Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 108: Cướp dâu giữa ban ngày**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:11:01 | Lượt xem: 2

Khói bụi từ tế đàn vỡ nát dần tản đi, để lộ ra một khung cảnh khiến cả Thần Đô phải nghẹt thở.

Giữa đống đổ nát điêu tàn, nam nhân vận hắc y, vạt áo nhuộm đỏ máu của cường giả, đang chậm rãi vươn tay về phía thiếu nữ bị xích trên trụ đá. Ánh nắng gắt gao của Linh Hoang Giới chiếu rọi lên lưỡi kiếm gãy trong tay anh, hắt lên những tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm đến mức dường như có thể cắt đứt cả hư không.

Vân Hiểu Nguyệt ngước nhìn. Trong đôi mắt vốn đã khô cạn hy vọng, vốn đã chấp nhận sự tàn khốc của mệnh vận, lúc này bỗng trào dâng một thứ cảm xúc mãnh liệt. Nàng nhìn thấy hình bóng của anh – mờ ảo nhưng quen thuộc, như thể từ trong giấc mộng nghìn thu bước ra thực tại.

“Diệp… Phi…”

Tiếng gọi run rẩy vang lên, yếu ớt như cánh ve trước gió bão, nhưng lại như một hồi chuông đại hồng chung nổ vang trong tâm thức Diệp Phi. Sợi dây nhân quả từ kiếp thứ nhất bỗng chốc rực sáng trong linh hồn anh, những mảnh vỡ ký ức về một thiếu nữ đã từng vì anh mà tán hồn lạc phách khiến ngực anh thắt lại vì đau đớn.

“Ta đến rồi.”

Giọng nói của Diệp Phi trầm thấp nhưng mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Khi bàn tay anh chạm vào kết giới Thái Âm bao quanh nàng, hàng vạn tia sét tím của Thiên Đạo lập tức bùng nổ, quấn lấy cánh tay anh, thiêu cháy da thịt. Mùi khét lẹt lan tỏa, nhưng chân mày Diệp Phi không hề nhướn lên lấy một phân. Anh vận chuyển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*, Luân Hồi Ấn thứ ba rực sáng sau lưng, hóa thành một bóng ma Kiếm Thánh khổng lồ đang cầm một thanh trường kiếm hư ảo.

“Cút cho ta!”

Anh quát lớn một tiếng, tay không bóp nát kết giới. Tiếng vỡ vụn của quy luật Thiên Đạo vang lên chói tai như tiếng thủy tinh bị nghiền nát. Toàn bộ sợi xích mệnh vận quấn trên người Vân Hiểu Nguyệt lập tức hóa thành hư vô.

“Ngươi… tên súc sinh này! Ngươi dám phá hủy đại điển, ngươi dám cướp người của Thiên Đạo!”

Một tiếng gào thét phẫn nộ xé rách không gian. Lâm Thiên Vũ, vốn vừa bị đánh văng, lúc này lồm cồm bò dậy từ đống đá vụn. Tóc tai hắn rũ rượi, khuôn mặt tuấn tú vốn tràn đầy ngạo khí giờ đây méo mó dị dạng. Thiên Đạo Kiếm trong tay hắn đang run rẩy, dường như cũng đang cảm nhận được sự sợ hãi trước luồng khí tức luân hồi hung hiểm.

“Khí vận chi tử? Thiên đạo bảo hộ?” Diệp Phi quay đầu lại, ánh mắt sắc như lưỡi đao vạn năm. “Ở trong mắt ta, ngươi chỉ là một con tốt thí không hơn không kém. Ngươi muốn bảo vệ thiên mệnh của mình? Vậy hôm nay ta sẽ trảm thiên mệnh của ngươi trước!”

Diệp Phi dậm chân một cái, mặt đất rộng hàng dặm tức khắc lún xuống. Anh như một mũi tên đen phóng vọt về phía Lâm Thiên Vũ. Kiếm ý của Kiếm Thánh kiếp thứ ba phát động đến đỉnh phong, vạn vật xung quanh – từ những hòn đá vỡ đến những hạt bụi li ti – đều biến thành kiếm khí.

Lâm Thiên Vũ trợn mắt, cảm giác như mình đang đối đầu không phải là một người, mà là cả một thế giới đang sụp đổ. Hắn điên cuồng đốt cháy thọ nguyên, hét lớn: “Thiên Đạo Chi Nhãn, mở ra cho ta! Trấn áp!”

Trên bầu trời cao vạn trượng, một con mắt vàng khổng lồ đột nhiên xuất hiện, từ từ mở ra. Ánh sáng vàng từ con mắt ấy như vạn cân thái sơn đè xuống, khiến những tu sĩ đang đứng xem xung quanh đều không chịu nổi mà quỳ sụp xuống, nôn ra máu. Đó là uy áp của quy luật thế giới, là ý chí của Thiên Đạo.

Nhưng Diệp Phi lại cười. Tiếng cười ngông cuồng và cô độc.

“Chỉ là một con mắt giả mà cũng muốn trấn áp ta? Kiếp thứ ba ta tu kiếm ba vạn năm, một kiếm chém thiên hạ thái bình, hai kiếm chém chư thần lùi bước! Cửu Chuyển Nhất Kiếm: Đoạn Tuyệt Luân Hồi!”

Trấn Thiên Kiếm gãy rít lên một tiếng kinh thiên động địa. Một đạo kiếm quang màu xám bạc phóng lên cao, xé toạc màn mây, chém thẳng vào con mắt vàng khổng lồ trên không trung.

*XẸT!*

Một đường cắt dài xuất hiện ngay đồng tử của Thiên Đạo Chi Nhãn. Máu vàng từ trên cao tuôn rơi như mưa. Toàn bộ Thần Đô rung chuyển dữ dội, dường như trời sắp sập xuống.

“Cái gì?! Chém… chém rách Thiên Đạo Chi Nhãn?”

“Hắn không phải là người! Hắn là ma thần!”

Đám trưởng lão của Thiên Đạo Minh chứng kiến cảnh này, linh hồn gần như vỡ vụn. Đây là thứ sức mạnh gì? Một kẻ tu sĩ phàm trần làm sao có thể tổn thương được ý chí của trời?

Lâm Thiên Vũ đứng đó, chết lặng. Khí vận trên đầu hắn đang nhanh chóng tiêu tán, thần quang trên Thiên Đạo Kiếm vụt tắt. Hắn nhận ra, niềm kiêu hãnh bấy lâu nay của hắn, cái gọi là “vận mệnh an bài” của hắn, trước mặt nam nhân này chỉ là một trò đùa rẻ tiền.

Diệp Phi bước tới, tay trái vẫn nắm chặt tay Vân Hiểu Nguyệt, tay phải cầm kiếm chỉ vào cổ họng Lâm Thiên Vũ.

“Nghịch mệnh của ta, chưa một ai có thể ngăn cản. Huống hồ là ngươi.”

Ngay khi Diệp Phi định vung kiếm kết liễu, không gian xung quanh bỗng chốc đông cứng lại. Một luồng hơi lạnh thấu xương từ hư không tràn ra, khiến vạn vật ngưng trệ.

“Đủ rồi.”

Một giọng nói vô cảm, trầm đục vang vọng từ cửu thiên vạn đại xuống. Không gian phía trên tế đàn nứt ra một khe hở khổng lồ, và một hư ảnh khoác long bào, đầu đội bình thiên quan, uy nghiêm vô tận từ từ hiện ra. Dù chỉ là một phân thân, nhưng hơi thở của kẻ này khiến ngay cả những vị lão tổ đang ẩn dật trong các đại tông môn cũng phải kinh động mà xuất quan.

“Thần… Thần Đế Vô Nhai!” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu thảng thốt kêu lên. “Diệp Phi, cẩn thận! Hắn đã dùng phân thân vượt qua kết giới vách ngăn không gian để tới đây!”

Hư ảnh của Vô Nhai nhìn xuống Diệp Phi, ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm của nghìn vạn kỷ nguyên.

“Diệp huynh, qua tám kiếp, ngươi vẫn chấp mê bất ngộ như vậy sao? Vân Hiểu Nguyệt là quân cờ của Thiên Đạo, là chìa khóa để hoàn thành vòng lặp. Ngươi mang nàng đi, chính là đẩy thế gian này vào diệt vong.”

Diệp Phi đối diện với kẻ đã phản bội mình năm xưa, hận thù trong lòng bùng lên như hỏa diệm. Anh siết chặt tay Vân Hiểu Nguyệt, kéo nàng vào lòng, đối diện với hư ảnh Thần Đế mà không hề nao núng.

“Vô Nhai, ngươi đừng mang chúng sinh ra để ngụy biện cho dục vọng của mình. Ngươi sợ ta phá vỡ Luân Hồi Chi Bàn, sợ ta lấy lại ngôi vị vốn thuộc về ta, đúng chứ?”

Vô Nhai im lặng, rồi khẽ thở dài: “Nếu đã vậy, phân thân này của trẫm đành phải tiễn ngươi đi kiếp thứ mười sớm một chút vậy.”

Vô Nhai vung tay lên, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ các quy luật trật tự giáng xuống từ tầng mây, muốn nghiền nát cả khu vực tế đàn thành bình địa.

“Sư phụ, để con chặn hắn!” Thạch Hùng từ xa lao đến, thân hình vạm vỡ của hắn phát ra ánh sáng đồng cổ, huyết mạch Man Hoang sôi sục như núi lửa phun trào. Hắn giơ đôi tay sắt thép lên, chống đỡ bàn tay quy luật của Thần Đế.

*RẮC… RẮC…* Xương cốt Thạch Hùng kêu lên từng hồi khô khốc, máu từ lỗ chân lông hắn phun ra, nhuộm đen mặt đất, nhưng hắn vẫn nghiến răng gầm lên: “Sư phụ, mau đưa Sư mẫu đi! Có đệ tử ở đây, trời cũng đừng hòng đè sập được người!”

Diệp Phi nhìn chiến hữu của mình đang liều mạng, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột hóa thành cuồng nộ.

“Vô Nhai, ngươi tưởng phân thân của ngươi ở hạ giới là vô địch?”

Diệp Phi đâm mạnh Trấn Thiên Kiếm xuống đất, hô lớn: “Luân Hồi Chuyển: Mượn sức mạnh của kiếp thứ nhất — Thần Đế Luân Hồi, mở ra cho ta!”

Phía sau Diệp Phi, hư ảnh Kiếm Thánh tan biến, thay vào đó là một bóng người mờ ảo khoác chiến bào màu bạc, khí thế bá đạo nghênh ngang vạn dặm. Toàn bộ linh khí trong bán kính vạn dặm của Linh Hoang Giới điên cuồng đổ về phía Diệp Phi, tạo thành một cơn lốc khổng lồ.

Anh vung tay một cái, một dải ngân hà luân hồi cuộn trào, va chạm trực tiếp với bàn tay của Vô Nhai.

*OÀNH!*

Một vụ nổ khủng khiếp xảy ra ngay giữa tâm Thần Đô. Toàn bộ kiến trúc của Thiên Đạo Minh trong nháy mắt hóa thành bình địa. Những tu sĩ xung quanh nếu không kịp chạy xa đều bị dư chấn chấn nát linh hồn.

Phân thân của Vô Nhai bắt đầu rạn nứt, ánh mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc: “Ngươi… ngươi dám đốt cháy linh hồn của tám kiếp trước để bộc phát sức mạnh này?”

“Chỉ cần có thể giết ngươi, dù có phải vĩnh viễn không thể siêu sinh, ta cũng sẽ làm!”

Diệp Phi đạp lên hư không, một kiếm xuyên qua ngực phân thân Thần Đế. Kiếm mang màu xám mang theo tử khí luân hồi, ăn mòn toàn bộ ý chí của Vô Nhai tại hạ giới này.

“Vô Nhai, bản thể của ngươi hãy ở Thượng Tam Giới chờ cho kỹ. Ngày ta đặt chân lên đó, chính là ngày dòng máu của ngươi sẽ rèn nên thanh kiếm hoàn chỉnh nhất của ta!”

Hư ảnh Vô Nhai tan biến thành từng mảnh sáng mờ nhạt, tiếng vọng cuối cùng đầy đe dọa còn sót lại: “Diệp Phi… Ngươi đã phạm vào đại kỵ. Toàn bộ thiên hạ sẽ không có nơi nào chứa chấp ngươi…”

Tiếng nổ dừng lại, bụi trần dần lắng xuống.

Lâm Thiên Vũ đã hôn mê giữa vũng máu. Thiên Đạo Minh chỉ còn lại một đống gạch vụn.

Diệp Phi đứng giữa đống hoang tàn, hơi thở dồn dập, sắc mặt nhợt nhạt vì quá tải sức mạnh. Anh quay lại nhìn Thạch Hùng đang nằm bệt dưới đất, toàn thân thương tích nhưng vẫn cười toe toét khoe hàm răng trắng ở chỗ đó.

Rồi anh nhìn sang người con gái trong vòng tay mình. Vân Hiểu Nguyệt đang nhìn anh, đôi mắt chứa chan lệ nóng. Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào vết thương trên mặt anh.

“Tại sao… tại sao anh lại ngốc thế?”

Diệp Phi nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó. Ánh mắt vốn lạnh lùng của Cửu Thế Luân Hồi Giả lúc này bỗng chốc trở nên ôn nhu lạ thường.

“Vì kiếp này, ta không muốn lại thấy nàng tan biến.”

Anh bế thốc nàng lên, vắt thanh Trấn Thiên Kiếm ra sau lưng, rồi quay sang Thạch Hùng: “Thạch Hùng, đứng dậy được không? Chúng ta phải đi rồi. Cả thế giới này từ nay về sau sẽ là kẻ thù của chúng ta.”

Thạch Hùng gắng gượng đứng dậy, vác cây chiến phủ khổng lồ lên vai, dõng dạc nói: “Sư phụ, kẻ thù càng nhiều, giết càng sướng! Thạch Hùng ta đi theo người!”

Giữa những ánh mắt kinh hãi và khiếp sợ của ngàn vạn tu sĩ đang đứng xa xa nhìn lại, ba bóng người cứ thế chậm rãi rời đi.

Linh Hoang Giới vào ngày hôm ấy đã ghi lại một sự kiện chấn động nhất trong vòng vạn năm: Một thiếu niên tên Diệp Phi, một kiếm chém rách Thiên Đạo, trước mặt Thần Đế phân thân, công khai cướp đi Thánh nữ Nguyệt Tộc, chính thức bắt đầu cuộc hành trình nghịch thiên cải mệnh, huyết tẩy chín tầng trời.

Tin tức này như một cơn cuồng phong, lan đi khắp hang cùng ngõ hẻm của Hạ Tam Giới và Trung Tam Giới, báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn nhưng đầy huy hoàng đang mở ra. Một chương mới của huyền thoại Luân Hồi chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8