Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 101: Diệp Phi điên cuồng tu luyện**
**CHƯƠNG 101: LUÂN HỒI CHUYỂN THỨ SÁU – BẤT DIỆT MINH VƯƠNG**
Gió gào thét trên đỉnh vách đá Vạn Trượng của dãy núi Táng Thần, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị mục nát của những tàn tích cổ đại. Phía chân trời, ánh sao màu máu vẫn lấp lánh một cách đầy đe dọa, như một con mắt đỏ rực của vận mệnh đang giám sát kẻ nghịch thiên.
Diệp Phi đứng đó, tà áo đen lồng lộng trong gió, mái tóc trắng bạc dài chạm gót khẽ bay, phần đuôi tóc đỏ tươi như vừa nhúng vào bể máu. Trong tay anh, Trấn Thiên Kiếm rung lên bần bật, tiếng kiếm ngân vang không phải vì sợ hãi, mà là sự khát máu đến cực điểm. Anh cảm nhận được hơi thở của Vân Hiểu Nguyệt đang yếu đi từng khắc một qua sợi dây nhân quả mỏng manh. Mỗi giây trôi qua đối với anh bây giờ đều là một nhát dao đâm thấu tâm can.
"Vô Nhai… Ngươi dùng nàng làm mồi nhử, vậy ta sẽ khiến cái bẫy này thành mồ chôn của chính ngươi!"
Diệp Phi lạnh lùng thốt ra từng chữ, sát khí đông đặc đến mức không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Anh khép mắt, thần thức lập tức chìm vào thức hải, nơi Luân Hồi Châu đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng xám tro huyền bí.
"Tiêu Lão, ra đây!"
Một luồng khói xanh cuộn trào, bóng dáng hư ảo của Tiêu Lão hiện ra. Lần này, trên gương mặt vốn hay bông đùa của ông không còn lấy một nét cười, chỉ còn lại sự trầm trọng cực độ.
"Diệp Phi, ngươi định làm thật sao? Ngươi vừa mới ổn định Chuyển thứ năm chưa được bao lâu. Chuyển thứ sáu là một bước ngoặt về nhục thân và thần hồn. Nếu cưỡng ép đột phá trong thời gian ngắn, linh hồn 9 kiếp của ngươi có khả năng sẽ xung đột, khiến ngươi nổ tan xác ngay tại chỗ!"
"Ta không còn lựa chọn nào khác." Diệp Phi mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến một linh hồn cổ xưa như Tiêu Lão cũng phải rùng mình. "Thần Đế Vô Nhai đã ra tay, Thiên Đạo Chi Võng đang siết chặt. Nếu không đạt đến Chuyển thứ sáu, ta lấy gì để chém đứt tầng kết giới của Thần Điện? Lấy gì để đối đầu với Thần Thần và lũ tay sai của hắn?"
Tiêu Lão thở dài một hơi dài, ông biết tính khí của vị đồ đệ – cũng là vị chủ nhân của Luân Hồi Châu này. Khi Diệp Phi đã quyết, dù là Thiên Đạo cũng chẳng thể xoay chuyển.
"Được rồi. Hãy tiến vào không gian thời gian của Luân Hồi Châu. Ta sẽ dùng tàn hồn lực để gia tốc thời gian cho ngươi. Một ngày bên ngoài bằng một năm bên trong. Nhưng ngươi hãy nhớ, đau đớn mà ngươi phải chịu đựng sẽ nhân lên gấp bội. Ngươi cần phải luyện hóa mảnh 'Minh Vương Huyết Cốt' mà chúng ta đoạt được từ mật cảnh lần trước, đó là chìa khóa của Chuyển thứ sáu."
Diệp Phi không đáp, anh ngồi kiết già, cơ thể hóa thành một luồng ánh sáng chui tạt vào tâm của Luân Hồi Châu.
Bên trong không gian vắng lặng của Luân Hồi Châu, chỉ có một vùng sương mù mờ ảo. Diệp Phi lật tay, một khúc xương màu đen tuyền, toát ra hơi thở u minh và tử khí nồng đậm xuất hiện. Đây chính là di cốt của Minh Vương – vị cường giả từng xưng bá một thời ở kiếp thứ sáu của anh.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Chuyển thứ sáu: Bất Diệt Minh Vương!"
Diệp Phi khẽ quát, toàn thân bắt đầu bùng phát những vòng xoáy linh khí màu xám. Anh vận dụng kiến thức của Đan Thần ở kiếp thứ năm, ép tất cả các loại thần dược vạn năm vào trong lỗ chân lông. Ngay lập tức, một ngọn lửa màu tím xanh bùng lên, thiêu đốt lớp da thịt bên ngoài của anh.
"A…!!!"
Một tiếng gầm đau đớn kìm nén thoát ra từ kẽ răng. Cảm giác lúc này giống như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm tủy xương, đồng thời lại có những thanh đại đao vô hình liên tục chém vào linh hồn. Luân Hồi Quyết bắt đầu vận hành ở tốc độ tối đa, các tầng công pháp trước đó – từ kiếm ý của kiếp thứ ba đến sát khí của kiếp thứ hai – đều trỗi dậy như muốn chiếm quyền kiểm soát thân thể.
"Trấn áp cho ta!"
Diệp Phi nộ hống, ý chí kiên định như đá tảng giữa sóng dữ. Anh cưỡng ép đem Minh Vương Huyết Cốt dung nhập vào cột sống của mình.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi tái tạo vang lên rùng mình. Từng đoạn cột sống của anh được bao phủ bởi một lớp kim loại màu đen sậm, cứng cáp và mang theo uy áp trầm trọng. Đây là quá trình "Thay xương đổi tủy", một sự lột xác hoàn toàn về nhục thân. Ở Chuyển thứ sáu này, mục tiêu của Diệp Phi không phải là sức mạnh tấn công, mà là một cơ thể bất diệt có thể chống lại quy luật đào thải của Thiên Đạo.
Thời gian trôi qua, mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra như suối, nhưng ngay lập tức bị ngọn lửa linh khí bốc hơi. Tiêu Lão đứng bên ngoài nhìn vào, lòng không khỏi thắt lại. Ông nhìn thấy ảo ảnh của kiếp thứ sáu hiện ra phía sau lưng Diệp Phi – một vị ma thần cao lớn vạn trượng, ngồi trên ngai vàng làm từ sọ của các vị thần, đôi mắt nhắm nghiền nhưng khí tức lại khiến cả hư không rung rẩy.
Tháng thứ nhất trong Luân Hồi Châu… nhục thân Diệp Phi nổ tung lần thứ nhất, chỉ còn lại bộ xương đen nhánh và linh hồn lung linh.
Tháng thứ sáu… thịt xương bắt đầu sinh trưởng trở lại, mỗi thớ thịt đều chứa đựng những phù văn luân hồi bí ẩn.
Đến tháng thứ mười hai, ngay khi bên ngoài mới chỉ trôi qua một ngày, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ bên trong dãy núi Táng Thần.
Oanh!
Một cột sáng màu đen lẫn vàng kim đâm thủng mây tầng, xé toạc màn đêm đang bao phủ Linh Hoang Giới. Các cường giả trong phạm vi vạn dặm đều đồng loạt kinh hãi, cảm thấy linh khí trong cơ thể bị áp chế đến mức không thể vận hành.
Trong đống đổ nát của hang động tu luyện, Diệp Phi từ từ đứng dậy.
Ngoại hình của anh đã thay đổi một cách kinh người. Thân hình anh trở nên cao lớn, cường tráng hơn, làn da toát ra một thứ ánh sáng lạnh như ngọc thạch. Đặc biệt là đôi mắt, con ngươi của anh giờ đây có hai vòng tròn lồng vào nhau, liên tục xoay chuyển, tựa như có thể nhìn thấu mọi kiếp đời của chúng sinh.
Hơi thở của anh lúc này thâm trầm như biển cả, sâu không thấy đáy. Đã không còn là Vương Cảnh đơn thuần, mà là một thứ sức mạnh đã thoát ly khỏi xiềng xích của cảnh giới thông thường.
"Chuyển thứ sáu… thành!"
Diệp Phi vung tay, không cần dùng kiếm, chỉ bằng một cái phất nhẹ, toàn bộ ngọn núi phía trước mặt bị gọt bay đỉnh một cách êm thấm, không một tiếng động, như thể nó vốn dĩ chưa từng tồn tại. Đó là lực lượng hủy diệt quy luật, bản chất của Minh Vương – kẻ nắm giữ cái chết và sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
"Chủ nhân!"
Từ phía xa, Thạch Hùng lao đến như một cơn gió, trên người hắn quấn đầy xích sắt thần kỳ, khí tức Man Hoang cuộn trào. Khi thấy Diệp Phi, Thạch Hùng bất giác quỳ rạp xuống, không phải vì áp lực chủ tớ, mà vì sự run rẩy từ sâu trong huyết mạch trước một sự tồn tại đẳng cấp cao hơn.
"Thạch Hùng, đứng lên." Diệp Phi giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng tận tâm linh đối phương. "Đã đến lúc rồi."
Anh cầm lấy Trấn Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy giờ đây sau khi hấp thụ sức mạnh của Chuyển thứ sáu đã tự mọc dài ra thêm một đoạn từ hư không đen ngòm, tỏa ra kiếm quang có thể trảm đứt linh hồn.
Diệp Phi nhìn về hướng Cửu Tiên Sơn, nơi Thần Điện của Vô Nhai đang ngự trị. Ở đó, anh thấy một mảnh lụa trắng đang phất phơ giữa gió lớn, chính là mảnh áo của Vân Hiểu Nguyệt mà anh hằng trân quý. Nỗi đau trong tim lại cuộn trào, nhưng lần này nó không khiến anh mất bình tĩnh, mà hóa thành một động lực giết chóc lạnh lùng nhất.
"Vô Nhai, ngươi thích chơi đùa với vận mệnh của người khác. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ nằm ngoài vận mệnh sẽ đòi nợ như thế nào."
Diệp Phi bước ra một bước, không gian dưới chân co rút lại, chỉ trong chớp mắt đã biến mất tận chân trời.
Cửu Trọng Thiên tối tăm này, rốt cuộc cũng đến lúc phải có một tia sáng đỏ ngòm của máu thắp sáng. Cuộc đi săn của Cửu Thế Luân Hồi Giả chính thức bắt đầu.