Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 109: Thần Đế Vô Nhai ra tay**
**CHƯƠNG 109: THẦN ĐẾ VÔ NHAI RA TAY**
Bầu trời Đại lục Thanh Vân vốn đang rực rỡ nắng vàng bỗng chốc bị một tầng mây đen kịt phủ kín. Đó không phải là mây mưa tầm thường, mà là sự ngưng tụ của quy luật, là sự phẫn nộ của ý chí tối cao đang ngự trị trên đỉnh Cửu Trọng Thiên. Không gian xung quanh phế tích của Thiên Đạo Minh chi nhánh bắt đầu vặn vẹo, những sợi tơ vàng nhạt uốn lượn như những con rắn nhỏ xuất hiện giữa hư không, đan xen vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy vạn dặm sơn hà.
"Thiên Đạo Chi Võng…"
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu thốt lên một tiếng kinh hãi, thanh âm run rẩy chưa từng có.
Diệp Phi đứng đó, tay vẫn ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt, cảm nhận được một áp lực kinh khủng đang đè nặng lên từng tấc da thịt, từng sợi kinh mạch. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh rung lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì nó cảm nhận được hơi thở của kẻ thù truyền kiếp – kẻ đã từng bẻ gãy nó ở kiếp thứ nhất.
Từ sâu trong tâm thức của Diệp Phi, ký ức của đời thứ nhất – một Thần Đế kiêu hùng nắm giữ luân hồi – bắt đầu cuộn trào như sóng dữ. Ánh mắt anh từ nhu hòa bỗng chốc trở nên sắc lạnh, sâu thẳm như vực tối.
"Vô Nhai… cuối cùng ngươi cũng không nhịn được nữa sao?" Diệp Phi trầm giọng, tiếng nói của anh không lớn nhưng lại xuyên thấu tầng mây, vọng thẳng lên chín tầng trời.
Trên cao xanh, mây đen chợt dãn ra, hiện lộ một con mắt khổng lồ không có con ngươi, chỉ có một mảnh trắng dã vô tình. Đó là Thiên Đạo Chi Nhãn – công cụ giám sát vạn vật của Thần Đế Vô Nhai. Ngay sau đó, một khuôn mặt mờ ảo kết tụ từ lôi điện và tinh vân hiện ra, chiếm trọn cả vòm trời. Khuôn mặt ấy mang theo vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm, đôi mắt nhìn xuống chúng sinh như nhìn vào những hạt bụi bặm.
"Diệp Phi, ngươi là một biến số lẽ ra phải bị xóa sổ từ tám kiếp trước." Thanh âm của Vô Nhai vang lên, trầm đục và uy nghiêm, mỗi chữ thốt ra đều khiến không gian xung quanh vỡ vụn. "Ngươi trốn chạy qua dòng sông thời gian, mưu cầu nghịch mệnh, nhưng ngươi có biết chăng… chính sự vùng vẫy của ngươi cũng nằm trong một phần đạo quả của ta?"
"Nói nhảm đủ chưa?" Diệp Phi lạnh lùng cắt ngang. Anh buông Vân Hiểu Nguyệt ra, đẩy nàng về phía Thạch Hùng. "Thạch Hùng, dùng huyết mạch Man Hoang bao phủ lấy nàng, lùi lại mười dặm!"
Thạch Hùng nghiến răng, hắn biết lúc này mình không thể giúp gì được cho sư phụ, chỉ có thể bảo vệ tốt Vân Hiểu Nguyệt mới là đóng góp lớn nhất. Hắn gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn, một lớp khí huyết đỏ thẫm bốc lên như hỏa diệm, bao bọc lấy cả hai rồi điên cuồng lùi lại phía sau.
Vô Nhai không thèm liếc nhìn hai kẻ yếu đuối kia. Trong mắt hắn, chỉ có Diệp Phi – kẻ đang nắm giữ mảnh vỡ cuối cùng của Luân Hồi Quy Luật – mới xứng đáng để hắn ra tay.
"Chết đi trong sự tỉnh ngộ, đó là ân huệ cuối cùng ta ban cho người anh em cũ."
Vô Nhai vừa dứt lời, từ trên bầu trời, một ngón tay khổng lồ kết tinh từ hàng tỷ sợi tơ Thiên Đạo hạ xuống. Đó là "Thiên Mệnh Nhân Quả Chỉ". Ngón tay này đi tới đâu, nhân quả nơi đó đứt đoạn. Những ngọn núi xung quanh chưa kịp chạm tới đã hóa thành bụi phấn, mặt đất sụp xuống tạo thành một hố đen thăm thẳm.
Đây chính là sức mạnh của Thần Đế thực thụ, dù chỉ là một sợi ý chí giáng lâm qua kết giới không gian, sức mạnh ấy vẫn đủ để nghiền nát một vị Thánh Cảnh đỉnh phong trong nháy mắt.
"Muốn ta chết? Ngươi vẫn chưa đủ tư cách!"
Diệp Phi hét lớn, Luân Hồi Châu trong thức hải xoay chuyển điên cuồng.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Đệ Tam Chuyển: Kiếm Thánh Chi Hồn, hiện!"
Oanh!
Một luồng kiếm ý vô biên bùng phát từ đỉnh đầu Diệp Phi, xông thẳng lên trời xanh. Sau lưng anh, một hư ảnh nam tử mặc áo trắng, phong thái tiêu sái, tay cầm trường kiếm hư ảo xuất hiện. Đó là Diệp Phi ở đời thứ ba – vị Kiếm Thánh từng nhất kiếm trấn định bát hoang.
Sự giao thoa giữa hai kiếp khiến tu vi của Diệp Phi trong phút chốc tăng vọt vượt qua ranh giới của Linh Cảnh, bước thẳng vào Vương Cảnh, rồi chạm đến ngưỡng cửa Thánh Cảnh.
Trấn Thiên Kiếm gãy nát bỗng bừng sáng một luồng hào quang rực rỡ, nó không còn là một mảnh sắt vụn mà hóa thành một dải ngân hà lấp lánh. Diệp Phi vung kiếm, tư thế chậm rãi nhưng lại chứa đựng tất cả tinh hoa của vạn năm tu kiếm.
"Nhất Kiếm Trảm Thiên Đạo!"
Một đạo kiếm quang vắt ngang bầu trời, đối đầu trực diện với ngón tay nhân quả.
Rầm!
Dư chấn của vụ va chạm khiến toàn bộ Đại lục Thanh Vân rung chuyển. Những tu sĩ ở cách đó hàng trăm dặm cũng bị chấn đến mức thổ huyết, kinh mạch đứt đoạn. Ánh sáng chói lòa khiến vạn vật mất đi màu sắc.
Giữa tâm điểm của vụ nổ, Diệp Phi bị áp lực khổng lồ ép cho quỳ một chân xuống đất. Máu từ khóe miệng anh chảy ra, thấm đỏ cả vạt áo. Tuy nhiên, ngón tay của Vô Nhai cũng bị đường kiếm ấy chẻ làm đôi, hóa thành những luồng linh khí hỗn loạn tán loạn trong không trung.
Vô Nhai hơi kinh ngạc, âm thanh mang theo một chút thích thú: "Mượn hồn kiếp trước? Một chiêu thức thú vị. Nhưng Diệp Phi, sức mạnh của một kẻ phế vật thì dù nhân lên chín lần cũng vẫn chỉ là phế vật mà thôi."
Bầu trời đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường. Những sợi tơ vàng của Thiên Đạo Chi Võng bắt đầu thu hẹp lại, chúng không tấn công trực tiếp vào xác thân Diệp Phi nữa mà xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào linh hồn anh.
"Aaa!"
Diệp Phi gầm lên đau đớn. Đây không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự hành hạ của quy luật. Mỗi sợi tơ Thiên Đạo đại diện cho một sợi xích vận mệnh. Vô Nhai đang muốn dùng quyền năng của mình để cưỡng ép tước đoạt ký ức và linh hồn của Diệp Phi, ép anh trở về với "quỹ đạo" mà hắn đã định sẵn.
Trong bóng tối của thức hải, Tiêu Lão điên cuồng kết ấn, dùng toàn bộ linh lực của mình để giữ vững tâm trí cho Diệp Phi: "Diệp tiểu tử, giữ vững thần hồn! Hắn đang dùng Thiên Đạo Chi Võng để đồng hóa ngươi! Nếu ngươi gục ngã lúc này, ngươi sẽ vĩnh viễn trở thành một quân cờ không có linh thức!"
"Đồng hóa ta?" Diệp Phi nghiến răng đến bật máu, ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa cuồng nộ. "Ta trải qua chín kiếp luân hồi, nếm đủ đắng cay nhân thế, linh hồn ta rèn luyện trong lửa đỏ vạn năm, một tấm lưới rách mà đòi trói buộc ta sao?"
Diệp Phi đột nhiên nhắm mắt lại. Anh không chống trả nữa, mà ngược lại, anh mở rộng tâm trí, chủ động hút lấy những sợi tơ Thiên Đạo kia vào trong cơ thể.
Vô Nhai trên cao khẽ cười nhạt: "Biết không thể phản kháng nên buông xuôi rồi sao?"
Nhưng nụ cười của hắn chưa kịp kéo dài thì một sự biến đổi kinh thiên động địa đã xảy ra. Diệp Phi không hề bị đồng hóa. Thay vào đó, những sợi tơ vàng kia khi đi vào cơ thể anh bỗng chốc bị một luồng khí đen kịt và sâu thẳm nuốt chửng.
"Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Nhị Chuyển: Sát Thần Chi Huyết!"
Một sát khí đậm đặc đến mức hóa thành thực thể tuôn trào từ lỗ chân lông của Diệp Phi. Hư ảnh Kiếm Thánh áo trắng sau lưng anh biến mất, thay vào đó là một hình bóng cao lớn, mặc chiến giáp rách nát, toàn thân đẫm máu, đôi mắt đỏ rực như biển máu – Diệp Phi kiếp thứ hai, kẻ từng sát phạt triệu dặm, lấy máu làm rượu, lấy xương làm ngai vàng.
"Trảm Nhân Quả!"
Diệp Phi gầm lên, bàn tay anh trực tiếp túm lấy những sợi tơ vàng của Thiên Đạo Chi Võng, sau đó điên cuồng giật mạnh.
Xoẹt! Xoẹt!
Dưới sự chứng kiến kinh hoàng của chúng sinh, Thiên Đạo Chi Võng – thứ đại diện cho ý chí bất diệt của trời đất – lại bị Diệp Phi dùng đôi tay trần xé nát. Từng mảnh vụn của quy luật bắn tung tóe, đốt cháy không gian.
"Cái gì?" Tiếng nói của Vô Nhai lần này không còn điềm tĩnh nữa mà tràn đầy sự kinh ngạc và tức giận. "Linh hồn ngươi… làm sao có thể chứa đựng sát niệm nghịch thiên đến nhường này?"
Diệp Phi đứng thẳng người dậy, sát khí kiếp thứ hai hòa quyện với kiếm ý kiếp thứ ba, tạo thành một loại sức mạnh hỗn mang đen đỏ xen kẽ. Anh chỉ kiếm thẳng lên khuôn mặt của Vô Nhai trên trời:
"Vô Nhai, ngươi tự xưng là chủ nhân của vận mệnh, nhưng ngươi quên mất một điều… Vận mệnh là do chúng sinh tạo ra, chứ không phải do một kẻ hèn nhát chỉ biết ngồi trên cao nhìn xuống định đoạt!"
Anh quay sang nhìn về phía mười dặm xa, nơi Vân Hiểu Nguyệt đang lo lắng nhìn mình. Một ký ức đau thương từ đời thứ nhất hiện về: Nàng ngã xuống trong vòng tay anh, linh hồn vỡ vụn dưới bàn tay của Vô Nhai. Nỗi hận thù vạn năm đó lúc này hóa thành nguồn động lực vô tận.
"Kiếp này, dù là Thiên Đạo cũng không được chạm vào nàng!"
Diệp Phi nhảy vọt lên không trung, Trấn Thiên Kiếm phóng lớn hàng trăm trượng, chém mạnh vào con mắt khổng lồ trên bầu trời.
"Ngông cuồng!" Vô Nhai gầm lên. Con mắt khổng lồ đột ngột khép lại rồi mở ra, một tia sáng màu tím – Diệt Thế Lôi Đình – từ trong đó bắn ra, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ một quốc gia phàm trần.
Ầm!
Diệp Phi bị đánh văng xuống mặt đất, tạo thành một vũng bùn sâu hàng chục trượng. Nhưng ngay lập tức, anh lại bò dậy, trên người chi chít những vết cháy sém, nhưng khí thế lại không hề suy giảm.
Sự kiên cường của Diệp Phi như một cái tát vào mặt Vô Nhai. Kẻ nắm giữ thế giới không thể chấp nhận việc một "phế vật" dám thách thức uy quyền của mình lâu đến thế.
"Được, để xem linh hồn ngươi cứng đến mức nào!"
Vô Nhai bắt đầu kết ấn. Cả Linh Hoang Giới bắt đầu run rẩy. Hắn đang huy động sức mạnh của quy luật từ toàn bộ thế giới để giáng xuống đòn chí mạng. Mây đen cuồn cuộn tụ lại thành một chiếc rìu khổng lồ – Thiên Phạt Phủ. Chiếc rìu này vừa xuất hiện, tất cả chúng sinh trên đại lục đều cảm thấy linh hồn mình như muốn rời khỏi xác, sự sợ hãi bản năng đối với cái chết bao trùm lấy tất cả.
Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Vân Hiểu Nguyệt không thể đứng yên được nữa. Nàng thoát khỏi sự bảo vệ của Thạch Hùng, đôi mắt tràn ngập vẻ kiên định.
"Diệp Phi, hãy dùng sức mạnh của em!"
Nàng hét lên, đôi bàn tay ngọc ngà đặt lên ngực. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, thanh cao như ánh trăng tròn tỏa ra từ cơ thể nàng. Đó là Thái Âm Chi Lực – chìa khóa của Luân Hồi Hải. Một mảnh linh hồn trong sâu thẳm tâm linh nàng bắt đầu thức tỉnh, cộng minh với Diệp Phi.
Hào quang Thái Âm bay đến, bao phủ lấy vết thương của Diệp Phi, chữa lành chúng trong nháy mắt và phủ lên Trấn Thiên Kiếm một lớp sương mờ dịu nhẹ.
Diệp Phi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, tâm trí anh bỗng chốc đạt tới trạng thái đại viên mãn.
"Cửu Chuyển hợp nhất – Nghịch Mệnh Nhất Kiếm!"
Diệp Phi không còn dùng riêng lẻ sức mạnh của kiếp nào nữa. Anh đem tất cả hận thù của kiếp thứ nhất, sát khí của kiếp thứ hai, kiếm ý của kiếp thứ ba… tất cả dung hợp vào một đường kiếm cuối cùng này.
Một đạo kiếm mang không phải màu vàng, không phải đỏ, cũng chẳng phải đen, mà là một màu xám tro của sự hư vô lao vút lên.
Thiên Phạt Phủ chém xuống.
Nghịch Mệnh Nhất Kiếm đâm lên.
Thời gian như ngừng trôi. Hai nguồn sức mạnh đứng đầu thế giới va chạm vào nhau không phát ra tiếng động, mà trực tiếp nuốt chửng không gian xung quanh. Một vòng tròn đen ngòm của hư không mở rộng ra từ điểm va chạm, nghiền nát tất cả những gì nó chạm tới.
"KHÔNG THỂ NÀO!" Tiếng hét của Vô Nhai mang theo sự kinh hoàng tột độ.
Thiên Phạt Phủ rạn nứt rồi vỡ tan từng mảnh. Kiếm quang của Diệp Phi xuyên thấu qua lôi vân, đâm thẳng vào con mắt khổng lồ trên trời cao.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Con mắt của Thiên Đạo bị mù đi một nửa, dòng máu vàng ròng của quy luật tuôn chảy như mưa từ bầu trời hạ giới.
Khuôn mặt của Vô Nhai trên bầu trời dần tan biến, nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, hắn vẫn để lại một lời tuyên án lạnh lùng:
"Diệp Phi… Ngươi đã làm bị thương ý chí của Thiên Đạo. Từ hôm nay, toàn bộ chín tầng trời, từ thần tiên đến yêu ma, đều sẽ là kẻ thù của ngươi. Ta sẽ đợi ngươi ở Thần Giới… để xem ngươi làm thế nào vượt qua được muôn vàn kiếp nạn sắp tới."
Mây đen tản đi, ánh mặt trời le lói chiếu xuống mặt đất hoang tàn.
Diệp Phi đứng vững giữa đống đổ nát, Trấn Thiên Kiếm trong tay lại trở về hình dáng gãy nát như cũ, ánh hào quang đã lịm tắt. Anh ho sặc sụa, từng ngụm máu tươi phun ra đất, cơ thể không còn lấy một chút sức lực, ngã quỵ xuống.
"Sư phụ!" Thạch Hùng lao tới, đỡ lấy anh.
Vân Hiểu Nguyệt cũng chạy đến, nàng quỳ xuống bên cạnh, nước mắt lưng tròng, ôm chặt lấy thân hình đầy vết thương của người đàn ông đã vì nàng mà đối đầu với cả bầu trời.
Diệp Phi nhìn nàng, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. Anh cảm thấy hơi thở của Vô Nhai đã thực sự rút lui khỏi vùng không gian này. Dù chỉ là đánh lui một sợi ý chí, nhưng đây là chiến thắng đầu tiên của anh trước "Định mệnh" sau chín kiếp luân hồi.
"Vẫn… vẫn còn sớm mà…" Diệp Phi thì thào, tầm mắt dần mờ đi. "Vô Nhai… trận chiến này… chỉ mới bắt đầu thôi."
Anh lịm đi trong vòng tay của Vân Hiểu Nguyệt. Xung quanh họ, phế tích của Thiên Đạo Minh vẫn còn bốc khói, và xa xa kia, những luồng hơi thở mạnh mẽ từ các tông môn khác của Linh Hoang Giới đang nhanh chóng áp sát.
Sự chấn động mà trận chiến này gây ra quá lớn. Họ biết, đây chưa phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc trốn chạy và chinh chiến vĩ đại nhất trong lịch sử Cửu Trọng Thiên.
Cửu Thế Luân Hồi Giả đã thức tỉnh, và thế giới này… sẽ không bao giờ còn yên bình nữa.