Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 105: Kế hoạch giải cứu bắt đầu**
Thần Đô về đêm không bao giờ thực sự chìm vào giấc ngủ. Những dải lụa tiên quang vắt ngang bầu trời, phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo, che đậy đi sự thối nát và xiềng xích đang bủa vây lấy chúng sinh. Ở trên cao nhất, Thiên Đạo Chi Nhãn – con mắt khổng lồ rực cháy huyết quang của Thần Đế Vô Nhai – vẫn chậm rãi xoay tròn, quét qua từng tấc đất với sự lạnh lẽo tột cùng.
Trong một con ngõ tối tăm nằm dưới chân vách đá của ngoại thành, Diệp Phi đứng lặng như một bức tượng đá. Gió đêm thổi tung vạt áo bào đen rách nát, để lộ cán kiếm *Trấn Thiên Kiếm* quấn băng vải cũ kỹ sau lưng. Thanh kiếm này đang run nhẹ, một thứ rung cảm cộng hưởng với huyết mạch của anh, khao khát được nhuốm máu của kẻ thù.
“Thời gian sắp đến rồi.”
Giọng nói của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu, có chút trầm trọng: “Diệp Phi, ngươi phải biết rõ, một khi chín thanh Trảm Thần Linh Đinh được đóng xuống, Thiên Đạo Chi Võng sẽ rung chuyển. Lúc đó, Vô Nhai sẽ biết ngươi đã trở lại. Đây là một con đường không có đường lui.”
Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lãnh liệt của tám kiếp tang thương: “Lão già, từ lúc ta chọn tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết ở kiếp này, ta đã chưa từng nghĩ đến chuyện quay đầu. Hiểu Nguyệt đang chờ ta, chúng sinh đang chờ ta phá bỏ cái lồng giam này. Nợ máu của vạn năm trước, đêm nay bắt đầu thu lãi.”
Vừa dứt lời, từ bóng tối phía sau, một bóng người hộ pháp cao lớn như ngọn núi nhỏ lù lù hiện ra. Thạch Hùng, chiến hữu trung thành nhất của Diệp Phi, mang theo bộ giáp nặng nề của tộc Man Hoang, quỳ một gối xuống, mặt đất dưới chân hắn nứt toác.
“Chủ thượng! Nghịch Mệnh Vệ đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh của người, ba ngàn dũng sĩ sẽ lấy máu khai đạo, tấn công cửa phía Tây Thần Đô!”
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Thạch Hùng, nhiệm vụ của ngươi là tạo ra chấn động lớn nhất có thể. Đánh thẳng vào điện Thiên Lôi, dụ mười hai Thần Tướng xuất trận. Đừng ham chiến, mục đích của chúng ta là phân tán Thiên Đạo Chi Nhãn.”
“Thuộc hạ tuân lệnh! Dù có phải đốt cháy huyết mạch Man Hoang, cũng không để một tên Thần Tướng nào rảnh tay quay lại cứu viện!” Thạch Hùng gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu niềm kiêu hãnh của một chiến binh đã tìm thấy chủ nhân vĩnh cửu.
Diệp Phi quay sang phía Mặc Thương – vị lão tướng già nua đã mất đi một chân nhưng đôi mắt vẫn tinh anh như ưng. Mặc Thương run rẩy giao ra một cái hộp dài, bên trong là chín thanh linh đinh đen tuyền, xung quanh quấn quýt những luồng khí tức tử vong và luân hồi.
“Đây là Trảm Thần Linh Đinh được rèn bằng Hắc Thiết ở đáy Luân Hồi Hải và tinh huyết của những kẻ nghịch mệnh. Chủ nhân… người bảo trọng!”
Diệp Phi đón lấy chiếc hộp, cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Anh nhắm mắt lại, một tia thần thức vượt qua vạn dặm không gian, xuyên qua lớp kết giới dày đặc của Thần Điện, tiến vào sâu trong lãnh cung giá lạnh.
Ở đó, một nữ tử mặc y phục trắng thuần khiết đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ tâm linh. Nàng là Vân Hiểu Nguyệt. Dù linh hồn bị xé nát qua ngàn kiếp, dù ký ức về anh đã bị bụi mờ thời gian che phủ, nhưng sợi dây nhân quả giữa hai người vẫn rực cháy như ngọn lửa giữa đêm đông. Hiểu Nguyệt dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh chứa đựng cả một bầu trời u sầu đột nhiên lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
*“Đợi ta.”*
Một tiếng thì thầm vang lên trong thức hải của nàng. Hiểu Nguyệt run lên, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy một cái tên đã lâu không ai dám nhắc tới: “Diệp… Diệp đại ca?”
Cùng lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Thần Đô, bên trong Thần Điện lộng lẫy, Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên ngai vàng làm từ cốt tủy của các vị thần thời thượng cổ. Hắn đột ngột mở mắt, một đôi đồng tử mang theo quy luật thời gian rực sáng.
“Hử? Luân hồi khí tức?” Vô Nhai nhíu mày, âm thanh của hắn như tiếng sấm rền vang khắp điện. “Diệp Phi, ngươi thực sự đã dám bò ra từ bùn đất sao?”
Hắn vung tay lên, Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời lập tức chuyển sang màu tím sậm, chiếu rọi mọi góc khuất của thành trì. Hắn không tin kẻ đã thua mình tám kiếp lại có thể làm nên trò trống gì ở kiếp cuối cùng này. Tuy nhiên, linh tính của một kẻ thống trị nói cho hắn biết, cơn bão lần này khác hẳn mọi lần.
“Kế hoạch bắt đầu!”
Diệp Phi quát khẽ.
*Ầm!*
Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên từ cửa phía Tây Thần Đô. Thạch Hùng cùng ba ngàn Nghịch Mệnh Vệ như những con mãnh thú xông ra từ lòng đất. Tiếng gầm thét của tộc Man Hoang hòa cùng tiếng binh khí va chạm tạo nên một bản nhạc tang tóc. Ánh lửa đỏ rực thiêu rụi các chòi canh của Thiên Đạo Minh, thu hút toàn bộ sự chú ý của quân đội Thần Đô.
“Địch tập kích! Là lũ Nghịch Mệnh Giả!”
“Báo cáo Thần Tướng! Cửa Tây đã thất thủ! Kẻ cầm đầu sức mạnh vô song, không ai ngăn nổi!”
Trong sự hỗn loạn đó, Diệp Phi đã biến thành một bóng ma mờ ảo. Anh không dùng phi hành pháp khí, mà mỗi bước chân đều đạp lên các nút thắt không gian của Thiên Đạo Chi Võng.
Thanh linh đinh thứ nhất: *Xoẹt!*
Diệp Phi đóng mạnh nó xuống linh mạch chính tại ngõ ngách khu Nam. Một tiếng gào thét u uất vang lên từ dưới lòng đất, giống như một con rồng đang bị găm chặt. Ngay lập tức, lớp màn sương thần quang che phủ Thần Đô bị rạn nứt một mảnh nhỏ.
Tiếp theo là thanh thứ hai, thứ ba…
Diệp Phi di chuyển với tốc độ mà ngay cả cao thủ Hợp Thể Cảnh cũng không thể nắm bắt. Đây là bộ pháp của kiếp thứ tám – Ảnh Thần. Mỗi khi một thanh linh đinh cắm xuống, anh lại mượn một phần sức mạnh tích lũy từ quá khứ để duy trì sự ẩn nấp trước tầm mắt của Thiên Đạo Chi Nhãn.
“Tiêu Lão, dùng ảo thuật che mắt chúng, ta cần tiếp cận Thần Điện trong mười hơi thở!” Diệp Phi truyền âm.
“Được! Coi như ta liều mạng già này cùng ngươi chơi một vố lớn!” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu tỏa ra một làn khói màu xám bạc, làm nhiễu loạn luồng khí tức xung quanh Diệp Phi, khiến anh hoàn toàn biến mất khỏi sự giám sát của các trận pháp phòng thủ.
Thanh linh đinh thứ chín cuối cùng đã nằm trong tay Diệp Phi. Anh đang đứng trước cổng lớn của Thần Điện nội thành, nơi bảo vệ nghiêm ngặt nhất. Chỉ cần đóng thanh này xuống, Thiên Đạo Chi Võng sẽ hoàn toàn tê liệt trong nửa nén hương – thời gian duy nhất để anh cứu Vân Hiểu Nguyệt và thoát ra.
Nhưng ngay lúc Diệp Phi định ra tay, một luồng uy áp khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.
*Bùng!*
Mặt đất xung quanh Diệp Phi tan tành. Lâm Thiên Vũ – Khí vận chi tử của thời đại này, tay cầm thanh long kiếm sáng chói, từ trên cao đáp xuống, chắn ngang đường đi của anh. Lâm Thiên Vũ ánh mắt ngạo mạn, khinh khỉnh nhìn Diệp Phi:
“Ta đã đợi ngươi ở đây từ lâu, kẻ phản nghịch. Thiên đạo đã định sẵn ngươi phải chết, dù có luân hồi chín kiếp, ngươi cũng chỉ là một con kiến đang cố gắng lay chuyển ngọn núi Thái Sơn mà thôi.”
Diệp Phi không nói lời nào, chỉ chậm rãi rút thanh kiếm gãy sau lưng ra. Huyết mạch của anh bắt đầu sôi sục, khí tức của chín đời kiếp trước bắt đầu cuồn cuộn đổ về, khiến hư không xung quanh anh vặn vẹo.
“Mệnh vận?” Diệp Phi lạnh lùng lên tiếng, âm thanh lạnh lẽo như từ cửu u vọng về. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, thanh kiếm của ta làm sao trảm đứt cái gọi là thiên mệnh.”
Trận chiến tại Thần Đô chính thức bùng nổ, không chỉ là cuộc chiến giữa hai cường giả, mà là cuộc va chạm giữa sự sắp đặt của trời xanh và lòng căm hận của một kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh. Chín thanh linh đinh, một thanh kiếm gãy, và một trái tim rực lửa thù hận – Diệp Phi bắt đầu những bước chân đầu tiên trên hành trình kết thúc vòng lặp vĩnh hằng.