Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 94: Gặp lại Lục Đạo Tiên Ông**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:03:07 | Lượt xem: 2

Đêm ở Hoang Mạc Thần Chết không có ánh trăng, chỉ có những cơn gió rít gào qua khe đá của phế tích điện thờ cổ, âm thanh nghe như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm dưới lớp cát vàng. Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh đã mòn vẹt, xung quanh anh là một tầng linh khí xám tro mờ ảo, giống như một cái kén bao bọc lấy cơ thể.

Trong luồng khí tức ấy, Luân Hồi Châu lơ lửng trước ngực Diệp Phi bắt đầu xoay chuyển nhịp nhàng. Mỗi vòng xoay đều kéo theo một gợn sóng không gian, khiến không khí xung quanh trở nên vặn xoắn. Tiêu Lão từ trong châu hiện thân, lão đứng lặng lẽ nhìn bóng lưng của Diệp Phi, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

"Kỷ nguyên cuối cùng… Liệu thằng nhóc này có gánh vác nổi không?" Tiêu Lão thở dài một tiếng, bóng dáng hư ảo dần biến mất vào màn đêm.

Lúc này, ý thức của Diệp Phi đã hoàn toàn tách biệt khỏi thực tại. Anh cảm thấy linh hồn mình nhẹ bẫng, bị một lực hút vô hình kéo xuyên qua các tầng không gian của ý thức. Một vùng sương mù xám xịt phủ kín tầm mắt, và khi sương mù dần tan đi, Diệp Phi thấy mình đang đứng trên một dải đất hẹp ven một dòng sông lặng tờ.

Dòng sông ấy không có nước, mà là một dòng chảy của ánh sáng bạc li ti, lấp lánh như dải ngân hà nhưng lại toát ra hơi thở của sự mục nát và thời gian. Đó chính là Luân Hồi Hải – hay còn gọi là dòng sông Thời Gian, nơi mỗi giọt nước là một mảnh đời, mỗi gợn sóng là một đoạn lịch sử của nhân loại.

Phía trước, bên cạnh một bến đò cũ nát nửa nằm trên bờ, nửa chìm dưới dòng chảy bạc, một bóng người già nua đang ngồi lặng lẽ. Lão mặc bộ đồ vải thô sơ sài, trên đầu đội một chiếc nón lá rách nát, tay cầm một chiếc cần câu dài mảnh dẻ bằng trúc xanh. Điều kỳ lạ nhất là trên cần câu không có dây, cũng không có lưỡi, lão chỉ thả đầu cần lơ lửng phía trên mặt sông Luân Hồi.

Diệp Phi nhíu mày, bước chân anh dẫm lên mặt đất không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng khi anh còn cách lão nhân mười thước, người đó đã lên tiếng:

"Ngươi đến muộn hơn ta tưởng, Luân Hồi Giả đời thứ chín."

Giọng nói của lão khô khốc như tiếng lá rụng trên đất sỏi, không có chút thăng trầm, nhưng lại khiến tâm thần Diệp Phi chấn động kịch liệt. Anh dừng bước, vòng tay hành lễ: "Vãn bối Diệp Phi, tham kiến Lục Đạo Tiên Ông."

Lục Đạo Tiên Ông từ từ quay đầu lại. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, đôi mắt hõm sâu và mịt mờ một màu trắng đục. Lão là một kẻ mù, nhưng cái nhìn của lão lại như xuyên qua cả da thịt, linh hồn, và những lớp màn ký ức dày đặc của tám kiếp luân hồi mà Diệp Phi đã trải qua.

"Kiếp thứ nhất ngươi là Thần Đế tôn quý, kiếp thứ ba ngươi là Kiếm Thánh bất bại, kiếp thứ năm ngươi là Đan Thần cứu khổ… Qua tám vòng sinh tử, tay ngươi nhuốm máu thần ma, chân ngươi đạp trên xương trắng của kẻ thù. Nhưng nhìn xem, rốt cuộc ngươi vẫn chỉ là một kẻ lạc lối bên bến đò này." Tiên Ông mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một sự chế nhạo nhàn nhạt.

Diệp Phi không giận, anh thản nhiên bước đến ngồi xuống cạnh lão nhân, nhìn vào dòng sông bạc vô tận: "Tiên Ông nói đúng. Tám kiếp vinh quang, rốt cuộc chỉ là những nước cờ trên bàn cờ của Thiên Đạo. Vô Nhai thắng ta không phải vì hắn mạnh hơn, mà vì hắn chính là kẻ giữ cờ, còn ta chỉ là một quân cờ cứng đầu không chịu bị ăn."

"Cứng đầu thôi chưa đủ," Tiên Ông vung cần câu lên không trung, một dải lụa bạc rực rỡ từ dòng sông bị hút lên, quấn quanh đầu trúc. "Muốn nghịch mệnh, ngươi phải trở thành kẻ đứng ngoài bàn cờ. Ngươi tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, mỗi kiếp là một lần tích lũy linh hồn, nhưng ngươi có biết vì sao tám đời trước ngươi đều thất bại vào phút chót không?"

Ánh mắt Diệp Phi lạnh thấu xương: "Vì Vô Nhai thao túng quy luật thời gian. Hắn luôn biết trước đường đi của ta, dùng những người ta yêu thương nhất để làm mắt trận, ép ta phải tự diệt."

Lục Đạo Tiên Ông lắc đầu, tiếng cười khan vang lên: "Sai rồi. Ngươi thua vì ngươi quá yêu thế giới này. Ngươi muốn bảo vệ tình thân, muốn giữ gìn công lý, muốn phá vỡ xiềng xích cho chúng sinh. Những thứ đó chính là nhân quả, và nhân quả chính là xiềng xích của Thiên Đạo. Càng muốn cứu nhiều, ngươi càng bị trói chặt."

Lão thu cần câu lại, chỉ vào vị trí lồng ngực của Diệp Phi: "Ngươi đang tìm kiếm 'Trái tim Thiên Đạo' dưới lớp cát Hoang Mạc Thần Chết này phải không? Ngươi nghĩ dùng thứ đó để hoàn thành Chuyển thứ năm, đột phá cảnh giới hiện tại. Nhưng ta cảnh báo ngươi, đó là một miếng mồi tẩm độc."

Diệp Phi nhíu mày: "Ý Tiên Ông là gì? Trái tim đó chẳng phải là mảnh vỡ duy nhất của kỷ nguyên thứ nhất còn sót lại sao?"

"Kỷ nguyên thứ nhất là khởi đầu, cũng là nơi oán niệm của Thiên Đạo sâu sắc nhất. Ngươi muốn dùng sức mạnh của kỷ nguyên cũ để chống lại kỷ nguyên mới? Đó là hành động lấy củi lửa để dập tắt đám cháy. Lời khuyên đầu tiên của ta dành cho ngươi ở kiếp này: **Muốn thấy được 'Không', trước hết phải bỏ đi 'Có'.**"

Nói đoạn, Tiên Ông phất tay một cái. Không gian Luân Hồi Hải bỗng chốc rùng rùng chuyển động. Diệp Phi thấy mình như bị ném vào một vòng xoáy ký ức.

Kiếp thứ hai của anh hiện ra – đó là Sát Thần một tay che trời, máu chảy thành sông để bảo vệ tông môn, nhưng cuối cùng chính tông môn đó lại đâm một kiếm vào lưng anh vì lo sợ sát khí ấy sẽ kéo đến Thiên Phạt.

Kiếp thứ sáu – anh là một kẻ ẩn dật, sống cả đời vì một người con gái, để rồi cuối cùng nhìn nàng tan biến thành tro bụi trước mặt mình vì nàng vốn chỉ là một tia linh khí mà Thiên Đạo ném xuống để giám sát anh.

Nỗi đau đớn xé tâm can từ tám kiếp trước ùa về một lúc, khiến ý thức của Diệp Phi trở nên hỗn loạn. Huyết mạch trong người anh sôi trào, Luân Hồi Quyết vận hành đến mức cực hạn để trấn áp tâm ma.

"Buông hay giữ? Nghịch hay thuận? Một niệm thành thần, một niệm thành tro," giọng của Tiên Ông vang vọng từ phương xa. "Cửu Chuyển của ngươi không phải là tu luyện lại chín lần sức mạnh, mà là thanh tẩy chín lần linh hồn. Nếu ngươi còn mang theo chấp niệm của tám kiếp trước vào trái tim Thiên Đạo đó, ngươi sẽ trở thành quái vật mới của Hoang Mạc này, chứ không phải Thần Đế tương lai."

Diệp Phi cắn chặt răng, Trấn Thiên Kiếm trong thức hải phát ra tiếng ngân vang sắc lạnh, trảm đứt những hình ảnh ký ức đang vây hãm. Anh đột nhiên mở mắt, sát khí tỏa ra đẩy lui màn sương xám:

"Nếu không có chấp niệm, Diệp Phi ta đã sớm hóa thành cát bụi từ vạn năm trước! Tiên Ông bảo ta buông bỏ, nhưng nếu ta buông tay Hiểu Nguyệt, buông bỏ mối thù của huynh đệ, thì Diệp Phi này có thành Thần cũng chỉ là một khối đá vô hồn. Thiên Đạo không có tình, nên nó mới cần bị lật đổ!"

Lục Đạo Tiên Ông lặng im hồi lâu, đôi mắt mù của lão dường như có một thoáng dao động lạ kỳ. Lão thu cần, đứng dậy khỏi bến đò rách nát, dáng vẻ bỗng trở nên cao lớn và uy nghiêm vô tận, như thể lão chính là cột trụ chống đỡ cả dòng sông thời gian này.

"Cứng đầu… vẫn thật cứng đầu. Được, nếu ngươi đã chọn con đường gian nan nhất, ta sẽ cho ngươi một cái nhìn về tương lai. Nhìn cho kỹ đi!"

Lão chỉ tay xuống dòng sông Luân Hồi. Mặt nước bạc sôi sục, hiện lên hình ảnh điện thờ nơi Diệp Phi đang ngồi. Ở đó, Tà Diêm đang cầm một lọ thuốc bột đen kịt, lén lút rắc xung quanh trận pháp bảo vệ của Diệp Phi. Phía xa hơn, dưới lòng đất sâu thẳm, một đôi mắt khổng lồ đầy tia máu đang từ từ mở ra. Đó không phải là một trái tim bình thường, mà là một thực thể sống đang chờ đợi máu của kẻ thức tỉnh nó.

"Kẻ thù của ngươi không chỉ có Vô Nhai hay Lâm Thiên Vũ. Thế giới này vốn dĩ đã thối nát từ tận rễ. Lời khuyên thứ hai: **Đừng tin vào những gì mắt thấy, hãy nghe những gì linh hồn gào thét.**"

Tiên Ông bắt đầu bước lên thuyền, con thuyền nan rách nát cứ thế trôi đi vào hư không.

"Lần gặp sau, có lẽ ta sẽ không gọi ngươi là Luân Hồi Giả nữa… mà là Nghịch Mệnh Nhân. Diệp Phi, kỷ nguyên thứ chín đã bắt đầu tàn lụi, hãy nhanh lên, thời gian của nàng… không còn nhiều đâu."

"Tiên Ông! Đợi đã!" Diệp Phi hét lớn, muốn đuổi theo nhưng con thuyền đã biến mất hoàn toàn trong làn sương xám mù mịt.

Oành!

Một tiếng nổ dữ dội vang lên trong thức hải. Diệp Phi cảm thấy một luồng sức mạnh từ Luân Hồi Châu tràn ngược vào kinh mạch, phá tan lớp kén linh khí xám tro quanh người.

Anh mở bừng mắt.

Thực tại trở lại. Gió hoang mạc vẫn rít, cát vẫn bay. Nhưng Diệp Phi lập tức nhận ra điểm bất thường. Mùi hương nồng nặc của "Thiên Thi Tán" – loại độc dược chuyên dùng để ăn mòn linh khí Thần cảnh – đang lảng vất trong không khí.

Cách đó không xa, Tà Diêm đang vội vàng lùi lại, khuôn mặt già nua đầy vẻ hoảng hốt khi thấy Diệp Phi tỉnh lại sớm hơn dự tính. Lão lắp bắp: "Diệp… Diệp thiếu gia, ngài tỉnh rồi sao? Lão phu chỉ là thấy gió cát lớn quá, muốn gia cố thêm trận pháp…"

Diệp Phi không nói lời nào, anh đứng dậy, tà áo tung bay trong gió. Đôi mắt anh giờ đây không còn là màu đen đơn thuần, mà ẩn hiện một vòng tròn bạc luân chuyển – dấu hiệu cho thấy thần thông của đời thứ tám đang thức tỉnh mạnh mẽ sau cuộc gặp với Tiên Ông.

Anh nhìn lướt qua phế tích điện thờ, rồi cúi xuống nhìn mặt đất dưới chân mình. Lời cảnh báo của Tiên Ông vẫn còn văng vẳng: *Nó không phải là một trái tim bình thường.*

"Tà Diêm," Diệp Phi lạnh lùng lên tiếng, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trên đùi bỗng nhiên run rẩy phát ra tiếng kiếm鸣 chói tai. "Ngươi phục vụ thứ bên dưới kia đã bao nhiêu lâu rồi?"

Tà Diêm khựng lại, nụ cười giả tạo trên mặt tắt ngóm, thay vào đó là một vẻ âm trầm đáng sợ. Lão gập người xuống, tiếng cười khặc khặc vang lên như tiếng quạ kêu: "Hóa ra… ngài đã nhận ra. Đúng là Cửu Thế Luân Hồi Giả, danh bất hư truyền. Nhưng đã muộn rồi, hiến tế đã bắt đầu khi ngài bước vào trạng thái thiền định."

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những cột đá cổ đại của điện thờ đổ sụp. Từ dưới vết nứt sâu hoắm, một luồng hắc khí đặc quánh phun trào, mang theo hơi thở của sự diệt vong. Vân Hiểu Nguyệt giật mình tỉnh giấc, nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vội vàng chạy lại phía Diệp Phi: "Diệp thiếu! Có chuyện gì vậy?"

Diệp Phi vươn tay kéo nàng ra sau lưng, ánh mắt đăm đăm nhìn vào lòng đất đang mở ra như một cái miệng khổng lồ. Anh cảm nhận được một nhịp đập kinh thiên động địa đang vang lên từ sâu bên trong.

*Thình thịch! Thình thịch!*

Đó là nhịp đập của "Trái tim Thiên Đạo". Nhưng khác với suy nghĩ của Diệp Phi về một nguồn năng lượng thuần khiết, nhịp đập này mang theo nỗi oán hận kéo dài suốt hàng triệu năm. Nó đang thèm khát, đang khao khát một linh hồn đủ mạnh để làm vật chứa giúp nó tái sinh.

"Hiểu Nguyệt, cầm chắc lấy lá bùa này, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được rời xa ta quá ba bước!" Diệp Phi ném cho nàng một miếng ngọc bội tỏa ra ánh sáng ấm áp, sau đó anh quay sang nhìn Thạch Hùng vừa tỉnh giấc: "Thạch Hùng! Bảo vệ tiểu thư!"

"Tuân mệnh!" Thạch Hùng gầm lên, thân hình to lớn của hắn bao phủ bởi một tầng hào quang đồng thiếc của huyết mạch Man Hoang, đứng chắn trước mặt Vân Hiểu Nguyệt như một bức tường vững chãi.

Diệp Phi bước lên phía trước, đối diện với vực thẳm đang phun hắc khí. Trấn Thiên Kiếm gãy tỏa ra luồng sáng xám tro của Luân Hồi Quyết. Anh biết, thử thách thật sự của kiếp thứ chín này vừa chính thức bắt đầu từ lời khuyên của Lục Đạo Tiên Ông.

"Muốn dùng ta làm vật chứa sao? Để xem, thiên mệnh của kỷ nguyên cũ có đủ tư cách đó không!"

Diệp Phi gầm nhẹ, một kiếm trảm xuống. Kiếm khí xám tro dài hàng chục trượng như muốn xé toạc màn đêm Hoang Mạc Thần Chết, lao thẳng vào cái miệng hắc ám đang gào thét dưới lòng đất. Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa giữa những mảnh vỡ của lịch sử và kẻ định đoạt tương lai chính thức bùng nổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8