Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 96: Nhận ra chân lý**
**CHƯƠNG 96: NHẬN RA CHÂN LÝ**
Trên dòng sông thời gian mờ ảo, nơi những mảnh vỡ của quá khứ và tương lai va đập vào nhau tạo thành những tiếng lách tách như pha lê vỡ, Diệp Phi đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ xưa.
Ánh sáng từ dấu ấn Luân Hồi trên mu bàn tay anh tỏa ra một luồng khí tức xám bạc, nó không chói lòa như thái dương, cũng không lạnh lẽo như ánh trăng, mà mang một sự trầm mặc của năm tháng. Lục Đạo Tiên Ông đã đi xa, nhưng hơi thở của cuộc đối thoại vừa rồi vẫn còn quẩn quanh trong không gian.
"Câu lấy vận mệnh chính mình…"
Diệp Phi lặp lại lời nói đó, thanh âm thấp trầm nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Tám kiếp trước, anh điên cuồng tu luyện, anh chiến đấu, anh leo lên đỉnh cao nhất của Thần Giới chỉ để rồi nhận lấy một kết cục tan biến. Lúc đó, anh tưởng mình đang chống lại thiên mệnh, nhưng thực chất, anh chỉ đang nhảy múa trên lòng bàn tay của Vô Nhai.
Anh càng mạnh, linh hồn anh càng trở nên "chín muồi", và Thiên Đạo – dưới sự thao túng của Vô Nhai – lại càng dễ dàng thu hoạch.
"Kiếp thứ nhất, ta là Thần Đế nắm giữ luân hồi, nhưng tâm ta lại sợ hãi sự hư vô, nên mới bị phản bội."
"Kiếp thứ hai, ta hóa thân Sát Thần, nhuộm đỏ chín tầng trời bằng máu, nhưng tâm ta lại lạc lối trong hận thù."
"Kiếp thứ năm, ta là Đan Thần cứu độ chúng sinh, nhưng lại không cứu nổi chính bản thân mình."
Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, chín đóa hoa sen biểu trưng cho chín kiếp đang lờ mờ hiện ra. Tám đóa đã héo tàn, chỉ còn lại đóa thứ chín đang hé nở một cách mong manh nhưng kiên cường. Anh chợt nhận ra, chân lý không nằm ở việc nắm giữ bao nhiêu sức mạnh, mà nằm ở việc dám buông bỏ sợi dây thòng lọng mà Thiên Đạo đã quàng vào cổ mỗi sinh linh ngay từ khi mới chào đời.
Không phải là đấu tranh với thế giới, mà là chiến thắng nỗi sợ hãi về định mệnh trong chính tâm khảm.
*Răng rắc!*
Một tiếng động giòn giã vang lên trong ý thức. Cảnh giới tâm linh của Diệp Phi đột nhiên mở rộng. Những rào cản vốn tưởng như không thể vượt qua bỗng chốc tan biến. Luân Hồi Ấn thứ nhất hoàn toàn dung nhập vào cốt tủy anh, không còn là một vật ngoại thân, mà là một phần sinh mệnh.
Lúc này, trên lưng Diệp Phi, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát bỗng dưng rung động kịch liệt. Những mảnh rỉ sét trên thân kiếm bong ra, để lộ những đường vân cổ xưa uốn lượn như rồng bay phượng múa. Thanh kiếm này đã theo anh qua vạn kiếp, nó chứa đựng sự uất ức và kiêu hãnh của một Thần Đế. Giờ đây, cảm nhận được tâm cảnh của chủ nhân thay đổi, nó như muốn phá vỡ phong ấn để cùng anh chém đứt xiềng xích của chín tầng mây.
…
Tại Hoang Mạc Thần Chết, gió cát thét gào như tiếng gào thét của những oan hồn bị chôn vùi dưới lớp cát vàng.
Vân Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh một tảng đá lớn, đôi mắt thanh khiết của nàng không ngừng nhìn về phía khoảng không gian vặn xoắn nơi Diệp Phi vừa biến mất. Trái tim nàng đập nhanh một cách lạ lùng. Kể từ khi gặp Diệp Phi, nàng luôn có một cảm giác rất lạ — giống như nàng đã chờ đợi con người này hàng nghìn năm, giống như hơi ấm từ bàn tay anh là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống sâu thẳm trong linh hồn nàng.
– Vân tiểu thư, xin hãy bình tâm. Diệp thiếu không phải người thường, ngài ấy chắc chắn sẽ quay lại.
Thạch Hùng đứng cách đó không xa, thanh chiến phủ khổng lồ cắm sâu xuống cát. Thân hình đồ sộ của hắn như một ngọn núi nhỏ, che chắn cho nàng khỏi những trận cuồng phong. Tuy miệng nói vậy, nhưng trong ánh mắt của vị chiến binh tộc Man Hoang này cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Hắn vừa thức tỉnh huyết mạch, giác quan nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần, và hắn cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng đang từ xa tiến lại gần.
Đó là một luồng hơi thở tràn đầy sự ngạo mạn, uy nghiêm và… chết chóc.
– Có kẻ đang đến. – Thạch Hùng đột nhiên gầm nhẹ, tay nắm chặt lấy cán phủ, gân xanh nổi lên như những con giun đất.
Phía chân trời xa xăm, một luồng ánh sáng vàng kim xé toạc màn sương mù mịt của sa mạc. Một thanh niên vận cẩm y thêu chỉ vàng, cưỡi trên lưng một con Kim Long thú, từ từ đáp xuống. Ánh mắt hắn lạnh lùng, mang theo sự miệt thị của kẻ đứng trên cao nhìn xuống lũ kiến cỏ. Trên trán hắn, một con mắt thứ ba mờ ảo đang khép hờ, tỏa ra uy áp khiến không gian xung quanh trở nên đông cứng.
Lâm Thiên Vũ – Khí vận chi tử của thời đại này, kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất.
– Nguyệt nhi, sao nàng lại ở cùng hạng nô lệ bẩn thỉu này? – Giọng nói của Lâm Thiên Vũ vang vọng khắp hoang mạc, mang theo thiên uy áp chế linh hồn.
Vân Hiểu Nguyệt lùi lại một bước, nét mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng:
– Lâm Thiên Vũ, ta đã nói rồi, ta không phải là Nguyệt nhi của ngươi. Đừng bám theo ta nữa.
Lâm Thiên Vũ nhíu mày, sát khí chợt lóe:
– Thiên mệnh đã định, nàng là đạo lữ của ta, là người sẽ cùng ta bước lên đỉnh cao Thần Giới. Kẻ nào ngăn cản, kẻ đó phải chết!
Hắn đưa tay ra, một bàn tay ánh sáng khổng lồ từ trên không trung ép xuống, mục tiêu chính là Thạch Hùng. Thạch Hùng gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ sức mạnh Man Hoang để chống đỡ, nhưng thực lực giữa hai bên quá chênh lệch. Đầu gối hắn lún sâu xuống cát, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
– Chết đi, đồ súc vật! – Lâm Thiên Vũ hừ lạnh, áp lực đột ngột tăng gấp bội.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một khe nứt không gian đột ngột mở ra ngay trước mặt Thạch Hùng. Một bàn tay gầy guộc nhưng thon dài vươn ra, chỉ đơn giản là khẽ phẩy một cái.
*Oanh!*
Bàn tay ánh sáng khổng lồ của Lâm Thiên Vũ tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Một bóng người áo đen bước ra từ hư không. Gió cát vốn đang gào thét bỗng nhiên im bặt, như thể cả sa mạc này đang nín thở trước sự hiện diện của anh.
Diệp Phi đứng đó, tà áo đen tung bay trong gió. Đôi mắt anh không nhìn Lâm Thiên Vũ, mà nhìn về phía Vân Hiểu Nguyệt, ánh nhìn dịu dàng như muốn bao bọc lấy nàng.
– Ngài… ngài đã về. – Vân Hiểu Nguyệt khẽ thốt lên, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
Diệp Phi khẽ gật đầu, sau đó mới quay sang nhìn Lâm Thiên Vũ. Con mắt xám bạc của anh đối diện với con mắt thứ ba của đối phương. Một bên là quyền năng thực sự của Luân Hồi, một bên là khí vận vay mượn từ Thiên Đạo.
– Lâm Thiên Vũ? – Diệp Phi bình thản nói, thanh âm không một chút gợn sóng – Ngươi nói thiên mệnh đã định? Nực cười thay, kẻ ngay cả mệnh của mình còn không nắm giữ nổi như ngươi, lấy tư cách gì để phán xét mệnh của người khác?
Lâm Thiên Vũ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một nỗi sợ hãi không tên dâng lên trong lòng. Hắn là Khí vận chi tử, là con cưng của trời đất, tại sao khi nhìn vào mắt kẻ này, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa đại dương?
– Ngươi là ai? Tại sao trên người ngươi lại có hơi thở mà Thiên Đạo căm ghét đến vậy? – Lâm Thiên Vũ hét lớn để xua đi sự sợ hãi, Thiên Mệnh Chi Nhãn trên trán hắn đột ngột mở ra, bắn ra một tia sáng vàng hủy diệt.
Diệp Phi không tránh cũng không né. Anh chỉ khẽ đưa tay lên, một vòng xoáy màu xám bạc hiện ra trước lòng bàn tay, nuốt chửng tia sáng vàng kia một cách nhẹ nhàng.
– Ta là kẻ sẽ kết thúc giấc mộng của các ngươi. – Diệp Phi lạnh lùng nói.
Trong đầu anh, giọng nói của Tiêu Lão vang lên đầy phấn khích:
– Thằng nhóc này, tâm cảnh ngươi đã hoàn thành Chuyển thứ nhất! Mau, hãy cho hắn thấy, chân lý của Luân Hồi không phải là hủy diệt, mà là tước đoạt sự thống trị của cái gọi là định mệnh!
Diệp Phi bước lên một bước. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên nhịp đập của thiên địa. Trấn Thiên Kiếm gãy trên lưng anh đột nhiên tuột khỏi vỏ, lơ lửng bên cạnh anh, tỏa ra sát khí ngút trời của kiếp thứ hai – Sát Thần.
– Hôm nay, ta sẽ trảm nát thiên mệnh của ngươi, bắt đầu từ con mắt giả tạo đó.
Hoang mạc run rẩy. Trận chiến thực sự giữa kẻ Nghịch Mệnh và con cờ của Thiên Đạo chính thức bắt đầu từ giây phút này. Diệp Phi đã không còn là vị thiếu gia phế vật của ngày nào, mà là một vị Thần đang tìm lại ngai vàng đã mất qua tám kiếp lầm than.