Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 99: Thạch Hùng đại chiến Thần Tướng**
Gió lạnh rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của hẻm núi Tử Vong, mang theo mùi máu tanh nồng đậm. Bầu trời Linh Hoang Giới lúc này bị che phủ bởi những đám mây tím ngắt, lôi điện cuộn trào như những con rồng lẩn khuất, chực chờ giáng xuống sự trừng phạt của thiên đạo.
Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen bay lật phật trong gió. Gương mặt anh vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đồng tử lại ánh lên tia sáng lạnh lẽo của kẻ đã đi qua chín kiếp nhân sinh. Phía sau anh, vòng xoáy của Luân Hồi Châu vẫn đang chầm chậm xoay chuyển, hấp thụ những tàn dư linh khí của trận chiến vừa rồi.
"Diệp Phi, kẻ nghịch mệnh, hôm nay ngươi chạy không thoát!"
Một tiếng quát như sấm nổ vang lên từ đỉnh không trung. Không gian run rẩy, một đạo hào quang vàng kim xé toạc tầng mây, từ từ hạ xuống. Một nam tử trung niên mặc chiến giáp hoàng kim, tay cầm phương thiên họa kích, khí thế bừng bừng như một vị mặt trời nhỏ đế giáng trần.
Đó chính là Liệt Thiên Thần Tướng – một trong những chiến tướng dưới trướng Thiên Đạo Minh, tu vi đã đạt tới nửa bước Thánh Cảnh. Uy áp từ hắn tỏa ra khiến cỏ cây trong vòng mười dặm đều hóa thành tro bụi, ngay cả không gian cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
Diệp Phi khẽ nheo mắt, tay phải đã đặt lên chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy. Nhưng ngay khi anh định bước ra, một bóng người to lớn đã chắn ngang trước mặt.
"Lão đại, kẻ này… hãy để đệ."
Giọng nói trầm đục, đặc quánh như tiếng đá tảng va vào nhau. Thạch Hùng tiến lên một bước, mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất lún xuống sâu hoắm. Thiếu niên nô lệ gầy gò ngày nào giờ đây đã lột xác hoàn toàn. Cơ bắp của hắn cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ chạy dưới lớp da đồng cổ, đôi mắt đỏ rực rực cháy lên ngọn lửa của huyết mạch Man Hoang.
Diệp Phi khựng lại, nhìn vào tấm lưng vững chãi như bàn thạch của Thạch Hùng. Trong một khoảnh khắc, ký ức của đời thứ nhất tràn về như triều dâng. Khi ấy, Thạch Hùng cũng từng đứng chắn trước mặt anh như thế này, một thân một mình chống chọi với vạn quân thần tộc để anh có cơ hội luân hồi. Kiếp trước, anh đã nợ hắn một mạng. Kiếp này, anh muốn hắn trở thành kẻ mạnh nhất.
"Được." Diệp Phi lùi lại một bước, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối: "A Hùng, hôm nay hãy cho chúng thấy sức mạnh của tộc Man Hoang không phải là thứ để thiên đạo có thể giẫm đạp."
Liệt Thiên Thần Tướng cúi đầu nhìn xuống, nụ cười trên môi đầy sự khinh miệt: "Một con kiến hôi mang huyết mạch dơ bẩn cũng muốn khiêu chiến thần uy? Chết đi!"
Phương thiên họa kích vung lên, một đạo kim mang xé gió lao xuống, mạnh mẽ như muốn chẻ đôi hẻm núi. Sức mạnh này không chỉ là linh lực, mà còn mang theo một phần quy luật "Trừng phạt" của Thiên Đạo Minh.
"Rống!"
Thạch Hùng không né tránh. Hắn ngửa mặt lên trời gầm vang một tiếng chấn động núi rừng. Lớp da trên người hắn bắt đầu nổi lên những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng xám tro của thời kỳ hỗn độn. Hắn không dùng vũ khí, mà dùng chính đôi tay trần của mình để đón lấy đạo kim mang kia.
*Oành!*
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Khói bụi mù mịt hất văng những tảng đá khổng lồ xung quanh. Liệt Thiên Thần Tướng cười lạnh, nhưng nụ cười ấy chợt tắt ngấm khi khói bụi tan đi.
Thạch Hùng đứng đó, hai chân cắm sâu vào lòng đất đến tận đầu gối. Hai tay hắn đang bấu chặt lấy lưỡi kích sắc lẹm, máu tươi chảy dài từ lòng bàn tay, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm điên cuồng.
"Ngươi… làm sao có thể?" Liệt Thiên Thần Tướng kinh ngạc. Đây là công kích của một nửa bước Thánh Cảnh, dù là cao thủ cùng cấp cũng không dám dùng tay không để đỡ.
"Thần? Thần cái gì chứ!" Thạch Hùng gầm lên, gân xanh nổi đầy trên cổ: "Dưới mắt lão đại của ta, các ngươi chỉ là một lũ trộm cắp vận mệnh chúng sinh mà thôi!"
"Man Thần Kình – Nhất Chuyển!"
Một luồng lực lượng cuồng bạo từ đan điền Thạch Hùng bùng phát. Huyết mạch trong người hắn như thác lũ đổ về tim. Một bóng mờ khổng lồ cao hàng trăm trượng hiện lên sau lưng hắn – đó là hình ảnh của một vị cổ thần với mái tóc dài tung bay, tay nắm giữ nhật nguyệt.
Thạch Hùng dồn sức vào cánh tay, một cú đấm mãnh liệt trực tiếp đánh vào thân kích.
*Rắc!*
Thanh phương thiên họa kích vốn là pháp bảo cấp bậc Vương phẩm vậy mà lại xuất hiện một vết rạn. Liệt Thiên Thần Tướng bị chấn động đến mức bay ngược ra sau, lòng bàn tay tê rần, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi không tên.
"Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên nô lệ Phàm Cảnh!"
Diệp Phi đứng bên cạnh, thản nhiên quan sát. Anh biết, Thạch Hùng không chỉ đơn thuần là tu luyện cường hóa cơ thể. Thông qua Luân Hồi Quyết, Diệp Phi đã thức tỉnh cho hắn bộ công pháp "Man Hoang Bất Diệt Thể" – một công pháp bị Thiên Đạo xóa sổ từ hàng triệu năm trước. Càng bị thương, huyết mạch của Thạch Hùng sẽ càng cháy bỏng, sức mạnh sẽ càng đạt đến mức không tưởng.
"Liệt Thiên, ngươi tự phụ quá lâu rồi." Diệp Phi trầm giọng, giọng nói truyền thấu tâm can của Thạch Hùng: "A Hùng, nhớ lấy hơi thở của đại địa. Ngươi không phải đang chiến đấu một mình, ngươi là hiện thân của hàng triệu linh hồn Man tộc đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của Thiên Đạo Minh. Hãy trảm hắn!"
Thạch Hùng nghe vậy, đôi đồng tử đỏ rực bỗng trở nên sâu thẳm. Hắn nhắm mắt lại trong một nhịp thở, và khi mở ra, khí thế hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự cuồng bạo điên cuồng, mà là một loại trầm mặc áp súc đến cực điểm.
"Nhị Chuyển – Huyết Tế Linh Hoang!"
Thạch Hùng vỗ mạnh vào lồng ngực. Máu tươi bắn ra không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, kết thành những sợi tơ huyết nhục bao phủ lấy hắn, tạo thành một bộ huyết giáp dữ tợn. Sức mạnh của hắn lúc này đã vượt qua ranh giới của Linh Cảnh, trực diện đánh vào rào cản của Vương Cảnh.
"Điên rồi! Ngươi đang đốt cháy thọ nguyên!" Liệt Thiên Thần Tướng kinh hoàng gào lên. Hắn bắt đầu kết ấn, mười ngón tay lướt đi liên tục: "Thiên Đạo Trấn Áp – Vạn Kiếm Quy Tông!"
Hàng vạn đạo kiếm khí vàng kim từ hư không hiện ra, mỗi mũi kiếm đều mang theo hơi thở diệt tuyệt, nhắm thẳng vào Thạch Hùng mà lao đến.
Thạch Hùng không lùi, hắn chọn cách nguyên thủy nhất: Xông thẳng tới!
Mỗi đạo kiếm khí đâm vào người, bộ huyết giáp lại rạn nứt, nhưng Thạch Hùng dường như không biết đau đớn. Hắn giống như một đầu dã thú viễn cổ, vượt qua cơn mưa kiếm khí trong nháy mắt.
"Chết đi!" Thạch Hùng gầm lên, nắm đấm chứa đựng sức mạnh ngàn cân trực diện giáng thẳng vào ngực Liệt Thiên.
*Phốc!*
Chiến giáp hoàng kim nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Liệt Thiên Thần Tướng phun ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vụn vỡ. Hắn không thể tin được mình lại bại dưới tay một "phế vật" man tộc. Thân hình hắn bay thẳng về phía vách đá, khảm sâu vào trong lòng núi, bụi mù che lấp mọi thứ.
Không gian bỗng trở nên im lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Thạch Hùng.
Máu của hắn nhỏ từng giọt xuống nền đá đen. Hắn đứng đó, người đầy vết thương, nhưng lưng vẫn thẳng như tùng. Hắn quay đầu lại nhìn Diệp Phi, trên khuôn mặt đầy máu hiện lên một nụ cười ngây ngô như thuở nhỏ.
"Lão đại… đệ không làm người thất vọng chứ?"
Diệp Phi bước tới, bàn tay đặt lên vai Thạch Hùng. Một luồng linh lực ấm áp từ Luân Hồi Châu truyền vào người hắn, nhanh chóng chữa lành những vết thương chí mạng. Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi đầy chân thành:
"Ngươi làm tốt hơn ta tưởng. Từ nay về sau, dưới gầm trời này, không ai có quyền gọi ngươi là nô lệ nữa. Ngươi là Đệ nhất Chiến thần của Nghịch Mệnh Điện."
Thạch Hùng nghe xong, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Hắn quỳ sụp xuống một gối, chắp tay, giọng nói vang vọng khắp hẻm núi:
"Đệ, Thạch Hùng, nguyện theo lão đại chinh chiến cửu thiên, dù thịt nát xương tan cũng không hối tiếc!"
Đúng lúc này, từ trong đống đổ nát trên vách đá, một đạo linh hồn yếu ớt của Liệt Thiên Thần Tướng muốn tẩu thoát. Hắn mang theo nỗi căm hận khôn cùng, định truyền tin về Thiên Đạo Minh.
Diệp Phi thậm chí không buồn nhìn lên. Anh chỉ phẩy nhẹ tay áo.
Trấn Thiên Kiếm gãy khẽ run nhẹ. Một sợi tơ kiếm ý mỏng manh nhưng sắc lẹm bay ra, trực tiếp trảm nát đạo linh hồn kia thành tro bụi, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với luân hồi.
"Vô Nhai, món nợ thứ hai này, ta ghi nhận." Diệp Phi ngước nhìn bầu trời đang dần tan mây, ánh mắt hiện lên sự quyết tâm sắt đá.
Chiến trường lúc này chỉ còn lại sự đổ nát, nhưng trong lòng Thạch Hùng và Diệp Phi, ngọn lửa của sự phản kháng đã rực cháy hơn bao giờ hết. Một Thần Tướng ngã xuống chỉ là sự khởi đầu. Trên con đường luân hồi đẫm máu này, họ sẽ còn phải đối mặt với những tồn tại đáng sợ hơn nhiều, nhưng lúc này đây, tình anh em gắn kết giữa họ chính là lá chắn vững chắc nhất để đương đầu với cả thế giới.
"Đi thôi." Diệp Phi nói khẽ.
Hai bóng người, một thanh tao lạnh lẽo, một vạm vỡ trung kiên, cùng nhau bước ra khỏi hẻm núi Tử Vong, hướng về phía trung tâm của Linh Hoang Giới – nơi mà những sóng gió thực sự đang chờ đón.