Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 107: Phá tan lễ tế**
**CHƯƠNG 107: PHÁ TAN LỄ TẾ**
Thần Đô hôm nay không có hoàng hôn.
Trong vòm trời của tầng thứ tám Linh Hoang Giới, vầng thái dương như bị một bàn tay vô hình ngưng đọng, treo lơ lửng tại đỉnh huy hoàng nhất để soi chiếu xuống Cửu Thiên Tế Đàn. Hàng vạn tu sĩ từ các đại tông môn, những lão quái vật quanh năm bế quan trong linh động, hôm nay đều tề tựu, phủ phục dưới chân đài.
Hương khói từ Long Diên Hương cuồn cuộn bay lên, hòa cùng linh khí nồng đậm hóa thành những áng mây ngũ sắc. Trên đỉnh cao nhất của tế đàn, Lâm Thiên Vũ đứng đó, khoác trên mình bộ trường bào dệt từ lông vũ của Kim Sí Đại Bàng, khí vũ hiên ngang. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn xuống chúng sinh, tựa như một vị thần thực thụ đang chờ đợi thời khắc nhận lấy sự ban phước của Thiên Đạo.
Phía sau hắn, bên trong một lồng giam bằng kết giới Thái Âm bạc trắng, Vân Hiểu Nguyệt ngồi tĩnh lặng. Nàng mặc bộ thiên y lộng lẫy nhất của Nguyệt Tộc, nhưng khuôn mặt thanh tú ấy lại tái nhợt như tờ giấy. Những sợi xích hư ảo bằng ánh sáng Thiên Đạo xuyên qua cổ tay nàng, không ngừng rút lấy từng sợi nguyên âm linh lực để rót vào Thiên Mệnh Đại Trận dưới chân Lâm Thiên Vũ.
"Vân sư muội, đừng nhìn về phía chân trời nữa." Lâm Thiên Vũ khẽ quay đầu, giọng nói mang theo sự thương hại cao ngạo. "Hắn sẽ không tới. Tên nghịch mệnh giả ấy hẳn đã sớm táng thân trong sát cục của Thiên Đạo Minh tại ngoại vi. Ngay cả nếu hắn còn sống, đối mặt với nghìn vạn cấm chế của Thần Đô, hắn chẳng qua cũng chỉ là một con thiêu thân lao vào lửa mà thôi."
Vân Hiểu Nguyệt chậm rãi ngước mắt, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy. Nàng không nói gì, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, một tia hy vọng mỏng manh vẫn bùng cháy như ngọn nến trước gió. Nàng nhớ về bóng lưng đơn độc ấy, nhớ về thanh kiếm gãy luôn bên cạnh một nam nhân mang theo nỗi buồn của chín kiếp luân hồi.
"Giờ lành đã đến!"
Một tiếng hô vang dội như sấm truyền khắp vạn dặm. Mười vị Thần Cảnh trưởng lão của Thiên Đạo Minh đồng loạt kết ấn. Bầu trời bỗng chốc rạn nứt, một luồng ánh sáng vàng óng từ cửu tiêu giáng xuống, mang theo uy áp kinh hoàng khiến những tu sĩ có tu vi thấp hơn phải hộc máu, quỳ sụp xuống đất.
Lâm Thiên Vũ hít sâu một hơi, Thiên Đạo Chi Nhãn giữa trán hắn bắt đầu rỉ máu, tham lam chờ đợi sự dung hợp cuối cùng.
Đúng lúc này, một tiếng gầm vang dội từ hư không bỗng nhiên bùng nổ!
"GÀOOO…!!!"
Tiếng gầm ấy không phải là long ngâm của chính đạo, mà là sự căm hờn, tàn bạo thoát thai từ cửu u địa ngục. Sóng âm đi đến đâu, những đám mây ngũ sắc rách nát đến đó. Kết giới bảo vệ Thần Đô — thứ vốn được coi là bất khả xâm phạm — bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện.
Một vệt đen khổng lồ dài tới vạn trượng xé toạc không gian lao ra. Đó là một con Ma Long toàn thân phủ đầy vảy ngược đen kịt, đôi mắt nó đỏ rực như hai vũng máu, hơi thở phả ra khiến không gian xung quanh tan chảy. Trên đầu con rồng hung dữ ấy, một bóng người áo đen đứng chắp tay sau lưng, mái tóc dài bay loạn trong cuồng phong.
Diệp Phi!
Trên vai anh, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát tỏa ra thứ sát khí lạnh thấu xương tủy, lấn át cả hào quang thiên đạo.
"Vô Nhai không dạy các ngươi cách đón khách sao?" Diệp Phi mở lời, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng trong linh hồn của mỗi người có mặt tại đó. "Lễ tế của các ngươi… ta không cho phép, thì trời cũng không dám nhận!"
"Càn rỡ!" Một vị Thiên Thần cảnh trưởng lão gầm lên, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng lao vút lên không trung, tay cầm bát bảo lưu ly tháp trấn áp về phía Ma Long. "Kẻ nghịch thiên, nộp mạng đi!"
Diệp Phi thậm chí không nhìn lấy một cái. Anh khẽ nhấc chân giậm nhẹ lên đầu Ma Long.
Con rồng thiêng cảm ứng được ý chí của chủ nhân, đuôi rồng quất ngang một cái xé rách không gian. Vị trưởng lão kia còn chưa kịp thi triển thần thông đã bị một lực lượng nghìn vạn cân đập nát toàn thân, thần hồn chưa kịp thoát ra đã bị luồng ma hỏa từ miệng rồng thiêu trụi.
Máu của một vị Thiên Thần tung tóe ngay trên thềm đá tế đàn, làm bẩn cả bộ trường bào hào nhoáng của Lâm Thiên Vũ.
Toàn bộ Thần Đô chìm vào sự im lặng chết chóc. Một chiêu! Chỉ một chiêu giết chết một vị Thiên Thần!
Diệp Phi điều khiển Ma Long đáp xuống cách tế đàn chỉ trăm trượng. Đôi mắt anh băng qua ngàn vạn tu sĩ, băng qua Lâm Thiên Vũ đang phẫn nộ, chỉ dừng lại ở bóng dáng thanh mảnh đang bị xiềng xích kia. Sát khí trong mắt anh chợt dịu lại một nhịp, nhưng sau đó lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Hiểu Nguyệt, ta đến đón nàng."
Vân Hiểu Nguyệt run rẩy, nước mắt không kìm được lăn dài trên má. "Diệp… Diệp huynh…"
"Diệp Phi!" Lâm Thiên Vũ nghiến răng đến bật máu, Thiên Đạo Chi Nhãn giữa trán hắn xoay chuyển điên cuồng. "Ngươi dám đại náo tế đàn Thiên Mệnh, hôm nay thần linh tứ phương sẽ không để ngươi luân hồi thêm lần nào nữa! Toàn bộ chúng thần nghe lệnh, kết trận giết kẻ này!"
"Thần? Các ngươi cũng xứng gọi là Thần?"
Diệp Phi cười lạnh, nụ cười mang theo sự khinh bỉ của kẻ từng đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới ở kiếp thứ nhất. Anh nắm lấy cán kiếm Trấn Thiên, một luồng khí tức cổ xưa, tang thương bắt đầu thức tỉnh từ trong cốt tủy anh.
"Kiếp thứ hai — Sát Thần: Ma Nhãn Khai!"
Mắt trái của Diệp Phi bỗng chốc biến thành một màu đen đặc quánh, không có con ngươi. Một luồng sát khí đặc quánh như chất lỏng tuôn ra từ người anh, phủ kín mặt đất. Những tu sĩ xung quanh bỗng nhiên rú lên đau đớn, bọn họ thấy mình như đang rơi vào một bãi chiến trường với hàng triệu thây ma, ý chí chiến đấu sụp đổ trong nháy mắt.
"Thạch Hùng, mở đường!" Diệp Phi lạnh giọng ra lệnh.
Từ trên lưng Ma Long, một bóng đen khổng lồ khác lao xuống như thiên thạch. Thạch Hùng cầm trong tay hai chiếc búa chiến lớn như tấm phản, mỗi bước chân đáp xuống đất đều làm sụp đổ một cung điện. Hắn hú lên một tiếng kinh thiên động địa, huyết mạch Man Hoang bùng nổ, hóa thành một vị chiến thần cao ba trượng.
"Ai dám cản bước chủ nhân của ta, chết!"
Thạch Hùng như một chiếc cối xay thịt khổng lồ, lao thẳng vào hàng ngũ hộ vệ của Thiên Đạo Minh. Máu thịt bay tung tóe, tiếng xương gãy vụn hòa cùng tiếng gào thét tạo nên một bản nhạc tang thương ngay giữa thánh địa trang nghiêm.
Diệp Phi không nhìn chiến trường bên dưới, anh từng bước đi giữa không trung, hướng thẳng về phía tế đàn. Mỗi bước chân anh đi, một đóa sen máu lại nở rộ dưới gót giày.
Lâm Thiên Vũ không thể ngồi yên được nữa, hắn vung tay lên, Thiên Đạo Kiếm mang theo khí vận của cả đại lục chém xuống. "Thiên Đạo Trừng Phạt — Vạn Kiếm Quy Tông!"
Hàng vạn đạo kiếm khí vàng kim từ trên trời giáng xuống như một trận mưa rào, che phủ hoàn toàn hình bóng của Diệp Phi.
"Ký ức của kiếp thứ ba… Kiếm Thánh… thức tỉnh!"
Diệp Phi khẽ lầm bầm. Thanh kiếm gãy trong tay anh bỗng chốc ngân vang một tiếng trong trẻo, đánh bạt toàn bộ tạp âm của thế gian. Một vòng tròn kiếm ý lan tỏa ra, tất cả kiếm khí của Lâm Thiên Vũ khi chạm vào vòng tròn đó đều khựng lại, rồi sau đó đồng loạt quay đầu, chĩa ngược về phía chủ nhân của chúng.
"Ngươi lấy khí vận để nuôi kiếm, ta lấy linh hồn để rèn kiếm. Kiếm của ngươi có hình mà không có ý, chết đi!"
Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm cực kỳ giản đơn, không màu mè, không hào quang, nhưng nó lại chia đôi cả bầu trời Thần Đô, chém thẳng vào kết giới Thái Âm và Thiên Mệnh Đại Trận.
*RẮC… RẮC… OÀNH!*
Tế đàn kiên cố nhất Linh Hoang Giới sụp đổ trong một tiếng nổ kinh hoàng. Khí vận của Thiên Đạo bị chém đứt, phản phệ khiến Lâm Thiên Vũ hộc ra một ngụm máu lớn, bay ngược ra sau.
Giữa đống đổ nát và khói bụi mịt mù, Diệp Phi bước đến trước mặt Vân Hiểu Nguyệt. Anh đưa bàn tay đầy vết chai sần ra, khẽ chạm vào kết giới đang rạn vỡ. Những sợi xích thiên đạo chạm vào tay anh đều bị luân hồi lực nghiền nát thành tro bụi.
"Hiểu Nguyệt, theo ta về nhà."
Thế gian này, vạn thần đang run rẩy, Thiên Đạo đang phẫn nộ, nhưng trong mắt nam nhân ấy, lúc này chỉ có hình ảnh của người con gái đã chờ đợi mình qua nghìn vạn năm luân hồi.
Buổi lễ tế vĩ đại nhất kỷ nguyên, chính thức biến thành mồ chôn cho uy danh của Thiên Đạo Minh.