Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 100: Tin tức về Vân Hiểu Nguyệt**
**CHƯƠNG 100: HUYẾT LỆ THÁI ÂM – HƯỚNG VỀ THẦN ĐIỆN**
Gió rít gào qua những khe đá hẹp của hẻm núi Tử Vong, mang theo mùi máu tanh nồng và tro bụi của những linh hồn vừa tan biến. Diệp Phi đứng đó, bóng dáng đơn độc nhưng vững chãi như một ngọn núi cổ sơ ngàn năm không đổ. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh, dù vẫn chỉ là một thanh kiếm gãy, nhưng những hoa văn cổ xưa trên thân kiếm lúc này đang lập lòe ánh tím sẫm của Luân Hồi lực, tựa như hơi thở của một con mãnh thú vừa mới tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh. Sau khi trảm sát Liệt Thiên Thần Tướng, một mảng ký ức mờ nhạt từ kiếp thứ nhất đột ngột ùa về, khiến thái dương anh đau nhức âm ỉ. Trong giấc mơ của vạn năm trước, có một bóng hình thanh khiết đứng dưới tàn hoa tuyết, mỉm cười nói với anh: *"Dù luân hồi vạn kiếp, thiếp vẫn sẽ chờ chàng…"*
"Hiểu Nguyệt…"
Diệp Phi lầm bầm, giọng nói khàn đặc chứa đựng một nỗi đau thấu tận tâm can mà kẻ phàm trần không cách nào hiểu thấu.
"Tiểu tử, đừng để tâm ma dẫn lối. Kẻ phản bội Vô Nhai kia dường như đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi."
Giọng nói của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu, có phần nghiêm trọng hơn thường lệ. Một luồng khói xanh nhạt lờ mờ hiện ra bên cạnh Diệp Phi, hóa thành hình ảnh một lão giả quắc thước nhưng hư ảo. Tiêu Lão nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây đỏ rực như máu đang tụ lại, đó là điềm báo của một cuộc đại tế quy mô lớn.
Thạch Hùng lúc này đã ổn định lại thương thế, hắn đứng dậy, thanh đồng xà mâu cắm sâu xuống đất, ánh mắt rực lửa: "Lão đại, chúng ta đi đâu tiếp theo? Chỉ cần người chỉ hướng, đệ sẽ san bằng nơi đó!"
Diệp Phi không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập một nhịp điệu lạ lùng. Luân Hồi Châu bắt đầu nóng lên, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng mang theo sự thôi thúc mãnh liệt. Đột nhiên, từ không trung, một chiếc lông vũ màu bạc mang theo khí tức băng giá thanh cao từ đâu bay tới, lơ lửng trước mặt Diệp Phi.
Khi ngón tay anh chạm vào chiếc lông vũ, một luồng sóng thần thức mãnh liệt nổ tung trong đại não.
Hình ảnh hiện ra: Một tòa thần điện nguy nga tọa lạc trên đỉnh Cửu Tiên Sơn, lơ lửng giữa biển mây trùng điệp của Trung Tam Giới. Nơi đó, hàng nghìn tu sĩ đang quỳ lạy, không khí trang nghiêm nhưng sặc mùi tử khí. Ở chính giữa điện thờ, trên một đài tế cao vút được chạm khắc bằng vạn khối linh thạch cực phẩm, một thiếu nữ vận y phục trắng muốt đang bị xiềng xích bởi những sợi xích bằng "Thiên Đạo Trật Tự".
Nàng gầy đi nhiều, khuôn mặt thanh tú vốn luôn bình thản nay tràn đầy vẻ tiều tụy. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, nhưng từ khóe mắt, một giọt lệ màu bạc — Huyết lệ của Thái Âm Chi Thể — chậm rãi lăn dài, nhỏ xuống đài tế. Mỗi giọt lệ rơi xuống, các hoa văn trên tế đàn lại sáng rực lên một cách yêu dị, nuốt chửng sinh mệnh lực của nàng để nuôi dưỡng một thứ gì đó đáng sợ ở bên dưới.
"Hiểu Nguyệt!" Diệp Phi gầm lên, sát khí trong người bùng nổ khiến đất đá xung quanh vỡ vụn.
"Đó là Vạn Linh Tế Đàn!" Tiêu Lão thất thanh kinh hô, "Thần Đế Vô Nhai muốn dùng Thái Âm tàn hồn của nàng để hiến tế cho Thiên Đạo, nhằm gia cố Thiên Đạo Chi Võng. Hắn muốn mượn sức mạnh này để tìm ra vị trí chính xác của ngươi và hoàn tất vòng lặp luân hồi sớm hơn dự kiến!"
"Bọn chúng dám…" Thạch Hùng nghiến răng, gân xanh nổi đầy trên cánh tay hộ pháp, "Dám dùng một nữ tử yếu ớt để làm vật tế, đám Thần giới kia quả nhiên là lũ súc vật đội lốt tiên thần!"
Diệp Phi thu hồi sát khí, nhưng sự bình tĩnh hiện tại của anh còn đáng sợ hơn cả lúc phẫn nộ. Đôi mắt anh dần chuyển sang màu xám tro — màu của sự hủy diệt và luân hồi.
"Vân Hiểu Nguyệt là nghịch lân của ta. Kiếp thứ nhất ta đã để mất nàng, 8 kiếp sau ta trơ mắt nhìn nàng tan biến. Kiếp này… Thiên Đạo không ngăn được ta, Thần Đế cũng không ngăn được ta."
Anh quay sang nhìn Tiêu Lão: "Lão già, ta cần thực lực. Ngay lập tức!"
Tiêu Lão trầm ngâm một chút rồi nói: "Hiện tại ngươi mới chỉ thức tỉnh đến tầng thứ nhất của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Muốn đối đầu với Thần Điện ở Trung Tam Giới, ít nhất ngươi phải mở khóa được sức mạnh của Kiếp thứ hai — Sát Thần Diệp Vô Đạo. Nhưng thể xác hiện tại của ngươi chưa đủ cường đại để chịu đựng sát ý của kiếp đó."
Diệp Phi lạnh lùng cười, nụ cười mang theo sự điên cuồng: "Thể xác không đủ thì lấy máu bù đắp. Thạch Hùng, đi!"
"Đi đâu, lão đại?"
"Chặn đường sứ giả Thiên Đạo!" Diệp Phi nhìn về hướng Đông Bắc, "Ta cảm nhận được, có một toán cao thủ của Thiên Đạo Minh đang áp tải một vật quan trọng hướng về Cửu Tiên Sơn. Trong đó có 'Thần Tâm Đan' — thứ ta cần để cưỡng ép đột phá."
—
Ba ngày sau, tại một thảo nguyên mênh mông cách Cửu Tiên Sơn ngàn dặm.
Một đoàn người mặc trường bào thêu hình mặt trời và mặt trăng đang di chuyển với tốc độ cực nhanh trên những con lôi thú khổng lồ. Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử, tu vi đã đạt đến Vương Cảnh — Hóa Thần tầng thứ bảy. Hắn chính là Hộ Pháp của Thiên Đạo Minh, mang trọng trách hộ tống sính lễ và vật tế bổ trợ cho đại lễ tế thiên.
"Nhanh lên! Thần Đế đã hạ lệnh, trước ngày rằm tháng này phải đưa Thần Tâm Đan và linh dược về đến Thần Điện. Nếu có sai sót, tất cả các ngươi đều phải chôn cùng!" Vị Hộ pháp quát lớn.
Đúng lúc đó, không gian phía trước đột ngột vặn vẹo.
*Uỳnh!*
Một đạo kiếm quang xám tro từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chẻ đôi mặt đất, tạo thành một rãnh sâu hoắm ngăn cản đường đi của đoàn người. Sức mạnh của cú va chạm hất văng hàng chục đệ tử Thiên Đạo Minh khỏi lôi thú, tiếng la hét vang lên thảm thiết.
Từ trong bụi mù, hai bóng người chậm rãi bước ra.
"Kẻ nào to gan dám cản đường Thiên Đạo Minh?" Hộ pháp quát, thanh trường đao trong tay hắn tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Diệp Phi không nói lời nào, anh chỉ giơ bàn tay không cầm kiếm lên. Luân Hồi Châu xoay tròn giữa lòng bàn tay, tỏa ra một sức hút kỳ dị. Những đệ tử vừa ngã xuống, linh hồn của họ ngay lập tức bị hút ra khỏi cơ thể, gào thét trong vô vọng rồi biến mất vào trong châu hạt.
"Ngươi… ngươi là Diệp Phi? Kẻ nghịch mệnh mà Thần Điện đang truy nã?" Tên Hộ pháp tái mặt, nhận ra khuôn mặt của thiếu niên trong bức họa truy nã toàn giới.
"Trả lời ta." Diệp Phi bước lên một bước, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh đóng băng, "Vân Hiểu Nguyệt hiện giờ thế nào?"
"Hừ, con ả đó sao? Nàng ta là vinh dự được hiến tế cho Thiên Đạo! Chỉ cần nàng ta chết, thế giới này sẽ được tái lập, trật tự sẽ trường tồn! Ngươi là đồ phế vật, định cứu nàng sao? Nằm mơ!"
Tên Hộ pháp gầm lên, vung đao chém ra một luồng hỏa long cuồn cuộn. Hắn dùng toàn lực, không dám khinh suất vì biết tên thiếu niên trước mắt đã giết chết một Thần Tướng.
"Thạch Hùng, lũ ruồi nhặng giao cho ngươi. Hắn là của ta."
Diệp Phi lạnh nhạt ra lệnh. Thạch Hùng hú lên một tiếng như dã thú, lao vào đám đệ tử Thiên Đạo Minh như hổ vào bầy dê, mỗi cú vung mâu đều mang theo sức mạnh nghìn quân, máu bắn tung tóe.
Còn Diệp Phi, đối mặt với hỏa long hung hãn, anh chỉ đưa Trấn Thiên Kiếm gãy lên ngang ngực.
"Cửu Chuyển đệ nhất chuyển: Luân Hồi Trảm!"
Không có hào quang rực rỡ, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ là một đường kiếm giản đơn nhưng đi qua không gian để lại những vết nứt đen ngòm. Luồng hỏa long chạm vào kiếm ý của anh ngay lập tức bị "lão hóa" một cách kỳ lạ, ngọn lửa trở nên suy tàn rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Thanh kiếm gãy cứ thế đâm xuyên qua hộ thể linh lực của tên Hộ pháp, găm thẳng vào cổ họng hắn.
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lùng nhìn thẳng vào đồng tử đang co rút lại vì sợ hãi của đối phương: "Ngươi nói nàng ấy là vật tế? Vậy ta sẽ dùng cả Thiên Đạo Minh của ngươi để bồi táng cho sự đau đớn của nàng."
*Phập!*
Kiếm ý bùng nổ bên trong cơ thể tên Hộ pháp, nghiền nát kinh mạch và Nguyên Anh của hắn. Diệp Phi thu lấy chiếc nhẫn trữ vật từ tay hắn, tìm thấy một chiếc hộp bằng ngọc phỉ thúy tỏa ra hương thơm nồng nàn. Bên trong chính là Thần Tâm Đan — thứ đan dược có khả năng giữ vững thần trí khi tiếp nhận sức mạnh vượt cấp.
"Tiêu Lão, ta bắt đầu đây." Diệp Phi ngồi xếp bằng ngay giữa chiến trường đầy xác chết, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm.
"Ngươi điên rồi! Ở đây không có linh mạch, ngươi định dùng gì để đột phá?" Tiêu Lão kinh hãi.
"Dùng máu của chúng!"
Diệp Phi vung tay, Luân Hồi Châu lơ lửng trên cao bắt đầu đảo ngược hướng xoay. Hàng trăm thi thể của đám đệ tử Thiên Đạo Minh đột ngột khô héo đi, toàn bộ máu huyết và tu vi của họ hóa thành những dòng suối đỏ tươi đổ dồn về phía Diệp Phi.
Đây chính là cấm thuật của Kiếp thứ hai — *Sát Thần Quyết: Vạn Linh Huyết Tế*.
Toàn thân Diệp Phi bao phủ trong một kén máu khổng lồ. Bên trong kén, tiếng gào thét của các oan hồn bị anh hấp thụ vang vọng. Diệp Phi cắn chặt răng, nuốt viên Thần Tâm Đan vào bụng.
*Rắc!*
Một xiềng xích vô hình bên trong tâm thức anh bị đứt gãy. Một hình ảnh vị chiến thần khoác giáp đen, tay cầm thanh thần kiếm đỏ rực, đứng trên núi xác người hiện ra trong đầu anh. Đó là Diệp Vô Đạo, kiếp thứ hai của anh, người đã từng tàn sát mười vạn thần binh để tìm lại công đạo.
"Kế thừa sát ý của ta… trảm tận lũ tiên thần giả dối…" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cõi hư vô.
Mái tóc đen của Diệp Phi đột ngột dài ra, từ từ chuyển sang màu trắng bạc nhưng phần đuôi lại đỏ như máu. Khí tức của anh bùng nổ, vượt qua Linh Cảnh, tiến thẳng vào Vương Cảnh, và chưa có dấu hiệu dừng lại.
Lúc này, tại Thần Điện xa xôi trên đỉnh Cửu Tiên Sơn.
Vân Hiểu Nguyệt đang hôn mê đột nhiên mở mắt. Nàng nhìn về hướng thảo nguyên, đôi môi nhợt nhạt khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận được một luồng hơi ấm quen thuộc, nhưng luồng hơi ấm đó đi kèm với một nỗi hận thù đủ sức nhấn chìm cả thiên hạ.
"Phi… đừng đến… xin anh… đừng đến…"
Nàng thào thào, lệ bạc lại rơi. Nàng biết, nếu anh đến, Thần Đế Vô Nhai sẽ có cơ hội cướp lấy Luân Hồi Châu. Nàng thà tan biến, cũng không muốn anh lại một lần nữa lâm vào kiếp nạn diệt vong.
Trên đỉnh cao của Thần Điện, một nam tử mặc long bào vàng kim, gương mặt uy nghiêm nhưng đôi mắt chứa đựng sự thâm độc khôn cùng, đang chắp tay sau lưng nhìn xuống chúng sinh. Hắn chính là Thần Đế Vô Nhai.
Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói vang vọng khắp điện thờ: "Diệp Phi, ngươi cuối cùng cũng xuất hiện. Ta đã bày sẵn thiên la địa võng, dùng người đàn bà ngươi yêu nhất làm mồi nhử. 9 kiếp ân oán, hôm nay hãy kết thúc đi."
Dưới bầu trời đêm của Linh Hoang Giới, một ngôi sao màu máu đột ngột vụt sáng, che lấp cả ánh trăng tròn. Điềm báo Nghịch Mệnh Giả đã thực sự thức tỉnh.
Diệp Phi đứng dậy từ đống tro tàn, ánh mắt anh nhìn về phía Cửu Tiên Sơn, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay lúc này đã nối liền lại một phần nhờ huyết khí, tỏa ra sát ý ngút trời.
"Thạch Hùng, cầm lấy thanh mâu của ngươi. Chúng ta đi giết Thần."
"Tuân lệnh, chủ nhân!" Thạch Hùng lúc này cũng đã lột xác, huyết mạch Man Hoang trỗi dậy hoàn toàn, thân hình cao lớn như một vị thần hộ pháp thực thụ.
Hai bóng người hóa thành hai luồng sáng, một đen một đỏ, xé rách màn đêm, lao thẳng về phía Thần Điện cao cao tại thượng. Cuộc chiến thay đổi vận mệnh của cả Cửu Trọng Thiên đã chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này. Không còn đường lui, không còn khoan nhượng, chỉ có máu và luân hồi.