Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 104: Gặp lại thuộc hạ cũ kiếp thứ nhất**
Thần Đô của Kỷ Nguyên thứ chín giống như một con quái vật bằng vàng ròng khổng lồ, nằm phục bên trên dòng chảy của thời gian. Những tòa phù lâu nguy nga chọc thủng tầng mây, lấp lánh thứ ánh sáng thần thánh che mắt chúng sinh. Nhưng trong mắt Diệp Phi, ẩn bên dưới lớp vỏ hoa lệ ấy là vô số sợi tơ máu của Thiên Đạo Chi Võng, chúng quấn quýt, siết chặt lấy linh khí của đất trời, chực chờ hút cạn sự sống của bất cứ kẻ nào dám có ý định phản kháng.
Xa giá của "phế vật công tử" Lạc Phàm lững lờ trôi trên đường phố. Diệp Phi tựa lưng vào nệm gấm, mắt nhắm hờ nhưng thần thức đã lan tỏa như những gợn sóng mỏng manh, xuyên qua những tầng kết giới chằng chịt.
“Tiểu tử, bớt lộ ra sát ý lại.” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong đầu Diệp Phi, mang theo vài phần nhắc nhở. “Thiên Đạo Chi Nhãn của Vô Nhai không phải trò đùa. Dù ngươi có Luân Hồi Châu che giấu mệnh cách, nhưng nếu linh hồn dao động quá mạnh, lũ chó săn của Thần Điện sẽ lập tức đánh hơi thấy mùi lạ.”
Diệp Phi khẽ mím môi, trong thâm tâm lạnh lùng đáp: “Ta biết rõ giới hạn của mình. Chỉ là… cảnh vật nơi đây khiến ta nhớ lại một vài chuyện không vui.”
Hơn mười vạn năm trước, cũng tại mảnh đất này, Diệp Phi – khi đó là Thần Đế kiếp thứ nhất – đã bị huynh đệ chí cốt Vô Nhai đâm một nhát sau lưng. Máu của anh đã từng nhuộm đỏ chính con phố này trước khi linh hồn bước vào vòng lặp vạn kiếp.
“Dừng xe.” Diệp Phi bất chợt lên tiếng, thanh âm có chút lười biếng của một quý tộc phong lưu.
Tên phu xe là một tu sĩ trung thành của Vương phủ, vội vã ghìm dây cương, khom người cung kính: “Công tử, có điều chi sai bảo? Chúng ta còn phải đến dịch trạm để báo danh với Thần Minh Nghị Viện.”
“Báo cái gì mà báo?” Diệp Phi vén rèm che, nhảy xuống xe, vẻ mặt lộ ra sự chán chường cực độ. “Mấy lão già ở đó chắc chắn sẽ hành hạ ta cả buổi với mấy thủ tục rườm rà. Ta muốn đi dạo một chút. Ngươi cứ đưa hành lý về trước đi, tối ta sẽ tự khắc quay lại.”
Không đợi phu xe kịp phản ứng, Diệp Phi đã phất tay, điềm nhiên rẽ vào một con hẻm nhỏ u tối, tương phản hoàn toàn với sự sầm uất phía ngoài.
Anh bước đi không mục đích, nhưng bước chân lại cực kỳ vững chãi. Đi qua bảy khúc ngoặt, mười hai con hẻm, cuối cùng Diệp Phi dừng lại trước một tiệm rèn lụp xụp nằm sâu trong khu ổ chuột của Thần Đô – nơi mà ngay cả ánh sáng của những viên linh thạch phát quang cũng không chiếu tới.
Tiệm rèn này không có bảng hiệu, chỉ có một chiếc búa rỉ sét treo lủng lẳng trước cửa. Tiếng “beng… beng… bép…” vang lên đều đặn nhưng đứt quãng, nghe như hơi thở của một người già sắp đất xuôi tay.
Diệp Phi đứng trước cửa, nhắm mắt lại lắng nghe nhịp điệu của tiếng búa.
Một dài, hai ngắn, một nặng, ba nhẹ.
Tim anh chợt thắt lại. Đây không phải là cách rèn sắt thông thường. Đây là *Phá Quân Bát Nhịp* – kỹ thuật rèn thần binh bí truyền mà anh từng truyền dạy cho quân đội của mình ở đời thứ nhất.
Bước vào trong, đập vào mắt Diệp Phi là khói bụi và sức nóng hầm cập. Một lão già tàn tật, cụt mất chân trái, trên mặt có một vết sẹo lớn kéo dài qua mắt trái khiến khuôn mặt trở nên biến dạng, đang còng lưng đập một khối sắt đen kịt.
“Hết than rồi, không nhận đúc thêm đồ đâu. Cút đi.” Lão già không thèm ngước mắt, giọng nói khàn đặc như sỏi đá cọ xát vào nhau.
Diệp Phi không rời đi, anh lẳng lặng tiến đến gần lò lửa, nhìn sâu vào khối sắt đang dần nguội lạnh, bình thản nói: “Lực đánh thiếu ba phân, góc độ lệch một hào. Lão dùng tâm để rèn hay dùng oán khí để rèn vậy, Mặc Thương?”
Cái tên “Mặc Thương” vừa thốt ra, tiếng búa chợt khựng lại giữa không trung. Lão già run lên một cái, khối sắt đang cầm trên tay rơi xuống đất phát ra tiếng động khô khốc.
Lão chậm rãi ngẩng đầu lên. Con mắt còn lại vốn đục ngầu, giờ đây trừng lớn nhìn chằm chằm vào thanh niên tuấn tú trước mặt. Lão thấy trong đôi mắt của vị công tử này không phải là sự khinh khỉnh của đám quyền quý, mà là một vùng biển luân hồi sâu thẳm, lạnh lẽo nhưng cũng đầy uy nghiêm.
“Ngươi… ngươi vừa gọi ta là gì?” Lão già lắp bắp, giọng nói run rẩy đến không thể khống chế.
Diệp Phi tiến thêm một bước, luồng uy áp từ Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết khẽ tỏa ra một sợi mỏng manh nhưng đủ để làm đóng băng không khí trong tiệm rèn. Anh vươn tay ra, chạm nhẹ vào chiếc búa cũ kỹ của lão già.
“Vạn năm rèn sắt, chẳng bằng một khắc rèn tâm. Mặc Thương, ngươi từng nói sẽ rèn cho ta một thanh kiếm có thể chém đứt cả Thiên Đạo. Chẳng lẽ sau bằng ấy vạn năm ẩn nấp dưới cống rãnh này, ý chí của ngươi đã bị gỉ sét rồi sao?”
“Cạch!”
Lão già quỳ sụp xuống, mặc cho mặt đất đầy than nóng bỏng rát. Lão ôm lấy đôi chân của Diệp Phi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy sẹo: “Chủ nhân… có phải Người không? Là linh hồn của Người thật sao? Thuộc hạ… thuộc hạ đã đợi mười vạn năm… mười vạn năm nhục nhã này cuối cùng cũng không uổng phí!”
Mặc Thương, người từng là vị thần rèn bậc nhất dưới trướng Diệp Phi ở kiếp thứ nhất, giờ đây chỉ còn là một kẻ tàn phế sống vật vờ.
Diệp Phi khẽ thở dài, đặt tay lên đầu Mặc Thương, một luồng luân hồi lực dịu dàng truyền vào, giúp ổn định linh hồn đang quá kích động của lão.
“Đứng dậy đi. Kẻ phản bội vẫn còn ngồi trên cao kia, chúng ta không có thời gian để khóc lóc.”
Mặc Thương lau nước mắt, run rẩy đứng lên, nhanh chóng khóa chặt cửa tiệm rồi dẫn Diệp Phi vào mật thất sau lò rèn. Bên trong mật thất chật hẹp chứa đầy những mảnh vụn thần binh và những sơ đồ trận pháp kỳ quái.
“Chủ nhân, sau khi Người… gặp nạn, Vô Nhai đã thanh trừng toàn bộ cựu bộ.” Mặc Thương vừa nói vừa nghiến răng. “Lãnh Thủ bị hắn giam vào Huyết Ngục, Thanh Loan thì mất tích sau trận chiến ở Luân Hồi Hải. Còn thuộc hạ, nhờ tự phế tu vi, tự hủy dung mạo mới có thể trốn vào Thần Đô này để chờ đợi. Thuộc hạ biết Người không dễ chết như vậy, Người nắm giữ bí mật của Luân Hồi, nhất định sẽ có ngày trở lại!”
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Hiểu Nguyệt đang ở đâu?”
Mặc Thương vẻ mặt chợt tối sầm lại, lão cúi đầu trầm giọng: “Thánh nữ… nàng đang bị nhốt trong Thiên Tế Tháp. Vô Nhai muốn dùng Thái Âm Chi Thể của nàng để hoàn thành lễ Thiên Tế vào ngày trăng tròn sắp tới. Hắn muốn dùng máu của nàng để hiến tế cho Thiên Đạo, từ đó bước vào cảnh giới vĩnh hằng thực sự, hoàn toàn khống chế Luân Hồi Chi Bàn.”
“Thiên Tế Tháp sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, tay siết chặt lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm bị gãy giấu trong nhẫn không gian. Anh cảm nhận được thanh kiếm đang rung động, như muốn thoát ra ngoài để uống máu.
“Chủ nhân, hiện tại sức mạnh của Người vẫn chưa hoàn phục, tuyệt đối không thể liều lĩnh.” Mặc Thương lo lắng nói. “Thần Đô hiện tại có ba vị Thần Vương trấn thủ, cùng với hàng vạn thần vệ. Chỉ cần một chút biến động, Thiên Đạo Chi Nhãn sẽ lập tức phong tỏa không gian.”
“Ta hiểu.” Diệp Phi nhìn về phía bức tường đá xám xịt của mật thất, như thể đang nhìn thấu qua nó để đến cung điện của Thần Đế. “Nhưng chúng ta không chỉ có một mình. Những người cũ, còn bao nhiêu người vẫn đang âm thầm ẩn nấp?”
Mặc Thương ánh mắt chợt lóe lên một tia hy vọng: “Thuộc hạ vẫn giữ liên lạc mật thiết với một vài anh em qua ám hiệu cổ. Bọn họ đều đang chờ một hiệu lệnh khởi nghĩa. Tuy tu vi không còn được như xưa, nhưng một lòng trung thành chưa bao giờ thay đổi. Chỉ cần chủ nhân phất cờ, Thần Đô này nhất định sẽ lộn ngược dòng!”
Diệp Phi nhìn lão thuộc hạ già nua, tàn tật trước mắt, trong lòng dâng lên một sự xúc động khó tả. Anh đã trải qua tám kiếp luân hồi, chứng kiến bao nhiêu sự phản bội, bao nhiêu sự đổi thay, nhưng cuối cùng vẫn có những kẻ ngu ngốc sẵn sàng dành hàng vạn năm chỉ để chờ đợi một lời hứa không chắc chắn.
“Mặc Thương, từ giờ hãy rèn cho ta chín thanh Trảm Thần Linh Đinh.” Diệp Phi ra lệnh, đôi mắt hiện lên sát khí ngút trời. “Chúng ta sẽ không đột phá chính diện. Chúng ta sẽ đục thủng Thiên Đạo Chi Võng từ bên trong.”
Mặc Thương sững sờ: “Trảm Thần Linh Đinh? Người định… đánh sập trận pháp bảo hộ của Thần Đô?”
“Không chỉ là trận pháp bảo hộ.” Diệp Phi đứng dậy, bóng lưng anh đổ dài trên tường mật thất, mang theo uy nghiêm vĩnh hằng. “Ta muốn xé nát cái bầu trời giả tạo của Vô Nhai, để hắn thấy rằng, nợ máu mười vạn năm, kiếp này phải trả bằng mạng sống của hắn.”
Ngoài kia, sấm chớp bất ngờ nổi lên dù trời đang trong xanh. Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời Thần Đô chợt quay tít, dường như nó vừa cảm nhận được một mối đe dọa từ sâu thẳm trong bóng tối, một con rồng cổ đại đang chậm rãi tỉnh giấc giữa lòng kẻ thù.
Diệp Phi rời đi, bóng dáng hòa vào bóng tối của khu ổ chuột, mang theo hy vọng và hỏa chủng của một cuộc cách mạng sẽ làm rung chuyển toàn bộ Cửu Trọng Thiên. Kiếp thứ chín này, ván cờ vây đã chính thức bắt đầu chuyển quân.