cánh tay ở kiếp thứ nhất. Các ngươi… nghĩ mình có mấy cái mạng để thử?"
*Keng!*
Trấn Thiên Kiếm gãy ra khỏi bao. Một đạo kiếm quang màu xám xịt chớp mắt đã xé toạc không gian, để lại một vệt rách dài giữa nền đá.
Tà Diêm biến sắc, lão hét lớn: "Đồ ngu! Ở đây Thiên Luật lỏng lẻo, nhưng sức mạnh của chúng ta là sức mạnh của Tử Vong! Giết hắn, cướp lấy Luân Hồi Châu!"
Trận chiến nổ ra trong chớp mắt. Gã khổng lồ mang xiềng xích lao lên đầu tiên, nắm đấm của hắn to như cái đấu, mang theo quy luật "Nghiền Nát" hướng thẳng đầu Diệp Phi mà nện xuống.
"Thạch Hùng, bảo vệ Hiểu Nguyệt!"
Diệp Phi hô lớn, đồng thời cơ thể anh mờ đi. Anh không chọn né tránh mà dùng trực diện sức mạnh của mình.
"Luân Hồi Ấn thứ hai: Sát Thần Trảm!"
Ánh kiếm không hề rực rỡ, ngược lại nó hấp thụ toàn bộ ánh sáng xung quanh, biến khu vực đó thành một hố đen tử thần. Kiếm gãy va chạm với nắm đấm của gã khổng lồ.
*Xoẹt!*
Không có tiếng nổ, chỉ có tiếng kim loại cắt qua da thịt. Gã khổng lồ sững lại, đôi mắt mở to kinh hoàng. Xiềng xích trên tay hắn đứt đoạn, nắm đấm sắt thép của hắn bị chẻ đôi như miếng đậu phụ. Và sau đó, toàn bộ cánh tay, vai, rồi đến cơ thể hắn đều bị kiếm khí xám tro ăn mòn, tan biến vào hư không.
Chỉ một chiêu! Một kẻ cường giả tương đương với cảnh giới Thánh Vương ở ngoại giới đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tà Diêm và nữ tử che mặt lùi lại mấy bước, khuôn mặt đầy vẻ không tin nổi.
"Sức mạnh này… đây không phải là linh lực! Ngươi… ngươi đã thực sự làm chủ được quy luật Luân Hồi?" Tà Diêm run giọng hỏi.
Diệp Phi thu kiếm, nhưng sát khí vẫn chưa tan. Anh nhìn họ bằng ánh mắt của một vị thần đang nhìn xuống những con kiến: "Nơi này Thiên Luật lỏng lẻo, đúng là điều kiện tốt cho các ngươi trốn tránh. Nhưng đối với ta, đây là nơi ta có thể hoàn toàn giải phóng bản chất của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Muốn linh hồn của nàng? Đến mà lấy."
Nữ tử che mặt nhìn đồng bạn vừa chết, rồi nhìn lại Diệp Phi, sau đó bất ngờ thu hồi vũ khí, cúi đầu thấp xuống: "Đại nhân bớt giận! Là chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm tôn nhan."
Tà Diêm cũng là kẻ cáo già, thấy thế lực không ổn, lập tức thay đổi thái độ nhanh hơn lật bánh tráng: "Phải, phải! Hoang mạc này quá cô quạnh, chúng ta chỉ muốn thử xem kẻ được Vô Nhai truy nã có thật sự xứng danh hay không. Thấy sức mạnh của đại nhân, chúng tôi tâm phục khẩu phục."
Diệp Phi thu lại kiếm ý, sắc mặt lãnh đạm. Anh biết những kẻ này đều là hạng nham hiểm, nhưng trong lúc này, có thêm kẻ thông thuộc địa hình ở đây cũng không phải việc tồi. Hơn nữa, việc diệt sát họ sẽ gây ra động tĩnh lớn, dễ thu hút những quái vật mạnh hơn.
"Nghe đây." Diệp Phi chỉ vào một góc của điện thờ. "Các ngươi ở đó, ta ở đây. Nếu ai bước qua ranh giới này một phân, ta hứa sẽ dùng linh hồn kẻ đó để rèn lại thanh kiếm này."
"Rõ! Rõ!" Hai kẻ kia run rẩy thối lui vào bóng tối.
Điện thờ trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Thạch Hùng thở phào một cái, lại ngồi xuống nướng thịt, nhưng tay vẫn không rời cán búa.
Vân Hiểu Nguyệt mở mắt, nhìn Diệp Phi đang chậm rãi bước về phía mình. Nàng khẽ hỏi: "Anh thực sự muốn nghỉ chân ở đây sao? Những kẻ đó… không thể tin được."
Diệp Phi ngồi xuống bên cạnh nàng, thanh kiếm gãy đặt ngang trên đùi. Ánh mắt anh xa xăm:
"Dĩ nhiên là không tin được. Nhưng ở vùng đất bị Chúa trời bỏ rơi này, ác quỷ mới là bạn đường tốt nhất. Hiểu Nguyệt, em có biết tại sao vùng này lại có Thiên Luật lỏng lẻo không?"
Nàng lắc đầu.
Diệp Phi khẽ vuốt lên những phù văn trên Trấn Thiên Kiếm: "Bởi vì bên dưới lớp cát của phế tích này, chôn giấu trái tim của Thiên Đạo ở kỷ nguyên thứ nhất. Đó là thứ mà Vô Nhai khao khát nhất, nhưng cũng là thứ hắn sợ hãi nhất. Hắn không thể kiểm soát nơi này vì sự oán hận của trái tim đó chống lại hắn."
Tiêu Lão từ trong châu bay ra, vẻ mặt nghiêm trọng: "Ý ngươi là… ngươi muốn đoạt lấy thứ đó để thực hiện Chuyển thứ năm?"
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia quyết liệt chưa từng có:
"Chuyển thứ năm chính là Chuyển quan trọng nhất để nghịch mệnh. Chỉ khi ta dung hợp được 'Cội nguồn quy luật', ta mới có thể giúp Hiểu Nguyệt hồi phục linh hồn hoàn chỉnh và chuẩn bị cho cuộc hành trình chinh phục Thần Giới."
Gió ngoài hoang mạc vẫn thổi mạnh, cát bụi mịt mờ che khuất mọi lối về. Ở góc tối của điện thờ, đôi mắt của Tà Diêm lấp lóe vẻ tính toán, nhưng lão không hề hay biết rằng, ngay từ khi bước chân vào đây, Diệp Phi đã dùng thần thông của kiếp thứ tám – Luân Hồi Chi Nhãn – để nhìn thấu mọi âm mưu của lão.
Giấc ngủ đêm nay giữa Hoang Mạc Thần Chết không có vẻ yên bình như mong đợi, nhưng với Diệp Phi, đó là sự khởi đầu cho một cuộc lật đổ vĩ đại. Dưới chân họ, quy luật của thế giới cũ đang mục nát, và trong tim Diệp Phi, mầm mống của một trật tự mới đang bắt đầu đâm chồi từ máu và cát bụi.
Đêm dài rồi cũng sẽ qua, nhưng cuộc chiến với thiên mệnh, mới chỉ thực sự bắt đầu tại nơi bị bỏ quên này.
"Chờ ta, Vô Nhai. Kiếp thứ chín này… sẽ là kiếp kết thúc trò chơi của ngươi."
Diệp Phi khép hờ mắt, tiến vào trạng thái thiền định sâu, linh khí xám tro của Luân Hồi Quyết bắt đầu lan tỏa, âm thầm kết nối với mạch đập của trái tim bị chôn vùi sâu dưới lòng đất lạnh. Chiến hỏa, sắp sửa bùng lên từ trong tàn tích hoang tàn này.