Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 102: Thức tỉnh kiếp thứ 8: Hồn Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:07:45 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 102: THỨC TỈNH KIẾP THỨ TÁM: HỒN THẦN

Bầu trời của Thượng Tam Giới không có mây trắng, chỉ có những dòng chảy linh khí cuồn cuộn như sóng thần và những tầng mây lôi kiếp xám xịt thường trực. Gió ở đây không thổi, nó gào thét, mang theo áp lực kinh người của quy luật tự nhiên, đủ sức nghiền nát bất kỳ tu sĩ Linh Cảnh nào lỡ bước xâm nhập.

Diệp Phi đứng trên đỉnh một ngọn phù sơn đang trôi lơ lửng, tà áo đen phần phật trong gió dữ. Ánh mắt anh không nhìn vào cảnh tượng hùng vĩ trước mặt mà đăm đăm hướng về dãy Cửu Tiên Sơn mờ ảo ở nơi tận cùng đường chân trời. Nơi đó, khí tức của Thiên Đạo Minh đậm đặc đến mức hóa thành những sợi xích ánh sáng xuyên thấu qua các tầng không gian, giống như một cái lồng khổng lồ đang giam cầm lấy thế gian này.

“Chủ nhân, phía trước là Vọng Hồn Than.”

Thạch Hùng đứng sau lưng Diệp Phi, giọng nói ồm ồm như sấm rền. Sau khi được Diệp Phi thức tỉnh huyết mạch Man Hoang, cơ thể hắn cao lớn hơn hẳn, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương, những sợi xích sắt quấn quanh người lạch cạch phát ra những tia lửa điện. Tuy nhiên, lúc này vẻ mặt Thạch Hùng vô cùng nghiêm trọng.

“Vọng Hồn Than?” Diệp Phi hơi nhướng mày.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng chợt hiện thân, linh thể của lão hư ảo giữa không gian rạn nứt, lão thở dài: “Đúng vậy, đó là dải đất ngăn cách giữa Trung Tam Giới và Thượng Tam Giới thực thụ. Nơi đó không có linh khí, chỉ có Hồn lực hỗn loạn. Thiên Đạo Minh đã bố trí ở đó một đạo phòng tuyến do mười vạn Hồn Binh trấn giữ. Đối với tu sĩ bình thường, đó là mồ chôn linh hồn.”

Diệp Phi khẽ vuốt ve chuôi Trấn Thiên Kiếm. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm mong manh của Vân Hiểu Nguyệt vẫn còn vương lại trên đó, nhưng càng tiến gần về phía Cửu Tiên Sơn, cảm giác ấy càng trở nên yếu ớt. Thời gian của nàng không còn nhiều. Mỗi một giây trì hoãn, mảnh tàn hồn cuối cùng của nàng có thể sẽ tan biến vào dòng chảy luân hồi vô tận.

“Đi.”

Diệp Phi chỉ thốt ra một chữ duy nhất, rồi lao mình xuống vực thẳm phía trước. Thạch Hùng không hề do dự, gầm lên một tiếng chân nguyên chấn động rồi bám gót theo sau.

Vừa bước vào phạm vi của Vọng Hồn Than, không gian xung quanh đột ngột biến đổi. Ánh sáng bị nuốt chửng bởi một màn sương mù xám xịt đặc quánh. Đây không phải sương mù thông thường, mà là vô số những tiếng thì thầm, tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm qua hàng vạn năm.

“U u u…”

Những bóng ma trắng hếu bắt đầu hiện ra từ trong làn sương, chúng không có mặt, chỉ có những hốc mắt đen ngóm tỏa ra hận ý ngút ngàn.

“Phá cho ta!” Thạch Hùng vung quyền, lực lượng Man Hoang nổ tung làm bạt đi một vùng sương mù, nhưng chỉ trong chớp mắt, màn sương lại khép lại. Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay đột nhiên trở nên nặng nề như đeo chì.

“Cẩn thận, Thạch Hùng! Đòn tấn công vật lý không có tác dụng nhiều ở đây.” Diệp Phi lên tiếng cảnh báo, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh vung lên, một đường kiếm mang màu đen của Minh Vương vạch phá không gian, chém đôi hàng ngàn oán hồn phía trước.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ hư không, như thể có hàng ngàn kim châm đâm thẳng vào não bộ của họ.

“Cửu Thế Luân Hồi Giả… quả nhiên ngươi đã tới.”

Từ trong màn sương bước ra một thân ảnh cao lớn, khoác trên mình bộ chiến giáp bằng xương trắng, tay cầm một cây cờ hiệu đen tuyền khắc đầy bùa chú đỏ rực. Kẻ này tỏa ra khí tức vượt xa Hạ Thần, đạt tới đẳng cấp Thiên Thần đỉnh phong.

“Trấn Hồn Tướng quân – U Dạ?” Tiêu Lão nheo mắt kinh ngạc, “Hắn chẳng phải đã chết từ kỷ nguyên thứ 7 sao? Tại sao lại ở đây?”

“Ta không chết, ta chỉ được Thiên Đạo ban cho sự bất tử dưới dạng Hồn thể.” U Dạ giơ cây cờ hiệu lên, “Mười vạn Hồn Binh, nghe lệnh ta, vây sát nghịch tặc!”

“Ầm!”

Tiếng trống trận rền vang từ dưới lòng đất. Từ trong màn sương, mười vạn bóng ma khoác giáp trụ, tay cầm trường thương hiện hình. Chúng không đi, mà bay lướt trên mặt đất, tạo thành một trận pháp khổng lồ vây kín Diệp Phi và Thạch Hùng vào giữa. Đây là “Vạn Hồn Phệ Thần Trận” – một trận pháp chuyên dùng để tiêu diệt nguyên thần của đối phương.

Áp lực linh hồn tăng lên đột ngột. Thạch Hùng quỳ thụp xuống đất, máu tươi từ tai và mũi chảy ra. Dù thể xác hắn cường đại đến đâu, nhưng đối với những đòn tấn công trực diện vào thần hồn, hắn vẫn là một điểm yếu chí mạng.

Diệp Phi đứng chắn trước mặt Thạch Hùng, luân hồi nhãn trong mắt anh xoay chuyển dữ dội. Trấn Thiên Kiếm run rẩy, nó đang hưng phấn, nhưng cũng đang phẫn nộ.

“Muốn nuốt chửng linh hồn của ta sao?” Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười lạnh đến xương tủy, “Các ngươi tìm nhầm người rồi.”

Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong thức hải mênh mông của anh, tám quả cầu ánh sáng tượng trưng cho tám kiếp trước đang lơ lửng. Quả cầu thứ tám vốn dĩ mờ ảo, lúc này đột nhiên bùng cháy lên một ngọn lửa màu tím đen thần bí.

Ký ức của kiếp thứ tám cuộn trào như đại hồng thủy…

Trong kiếp đó, anh là Thiên Mục Hồn Thần – người trị vì Hồn Giới, kẻ mà chỉ cần một ánh mắt có thể khiến vạn dặm sinh linh tự hủy nguyên thần, một câu nói có thể ban cho người chết sự tái sinh thần kỳ. Thiên Đạo khi đó vì sợ hãi sức mạnh thao túng linh hồn của anh đã phải dùng đến ba vị Thần Đế liên thủ, hy sinh một nửa tinh hoa của thiên địa mới có thể chém rơi đầu anh.

“Linh hồn… vốn là bản chất của vạn vật.”

“Sống là tạm bợ, chết là trở về.”

Giọng nói của chính anh từ kiếp thứ tám vang vọng trong đầu. Diệp Phi mở choàng mắt. Đôi mắt anh bây giờ không còn là luân hồi nhãn bình thường nữa. Con ngươi biến mất, thay vào đó là hai hố đen sâu thẳm, bên trong ẩn chứa vô số tinh tú đang luân chuyển.

Xung quanh anh, không khí đột ngột tĩnh lặng đến lạ kỳ. Mười vạn Hồn Binh đang lao tới đột nhiên khựng lại giữa không trung như thể bị đóng băng.

U Dạ kinh hãi gào lên: “Tại sao không tấn công? Tấn công ngay cho ta!”

“Chúng không nghe thấy ngươi đâu.” Diệp Phi bước đi từng bước chậm rãi trên không trung, mỗi bước chân anh chạm xuống, một đóa sen tím đen lại nở rộ dưới chân, tỏa ra hơi thở của sự vĩnh hằng.

“Bởi vì linh hồn của chúng… hiện tại thuộc về ta.”

Diệp Phi nhẹ nhàng vung tay. Một luồng sóng âm vô hình lan tỏa.

“Nghịch!”

Ngay lập tức, mười vạn Hồn Binh đang từ tư thế tấn công Diệp Phi đột nhiên xoay người lại, hướng mũi thương về phía U Dạ. Đôi mắt xanh của chúng biến thành màu tím đen đồng nhất với Diệp Phi.

“Cái… cái gì? Ngươi đã cướp quyền kiểm soát Hồn Ấn của ta? Điều đó là không thể nào!” U Dạ gầm lên đầy tuyệt vọng. Hắn liều mạng phất cờ hiệu, nhưng cây cờ vốn là chí bảo trấn hồn bỗng chốc rạn nứt rồi vỡ vụn thành tro bụi.

“Ở trước mặt Hồn Thần, ngươi dám dùng trò vặt về linh hồn sao?”

Diệp Phi vươn tay ra, một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ hàng vạn sợi tơ linh hồn hiện ra từ trên cao, chộp thẳng xuống.

U Dạ định bỏ chạy, nhưng hắn nhận ra thần thể của mình không thể cử động. Những sợi tơ linh hồn kia xuyên qua lớp giáp xương, găm chặt vào sâu trong cốt tủy nguyên thần của hắn.

“Ta sẽ cho ngươi thấy, địa ngục thực sự không nằm ở dưới đất.”

Diệp Phi siết chặt tay. U Dạ rú lên một tiếng thảm thiết đau đớn đến thấu trời. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị xé ra thành hàng triệu mảnh nhỏ, mỗi mảnh lại phải chịu đựng những ký ức đau khổ nhất mà hắn từng gây ra cho kẻ khác. Đây là “Vạn Kiếp Hồn Phạt”, thần thông tàn khốc nhất của kiếp thứ tám.

Trong vài giây ngắn ngủi, một cường giả cấp Thiên Thần như U Dạ đã bị rút cạn linh thức, biến thành một cái xác rỗng tuếch trôi lơ lửng.

Diệp Phi thu hồi sức mạnh, ngọn lửa tím đen trong mắt dần tắt lịm, trả lại đôi mắt luân hồi vốn có. Anh khẽ thở dốc, việc cưỡng ép thức tỉnh kiếp thứ tám khi cơ thể hiện tại chưa đủ mạnh đã gây ra một áp lực không nhỏ lên kinh mạch.

Mười vạn Hồn Binh phía trước đồng loạt quỳ xuống, sau đó tan biến thành những điểm sáng li ti, bay ngược vào trong Luân Hồi Châu của Diệp Phi. Hơi thở của anh lúc này càng thêm thâm sâu, khí tức mạnh mẽ hơn trước gấp mấy lần.

Thạch Hùng tỉnh lại, ngơ ngác nhìn xung quanh: “Chủ nhân… chuyện gì đã xảy ra? Mười vạn Hồn Binh đâu?”

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu chui ra, ánh mắt nhìn Diệp Phi tràn đầy vẻ thán phục nhưng cũng xen lẫn lo âu: “Cửu Chuyển kiếp này của ngươi quả thật là nghịch thiên. Chỉ là… thức tỉnh Hồn Thần sẽ khiến Thiên Đạo Minh chú ý ngay lập tức. Sóng gió thực sự mới chỉ bắt đầu thôi.”

Diệp Phi thu Trấn Thiên Kiếm vào vỏ, ánh mắt anh nhìn về hướng Cửu Tiên Sơn, giờ đây sát ý trong lòng anh không còn là một ngọn lửa bùng nổ, mà đã hóa thành một tảng băng vĩnh cửu.

“Chú ý thì sao?” Diệp Phi lạnh lùng nói, thanh âm bình thản nhưng chứa đựng uy nghiêm của một vị thần thực thụ. “Hôm nay, ta muốn Cửu Tiên Sơn không còn một ngọn cỏ. Hiểu Nguyệt, ta tới đây.”

Anh vung tay một cái, một con rồng bằng linh hồn khổng lồ được kiến tạo từ sức mạnh vừa thu hấp hiện ra dưới chân. Diệp Phi đứng trên đầu rồng, đưa theo Thạch Hùng xé rách không gian màn sương, bay thẳng về hướng Thần Điện.

Sau lưng anh, Vọng Hồn Than vốn dĩ là vùng đất cấm kỵ hàng vạn năm qua, giờ đây sạch bóng u hồn, yên tĩnh đến mức đáng sợ. Một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu, và kẻ mở màn cho nó chính là kẻ đang gồng gánh trên vai nợ máu của chín đời luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8