Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành ThầnChương 106: Đêm trước đại lễ tế thần**
**CHƯƠNG 106: ĐÊM TRƯỚC ĐẠI LỄ TẾ THẦN**
Thần Đô, trái tim của Trung Tam Giới, đêm nay tĩnh lặng đến mức dị thường.
Phía trên vòm trời thăm thẳm, không một vì sao nào dám ló dạng. Thay vào đó là những sợi tơ linh khí vàng óng, đan xen chằng chịt tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ đại địa. Đó chính là Thiên Đạo Chi Võng – xiềng xích của Thần Đế Vô Nhai dùng để giám sát chúng sinh, đồng thời cũng là công cụ để rút tỉa linh khí từ huyết mạch của thiên địa.
Gió đêm rít lên qua những khe đá của các tòa lầu các nguy nga, mang theo mùi vị của hương trầm tế lễ hòa lẫn với một chút tanh nồng của máu tươi tiềm ẩn. Ngày mai, khi ánh dương quang đầu tiên xuyên qua lớp sương mù của Linh Hoang Giới, Đại lễ Tế Thần vạn năm có một sẽ chính thức bắt đầu. Và tại đỉnh cao nhất của Thiên Tế Đài, Vân Hiểu Nguyệt – Thánh nữ Nguyệt Tộc, người mang trong mình tàn hồn kiếp thứ nhất của Diệp Phi – sẽ bị hiến tế để củng cố sức mạnh cho Thiên Đạo.
Dưới cái bóng đổ dài của một bức tường thành loang lổ vết tích thời gian, một bóng người gầy guộc nhưng đứng thẳng như kiếm đang ẩn mình trong bóng tối.
Diệp Phi thở khẽ, mỗi nhịp thở đều được anh điều chỉnh theo một tần số kỳ lạ để hòa nhập hoàn toàn vào nhịp đập của đất đá xung quanh. Trong lòng bàn tay anh, thanh linh đinh thứ chín – vật phẩm cuối cùng được đúc từ bí ngân thiên ngoại và máu của một vị Thần Vương kiếp trước – đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
“Tiểu tử, ngươi có nghe thấy không?” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong thức hải, mang theo một sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Nhịp đập của Thiên Đạo Chi Võng đang tăng nhanh. Vô Nhai đã bắt đầu kích hoạt trận pháp tế đàn. Nếu chúng ta không đóng thanh linh đinh cuối cùng này vào huyệt nhãn của thành trì trong mười hơi thở tới, linh hồn của con bé kia sẽ bị kéo ra khỏi xác phàm ngay lập tức.”
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Anh nhìn về phía xa, nơi Thần Điện uy nghiêm rực rỡ ánh đèn ma pháp. Ở đó, người con gái anh đã tìm kiếm qua chín kiếp luân hồi đang bị giam cầm. Nỗi đau từ những cái chết thảm khốc trong quá khứ cuộn trào lên như sóng dữ, nhưng nhanh chóng bị ý chí sắt đá của anh đè nén lại.
“Tiêu Lão, dùng ảo thuật che mắt chúng, ta cần tiếp cận Thần Điện trong mười hơi thở!” Diệp Phi truyền âm, giọng nói không chút gợn sóng.
“Được! Coi như ta liều mạng già này cùng ngươi chơi một vố lớn! Nghịch mệnh mà thành, chúng ta cùng lên đỉnh cao; nghịch mệnh mà bại, lão phu cũng không hối tiếc đã đi theo một kẻ điên như ngươi!”
Từ trong Luân Hồi Châu treo trước ngực Diệp Phi, một làn khói màu xám bạc mờ ảo tỏa ra. Làn khói này không phải linh khí, cũng không phải ma lực, mà là một loại sức mạnh linh hồn tinh khiết đã bị lãng quên từ thời Thái Cổ. Nó quấn quýt lấy thân hình Diệp Phi, biến anh thành một sự tồn tại hư ảo giữa thực và giả.
Diệp Phi khẽ nhún chân, thân hình như một bóng ma lướt đi trên những nóc nhà. Thiên Đạo Chi Nhãn – những con mắt phù văn lơ lửng trên không trung liên tục quét qua khu vực này, nhưng dưới sự che chở của Tiêu Lão, chúng chỉ thấy những khoảng không vô định.
Một hơi thở… anh vượt qua hàng rào hộ vệ vòng ngoài.
Ba hơi thở… anh băng qua hồ Linh Tuyền rực rỡ linh quang.
Sáu hơi thở… Diệp Phi đã đứng ngay dưới chân cột trụ trung tâm của nội thành, nơi tập trung dòng chảy nhân quả đậm đặc nhất.
Đây chính là "Huyệt Nhãn".
Diệp Phi quỳ một gối xuống đất, tay trái ấn mạnh vào nền đá thanh đằng. Anh cảm nhận được sự phản kháng mãnh liệt từ ý chí của Thiên Đạo. Mặt đất rung chuyển, những luồng sét màu vàng kim bắt đầu tụ tập trên đỉnh đầu anh như thể trời xanh đã phát hiện ra kẻ xâm nhập.
“Phá cho ta!” Diệp Phi gầm nhẹ trong cổ họng.
Anh cầm thanh linh đinh thứ chín, dồn toàn bộ Luân Hồi Lực tích lũy từ ba kiếp gần nhất vào cánh tay. Một tiếng *ầm* đục ngầu vang lên, thanh linh đinh xuyên thủng lớp bảo hộ cực hạn, đóng sâu vào mạch máu của Thần Đô.
Ngay lập tức, Thiên Đạo Chi Võng đang tỏa sáng trên bầu trời bỗng chốc khựng lại. Những sợi tơ vàng kim rung động dữ dội, sau đó xám xịt dần. Một lỗ hổng lớn của trận pháp giám sát xuất hiện ngay phía trên Thần Điện.
“Thành công rồi!” Tiêu Lão reo lên, nhưng giọng nói nhanh chóng chuyển sang kinh hãi. “Cẩn thận! Kẻ đó đến rồi!”
*Bùng!*
Một luồng uy áp khủng khiếp, mang theo hơi thở của chân mệnh thiên tử và sự cuồng vọng của trời đất, từ trên tầng mây thứ chín giáng thẳng xuống. Áp lực nặng nề đến mức gạch đá xung quanh Diệp Phi nổ tung thành bụi cám.
Từ trong luồng sáng vàng rực ấy, một nam tử trẻ tuổi bước ra. Hắn mặc trường bào thêu hình rồng lượn, tay cầm Long Kiếm, mái tóc đen dài bay múa trong gió lốc. Gương mặt hắn hoàn mỹ không tì vết, nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự ngạo mạn coi thường chúng sinh.
Lâm Thiên Vũ – Khí vận chi tử, kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất kỷ nguyên này.
“Ta đã đợi ngươi ở đây từ lâu, kẻ phản nghịch.” Lâm Thiên Vũ khẽ nâng cằm, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng rồng ngâm trầm đục. “Thiên đạo đã định sẵn ngươi phải chết tại đây, vào chính thời khắc này. Dù có luân hồi chín kiếp, dù có rèn luyện bao nhiêu thần thông, trong mắt Thiên Đạo, ngươi cũng chỉ là một con kiến đang cố gắng lay chuyển ngọn núi Thái Sơn mà thôi. Sự nỗ lực của ngươi… thật nực cười.”
Diệp Phi chậm rãi đứng dậy từ đống đổ nát. Anh không hề tỏ ra hoảng loạn hay sợ hãi. Trái lại, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn bắt đầu hiện lên trên môi anh. Anh đưa tay ra phía sau, nắm chặt lấy chuôi của thanh kiếm gãy – Trấn Thiên Kiếm.
Thanh kiếm gãy kỹ thực chất chỉ là một khối sắt đen nhám, nhưng khi tay Diệp Phi chạm vào, một luồng sát khí đỏ ngầu bùng phát, đối kháng trực tiếp với ánh hào quang vàng kim của Lâm Thiên Vũ.
“Nực cười?” Diệp Phi lặp lại lời đối phương, âm thanh lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về. “Lâm Thiên Vũ, ngươi được Thiên Đạo sinh ra, được Khí Vận nuôi dưỡng, ngươi đứng ở đỉnh cao vì ngươi được 'ban cho'. Còn ta, ta bò lên từ biển máu của tám kiếp chết chóc, ta tu luyện giữa những tiếng gào thét của linh hồn, ta đi lên vì ta 'đoạt lấy'.”
Anh bước lên một bước, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Khí tức của kiếp thứ ba – Kiếm Thánh, kiếp thứ năm – Đan Thần và kiếp thứ hai – Sát Thần lần lượt hiện ra sau lưng anh như những cái bóng khổng lồ.
“Mệnh vận của ngươi là sự sắp đặt. Còn mệnh vận của ta, nằm trong thanh kiếm này.”
Diệp Phi chỉ thẳng Trấn Thiên Kiếm về phía Lâm Thiên Vũ. Ánh sáng của thanh kiếm gãy lúc này rực sáng một màu đỏ sẫm như máu mục trùng phùng.
“Hôm nay, ta không chỉ giết ngươi. Ta sẽ cho ngươi thấy, thanh kiếm của ta làm sao trảm đứt cái gọi là thiên mệnh mà ngươi hằng tự hào.”
Lâm Thiên Vũ nheo mắt, sát cơ trong lòng bùng phát. Hắn chưa bao giờ thấy một kẻ nào, ở trong tình cảnh bị cả thế giới ruồng bỏ, lại có thể tỏa ra khí thế áp đảo thiên địa đến mức này.
“Ngạo mạn! Để xem thần thông luân hồi của ngươi chống đỡ được bao lâu trước Thiên Đạo Kiếm của ta!”
Lâm Thiên Vũ hét lớn, một kiếm chém ra. Long ngân chấn động bát hoang, một con kim long khổng lồ từ thanh kiếm lao vút đi, mang theo quy luật phá hủy vạn vật.
Diệp Phi không lùi mà tiến. Anh xoay nhẹ cổ tay, thi triển tuyệt kỹ của kiếp thứ hai.
“Luân Hồi Chuyển: Nhất Thiết Giai Sát!”
Một màn sương máu bùng lên, che khuất hoàn toàn ánh sáng của Thần Đô. Trận chiến tại đêm trước đại lễ không chỉ là cuộc phân tranh giữa hai thiên tài, mà là khởi đầu cho sự sụp đổ của một trật tự vĩnh hằng. Trên đỉnh Thiên Tế Đài, Vân Hiểu Nguyệt dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng nhìn về phía màn đêm rực lửa, đôi môi nhợt nhạt khẽ thốt lên một cái tên đã bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa:
“Diệp… Phi…”
Gió bão nổi lên, huyết lệ rơi đầy Thần Đô. Nghịch mệnh, chính thức bắt đầu.