Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 103: Xâm nhập Thần Đô**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:08:16 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 103: XÂM NHẬP THẦN ĐÔ**

Trời cao lồng lộng, mây trắng như bông tinh khiết che phủ lấy một tòa thành trì lơ lửng giữa hư không. Đó chính là Thần Đô – trái tim của Trung Tam Giới, nơi ngự trị của Thiên Đạo Minh và những dòng dõi Thần tộc cao quý nhất.

Khác với vẻ hoang tàn, đầy tử khí của Vọng Hồn Than, Thần Đô toát ra một vầng hào quang vàng rực, thánh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Linh khí ở đây đặc quánh như nước, mỗi hơi thở đều có thể cảm nhận được quy luật của trời đất vận hành xung quanh. Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, cái vầng hào quang ấy chẳng khác nào lớp sơn son thếp vàng phủ lên một bộ xương khô thối rữa. Toàn bộ sự phồn hoa này đều được đánh đổi bằng máu và linh lực của vạn dân Hạ Tam Giới, bị rút tỉa qua những vòng lặp luân hồi tàn khốc.

“Chủ nhân, phía trước chính là Thiên Phạt Kết Giới.” Thạch Hùng hạ giọng, tay nắm chặt cán búa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những luồng lôi điện màu tím nhạt đan xen thành mạng lưới khổng lồ bao quanh thành phố lơ lửng. “Nếu chúng ta cứ thế xông vào, e là chưa chạm đến cổng thành đã bị Thiên Đạo Chi Nhãn phát hiện.”

Diệp Phi đứng chắp tay trên lưng rồng linh hồn, tà áo đen bay lượn trong gió thượng tầng. Gương mặt anh lãnh đạm như băng, đôi mắt hơi híp lại nhìn về phía ranh giới của ánh sáng và bóng tối.

“Cường công không phải thượng sách.” Diệp Phi nhẹ nhàng nói, âm thanh bị gió cuốn đi nhưng vẫn nghe rõ mồn một. “Chúng ta cần một danh phận để bước vào đó một cách quang minh chính đại.”

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay ra, dáng vẻ nửa hư nửa thực của ông lão có phần mờ nhạt dưới ánh mặt trời gay gắt của Thần Giới. Ông vuốt râu, đôi mắt tinh anh lướt qua một đoàn xa giá đang từ phía chân trời xa xôi tiến lại gần Thần Đô.

“Tiểu tử, nhìn kìa. Đó là xa giá của vương phủ Bắc Minh. Lão phu nhớ không lầm thì dòng tộc này vốn là một chi nhánh của Thần tộc bị ruồng bỏ, nhưng trăm năm qua lại rất nỗ lực lấy lòng Thiên Đạo Minh. Kẻ cầm đầu đoàn người kia chắc chắn là một trong những ‘hạt giống’ được đưa về Thần Đô để bồi dưỡng.”

Diệp Phi nhướn mày, thần thức mạnh mẽ như sóng triều tỏa ra, âm thầm bao vây đoàn xa giá. Trong lòng chiếc xe được kéo bởi bốn con Thần Mã cánh bạc, một gã thanh niên mặc y phục lụa là, tay ôm một nữ tỳ, sắc mặt phù phiếm, hơi thở lộ ra vẻ dâm dật và kiêu ngạo của một kẻ không coi ai ra gì.

“Hóa Thần cảnh trung kỳ… căn cơ bất ổn, hiển nhiên là dùng thuốc để nâng cấp.” Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, trong lòng đã có tính toán. “Tên đó gọi là gì?”

“Bắc Minh Lạc Phàm. Một tên phế vật nổi danh vùng biên cương, nhưng vì mang huyết thống Bắc Minh vương phủ nên mới có tư cách vào Thần Đô nhận sắc phong.” Tiêu Lão đáp, nụ cười đầy ẩn ý. “Rất phù hợp để ngươi mượn xác hoàn hồn.”

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột bùng lên sát cơ. Anh không nói một lời, thân hình hóa thành một vệt đen xé rách không gian, biến mất ngay tại chỗ.

Chỉ trong chớp mắt, không gian xung quanh đoàn xa giá Bắc Minh phủ đột nhiên đông cứng lại. Bốn con Thần Mã gầm lên một tiếng đau đớn rồi đứng khựng giữa không trung, thời gian dường như ngừng trôi.

“Kẻ nào?!” Bắc Minh Lạc Phàm đang đùa giỡn với nữ tỳ, giật mình nhảy dựng lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai thì một bàn tay lạnh lẽo như băng đã bóp chặt lấy cổ hắn, nhấc bổng lên không trung.

“Thứ cho ta mượn danh phận của ngươi một lát.”

Giọng nói của Diệp Phi vang lên như tiếng tuyên án từ địa ngục. Bắc Minh Lạc Phàm trợn mắt, định kêu cứu nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Luân Hồi lực chuyển động, một đạo hắc khí tràn vào não hải của hắn, cưỡng ép rút trích linh hồn và ký ức.

Trong khoảnh khắc, mọi bí mật, thói quen và cả hơi thở của Bắc Minh Lạc Phàm đều bị Diệp Phi nắm bắt hoàn chỉnh. Thân xác của gã quý tộc xấu số kia dần tan biến thành bụi tro dưới tác động của luân hồi hỏa, không để lại một dấu vết nhỏ nhất giữa nhân gian.

Diệp Phi nhắm mắt lại, cơ thể anh bắt đầu vặn vẹo. Xương cốt phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc, cơ bắp co giãn, khuôn mặt lãnh khốc dần dần thay đổi, trở nên trắng trẻo và mang theo nét phóng túng, ngạo mạn của Bắc Minh Lạc Phàm. Ngay cả khí tức linh hồn cũng bị bao phủ bởi một lớp sương mù giả tạo, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng chỉ thấy một vị công tử Thần tộc bình thường.

Thạch Hùng và Tiêu Lão đáp xuống bên cạnh. Nhìn thấy “Bắc Minh Lạc Phàm” trước mặt, Thạch Hùng không khỏi sững sờ: “Chủ nhân… nếu không phải thần thức liên thông, thuộc hạ thật sự sẽ cầm búa bổ chết tên này.”

Diệp Phi (lúc này trong diện mạo Lạc Phàm) khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh khỉnh đặc trưng: “Kỹ thuật nhỏ mà thôi. Thạch Hùng, ngươi thu liễm huyết mạch, biến thành hộ vệ đứng sau ta. Tiêu Lão, mời ông quay lại châu, canh chừng mọi biến động.”

Đoàn người của Bắc Minh phủ sau một thoáng kinh hoàng bởi sự ngưng trệ không gian, khi nhìn lại thì thấy chủ tử vẫn đang ngồi đó, vẻ mặt có chút âm trầm nhưng vẫn là vị tiểu vương tử quen thuộc. Không một ai nhận ra, linh hồn thực sự của chủ nhân bọn họ đã bị thay thế bởi một vị Ma Thần vạn kiếp.

Cổng thần môn của Thần Đô cao vạn trượng, được điêu khắc bằng bạch ngọc ngàn năm. Trên đỉnh cổng, một con mắt khổng lồ bằng đá thạch anh tím đang chậm rãi xoay chuyển – Thiên Đạo Chi Nhãn. Ánh nhìn của nó chiếu rọi xuống mọi sinh linh đi qua, bóc tách từng lớp nhân quả để tìm kiếm những kẻ dị đoan.

Tim của Thạch Hùng đập thình thịch khi đối diện với cái nhìn của Thiên Đạo Chi Nhãn. Hắn cảm thấy mình như bị lột trần, mọi tội lỗi và sát ý đều khó lòng che giấu. Tuy nhiên, đứng phía trước hắn, bóng lưng của Diệp Phi vẫn vô cùng thong dong. Diệp Phi dùng *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ bảy để tạo ra một vùng không gian nhân quả giả tạo, quấn quanh linh hồn mình lớp lớp hào quang của Thần tộc.

“Đứng lại! Giấy thông hành.” Một vị thần vệ mặc giáp bạc, tay cầm trường thương chặn xa giá lại, giọng nói lạnh lùng vô cảm.

Diệp Phi bước ra khỏi xa giá, vẻ mặt mang theo sự mất kiên nhẫn và ngạo mạn thường thấy của một quý tộc tỉnh lẻ. Anh ném ra một tấm ngọc bài màu tím, giọng khàn khàn: “Bắc Minh vương phủ, Lạc Phàm. Theo lệnh của Thần Minh Nghị Viện tới đây nhận sắc phong chức tước. Ngươi là cái thá gì mà dám cản đường bản công tử?”

Vị thần vệ đón lấy ngọc bài, cảm nhận được hơi thở đặc trưng của dòng máu Bắc Minh trên đó, rồi lại liếc nhìn Thiên Đạo Chi Nhãn phía trên. Con mắt khổng lồ hơi lóe sáng, nhưng dưới sự che lấp hoàn hảo của Luân Hồi Chi Lực, nó không thấy gì ngoài một kẻ phế vật quý tộc với linh khí hỗn tạp.

“Vào đi.” Thần vệ lùi lại, mũi thương thu hồi. “Thần Đô đang vào kỳ giới nghiêm để chuẩn bị cho Đại lễ Thiên Tế, khuyên vị công tử đây nên an phận một chút.”

Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo đi vào trong xe. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào nền gạch dát vàng của Thần Đô, một cơn sóng rung động mãnh liệt truyền đến từ sâu trong linh hồn anh.

Ở đâu đó giữa trung tâm thành phố ngột ngạt này, giữa những tầng lầu gác cao vút kia… có một hơi thở yếu ớt đang vẫy gọi.

Đó là hơi thở của Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đang đau đớn, đang cô độc, và hơi thở ấy đang mờ nhạt dần theo từng nhịp đập của Thiên Đạo Chi Võng.

Bàn tay Diệp Phi giấu trong tay áo cuộn chặt lại, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch. Sự căm hận dành cho Thần Đế Vô Nhai và cái gọi là Thiên Mệnh lại bùng lên như sóng thần, nhưng anh buộc phải nén nó xuống.

“Đợi ta, Hiểu Nguyệt.” Diệp Phi thầm thì trong tâm tưởng, đôi mắt vốn đang mang vẻ phóng đãng của Lạc Phàm bỗng lóe lên một tia sắc lẹm của Trấn Thiên Kiếm. “Máu của Thần Đô này, sẽ sớm nhuộm đỏ từng tấc đất dưới chân nàng.”

Xa giá bắt đầu lăn bánh trên con phố dài thênh thang, tiến thẳng vào nơi sâu nhất của sự dối trá vĩ đại nhất kỷ nguyên thứ chín. Diệp Phi đã vào thành, và giờ đây, tử thần chính thức đặt chân lên thềm nhà của những kẻ tự xưng là thượng giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8